(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 61:
Hôm sau, Tô Tiểu Mai và Giang Sĩ Ngọc đến hỏi Tôn Lập vì sao ba ngày không đi học. Gã nói mình bế quan tu luyện, cả hai cũng không hề nghi ngờ.
Thái độ của Sùng Mạch và Sùng Kim dành cho Tôn Lập chuyển biến rõ rệt. Tuy không chịu hạ mình như Sùng Trọng nhưng cũng coi gã như đệ tử thông thường.
Tôn Lập m���t một buổi tối để bố trí trận pháp.
Đoạn gã chờ đợi, không đến lớp mà đi theo những lối mòn trong sơn môn Tố Bão Sơn.
Qua từng đỉnh núi, từng sơn cốc, từng khe suối...
Đã đầu thu, trong núi mát mẻ. Sóc nhảy nhót trên cây, thỏ hoang, dê núi thường xuyên xuất hiện trong rừng.
Tôn Lập đi qua một tảng đá lớn. Một con thanh xà quấn quanh thè lưỡi nhìn gã, nhận thấy gã không mang theo uy hiếp gì thì nó uể oải bò xuống, chui vào khe đá mát lạnh, bởi ánh nắng đầu thu trong trẻo khiến nó không ưa thích.
Tôn Lập mỉm cười, vòng qua tảng đá, lội xuống suối.
Nước suối trong vắt và mát lạnh. Hai chân nhúng xuống, cảm giác từ lòng bàn chân chạy lên, khiến thân thể gã thư thái không ít.
Gã cứ thế đi trong núi, gặp độc trùng và mãnh thú cũng mỉm cười bước qua.
Gã chờ đợi.
Đợi giây phút đó đến.
Trước mắt chợt xuất hiện một khe đá, có khí nóng bốc lên.
Tôn Lập ngạc nhiên, ngẩng nhìn quanh. Đối diện khe nứt là một cây tùng lớn, dưới gốc cây còn có phân của loài vượn khỉ.
Như có tia chớp kết nối mọi địa điểm đó với nhau.
Dưới trời đêm, linh tuyền từ vách đá thiên nhiên đổ xuống một đầm nước rộng khoảng ba trượng, nước trong như ngọc, mát mẻ vô cùng.
"Ngươi muốn vào bụng Ngân hoàn mãng dưới đó thì cứ xuống."
...
Gió lướt qua hõm núi, cây tùng rủ bóng.
"Thụ huynh thụ huynh, may mà tại hạ tốt bụng, huynh mới thoát cảnh bị lột da. Ha ha..."
...
Trên vách đá ở vách núi... là mái nhà của gã.
"Ta đợi huynh ở ‘Thiên Hạ’, dù cho bao nhiêu năm!"
Con ngươi xanh biếc như biển cả.
Tôn Lập biết thời khắc đó đã đến.
Gã lao về phòng với tốc độ nhanh nhất, như linh hầu lướt đi trong rừng núi.
Đẩy giường đá ra, trận pháp xuất hiện. Tôn Lập đóng cửa phòng, dùng dao cắt một miếng Ngưng trầm hương mộc đốt lên, mùi thơm như sợi dây lụa quấn quanh nhà.
Tôn Lập ngồi khoanh chân trong trận pháp, tay cầm song tinh băng châu.
Phàm nhân cảnh đệ tam trọng, ta đến đây!
Linh nguyên hùng dũng đổ vào song tinh băng châu, dẫn dụ hai điểm tinh mang, kéo về thể nội.
Lúc này gã đã biết song tinh băng châu khác tinh mang băng châu thông thường th��� nào.
Hai viên tinh mang cực kỳ trầm trọng, tạo cho gã cảm giác “nặng” hơn mọi tinh mang băng châu cộng lại!
Tôn Lập ngay lập tức từ bỏ ý định dồn hai viên tinh mang cùng lúc vào, dồn hết linh nguyên vào một viên, rồi toàn lực phát động. Sau nửa canh giờ mà tinh mang vẫn bất động.
Ngưng trầm hương mộc phát huy tác dụng, mùi thơm chui vào mũi gã, linh nguyên hoạt lực tăng mạnh, tinh mang từ từ lay động.
Tinh mang hòa vào kinh mạch, cùng linh nguyên vận chuyển, nhưng sự biến đổi mà nó mang lại cho Tôn Lập lại cực kỳ to lớn. Trong kinh mạch, nơi tinh mang đi qua, linh nguyên cuồn cuộn như biển gầm!
Tiếng sóng triều xôn xao trong kinh mạch Tôn Lập. Khi viên tinh mang bị dồn vào Thiên linh huyệt, huyệt đạo này rực thần quang, trong khoảnh khắc đã hoàn thành thần hóa, thậm chí còn dư thừa!
