(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 144:
"Tôn Lập, nghe rõ chưa?"
Giọng Vọng Long nghiêm khắc vang lên, Tôn Lập ngẩn người: "A?"
Vọng Long tức giận: "Ngươi nghĩ gì hả?! Bản tọa vừa giảng giải về cách vận dụng kỳ môn trận, liên quan đến sinh tử của tất cả mà ngươi không nghe?"
Sùng Trọng lo lắng, Sùng Kim và Sùng Mạch mừng thầm. Cả hai vẫn hi vọng Điền Anh Đông có chỗ dựa sẽ thăng tiến, chứ không phải Tôn Lập.
Dù gần đây thái độ của họ đã mềm mỏng đi nhiều, nhưng vì quan niệm đã ăn sâu vào lòng nên vẫn thích Điền Anh Đông hơn.
Nếu vì ban nãy lơ đễnh mà gã bị Vọng Long hất cẳng, đổi Điền Anh Đông vào thì là tốt nhất.
Sơn động có thể có Tam nhãn độc hỏa tích đã chết. Khả năng nó thông tới tầng thứ nhất phía dưới không cao, có thể tự nhiên nhận được công lao. Lại thêm mối quan hệ với Vọng Long, nếu thay bằng Điền Anh Đông thì tương lai y có thể sẽ vươn lên áp chế Tôn Lập.
Tôn Lập bị Vọng Long mắng, nhưng chẳng hề sợ hãi, điều này càng khiến Vọng Long không vui.
"Sư thúc, có thể lui sang một bên nói chuyện không?"
Tôn Lập muốn giữ thể diện cho Vọng Long, nhưng y hừ lạnh: "Có gì không thể nói thẳng mà phải lén lút thế?"
Tôn Lập kiên trì: "Sư thúc, thật sự không tiện..."
Vọng Long hừ lạnh: "Nói đi, phải nói!"
Cường giả Hiền nhân cảnh tầng thứ bảy, chỉ cần ý niệm khẽ động, khí thế đã bùng phát.
Sùng Kim và Sùng Mạch vui hẳn.
Tôn Lập im lặng, nhặt một viên đá lên vẽ.
Gã vẽ ra một bộ phận của trận pháp. Trong đó có hai nét khắc La Hoàn, gã vẽ một trong số đó. Vừa vẽ xong, gã hơi dừng lại thì Vọng Long liền biến sắc.
Y nhận ra đây là trận pháp trong kỳ môn trận, nhưng y đã dùng thủ đoạn đặc biệt che giấu, sao tiểu tử này lại nhận ra được!
Vọng Long cho rằng mình bị mạo phạm.
Tôn Lập từ từ vẽ ra những đường nét trận pháp quan trọng.
Vọng Long mắt lóe lên tinh quang, phẫn nộ lộ rõ, giẫm nát trận pháp vừa được vẽ ra!
"Cút về! Gọi Điền Anh Đông đến đây."
Tôn Lập ngạc nhiên. Gã tưởng Vọng Long vốn thực dụng, nhìn thấy nét khắc trận pháp rồi thì dù không thích cũng sẽ cân nhắc.
Không ngờ Vọng Long lại đuổi gã!
Sùng Kim và Sùng Mạch hớn hở.
Vọng Long mắng: "Sùng Kim, đưa y về cho Sùng Bá trông coi!"
Tôn Lập ngẩn người, Sùng Trọng thất vọng: "Sư thúc, giá..."
"Ngậm miệng!" Vọng Long mắng, không khí rung lên, sóng khí cuồn cuộn thổi tới, cát bay tung tóe.
Sùng Trọng run lên, không dám nói thêm nửa câu.
Vọng Long quả thực thực dụng, nhưng y là cường giả có tiếng tăm ở Tố Bão sơn. Trước đó Điền Anh Đông kháng lệnh nhưng khéo léo nên y không bộc phát.
Nhưng cơn giận quả thật đã tích tụ lại.
