(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 365:
Phong Bảo Bảo cũng có cùng suy tính với Ô Cửu Trọng, đây là phương án ổn thỏa nhất vào lúc này.
Tô Đồ chỉ "thiếu thốn" nguyên liệu kim thuộc cao cấp, chứ không phải hoàn toàn không có. Dạ Khiếu bộ lạc sở hữu Vân mẫu linh đồng quặng để luyện chế pháp khí, song loại nguyên liệu này đẳng cấp quá thấp, không thể luyện ra pháp khí cao cấp.
Nộ Long Trảm bị Tôn Lập một chưởng đánh hỏng, vốn do Vân mẫu linh đồng luyện chế mà thành, và được chính tổ tiên Dạ Khiếu bộ lạc rèn đúc. Trong bộ lạc, Ô Cửu Trọng chính là chế khí đại sư số một. Kỹ nghệ của hắn thậm chí còn hơn cả chế khí đại sư của Cổ Sơn thị La Sát, chỉ vì không có Thiên Thần Thiết, Dạ Khiếu bộ lạc mới bị Cổ Sơn thị chèn ép. Tuy Ô Cửu Trọng bề ngoài thản nhiên, nhưng trong lòng kỳ thực vô cùng khó chịu.
Giờ đây có Thiên Thần Thiết, Ô Cửu Trọng có thể thỏa sức luyện chế pháp khí, phản công Cổ Sơn thị.
Trong cuộc thương nghị, Tôn Lập không bày tỏ ý kiến, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Chờ khi mọi việc kết thúc mới lên tiếng: "Vương thượng, chỉ cần chúng tôi giúp các vị đánh bại Cổ Sơn thị, đại tế ti sẽ thi triển Thông U Chi Hồn, giúp tôi tìm kiếm manh mối sao?"
Nhắc đến Thông U Chi Hồn, Ô Cửu Trọng và Phong Bảo Bảo đều khẽ biến sắc. Phong Bảo Bảo gật đầu: "Chỉ cần đoạt lại Cổ Cương Tuyền, đại tế ti sẽ thi triển Thông U Chi Hồn."
Tôn Lập cân nhắc một lát rồi nói: "Không biết đại tế ti có pháp khí nào do mình tự tay rèn đúc, để tại hạ được chiêm ngưỡng không?"
Ô Cửu Trọng dường như đã hiểu ra, mỉm cười nói: "Nhân tộc quả thật hơn hẳn Yêu tộc về chế khí. Bất quá tại hạ không giỏi giao chiến, ngoại trừ việc làm đại tế ti thì sở thích lớn nhất của ta là chế khí, xem ra cũng không tệ lắm."
Hắn vừa nói vừa lấy ra một thanh chiến đao lưỡi thẳng màu đồng cổ đưa cho Tôn Lập.
Ô Cửu Trọng tuy không nói rõ, nhưng ý tứ là kỹ nghệ chế khí của mình không hề tệ, thậm chí còn hơn Tôn Lập. Nhân tộc tuy hơn Yêu tộc về chế khí thuật, nhưng điều đó không có nghĩa là tùy tiện phái một người ra là có thể hơn được chế khí đại sư của Yêu tộc.
Tôn Lập đón lấy chiến đao. Sống đao dày dặn, lưỡi sắc bén, trên thân khắc hình một cự hùng đang gầm thét, đích thị là một tinh phẩm, cực kỳ thích hợp cho Yêu tộc sử dụng.
Tôn Lập xem xét, chiến đao này dùng Vân mẫu linh đồng đã được tôi luyện hơn trăm lần rồi khắc trận pháp. Theo tiêu chuẩn Đại Tùy thì đây là tứ phẩm trung pháp khí.
Thậm chí còn hơn Nộ Long Trảm. Hắn thầm khen ngợi, trách không được Ô Cửu Trọng lại có thái độ như vậy.
Tôn Lập nhẹ nhàng vuốt ve thân chiến đao, sau đó đưa cho Ô Cửu Trọng: "Tại hạ đường đột rồi, mong đại tế ti thứ lỗi."
Ô Cửu Trọng cười lớn: "Không sao." Rồi cất chiến đao vào trữ vật không gian.
Tôn Lập cáo từ: "Cứ theo lời Vương thượng mà làm đi. Nếu không còn gì khác, tại hạ xin cáo lui trước."
"Tiên sinh đi thong thả."
