(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 141:
Tôn Lập nhìn Vọng Long. Mặc dù y không giải thích, nhưng gã biết ngay từ đầu y đã nhận ra có Ma diễm mị mai phục, nên mới không cứu ba đệ tử.
Nếu không, ít nhất hơn nửa số đệ tử sẽ mất mạng!
Các đệ tử cũng nhận ra Vọng Long có lý do nên mới "thấy chết mà không cứu". Tuy nhiên, Tôn Lập có chút nghi hoặc, vì sách lược của Vọng Long đích xác không sai, nhưng gã không thấy y có chút buồn bã nào. Dường như cái chết của những đệ tử đó không khiến y có chút thương cảm, cả trận giao chiến, với y chỉ là một tính toán đơn giản, nên kết quả cũng đơn giản.
Mạng người mà coi nhẹ như thế, khiến gã không khỏi rùng mình!
Các đệ tử dọn dẹp chiến trường. Người bị thương nhẹ chỉ cần dùng đơn dược là ổn, vẫn còn chiến lực nếu gặp yêu thú.
Người trọng thương cũng đã ổn định thương thế, hai người dìu nhau đi.
Những người tử trận được hỏa táng, tro cốt sẽ được mang về môn phái.
Vọng Long mặc kệ tất cả, xếp bằng trên một tảng đá cao một trượng rưỡi, ngũ tâm hướng lên trời, nhắm mắt minh tưởng, trải linh thức bao trùm cửa cốc. Hễ có yêu thú xuất hiện là y sẽ nhận ra ngay.
Sùng Dần và những người khác xử lý xong các đệ tử bị thương, mỗi người cầm một binh khí, gọi các đệ tử còn có thể hành động, phân thành năm tổ, mang thi thể yêu thú đi.
"Yêu thú đều tụ hết tinh hoa vào yêu tâm. Yêu thú cao cấp còn có những nguyên liệu dùng được như da hay gân, còn Ma diễm mị thì chỉ có yêu tâm là quý nhất, toàn bộ tinh huyết của chúng đều tụ vào đó."
Ngũ vị giảng tập vừa giảng giải vừa đến bên cạnh thi thể Ma diễm mị, giơ chân đá nhẹ. Lợi trảo ban nãy còn dễ dàng bẻ gãy kiếm thép, giờ đã gãy gục!
Quả nhiên yêu thú không có tinh huyết thì thân thể cũng trở nên mong manh.
"Hãy nhìn kỹ cách lấy yêu tâm."
Sùng Bá vung dao, dễ dàng cắt vào ngực Ma diễm mị, lách qua mấy xương sườn, không chạm vào yêu tâm. Sau đó thò tay vào móc, một viên yêu tâm cứng như đá trứng ngỗng đã xuất hiện trong tay y.
Sùng Bá gõ gõ con dao vào yêu tâm, nghe như tiếng gõ lên khối thép.
"Yêu tâm chứa tinh huyết yêu thú, dùng để luyện khí hay luyện đơn đều rất có ích."
Ngũ vị giảng tập chia nhau hướng dẫn, tất cả đều nhìn rõ thủ pháp lấy yêu tâm.
Chung Lâm đứng phía sau. Khi Sùng Dần móc yêu tâm ra, mắt y không khỏi ánh lên vẻ tham lam, thậm chí còn liếm môi!
Dù vẻ thèm muốn đó nhanh chóng bị Chung Lâm áp chế, nhưng Giang Sĩ Ngọc đã nhìn rõ.
Y lạnh buốt cõi lòng, nhớ lại lần nhìn thấy hai làn huyết sắc hồng quang ở cửa sổ, càng thấy nghi hoặc hơn...
Sáu mươi ba con Ma diễm mị, tốn một thời gian mới lấy xong yêu tâm. Sùng Dần thống kê với Vọng Long: "Sư thúc, lần này hạ được sáu mươi ba Ma diễm mị. Năm mươi lăm con chết trong tay sư thúc. Tám con còn lại, đệ tử và Sùng Bá mỗi người hai, Tôn Lập bốn."
