(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 179:
Ba mươi sáu lưỡi phi đao liên tiếp lao tới, Sùng Ngọc gầm lên một tiếng, lại kích phát tiềm lực, gân máu trên mặt y đen sì, chằng chịt như mạng nhện, trông cực kỳ đáng sợ.
Ánh sáng lóe lên, trên tay y xuất hiện thêm một bộ quy giáp màu xanh biếc với những đường vân vàng kim.
Trước mặt y, quy giáp phóng ra một lá chắn ánh sáng cao một trượng, những lưỡi phi đao của Tôn Lập bắn tới đều bị quang thuẫn này chặn lại.
Chưa đến lưỡi đao cuối cùng, quang thuẫn quy giáp đã nứt toác, xem ra không còn chống đỡ nổi nữa.
Tôn Lập vẫn ẩn mình trong dãy phòng ốc đổ nát, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì chưa lộ diện, thế nhưng trên môi gã đã hé một nụ cười chiến thắng.
Tám đạo lục quang phóng vút lên, khí thế kinh người khiến mái nhà bị hất tung.
Ánh sáng hiện rõ từng đường vân vàng, trải rộng như gân lá.
"Ầm ầm ầm..."
Tiếng nổ vang vọng khắp Tố Bão sơn, tám dải lôi quang ngưng tụ trên không trung.
Ba đạo Ất mộc thiên hành lôi giáng xuống, Sùng Ngọc gầm vang, giơ quy thuẫn pháp bảo lên chống đỡ, nhưng pháp khí lập tức tan tành trong lôi quang mà rơi xuống. Sùng Ngọc đau xót vô cùng.
Đạo Ất mộc thiên hành lôi tiếp tục giáng xuống, lôi quang bao trùm lấy y.
"Oành!"
Sùng Ngọc dốc toàn lực chống cự, tóc dựng đứng lên, nhưng chỉ trong chốc lát, những vết cháy đen đã hiện rõ trên người y.
Y phục y hóa thành tro bụi đầu tiên, tan biến thành hơi trong lôi quang. Sau đó, thân thể y dần đen lại từng khúc, Sùng Ngọc trợn trừng mắt, đầy bất cam và phẫn nộ, cuối cùng bị Ất mộc thiên hành lôi biến thành một viên than đen!
"Ầm..."
Lôi quang tan đi, Bát diệp phù bảo hóa thành lục quang, bay về tay Tôn Lập.
Mãng long tỏa liên co lại thành một sợi chỉ, cực kỳ linh xảo móc vào đống "than người", lấy đi trữ vật giới chỉ của Sùng Ngọc và viên Đại vu đơn.
Gã vận công "Bản ngã luyện", ẩn giấu hành tung của mình.
Tố Bão sơn chết lặng!
Ất mộc thiên hành lôi tan đi đã lâu mà không ai dám lên tiếng, trong sơn môn mênh mông còn mấy trăm đệ tử, nhưng ai nấy đều ngẩn ngơ.
Ai cũng nhận ra nơi vừa xảy ra giao chiến chính là Sấu Ngọc trai!
Đó là nơi ở của Sùng Ngọc, cường giả Hiền nhân cảnh duy nhất trong số đệ tử đời thứ ba, đại đệ tử của chưởng giáo chân nhân Vọng Hư, và là người nắm giữ tương lai của Tố Bão sơn.
Ai dám sờ gáy hổ, tìm đến Sùng Ngọc để trút giận? Hộ sơn đại trận không khởi động chứng tỏ kẻ đó không phải địch nhân từ bên ngoài, vậy tức là trong núi cũng có người dám vuốt râu hổ ư?
Dạo gần đây, tất cả đều có chung một vấn đề, và đáp án đều chỉ về một người: Tôn Lập!
Những đệ tử ở lại Tố Bão sơn đều không phải kẻ ngốc, tuyệt đại đa số đều minh triết bảo thân, có chuyện gì cũng không dám nói ra.
Ví như chuyện xung đột giữa Sùng Ngọc và Tôn Lập gần đây.
Tôn Lập xuất sơn, Sùng Mạch liền thất tung. Thoạt nhìn có vẻ không liên quan, Vọng Hư chân nhân lại vội đi Thiên Đô thần điện nên không ngó tới việc đó, Sùng Ngọc cũng chỉ phái người đi tìm qua loa.
Các đệ tử đã đoán được, nếu Sùng Mạch bị Tôn Lập đánh tại Liệt Hỏa cốc, thì Sùng Ngọc không đời nào bỏ qua.
