(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 6:
"Mất tập trung ư?" Sùng Dần cười hỏi.
Tôn Lập vội đứng dậy: "Xin lỗi giảng tập, đệ tử..."
Sùng Dần xua tay, chắp tay sau lưng, từ từ cất bước, vừa đi vừa nói: "Hôm nay là lần đầu tiên các vị tiếp xúc với tu chân, khó tránh khỏi việc mất tập trung. Nhưng cần biết rằng, đối với những phương diện liên quan đến tu chân, dù ta giảng giải cặn kẽ, các vị cũng chưa chắc đã thấu hiểu. Nếu lỡ mất lời giảng, việc tự mình đọc sách mà tu luyện thì bất khả thi."
"Bởi vậy, các vị phải nhớ kỹ, không được phép lơ là."
Y mỉm cười ôn hòa với Tôn Lập, rồi tiếp tục giảng bài.
"Xanh vỏ đỏ lòng!" Võ Diệu bất mãn mắng.
Nhưng Tôn Lập lúc đó lại quyết định tin tưởng Sùng Dần.
Sùng Dần giảng liên tục bốn canh giờ! Y cho mọi người hai lần tự do hoạt động.
Giảng xong, Sùng Dần lại đưa cho mỗi người một quyển sách nhỏ.
Sùng Dần trịnh trọng nói: "Đây là tâm pháp nhập môn 'Thiên Hà Quyết' của bản môn, một bộ nhân vị công pháp vô cùng trân quý. Các vị về nhà chăm chỉ tu hành, ngày mai sẽ kiểm tra thành quả."
Thái độ của y khiến tất cả đều nhận ra điều gì đó, ai nấy cất sách, lặng lẽ rời khỏi giáo thất.
Bọn Tôn Lập cùng nhau trở về, Lục Đại Thông không kìm được nói: "Xem ra là ngày mai rồi."
Tôn Lập không hiểu: "Ngày mai thì sao cơ?"
Túc Lan và Giang Sĩ Ngọc đều nhìn gã. Giang Sĩ Ngọc hỏi: "Ngươi không biết ư?"
Tôn Lập hoang mang lắc đầu.
Lục Đại Thông nói: "Nghe nói mỗi lớp đệ tử mới đều được chia thành các nhóm để giảng giải. Ngày mai, sau khi giảng tập Sùng Dần kiểm tra xong, sẽ chia nhóm."
Giang Sĩ Ngọc cũng nói: "Nghe nói là để bồi dưỡng nhân tài, hừ, chẳng qua là tư chất tốt thì sẽ được giảng giải cẩn thận để họ tiến bộ nhanh. Còn tư chất kém thì chỉ dạy qua loa, thành tựu thế nào là do số trời định đoạt."
Tư chất của y vốn thường thường, nên nói ra lời này có phần không cam lòng.
Lục Đại Thông nhìn quanh, hạ giọng: "Không đơn giản như thế đâu. Nghe nói đệ tử nhóm chữ Giáp mỗi người mỗi tháng được một viên Cửu Khí Đơn và mười khối linh thạch. Đệ tử nhóm chữ Ất được một viên Cửu Khí Đơn và tám khối linh thạch. Ngay cả đệ tử nhóm chữ Bính mỗi tháng cũng có năm khối linh thạch. Còn nhóm chữ Đinh... thì không có gì."
"Thiên tư và nguồn lực là hai yếu tố quan trọng nhất của tu hành. Chúng ta tư chất kém cỏi, còn nguồn lực thì môn phái lại dồn hết cho những đệ tử tư chất tốt. Tương lai ch��ng ta làm sao cạnh tranh được với người ta chứ?"
Túc Lan thở dài: "Thôi vậy. Tố Bão sơn xưa nay vẫn thế, không chỉ vậy mà cả tu chân giới đều tương tự. Tu chân giới chia công pháp trân quý thành thần vị, thiên vị, địa vị, nhân vị. Tuyệt đại bộ phận công pháp đều là bất nhập lưu, Tố Bão sơn có thể đưa ra công pháp nhập môn nhân vị cũng không tệ rồi."
Giang Sĩ Ngọc nhìn ba người, tựa hồ đã có sự chuẩn bị: "Chúng ta ở cùng một nơi cũng là duyên phận, sau này nên giúp đỡ lẫn nhau, cùng tiến cùng thoái, mới có chỗ đứng trong môn phái..."
Võ Diệu khinh miệt nói: "Duyên với phận gì chứ? Chẳng phải bốn kẻ tư chất kém cỏi bị phân vào cùng nhau đó sao? Nhìn khắp Vọng Sơn biệt viện, có mấy chỗ đến bốn người ở?"
Tôn Lập im lặng, La Hoàn gầm lên: "Võ Diệu, câm mồm cho ta!"
...
Quay về chỗ ở, cả bốn người ai nấy đều nặng trĩu tâm tư, chia tay qua loa rồi về phòng. Không ai dám chần chừ, lập tức bắt đầu tu luyện.