Ban nãy chỉ hơi phân tâm là mất mạng, không ai chú ý đến người khác. Ngay cả Sùng Bá và Sùng Dần cũng không ngờ chiến quả của Tôn Lập lại huy hoàng đến thế, thậm chí còn hơn cả họ.
Các đệ tử đều kinh hãi!
Tôn Lập một mình giết bốn con Ma diễm mị?! Không thể nào! Ma diễm mị lợi hại thế nào thì ai cũng đã thấy rõ. Các đệ tử vốn không cho rằng "tân đệ tử đệ nhất nhân" này có gì ghê gớm, giờ thì đã hoàn toàn hiểu rõ.
Ma diễm mị, bốn đệ tử vây công chưa chắc đã giết được một con, mà gã một mình giết được bốn con!
Ngay cả tam vị Đạo nhân cảnh giảng tập Sùng Kim, Sùng Trọng, Sùng Mạch cũng không giết được con nào. Điều này đủ chứng minh chúng đáng sợ và giảo hoạt đến mức nào.
Các đệ tử có người tiếc cho Điền Anh Đông, nếu không bị bốn con Ma diễm mị vây lấy thì có khi y đã giết được một con.
Nhưng Tôn Lập giết liền bốn con, cao thấp đã rõ ràng!
Điền Anh Đông cũng kinh ngạc nhìn gã rồi cúi đầu che giấu. Lúc ngẩng lên, y lại tỏ vẻ thản nhiên, dường như việc Tôn Lập giết được Ma diễm mị cũng chẳng có gì to tát.
Vọng Long nhìn Tôn Lập rồi gật đầu dặn: "Ghi lại, về sẽ luận công ban thưởng."
"Tuân mệnh."
Vọng Long nhìn sắc trời rồi nói: "Thời gian không còn sớm nữa, hôm nay nghỉ lại đây. Yêu thú trong Liệt Hỏa cốc thích nhất là hỏa chi lực, nên không được đốt lửa." Y chỉ đơn giản dặn dò vài câu rồi nhắm mắt đả tọa tu luyện. Những việc còn lại đã có người khác lo liệu.
Sùng Dần và Sùng Bá lập tức phái người dọn dẹp chỗ nghỉ. Sơn cốc không có cây cối nhưng nham thạch lại đầy rẫy.
Một lũy đã được dựng lên. Sùng Bá và Sùng Dần chia những đệ tử còn khỏe thành ba toán, thay nhau gác đêm.
Tuy có ba nhóm, nhưng mỗi nhóm chỉ hơn hai mươi người. Trong Liệt Hỏa cốc đầy nguy hiểm này, số lượng nhân thủ như vậy là không đủ.
Các giảng tập phải vất vả hơn. Trong số năm người, bốn người phải chia nhau nghỉ luân phiên.
Giết liền bốn con Ma diễm mị, trên người Tôn Lập có thêm không ít sát khí. Trong lúc dựng lũy, sát khí cứ quấn lấy gã.
Giang Sĩ Ngọc và những người khác không bị ảnh hưởng, nhưng các đệ tử khác nhìn gã đều có thêm nét kính sợ.
Giang Sĩ Ngọc khinh miệt: "Toàn là những kẻ mềm nắn rắn buông."
Chung Lâm thông cảm hơn: "Không thể nói thế. Nếu chúng ta không quen biết Tôn Lập e rằng giờ cũng thấy sợ."
Bọn họ đều là Phàm nhân cảnh đệ tam trọng, trong đại chiến chỉ đủ để giữ mình, nhưng không đủ khả năng giết địch, còn cách rất xa cảnh giới của Tôn Lập khi gã tung hoành tứ phía.
Tôn Lập ngầm thu liễm sát khí, các đệ tử nhìn gã không còn thấy rùng mình nữa.