Sùng Ngọc và Tôn Lập bề ngoài không có xung đột gì, nhưng gần đây chưởng giáo chân nhân lại tựa hồ thay đổi thái độ với Tôn Lập...
Ở Tố Bão sơn, ai dám làm như thế? Chắc chắn Vọng Long là một, rồi đến Sùng Bá và Tôn Lập. Nhưng hai người kia đều đang bế quan, cũng không có xung đột gì với Sùng Ngọc, chỉ còn mình Tôn Lập mà thôi.
Tôn Lập đích xác vô thanh vô tức, không bị ai nhìn thấy, nhưng phân tích như thế thì ai cũng biết chính là gã.
Có điều tất cả đều đứng ở xa nên không biết tình hình cụ thể thế nào.
Trong Vọng Sơn biệt viện, Điền Anh Đông đứng ở cửa, nhìn về phía hậu sơn mà lòng không khỏi e dè: Sùng Ngọc quả nhiên thâm tàng bất lộ, hai tia sét vừa rồi e rằng dù sư tôn cũng chưa chắc đỡ được!
Tầm nhìn của Điền Anh Đông cũng không kém gì Tôn Lập, tuy hiện tại y vẫn tranh chấp với Tôn Lập nhưng y tin rằng về lâu dài, Tôn Lập không xứng là đối thủ của y. Đối thủ thực sự của y ở Tố Bão sơn là Sùng Ngọc, còn ở Đại Tùy thì là Lục Bạt Đỉnh.
Y tự nhủ, tu chân giới không thiếu thiên tài, tuy y thiên tư hơn người nhưng cần phải đi từng bước vững chắc, không vì nhất thời mà nóng nảy. Tôn Lập chính là một đối thủ tốt mà trời cao an bài để y rèn giũa tâm tính.
Phùng Trung cũng cảm giác thấy, y đứng trong sân, mặt sầm xuống, vỗ mạnh một cái, lòng bàn tay y đen bầm.
"Phụt!"
Cây hòe thân cỡ miệng bát bị y vỗ trúng liền bốc khói, thoáng chốc sau lá đã khô héo, vỏ cũng khô cong lại!
Phùng Trung cũng thấy linh dược mà bệ thờ "ban cho" quả nhiên không đơn giản, độc tính vẫn chưa phát tác kịch liệt.
Nhưng y không thể rời bỏ linh đơn đó được, tựa hồ độc tính ẩn sâu vào linh nguyên, không những vô hại với y mà còn tăng thêm lực sát thương cho linh nguyên của y.
Gã phát hiện ra điều này thì không những không lo lắng mà còn mừng thầm.
Y khác Điền Anh Đông ở chỗ, y phẫn nộ vì Tôn Lập chết dưới tay Sùng Ngọc chứ không phải bị chính y hành hạ.
"Đúng là may cho y!" Phùng Trung nguyền rủa. Y cho rằng, có bệ thờ thần, đừng nói Sùng Ngọc, dù là chân nhân lão tổ Chung Mộc Hà, cũng có ngày phải thần phục dưới chân y.
Đệ tử trực Huyền Vũ đại điện hôm nay là người khi trước từng mang nhiệm vụ cho Tôn Lập, mới canh năm đã đến quét dọn.
Lúc chiến đấu bạo phát, y tròn mắt kinh ngạc, vạn lần không ngờ có người dám tới Sấu Ngọc trai. Sau đó, y lập tức nghĩ thông "tiền nhân hậu quả".
Y chỉ là người truyền lệnh, hiểu rõ "mâu thuẫn" giữa Sùng Ngọc và Tôn Lập, càng cảm thấy tiếc cho gã.
Y cho rằng Sùng Ngọc đã dùng trò gì đó khích bác khiến Tôn Lập không nhịn được, vừa hay đúng ý Sùng Ngọc, y nhân cơ hội này trừ đi mối uy hiếp.
Y cho rằng Tôn Lập chỉ cần ẩn nhẫn mười năm là đủ năng lực chính diện đối đầu với Sùng Ngọc nhưng... thật đáng tiếc.
Cả Tố Bão sơn xôn xao, ai nấy đều cho rằng Tôn Lập đã bị giết. Sùng Ngọc đã là Hiền nhân cảnh đệ nhị trọng, Tôn Lập không thể nào là đối thủ của y.
Có người tiếc rẻ, có người mừng thầm, có người thầm khen hay, có người lại cảm thấy không liên can gì đến mình.
Nhưng không ai ngờ rằng người chết lại chính là Sùng Ngọc.