Phong Bảo Bảo và Ô Cửu Trọng đứng dậy tiễn đưa Tôn Lập. Phong Bảo Bảo lo lắng nói: "Đại tế ti, thi triển Thông U Chi Hồn..."
Ô Cửu Trọng gượng cười: "Chỉ là công lực tận thất chứ không mất mạng. Vương thượng không cần lo lắng, Ân Nhã không tệ, cùng lắm là năm năm nữa sẽ có một đại tế ti mới."
Phong Bảo Bảo đỏ hoe khóe mắt: "Đại tế ti hi sinh vì bộ lạc, cả bộ lạc sẽ mãi không quên!"
...
Tôn Lập quay về. Chúng Sùng Dần đều có mặt. Giang Sĩ Ngọc vỗ bàn cái rầm: "Hắc hắc, đấu với ta rồi thì sao, cứ hạ gục ngay! Ồ, Tôn Lập về rồi hả..." Hắn vừa định đứng lên thì mềm nhũn, ngã luôn xuống gầm bàn.
Tôn Lập cười: "Không uống được còn ra vẻ ta đây sao? Sùng Dần đó, bao giờ thấy hắn chạm cốc với người khác chưa? Đó mới là cao thủ chân chính."
Sùng Dần cười nhưng lại nói: "Việc hôm nay không thể trách Tiểu Ngọc."
Tô Tiểu Mai hừ lạnh một tiếng: "Là Thiện Túc gây sự!"
Tôn Lập ngẩn ra, nhớ lại phản ứng của Thiện Túc thì liền hiểu ra hắn ta muốn dằn mặt mình.
Chung Lâm kể rõ ràng: "Thiện Túc đưa ngươi về không lâu thì đã khích Tiểu Ngọc so tài tửu lượng. Đến giờ cả hai đã uống đến hai mươi thùng rượu. Thiện Túc gục trước nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."
Tôn Lập phiền muộn: "Đi đến đâu cũng có loại ruồi nhặng này. Vốn dĩ ta định từng bước giúp họ đánh bại Cổ Sơn thị. Hiện tại... kết thúc nhanh chóng rồi rời đi thôi."
Tất cả gật đầu: "Được."
...
Ưu điểm lớn nhất của Thiên Thần Thiết là tăng cường độ sắc bén, bởi vậy nó được cả hai tộc ưa chuộng.
Nhưng việc thêm Thiên Thần Thiết vào pháp khí tốn quá nhiều thời gian. Tôn Lập không muốn Dạ Khiếu bộ lạc phải vất vả, vả lại để Ô Cửu Trọng tự làm thì hắn không yên tâm.
Thiện Túc gây sự khiến hắn không chỉ cảm thấy bực mình mà còn càng nhớ về Đại Tùy, chỉ muốn sớm ngày trở về.
"Võ tổ, La tổ, có cách nào khiến Dạ Khiếu nhanh chóng đánh bại Cổ Sơn thị không?"
Võ Diệu cười ha hả nói: "La nương nương, đừng có để Tôn Lập nịnh nọt rồi mới chịu nói, trước đó ngươi luôn chê trách ta đấy thôi!"
La Hoàn hầm hừ rồi nổi giận: "Đồ mỏ nhọn này càng lúc càng tệ! Ngươi hưởng thụ rồi thì không cho ta hưởng thụ à! Tôn Lập, mau nịnh nọt đi, không thì đừng mơ ta cho biết nửa chữ nào!"
Võ Diệu cười ha hả nói: "Đồ ẻo lả đáng ghét nhất trên đời! Làm gì có chuyện đó. Lúc ta được nịnh thì ngươi tìm đủ cách ngăn cản, đến lượt ngươi thì ta đời nào khách khí..."
Võ Diệu nói mãi, La Hoàn vẫn làm ngơ, chỉ chờ Tôn Lập nịnh nọt. Tôn Lập dở khóc dở cười, vắt óc suy nghĩ mới thốt ra được mấy chục câu nói dễ nghe, La Hoàn mới chịu truyền đạt ý niệm.
"Phá Giáp Phù?"
La Hoàn truyền cho hắn một đạo linh phù. Đạo linh phù này có thể sử dụng riêng nhưng hiệu quả không mấy rõ rệt; để phát huy uy lực thì nên dán lên pháp khí dạng binh khí. Đây cũng là thứ mà Yêu tộc thích sử dụng nhất, tuy là pháp khí, nhưng cũng tựa như binh khí.
