Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 175:

Vù – Tôn Lập thở phào, trọc khí trong lồng ngực phun ra, hóa thành một luồng quang vụ đỏ rực, mang theo những đợt sóng nhiệt lách tách.

Trận chiến tuy không kéo dài, nhưng tinh khí thần của gã đã tập trung cao độ, gần như đã phát huy được chiến lực tốt nhất của mình.

Đương nhiên, chiến lực thật sự của gã vẫn chưa phải mạnh nhất. Nếu tính cả hai tấm Thiên Thần Bảo Lục, chiến lực của gã còn mạnh hơn thế rất nhiều.

Chỉ là, giao chiến với cường độ cao như vậy không thể duy trì lâu dài. Gã vẫn chỉ ở Phàm Nhân cảnh, chưa vượt khỏi vòng phàm nhân.

Nếu không phun ra ngụm trọc khí đó, thêm chút nữa chắc chắn gã sẽ bị nội thương không nhỏ, nén càng lâu, thương tổn càng nặng.

Không phải Sùng Mạch kém cỏi, mà vì Tôn Lập quá đỗi biến thái.

Sùng Mạch không ngờ Tôn Lập lại nói đánh là đánh, hoàn toàn không có ý định đào tẩu. Kế hoạch của y đổ bể. “Thái Bình Sát Đạo” gần như là đỉnh cao của võ kỹ tu chân, khi thi triển uy lực như sông lớn cuồn cuộn, khiến y không có cơ hội phản kích.

Y còn chưa kịp thi triển bản lĩnh đã phải ôm hận bỏ mạng.

Gã điều tức, thu Mãng Long Tỏa Liên và Ngũ Hành Hợp Linh Trận Kỳ lại rồi nhặt những thứ Sùng Mạch đánh rơi.

Tôn Lập linh cảm thứ này không hề đơn giản. Sùng Mạch tựa hồ định dùng nó để giết gã, hơn nữa y còn cực kỳ tin tưởng vào món đồ này.

Đó là một xâu lá cây!

Tôn Lập ngẩn người kiểm tra, nhưng lập tức phát hiện đó không phải lá cây thông thường. Mỗi phiến lá trông bình thường nhưng khi cầm lên tay lại mang cảm giác linh ngọc. Không rõ đã được hái từ bao lâu, nhưng chúng vẫn xanh biếc, tràn đầy sinh mệnh khí tức.

Trên gân lá có thêm mấy đường vân, nếu không nhìn kỹ ắt sẽ bỏ qua.

Nhưng những đường vân này lại vô cùng xảo diệu, phối hợp với gân lá tạo thành một linh phù!

Tôn Lập kinh ngạc, La Hoàn cũng hơi bất ngờ: “Đây là… Bát Diệp Phù Bảo, Ất Mộc Thiên Hành Lôi.”

Tôn Lập cảm thụ tám chiếc lá, thầm gật gù: “Linh lực dao động mạnh thật, nếu y sử dụng thì nguy hiểm…”

La Hoàn không hề khách khí: “Nào chỉ nguy hiểm? Nếu y mà sử dụng được thì ngươi đã thành tro rồi. Ngươi có biết lai lịch của Bát Diệp Phù Bảo không? Phải dùng linh mộc thất phẩm trở lên, từ lúc gieo hạt đã phải dùng cách đặc biệt bồi dưỡng, đến khi linh mộc trưởng thành, phải dùng dược vật dồn toàn bộ tinh hoa lên lá, đợi đến khi linh mộc khô héo hoàn toàn thì lá mới thành thục. Sau đó chọn tám chiếc lá thích hợp nhất để chế tạo, gần như là linh phù bán thiên nhiên bán nhân công, uy lực vô cùng tận. Bát Diệp Phù Bảo này là Ất Mộc Thiên Hành Lôi, nếu kích phát thì dù Hiền Nhân cảnh đệ thất trọng cũng mất mạng, nói gì đến Phàm Nhân cảnh nhỏ bé như ngươi?”

Tôn Lập thẹn quá hóa giận: “La tổ, lão nhân gia vốn uy chấn thiên hạ, nếu không thì cái kiểu nói chuyện này của lão nhân gia chắc chắn đã bị người ta đánh chết rồi…”

Võ Diệu cười ha hả. La Hoàn ngạc nhiên: “Tiểu tử này, càng lúc càng khó dạy bảo.”

Tôn Lập cũng bật cười.