Đông Phương Phù và Lý Tử Đình vội vàng gọi Tô Tiểu Mai dậy: "Tiểu Mai, Tiểu Mai, dậy đi, xảy ra chuyện lớn rồi... Tôn Lập bị Sùng Ngọc giết!"
Tô Tiểu Mai tu luyện khác mọi người, nàng phải "tiêu hóa" pháp khí, quá trình này coi như phá hủy cơ nhục rồi dùng pháp khí để đúc lại, cực kỳ thống khổ. Mỗi lần nàng tu luyện xong đều ngủ say như chết.
Vì vậy, khi bị gọi dậy, nàng vẫn còn mơ màng: "Sao thế?"
"Hình như Tôn Lập đến gặp Sùng Ngọc, hai người đã giao chiến, Tôn Lập e là..."
"Phì! Phỉ phui cái mồm mấy người đi! Tôn Lập còn sống nhăn ra đó, nếu có ai chết thì chắc chắn là Sùng Ngọc!" Tô Tiểu Mai cấm cảu.
Đông Phương Phù và Lý Tử Đình ngạc nhiên: "Sao muội lại khẳng định như vậy?"
"Ta khẳng định! Không tin thì hai người cứ đi mà xem, ta ngủ đây." Tô Tiểu Mai đẩy hai cô nương ra, quay về giường, cuộn chăn ngủ tiếp.
Cả hai nhìn nhau, rồi cùng đi đến chỗ Tôn Lập.
Cả hai từ tây khu vòng sang đông khu, chưa vào đã vội gọi:
"Tôn Lập!"
"Lập ca!"
Tôn Lập ra vẻ mới dậy, xách thùng nước định đi tắm, nói: "Chà, sớm thế này sao hai người đã tới rồi?"
Đông Phương Phù và Lý Tử Đình tròn mắt: Tôn Lập quả nhiên không sao cả!?
Thật... không tin nổi, hai đạo kinh lôi kia dù là cường giả Hiền nhân cảnh đệ tứ trọng cũng khó lòng chống đỡ, Sùng Ngọc chỉ là Hiền nhân cảnh đệ nhị trọng, lẽ nào... người chết lại là Sùng Ngọc!
Nhưng Tôn Lập chỉ là Phàm nhân cảnh đệ ngũ trọng, làm sao có thể giết nổi Sùng Ngọc? Hai đạo kinh lôi đó càng không thể do một tu sĩ Phàm nhân cảnh đệ ngũ trọng phát ra.
Cả hai tròn mắt nhìn gã, không dám tin vào điều trước mắt.
"Sao hai người..." Tôn Lập giả vờ hoang mang.
Lý Tử Đình khẽ hỏi: "Tôn Lập, sư huynh đã giết Sùng Ngọc sao?"
Tôn Lập ré lên: "Gì cơ? Sùng Ngọc chết rồi ư? Tội danh này không thể gán cho ta được! Ta chỉ là Phàm nhân cảnh đệ ngũ trọng, làm sao giết được Hiền nhân cảnh đệ nhị trọng đại cao thủ chứ? Ta mới tu luyện xong, định đi tắm đây, hai người đừng có vu khống ta!"
La Hoàn cười khẩy: "Đẳng cấp này, đến chỗ diễn kịch cũng là trụ cột!"
Tôn Lập cố ý kêu to, vì gã nghe thấy bên ngoài có người đi qua, đó là các đệ tử đang chuẩn bị đến Sấu Ngọc trai.
Ai cũng tưởng Tôn Lập đã chết, vội vã đến nịnh nọt Sùng Ngọc, không ngờ mới đi đến đã nghe thấy gã kêu lên, ai nấy nhìn nhau kinh hãi!
Tôn Lập không chết!
Thế thì người chết là ai? Là Sùng Ngọc!
Hiền nhân cảnh đệ nhị trọng Sùng Ngọc chết rồi, thảo nào lâu đến vậy mà Sùng Ngọc vẫn không gõ chuông triệu tập! Y nhận lệnh từ Vọng Hư chân nhân trấn thủ sơn môn, xảy ra việc lớn như thế, Sấu Ngọc trai bị hủy, dù thế nào cũng phải lập tức triệu tập tất cả để thông báo tình huống mới đúng chứ.
Nhưng lâu như thế mà sơn môn không hề có động tĩnh gì, kỳ thực đã chứng tỏ người chết chính là Sùng Ngọc!
Chỉ ở truyen.free, từng câu chữ mới được dệt nên tinh xảo, độc đáo và trọn vẹn ý nghĩa.