Những người cao lớn thường thích pháp khí kiểu đó, ví như Sùng Bá.
Tôn Lập lĩnh ngộ, Phá Giáp Phù không hề phức tạp chút nào. Với đẳng cấp của hắn, mỗi ngày có thể chế tạo được ba mươi tấm.
"Phá Giáp Phù chỉ duy trì hiệu quả được hai canh giờ, đủ cho một trận đại chiến. Về mặt tăng lực sát thương thì hơi kém Thiên Thần Thiết, nhưng đủ để các chiến sĩ Yêu tộc sử dụng. Chẳng lẽ Cổ Sơn thị có thể trang bị pháp khí Thiên Thần Thiết cho mỗi La Sát chiến sĩ ư?"
Tôn Lập nghĩ bụng cũng đúng. Theo lời Phong Bảo Bảo thì đối với La Sát hay Yêu tộc, để tăng cường một pháp khí ít nhất cần ba mươi cân Thiên Thần Thiết. Mà khối Thiên Thần Thiết lớn bằng cối xay của Cổ Sơn thị chỉ đủ cho hai trăm kiện pháp khí.
Cả hai tộc khi khai chiến, ngoại trừ tộc nhân vị thành niên, nam nữ đều ra trận. Một nghìn hai trăm người thì có tới một nghìn chiến sĩ.
Chiến sĩ cấp thấp ít nhất cũng có tám trăm người. Tôn Lập chỉ cần chưa đầy một tháng là có thể cường hóa võ trang toàn bộ! Khi khai chiến, hiệu quả sẽ vô cùng rõ rệt.
Hắn truyền thụ cách chế tạo Phá Giáp Phù cho bọn Sùng Dần thì hơn mười ngày là hoàn thành cả nghìn tấm.
Hắn gọi tất cả mọi người lại, lấy Phá Giáp Phù ra rồi trình bày kế hoạch, ai nấy đều sáng mắt.
Sùng Bá hơi nhăn mặt: "Có thứ tốt thế này, sao không lấy ra sớm hơn?"
Tôn Lập kỳ thực rất muốn chất vấn La Hoàn: "Có thứ tốt thế này, sao không lấy ra sớm hơn?"
Nhưng hắn không dám nên chỉ có thể cười khan với Sùng Bá.
...
A Cổ Long chuẩn bị lễ vật đến bái kiến Ô Cửu Trọng, lễ vật vô cùng quý giá, gần như mất một nửa gia tài của hắn.
Hắn chỉ có một mình, Nộ Long Trảm là "người bạn" mà hắn tin cậy nhất.
Ô Cửu Trọng không hề khách khí. Cảnh giới của hắn không cao, chiến lực tầm thường. Tuy được tôn trọng nhưng kiếm tiền lại vô cùng khó khăn. Thông U Chi Hồn như một sợi dây thừng thắt chặt lên cổ hắn, khi bộ lạc cần là phải thi triển, sau đó hắn mất hết toàn bộ tu vi, không thể làm đại tế ti nữa. Lúc đó dù vẫn được tôn kính nhưng nguồn sống phải trông vào sự tích lũy từ trước.
Hắn không hề trách móc, đó là hiện thực.
A Cổ Long đưa Nộ Long Trảm lên: "Đại tế ti, xin hãy xem giúp có thể sửa chữa được không? Nếu không thể, xin đại tế ti luyện chế một thanh chiến đao mới cho tại hạ?"
Ô Cửu Trọng gật đầu, nhìn Nộ Long Trảm rồi lắc đầu: "Đã bị thương tổn quá mức, không chỉ lưỡi đao mà kết cấu nội bộ cũng bị phá hoại, sửa chữa... còn khó hơn luyện chế một thanh mới."
A Cổ Long không ngờ một chưởng của Tôn Lập lại bá đạo đến vậy!
Ô Cửu Trọng lấy ra thanh chiến đao hôm qua đưa cho A Cổ Long: "Ta đã chuẩn bị rồi, ngươi có vừa ý không?"
A Cổ Long sáng mắt, đón lấy rồi thử. Hắn dồn yêu nguyên vào múa thử một lượt, hắc sắc hồ quang xuất hiện.
A Cổ Long hơi lo lắng, cung kính trả chiến đao lại cho Ô Cửu Trọng: "Đại tế ti, đây là pháp khí hạ phẩm cấp ba, lễ vật trước đó của tại hạ quá ít ỏi, không đổi nổi pháp khí trân quý này..."