Nhớ lại trận chiến vừa rồi, gã vẫn thấy kinh hãi. Dù sao thì vận may của gã cũng không tệ, gã không hề khách khí thu Bát Diệp Phù Bảo lại.

Bát Diệp Phù Bảo hiển nhiên không phải do Sùng Mạch luyện chế. Không biết y may mắn thế nào mà có được bảo bối này. Chỉ tiếc xưa nay y cẩn thận giữ gìn, lúc muốn dùng lại không thể lấy ra, cuối cùng mất mạng trong tay Tôn Lập, bảo bối cũng thành của người khác.

Thuận tay tháo trữ vật giới chỉ của Sùng Mạch xuống, gã xem qua rồi bĩu môi: “Đồ bẩn thỉu!”

Trong trữ vật giới chỉ chỉ có khoảng hai mươi khối linh thạch. Còn lại là nguyên liệu chế phù như chu sa, giấy vàng, một ít linh ngọc, pháp khí thì không có món nào.

Ngoại trừ ra, chỉ còn một cái rương nhỏ xíu bằng gỗ đỏ đựng linh đơn.

Đó mới là gia tài của một tu sĩ chân chính. Tôn Lập vẫn chưa hiểu rằng việc giàu có đột ngột như gã là điều cực kỳ hiếm thấy trong tu chân giới.

Gã ném hết vào trữ vật giới chỉ rồi lấy linh đơn ra xem xét.

Phải như thế để còn phân loại. Gã đã có ý thức dự trữ linh đơn, trận chiến với Tô Ngọc Đạo là một bài học đắt giá.

Sùng Mạch không có linh đơn nào tốt. Toàn bộ là loại bổ sung linh khí hoặc chữa thương đơn giản, đều là hàng bất nhập phẩm. Những loại dùng để bổ sung linh khí, bình thường dùng để tu luyện thì hiệu quả cũng có hạn.

Cuối cùng là một hộp ngọc, đựng một viên linh đơn màu đỏ sẫm cỡ mắt rồng, bên trong tựa hồ có huyết quang lấp lánh!

La Hoàn bất ngờ: “Nhiên Hồn Đan! Sùng Mạch sao lại có loại độc dược này?”

Nhiên Hồn Đan còn lợi hại hơn cả Nhiên Huyết Đan. Độc tính của nó cực kỳ kịch liệt, có thể kích phát tiềm lực đến mức cao nhất, khiến người sử dụng vượt hẳn một đại cảnh giới!

Nhưng cái giá phải trả không hề rẻ. Dược hiệu chỉ kéo dài hai canh giờ, sau đó cơ sở tu vi sẽ bị sút giảm một tiểu cảnh giới.

La Hoàn nói rõ hiệu quả của linh đơn, Tôn Lập cả kinh. Bát Diệp Phù Bảo, Nhiên Hồn Đan, bất kỳ loại nào trong số đó, nếu Sùng Mạch có cơ hội sử dụng thì gã đã xong đời!

Giờ gã mới biết Sùng Mạch đã chết ấm ức đến mức nào.

“Trước đó Tần Thiên Trảm từng dùng độc đơn có thể kích phát tiềm lực, tăng tiến tu vi. Tiểu tử cho rằng môn hạ của Chưởng Giáo Chân Nhân có người nghiên cứu độc đơn. Không ngờ hóa ra lại là Sùng Mạch…”

Võ Diệu phủ định: “Nếu là Sùng Mạch, sao y chỉ có một viên Nhiên Hồn Đan? Còn lại toàn là rác rưởi thế này?”

Tôn Lập nghe vậy liền tỉnh ngộ: “Đúng vậy, điều này chứng tỏ người đứng sau Sùng Mạch biết y muốn giết tiểu tử, sợ y không đủ thực lực nên mới cho y Nhiên Hồn Đan.”

Tôn Lập vô duyên vô cớ bị phái đi làm nhiệm vụ. Sùng Mạch lại mai phục giữa đường. Sau lưng y không có ai sai khiến mới là lạ.

Kỳ thực không khó để tìm ra kẻ đứng sau lưng y, chỉ cần hỏi ai đã sai gã đi là xong.

Âm mưu này sơ hở trăm bề, nhưng quan trọng là Tôn Lập không thể sống sót.

Tôn Lập chết rồi thì không còn ai truy cứu. Nhưng gã còn sống thì thật phiền phức.

Gã thu dọn chiến trường, đào hố chôn Sùng Mạch. Thoáng nghĩ, gã quyết định không quay về sơn môn ngay mà tiếp tục đến Qua Lam Phường Thị làm nhiệm vụ.