Có trận pháp hỗ trợ, mùi thơm của Ngưng trầm hương mộc hiệp trợ, Tôn Lập định đưa phần thần quang còn dư sang huyệt đạo khác nhưng phần có thể phân tách ra quá hạn chế. Gã thầm thở dài, dồn hết thần quang vào Thiên linh huyệt.
Song tinh băng châu không đủ cho gã ��ột phá Phàm nhân cảnh đệ tam trọng, may mà gã đã chuẩn bị.
Viên tinh mang thứ hai được lấy ra, Ngọc chẩm huyệt triệt để thần hóa.
Gã bỏ băng châu trống rỗng, đổi sang linh khí tinh thạch.
Trận pháp do Võ Diệu thiết kế, lúc này phát huy hiệu quả, ngưng tụ linh khí trời đất, hòa cùng linh khí được rút ra từ linh khí tinh thạch, từ từ chảy vào Thiên trụ huyệt và Bách lao huyệt.
Mùi thơm ngào ngạt, linh nguyên dồi dào. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, Tôn Lập lần này dù không có linh dược hỗ trợ, nhưng lại là lần đột phá ổn thỏa nhất trong ba lần, ổn định và từ tốn đạt tới Phàm nhân cảnh đệ tam trọng.
"Chát!"
Tinh thạch nát vụn, Ngưng trầm hương mộc còn bốc khói.
Trận pháp đã nát thành bột.
Tôn Lập mở mắt, trong mắt đầy bình tĩnh.
Sau một thoáng gã mỉm cười.
Gã như hạt cỏ bị cuồng phong thổi lên vách núi, trải bao vất vả, sau cùng cũng bám rễ vững chắc vào nền núi.
So với những cây tùng xanh, trúc biếc đón gió thì thành tựu này không đáng gì, chỉ có gã biết mình đến được mức này vất vả thế nào!
So v���i Điền Anh Đông và Tần Thiên Trảm có tư chất hơn người, gã càng kiêu ngạo về thành tựu này!
Phàm nhân cảnh đệ tam trọng không mang lại quá nhiều biến đổi về chất trong tu hành. Điều Tôn Lập đột phá chính là tâm cảnh.
Gã ra ngoài, trời còn đang đêm.
Bầu trời đêm không trăng. Tôn Lập cảm thụ tinh quang rải lên mình, hòa với thần quang của một huyệt đạo đã hoàn toàn thần hóa, cảm giác như huyết nhục kết nối tương liên!
Gã từ từ lên núi, lên đỉnh cao nhất cạnh Vọng Sơn thư viện. Trên đỉnh núi, gã nhìn về hướng tây bắc, cách vạn thủy thiên sơn, nơi đó có thảo nguyên mênh mông và một người đợi gã tại "Thiên Hạ".
Tôn Lập định ngửa mặt hú vang nhưng trong lòng chợt động, vô cùng tinh quang trút xuống. Gã há miệng gầm lên nhưng không thành tiếng, chỉ thấy tinh quang như tơ bạc chui vào miệng...
"Đợi nhé, ta sẽ tới!"
...
Thư viện tu hành tạo thành áp lực dồn dập. Nhập môn thất khảo mỗi tháng một lần, tựa hồ mọi lúc mọi nơi nhắc nhở các đệ tử rằng sau bảy tháng, rất có thể các ngươi phải rời đi!
Kỳ thi thứ ba sắp tới trong không khí khẩn trương.
Sùng Trọng hôm nay dạy cho nhóm chữ Đinh. Hiện tuy đã giảng đủ hai canh giờ nhưng khi đệ tử hỏi thì vẫn trả lời qua loa chiếu lệ, suốt hai canh giờ đều nghiêm mặt. Giang Sĩ Ngọc thường nói với Tôn Lập rằng giữ mãi một nét mặt như thế trong suốt hai canh giờ thì Sùng Trọng giảng tập quả thật phi thường!
Giảng xong, Sùng Trọng giọng nhàn nhạt bảo các đệ tử: "Ngày mai là kỳ thứ ba trong nhập môn thất khảo, nhắc trước để tất cả chuẩn bị tâm lý."
Nhóm chữ Đinh theo lời hắn, trừ Tôn Lập thì đều là kẻ vô dụng, tất nhiên không muốn nói thêm lời nào.
Mỗi kỳ thi với đệ tử nhóm chữ Đinh đều là đau đớn. Đến lúc này, nhóm chữ Đinh trừ Tôn Lập còn chưa ai đột phá Phàm nhân cảnh đệ nhất trọng. Ngoại trừ số ít vẫn còn ôm ấp ảo tưởng thì tất cả đều hiểu rằng, sau bảy tháng sẽ bị Tố Bão Sơn trục xuất!
Vận khí may mắn thì có thể tìm được vị trí trong sản nghiệp dưới núi, ở thế tục cũng là thành đạt nhưng kiếp này vô duyên với đại đạo.