Hắn móc hết toàn bộ gia tài từ trữ vật không gian ra: "Đại tế ti, tại hạ chỉ còn chừng này, có thể nợ lại được không? Chỉ cần A Cổ Long này chưa chết, nhất định sẽ trả đủ!"
Ô Cửu Trọng ngẩn người: "Tam phẩm hạ?!"
Hắn quá rõ pháp khí do mình luyện chế, chỉ là tứ phẩm trung cấp mà thôi, sao lại đột ngột tăng lên hai cấp?
Hắn nghi hoặc thầm nghĩ: A Cổ Long có nhầm lẫn không?
Hắn cầm chiến đao lên, dồn yêu nguyên vào trong...
Chát!
Ô Cửu Trọng biến sắc, dồn yêu nguyên vào, không cần thử cũng biết đây là tam phẩm hạ pháp khí! Nhưng của hắn chỉ là tứ phẩm trung cấp, sao lại biến thành tam phẩm hạ cấp!?
Ô Cửu Trọng chợt nhớ lại lúc trả đao, Tôn Lập đã nhẹ nhàng vuốt ve thân đao...
Hắn vội vàng kiểm tra thân đao.
Trận pháp hắn khắc đã được sửa đổi đôi chút, không kiểm tra kỹ thậm chí còn không thể phát hiện. Nhưng những thay đổi đó đã đạt tới đỉnh cao, tựa như thần lai chi bút, khiến linh năng vận chuyển thay đổi về chất, đưa thanh chiến đao từ tứ phẩm trung cấp trở thành tam phẩm hạ cấp!
Ô Cửu Trọng hổ thẹn vô cùng. Trước mặt Tôn Lập, hắn đã huênh hoang khoe khoang bản lĩnh chế khí của mình, không ngờ người ta chỉ nhẹ nhàng vuốt ve đã khiến tác phẩm ưng ý nhất của hắn tăng lên hai cấp!
"Đại tế ti, Đại tế ti sao vậy?"
A Cổ Long hỏi mãi, Ô Cửu Trọng cười khổ, v��� vai A Cổ Long nói: "Không sao, chúng ta đều đã quá coi nhẹ Tôn tiên sinh rồi."
A Cổ Long cảm khái nói: "Đúng..."
Ô Cửu Trọng biết đối phương không hiểu ý mình nên chỉ biết cười khổ.
A Cổ Long được chiến đao mới, nhưng mang trên lưng món "nợ" nặng nề. Theo kiểu nói của Giang Sĩ Ngọc thì Yêu tộc quá cứng nhắc, đại tế ti không thúc giục nhưng A Cổ Long nhất định sẽ trả. Hắn vừa rời khỏi chỗ Ô Cửu Trọng là đã xông ngay vào rừng săn giết linh thú.
Chiến đao mới uy lực tuyệt luân, tuy chưa được thêm Thiên Thần Thiết nhưng đã khiến thực lực của A Cổ Long tăng thêm hai phần.
Linh thú trong rừng gặp vận rủi, A Cổ Long giết đến sướng tay, cứ thế này sẽ trả xong nợ sớm hơn dự kiến.
Ô Cửu Trọng thoáng nghĩ một lát, đứng lên muốn đến chỗ Tôn Lập, nhưng khi đến cửa thì nữ yêu phụ trách trông nom cho biết bọn Tôn tiên sinh đều đang bế quan.
Ô Cửu Trọng tiếc nuối quay về. Hắn phải dùng Thiên Thần Thiết để tăng cường pháp khí cho các dũng sĩ của bộ lạc. Lỡ lần này bỏ lỡ thì không biết bao giờ mới gặp lại được cơ hội.
Tôn Lập truyền Phá Giáp Phù cho tất cả mọi người, họ nhận "nhiệm vụ". Ngoại trừ Tôn Lập, Sùng Dần là người nhận nhiều nhất với ba trăm tấm, Sùng Bá hai trăm tấm, còn những người khác chỉ một trăm năm mươi tấm.
Mục tiêu của hắn là bốn trăm tấm, tính theo thời gian thì sẽ hoàn thành sớm hơn những người khác một ngày rưỡi.
Mọi quyền lợi chuyển ngữ cho tác phẩm này đều được nắm giữ bởi truyen.free.