Tôn Lập mở sách ra xem, "Thiên Hà Quyết" mỏng dính, nội dung không nhiều, vô cùng thô thiển, quả nhiên chỉ là một bộ pháp quyết cơ sở.
Nhưng gã chưa đọc được mấy câu, La Hoàn đã không kìm được: "Hoang đường! Quá hoang đường!"
La Hoàn lên tiếng, không hề khách khí chỉ trích sai sót từ đầu đến cuối của "Thiên Hà Quyết". Chắc hẳn từ lúc nghe giảng y vẫn cố nén, đến giờ mới nói hết ra cho thỏa thích.
Nói đoạn, La Hoàn thở dài: "Tiểu tử, dù có sửa đổi hết theo lời ta thì bộ 'Thiên Hà Quyết' vớ vẩn này cũng chỉ là bất nhập lưu mà thôi. Ngươi xác định muốn tu luyện ư? Chỉ cần ngươi thích, bọn ta có pháp quyết thượng thừa cho ngươi tu hành."
Tôn Lập không quyết định được, "Thiên Hà Quyết" dù sao cũng là nhân vị công pháp, nên nghe ai đây?
Đang lúc gã có phần nghiêng về phía La Hoàn, Võ Diệu lên tiếng: "Ngươi đừng hại Tôn Lập."
"Ngày mai sẽ kiểm tra. Nếu trong cơ thể hắn không phải Thiên Hà linh nguyên được tu luyện từ Thiên Hà Quyết, ngươi nghĩ hắn có qua được không?"
Không ngờ y lại cẩn thận đến thế.
"Dù có thay đổi thì cũng phải sau ngày mai. Cần phải cẩn thận, không để bị nhìn ra sơ hở."
La Hoàn nói: "Sau này thì có mấy cách để qua mặt được, nhưng ngày mai thì hơi khó. Tôn Lập chưa từng tu hành... Ngươi cứ tu luyện cái 'Thiên Hà Quyết' nát bét này đi đã. Đừng quá dụng tâm, chỉ cần ứng phó xong ngày mai là được."
Tôn Lập gật đầu, cầm sách lên đọc, xếp bằng gọn gàng, chân trái ở ngoài, chân phải co vào, ngũ tâm hướng lên trời, dốc lòng minh tưởng, thổ nạp thiên địa chi khí...
Thời gian tu luyện lần đầu là thước đo của tư chất. Tư chất càng cao, thời gian kiên trì càng dài.
Thường thì người ta sẽ dừng lại giữa chừng, khó lòng hoàn thành một tiểu chu thiên, đừng nói đến đại chu thiên.
Tôn Lập lần đầu tu hành, theo cách của Thiên Hà Quyết, kiên trì chừng một canh giờ. Sau cùng khí tức tiêu tán, gã tỉnh khỏi trạng thái minh tưởng.
Gã khá vừa ý, đã hoàn thành gần nửa tiểu chu thiên.
Sau lần cố gắng thứ năm, Tôn Lập cuối cùng cũng cảm nhận được trong cơ thể xuất hiện một tia Thiên Hà linh nguyên.
Mất nửa ngày và một đêm, gã đã đẩy Thiên Hà linh nguyên lên đến kích cỡ sợi tóc.
Xem ra sắp đến giờ học, Tôn Lập thu sách l���i rồi rời phòng.
Đến giáo thất, các đệ tử đã gần như tề tựu đông đủ.
Một toán người vây quanh Tần Thiên Trảm, nịnh nọt không ngớt.
"Tần sư huynh quả nhiên lợi hại, lần đầu tiên tu luyện có thể hoàn thành chín tiểu chu thiên!"
"Tư chất nghịch thiên! Ta nghe nói trong lịch sử Tố Bão sơn, thành tích tu luyện tốt nhất là mười tiểu chu thiên."
"Chỉ kém có một mà thôi. Hoàn toàn là do tạm thời phát huy chưa hết, theo ta thấy, tư chất Tần sư huynh không hề kém cạnh vị tiền bối đó chút nào."
Tôn Lập cười khổ. Mình hoàn thành nửa tiểu chu thiên, vốn dĩ đã tạm vừa ý, nhưng so với người ta... Haizz, đó là cách biệt về tiên thiên, than thở cũng ích gì?
Trừ Tần Thiên Trảm ra, các đệ tử khác cũng xì xầm bàn tán. Tôn Lập lắng nghe thì thở phào nhẹ nhõm, thành tích của gã cũng tạm được, không quá kém cỏi.
Phe Điền Anh Đông im lặng, mấy người vây quanh y, cực kỳ thản nhiên.
Tần Thiên Trảm hưởng thụ sự nịnh nọt của đám thủ hạ, liên tục liếc nhìn Điền Anh Đông với vẻ thị uy, khiến những đệ tử trung lập dần ngả về phía mình.
Điền Anh Đông chợt cười. Một thủ hạ lập tức hỏi lớn: "Điền sư huynh, thành quả lần đầu tiên tu hành thế nào? Hoàn thành được mấy tiểu chu thiên?"