Lưu Minh Kiến thấy gã, bao nhiêu thấp thỏm trong lòng liền tan biến.

“Sư huynh, chuyện đó…”

Tôn Lập, trong bộ dạng Dạ Ma Thiên, xua xua tay: “Không cần nói, mỗ hiểu. Tuy không liên quan đến các hạ, nhưng sau này nên giữ miệng thì hơn.”

Lưu Minh Kiến ngượng ngùng. Tôn Lập nói không sai, hơn nữa lại là khách sộp. Y đành cười khan: “Sư huynh nói đúng, căn nguyên là tại tiểu đệ. Sư huynh lần này mua gì? Đệ sẽ nửa bán nửa cho!”

Lưu Minh Kiến quyết tâm đầu tư vào mối quan hệ này.

Mấy lần Tôn Lập đến đều giao dịch hơn vạn linh thạch. Y làm thế này là để xin lỗi, làm lành quan hệ. Tất nhiên không thể giở trò với giá cả.

Ngoài việc coi trọng Tôn Lập, còn có một nguyên nhân khác.

Dạo trước có người đến hỏi về “Dạ Ma Thiên”. Tuy thân phận như thế này người ta không nói rõ cho Lưu Minh Kiến, nhưng người ra mặt vốn có lai lịch cực kỳ kinh người lại nói rõ là “được sai khiến”.

Lưu Minh Kiến giật mình. Người ra mặt chỉ một ngón tay cũng đủ diệt gọn Lưu thị gia tộc, vậy mà vẫn bị sai khiến. Thế thì người sau lưng còn đáng sợ đến mức nào?

May mà người ta cho y biết đó là chuyện tốt, không cần lo lắng.

Triệu Thục Nhã biết rõ thân phận Tôn Lập cũng là nhờ manh mối từ Lưu Minh Kiến.

Lưu Minh Kiến đoán rằng vị “Dạ Ma Thiên” sư huynh này và nhân vật kia có quan hệ, nên càng ra sức lấy lòng.

Tôn Lập nghe vậy thì sắc mặt trở nên cổ quái: “Lưu lão bản gần đây sao vận khí tốt thế, phát tài rồi sao? Sao lại biết lần này mỗ chỉ mua giá trị tám trăm linh thạch nên mới rộng rãi như vậy?”

Lưu Minh Kiến tròn mắt: “Tám trăm linh thạch? Sư huynh, đó đâu phải phong cách của sư huynh…”

Tôn Lập cười, một chút nghi ngại trong lòng cũng tan biến. Gã ném danh sách tới: “Lão bản xem đi, mỗ không muốn thu lợi, lão bản nói là nửa bán nửa cho, mỗ định kiếm chút nhưng lão bản may mắn, quả nhiên tính toán quá hay.”

Lưu Minh Kiến đón lấy danh sách, đi chuẩn bị hàng. Y muốn cho không nhưng Tôn Lập không thích. Y đành chọn loại tốt nhất để th�� hiện tâm ý của mình.

Tôn Lập mua xong, cho hết vào trữ vật giới chỉ. Cáo từ Lưu Minh Kiến rồi rời Qua Lam Phường Thị về sơn môn. Dọc đường gã cười lạnh: “Để xem những kẻ đó nghĩ thế nào!”

Sùng Ngọc uống trà cả ngày ở Sấu Ngọc Trai. Kim Phong Thúy Chi được ngâm đến nhạt thếch.

Đến trưa, y thở dài phất tay, tất cả liền hóa thành bột.

Y vẫn xếp bằng nhưng thần sắc hơi thất thần. Sùng Mạch khẳng định đã thất bại. Nhưng Sùng Mạch là Đạo Nhân cảnh đệ tam trọng, lại có Nhiên Hồn Đan, nếu tăng một đại cảnh giới thì là Hiền Nhân cảnh đệ tam trọng!

Y cũng mới chỉ là Hiền Nhân cảnh đệ nhị trọng. Tôn Lập làm sao có thể giết nổi Sùng Mạch ở Hiền Nhân cảnh đệ tam trọng được?!

Tôn Lập sắp quay về rồi, y phải làm cách nào để ứng phó đây?

Đệ nhất nhân đời thứ ba của Tố Bão Sơn lần đầu tiên từ khi nhập môn cảm thấy kinh hoảng. Nguyên nhân là một tân đệ tử Phàm Nhân cảnh. Mọi tinh hoa ngôn từ của bản dịch này được trân trọng giữ gìn tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free