Đến Tôn Lập thì gã lại kháng lệnh. Hai người từng gặp nhau một lần, Vọng Long cho là gã "được nước làm tới", ỷ có chút "quan hệ" mà dám xấc xược, tất phải trừng phạt.
Nhiều yếu tố cộng dồn lại, Vọng Long mới đuổi Tôn Lập về.
Kỳ thực Tôn Lập đã cân nhắc đến "thể diện" của y. Gã vẽ ra trận pháp thì những người như Sùng Kim không thể hiểu được, Vọng Long chỉ cần gọi gã qua bên bàn luận là có thể giải quyết, nhưng y chợt nổi giận.
Tôn Lập không thể nhịn nhục như Điền Anh Đông, tựa hồ đây là kết quả tất nhiên.
Sùng Kim dẫn Tôn Lập về, Tôn Lập cũng giận, Vọng Long quả là không biết phân biệt phải trái.
Mọi người thấy gã bị đuổi về, đều lấy làm khó hiểu. Sùng Kim bảo Sùng Bá: "Sư thúc dặn ngươi trông coi y."
Mọi người xôn xao bàn tán: rõ ràng là bị giam lỏng!
Sùng Kim dụng tâm hiểm ác, nói đủ để tất cả đệ tử nghe thấy.
Tôn Lập vừa thể hiện tu vi Phàm nhân cảnh tầng thứ năm, lẽ ra phải được coi trọng, sao chưa đầy nửa canh giờ đã bị đuổi về, còn bị phạt?!
Sùng Bá cả kinh, nhìn Tôn Lập rồi nhìn Sùng Kim. Định hỏi thì Sùng Kim xua tay: "Thời gian cấp bách, cứ thế đi."
Y vẫy tay với Điền Anh Đông: "Điền sư đệ, theo ta."
Điền Anh Đông ngẩn người, đứng lên vui mừng. Y hiểu lần này là thế nào, vốn tưởng chừng đã rơi xuống đáy vực lại được bay lên trời, dù có che giấu giỏi thì y cũng không giấu được nét mặt hớn hở!
Đi được hơn mười bước, y nhanh chóng khôi phục thành dáng vẻ thản nhiên.
Chúng đệ tử hoang mang nhìn theo bóng Điền Anh Đông: sự tình biến hóa hình như hơi lớn khiến người ta khó tiếp nhận. Vì sao đệ tử mới nhập môn xuất sắc nhất Tôn Lập lại bị giam lỏng, còn Điền Anh Đông lại được trọng dụng!
Tiếng bàn tán vang khẽ sau lưng, không cần nghe cũng biết là không tốt đẹp gì. Tôn Lập đứng cạnh Sùng Bá, không nói gì.
Vọng Long trước đó biểu hiện thiên về tính thực dụng, lần này lại tỏ ra cố chấp của một cường giả, nhưng tiếc là chọn thời cơ không đúng.
Sùng Bá hỏi khẽ: "Thật ra là sao?"
Tôn Lập hầm hừ: "Giáo tập cứ bình tĩnh, đợi xem vở kịch hay."
Sùng Dần cũng thò đầu ra nghe, cả hai hoang mang. Tôn Lập tuy luôn trầm ổn nhưng vẫn là thiếu niên, vì bực tức mà ngồi xuống.
Chưa đầy nửa canh giờ, Vọng Long dẫn bốn người từ sau lưng tảng đá đi ra. Cả bốn người khí thế ổn trọng. Điền Anh Đông tuy ở Phàm nhân cảnh, nhưng đứng cạnh những người như Sùng Kim mà vẫn ung dung, không kém tí nào.
Chúng đệ tử thầm thán phục, dù thế nào họ cũng không đuổi kịp được Điền Anh Đông.
Không ít đệ tử nhìn Tôn Lập đầy tiếc nuối. Vốn có thể vượt qua Điền Anh Đông không phải dễ, nhưng không hiểu xảy ra chuyện gì mà bị đẩy về!
Tôn Lập vẫn nhắm mắt đả tọa, như không trông thấy.