Họ không cảm thụ rõ ràng về sát khí, nhưng Vọng Long lại vô thanh vô tức mở mắt nhìn.
Khoảng nửa khắc sau, đôi mắt không có chút tình cảm đó mới từ từ nhắm lại.
Yêu thú trong cốc thích lửa nên không thể đốt lửa. Nhưng ở đây ngay cả nửa cọng củi cũng không thấy thì đốt thế nào được.
Các đệ tử vừa đói vừa khát, đành lấy lương khô và nước ra ăn tạm.
Tô Tiểu Mai đảo mắt nhìn thi thể Ma diễm mị cách đó hai trăm trượng. Một chốc sau, nàng hỏi: "Tôn Lập, thịt Ma diễm mị mùi vị thế nào?"
Giọng Sùng Dần vang lên sau lưng: "Thịt yêu thú đều dai. Huyết dịch có chứa vật chất kích phát tiềm lực lên mười hai phần, nhưng với nhân tộc thì đó là độc tố mãn tính."
Tô Tiểu Mai không ngờ Sùng Dần giảng tập lại ở ngay sau lưng. Nàng hổ thẹn trừng mắt với Tôn Lập: "Ngươi thấy giảng tập đứng sau lưng ta mà không nhắc!"
Tôn Lập cười ha hả: "Nhắc ngươi thì còn gì là vui nữa? Hi sinh mình ngươi để tất cả cùng vui cũng đáng..."
Tô Tiểu Mai trợn mắt trắng nhìn gã, sau đó quay lại hành lễ với Sùng Dần: "Giảng tập, đừng hiểu lầm..."
Sùng Dần cười hì hì: "Ta biết, Tô Tiểu Mai tuyệt đối không muốn ăn thịt yêu thú."
Tô Tiểu Mai đỏ mặt nhưng quyết không thừa nhận: "Đương nhiên rồi, xấu xí như thế thì sao mà ăn được. Sao giảng tập lại nhìn ta bằng ánh mắt đó..."
Tôn Lập hầm hừ: "Tô Tiểu Mai, ánh mắt đó là khinh miệt đấy!"
Tô Tiểu Mai: "..."
Sùng Dần bật cười: "Được rồi, đi nghỉ đi, còn phải gác đêm nữa."
"Vâng." Mọi người vâng lời, Sùng Dần bèn đi nơi khác tuần tra.
Đêm đó, các đệ tử đều không biết rằng Vọng Long và những người khác trông có vẻ hờ hững, nhưng thực ra lại vô cùng cẩn thận. Yêu thú vốn thù dai, nhất là những yêu thú sống thành đàn.
Ma diễm mị tổn thất vào ban ngày, đêm đến sẽ kéo tới báo thù.
Vọng Long đả tọa cả đêm. Lưu ly bảo thuyền và thanh quang đại phủ đã được ngầm sẵn sàng, nhưng không ngờ cả đêm lại bình tĩnh vô sự.
Càng lúc càng nhiều đệ tử tỉnh lại, trong trại cũng ồn ào hẳn.
Vọng Long vẫn vững chãi như cây tùng trên đá, đôi mắt tựa chim ưng nhìn sâu vào trong sơn cốc, dường như muốn nhìn rõ xem yêu thú định làm gì.
Sắc mặt Tôn Lập cổ quái. Giang Sĩ Ngọc hỏi: "Sao thế, không nghỉ ngơi được sao?"
Tôn Lập lắc đầu: "Cẩn thận, ta cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra."
Gã không nói rõ. Đêm qua tu hành, khi vận chuyển "Phàm gian nhất thế thiên", chu thiên tinh lực lại không hề phản ứng! Dường như có một sức mạnh nào đó bao trùm Liệt Hỏa cốc. Gã nhìn rõ bầu trời đầy sao sáng, nhưng lại không thể cảm nhận được chu thiên tinh lực.
Mọi người đều gật đầu.
Bản dịch này hoàn toàn thuộc về truyen.free.