Vận khí không may thì đành về nhà, nhờ thời gian ở Tố Bão Sơn mà sống lâu hơn người ta mấy chục năm, chỉ thế thôi.
Chúng đệ tử chán nản về phòng.
Tôn Lập vừa ra khỏi cửa đã thấy Sùng Trọng đợi sẵn.
Vừa thấy Tôn Lập xuất hiện, Sùng Trọng đổi thành tươi cười hớn hở, gọi to: "Tôn Lập sư đệ!"
Tôn Lập đành bước lên: "Kính chào Giảng tập Sùng Trọng."
"Sư đệ gần đây ra sao? Tu đạo có gặp vấn đề gì không? Đừng khách khí, có gì cần sư huynh giúp cứ nói."
Tôn Lập cung kính: "Đa tạ giảng tập quan tâm. Có gì không hiểu, đệ tử sẽ hỏi."
"À, kỳ thi ngày mai không cần lo, sư huynh sẽ lo liệu hết." Sùng Trọng nhiệt tình vỗ vai gã, nháy nháy mắt.
Tôn Lập ngẩn người: "Lo liệu hết?"
"Ha ha ha, đã bảo đừng khách khí, chúng ta mà! Yên tâm nhé, sư huynh đi đây!" Sùng Trọng cười cất bước.
Tôn Lập ngạc nhiên: Ai khách khí với ngươi?
Đến giờ gã vẫn không hiểu Sùng Trọng có ý gì? Tự nhiên lại tốt thế?
Gã về Vọng Sơn biệt viện. Ba nhóm kia cũng tan lớp, các đệ tử tập trung lại đông đúc như suối đổ về sông.
Tôn Lập vểnh tai nghe.
"Kia là Tôn Lập."
"Đúng, nhóm chữ Đinh chỉ mình y là còn đứng vững."
"Ai, các ngươi nghe gì chưa, có người đang cá cược."
"Cược cái gì?"
"Xem Tôn Lập lần này có thể đột phá Phàm nhân cảnh đệ tam trọng không."
"A?! Không phải chứ, cược thật hả? Mới có mấy tháng đã đòi đột phá đệ tam trọng, ai cá y đột phá chẳng phải sẽ thua chắc hay sao!"
Có người nói: "Hiện tại mọi người đều công nhận: Tôn Lập đột phá Phàm nhân cảnh đệ tam trọng không thành vấn đề, chỉ là khi nào đột phá."
"Tuy tiểu tử đó luôn gây bất ngờ nhưng bảo là trong ba tháng đột phá đệ tam trọng thì..."
"À, nghe nói, đại đa số mọi người cá y chưa thể đột phá..."
Tiếng bàn luận nhỏ đi, sợ bị Tôn Lập nghe được.
Tôn Lập nhếch môi cười, coi như chưa nghe thấy, đi nhanh về phòng.
Đến Vọng Sơn biệt viện, các đệ tử tự động chia thành hai hàng: tư chất tốt đi về phía tây, còn lại sang phía đông. Tôn Lập vừa vào tiểu viện, Giang Sĩ Ngọc cũng bước theo.
"Tôn Lập."
"Hả?" Tôn Lập quay lại thấy Giang Sĩ Ngọc có phần trầm trọng: "Có việc gì?"
"Có." Y nhìn Lục Đại Thông ở ngoài xa: "Vào phòng rồi nói."
Vào phòng Tôn Lập đóng cửa lại. Quay nhìn thì Giang Sĩ Ngọc ngẩn người ngồi trên ghế, có phần bất thường.
"Giang Sĩ Ngọc, sao hả?"
Giang Sĩ Ngọc quay lại, sửa sang lại vẻ mặt, ôm quyền vái Tôn Lập!
Tôn Lập cả kinh, đỡ y lên: "Làm gì thế..."
Giang Sĩ Ngọc cười bình thản: "Ta nhìn thấu rồi, đã hết hi vọng."
Tôn Lập định nói mấy câu cổ vũ nhưng thấy trong mắt y trong vắt, cuống họng gã khẽ động nhưng không nói thành lời.
"Cả nhóm chữ Đinh, trừ ngươi ra đều hết hi vọng. Bọn Chu Chí Quốc dù có kêu la ầm ĩ cũng chẳng làm nên trò trống gì."
Giang Sĩ Ngọc ngồi xuống, lại nói: "Tôn Lập, nể tình chúng ta biết nhau, ta nhờ ngươi một việc."
Tôn Lập trịnh trọng gật đầu: "Nói đi, làm được thì ta sẽ làm."
"Tương lai ngươi có thành tựu đại đạo thì xem trong hậu duệ đời sau của ta có hậu bối nào có tư chất tu hành, mong ngươi chiếu cố nâng đỡ đôi chút!"
Bản dịch này là thành quả độc quyền của truyen.free.