Vọng Long không nhìn gã. Vốn y có phần coi trọng Tôn Lập, nguyên nhân thì chỉ y biết, nhưng y lại thấy gã "được nước làm tới", bởi vậy càng bất mãn.
Y dẫn tất cả vào sơn động. Kỳ thực tất cả đám người này, trừ Vọng Long thì bốn người còn lại không cảm thấy nguy hiểm gì.
Nghìn năm nay, ba tầng Liệt Hỏa Cốc chưa từng xuất hiện lối ra thứ hai. Địa động này gần như không thể thông tới tầng thứ nhất.
Vọng Long giơ roi sắt, linh hỏa quang mang được linh nguyên dồn vào cháy lên trên đầu roi, như ngọn đuốc lớn.
Quang mang chiếu sáng, Vọng Long dẫn bốn người đến sơn động lớn.
Quy mô quả thật cực lớn, là một hang động dẫn sâu xuống lòng đất, sâu hơn mười trượng, rộng cả trăm trượng.
Đáy động là đá nhọn hoắt. Trong đá rải rác xương cốt. Từ ba hướng khác còn có những cửa động đen ngòm, không biết thông tới đâu.
Vọng Long phất tay: "Xuống dưới xem, thi thể yêu thú có yêu tâm, lấy lên cũng là công lao."
Bốn người chấp tay lĩnh mệnh: "Vâng."
Năm người đáp xuống. Điền Anh Đông hơi chật vật, Sùng Kim ra tay đỡ, cùng đáp xuống nhẹ như lá khô.
Từ trên nhìn xuống không thấy tảng đá lớn, nhưng đứng lên mới thấy những khối đá kỳ lạ ít nhất cũng cỡ thân người, lớn thì thậm chí cao tới một trượng rưỡi, rộng ba, bốn trượng.
Mọi người không dám tách ra, giữ khoảng cách năm trượng, từ từ tiến bước.
Thuần túy dựa vào vận khí, Sùng Trọng liên tục gặp ba thi thể yêu thú. Một bộ không biết chết đã bao nhiêu năm, xương cốt đã mục nát, thì làm gì còn yêu tâm.
Hai bộ còn lại tuy đã phân hủy nhưng vẫn còn hoàn chỉnh. Y hào hứng xem nhưng thấy chẳng có gì thì thầm rủa.
"Hai vị sư huynh, thu hoạch thế nào?" Sùng Trọng cao giọng.
Có Vọng Long ở đây, cả bốn không dám xấc xược. Sùng Kim não nề: "Bốn thi thể mà không có viên yêu tâm nào, xui thật!"
Không có mặt Vọng Long, chắc chắn hắn đã chửi rủa thành tiếng.
Sùng Mạch lẩm bẩm: "Ta gặp hai bộ nhưng không có gì."
Vọng Long cất giọng: "Im lặng!"
"Vâng." Ba giáo tập vội đáp.
Vọng Long trong lòng khẽ động, lên tiếng hỏi vọng: "Điền Anh Đông, thu hoạch thế nào?"
Điền Anh Đông đáp: "Sư thúc, đệ tử may mắn gặp một thi thể, còn yêu tâm."
Bọn Sùng Kim hít vào một ngụm khí lạnh, ghen tỵ đến phát điên.
Tiểu tử này vận khí tốt quá nhỉ? Bọn y gặp tới tám thi hài yêu thú mà không tìm thấy, y chỉ gặp một đã được yêu tâm! Vận khí khiến người ta tức giận nhất nhưng không làm gì được.
Cả ba thầm thở dài, việc này không thể làm gì được.
Vọng Long trong lòng khẽ động. Y vào đây lâu như thế, linh thức quét qua sáu yêu thú mà không phát hiện yêu tâm. Điền Anh Đông là người duy nhất thu hoạch được. Bọn Sùng Kim ghen tỵ vì y may mắn, còn Vọng Long cho đó là cơ duyên.
Tất cả tinh hoa của bản dịch này được giữ kín đáo trong kho tàng của Truyen.free.