Điền Anh Đông tỏ vẻ hổ thẹn: "Chỉ được mười ba lần thôi. Nghe nói tiền bối của tu chân giới từng có người ở lần tu hành đầu tiên hoàn thành mười lăm tiểu chu thiên. Anh Đông hổ thẹn, không sao sánh bằng tiền bối..."
Phe Tần Thiên Trảm lập tức tắt hẳn vẻ đắc ý dương dương. Tần Thiên Trảm, ban nãy còn đắc ý tràn trề, tức thì xanh lét mặt mày!
Điền Anh Đông quả thật độc địa. Không chỉ thành tích hơn hẳn Tần Thiên Trảm, mà trong khi Tần Thiên Trảm chỉ so sánh với tiền bối trong môn phái, thì Điền Anh Đông lại so với tiền bối của cả tu chân giới. Trước mặt chúng đệ tử, hai người đã ở những cảnh giới khác biệt, Tần Thiên Trảm đã bị đẩy vào thế yếu kém.
Tôn Lập lặng lẽ đứng im. Giọng Võ Diệu vang lên trong óc: "Tiểu tử, có ganh tị không?"
Tôn Lập lắc đầu: "Không."
Thứ gã và Điền Anh Đông khác nhau nhất chính là tâm thái bình hòa.
"Họ bất quá chỉ được đắc ý nhất thời, ta cần là sự đắc ý trọn đời!"
La Hoàn cười: "Được, ta không nhìn nhầm người!"
Tiếng bước chân cố ý dậm mạnh vang lên, các đệ tử vội im lặng. Sùng Dần mỉm cười xuất hiện ở cửa: "Chào tất cả!"
"Xin chào giảng tập!"
"Xem ra thành quả của các vị đều không tệ, ai nấy mặt mày rạng rỡ. Được rồi, ta không tốn thời gian nữa, bắt đầu th��i. Ra ngoài xếp hàng, từng người lên một."
Các đệ tử tiến ra ngoài, xếp thành hàng dài.
Sùng Dần đặt ngón tay lên mạch môn là có thể biết kết quả. Sau đó, y hỏi tên đệ tử đó, rồi ghi vào một quyển sổ.
Chỉ không đầy nửa canh giờ là xong. Sùng Dần phất tay: "Tất cả về nghỉ ngơi, kết quả ngày mai sẽ công bố."
Trừ các đệ tử có tuệ căn đặc biệt, ai nấy đều hồi hộp, cúi đầu quay về Vọng Sơn biệt viện.
Bọn Lục Đại Thông đến cạnh Tôn Lập. Lục Đại Thông hỏi: "Tôn Lập, ngươi tu luyện được bao nhiêu Thiên Hà linh nguyên rồi? Ta chỉ cỡ sợi tóc thôi."
Tôn Lập nhăn nhó: "Ta cũng thế."
Giang Sĩ Ngọc mắt hơi sáng lên: "Ta hơn một chút, được cỡ hạt vừng."
Túc Lan gật đầu: "Ta hơn Sĩ Ngọc không bao nhiêu." Nói có vẻ khiêm tốn nhưng dáng vẻ và nét đắc ý thì không giấu được.
Đối với mỗi đệ tử, bao gồm cả Tôn Lập, mục tiêu thực tế nhất chính là đạt tới Phàm Nhân Cảnh đệ tam trọng, đặc biệt là với những người tư chất không tốt, để có thể ở lại Tố Bão sơn sau bảy tháng.
Giang Sĩ Ngọc hơi trầm mặc, hiển nhiên bị kém hơn trong cuộc cạnh tranh bốn người khiến y thất vọng.
Võ Diệu lại lên tiếng: "Ngươi có cảm giác gì không?"
Tôn Lập thản nhiên đáp: "Không có cảm giác gì."
"Hả?"
Tôn Lập trầm mặc một lúc mới nói: "Ta có sự kiêu ngạo riêng của mình. Họ vốn không phải đối thủ của ta, kể cả Điền Anh Đông và Tần Thiên Trảm cũng không xứng. Xưa nay ta luôn hiểu rằng: đối thủ của ta chỉ có chính mình!"
Võ Diệu trầm mặc một lúc rồi nói: "Tiểu tử, ngươi quả thật có đạo tâm vô địch!"
Về đến chỗ ở, bốn người không nói gì mà chia tay. Tôn Lập vào phòng, xếp bằng, không mở "Thiên Hà Quyết" mà trịnh trọng hỏi: "Các vị tiền bối, có công pháp thích hợp với tại hạ thì xin ban cho!"
La Hoàn lập tức nói: "Ta có tuyệt đỉnh tiên công 'Bách Binh Tôi Thể Quyết', đứng đầu trong các công pháp cơ sở!"
Võ Diệu: "Phì! 'Bách Binh Tôi Thể Quyết' hạng bét đó mà dám nhận đệ nhất ư? 'Vạn Tượng Vạn Pháp Công' của lão tử mới là đệ nhất!"
"Của ta hơn!"
"Của ta hơn!"
... Truyện này do truyen.free dày công chuyển ngữ, không được sao chép dưới mọi hình thức.