Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 127:

Tôn Lập gần đây thường bế quan tu luyện, Chung Lâm chỉ đến gọi thử, xem có phải đúng lúc gã xuất quan hay không.

Thấy Chung Lâm đến khê cốc, Giang Sĩ Ngọc đã dùng bữa xong, vừa thoáng thấy Tôn Lập là y liền tăng tốc. Tô Tiểu Mai cười vang: "Hai ngươi thật là!"

Tôn Lập ngồi xổm cạnh đống lửa, lấy một xiên của Giang Sĩ Ngọc: "Tệ thật, không đợi ta."

Chung Lâm đứng cạnh, cầm một quả dại lên, đưa mũi ngửi ngửi.

Tôn Lập ngẩn người: "Chung Lâm, ngươi ngửi được mùi sao?"

Chung Lâm cười: "Hôm qua ta mới đột phá Phàm nhân cảnh đệ tam trọng, có thêm chút khứu giác."

Mọi người vui mừng: "Thật sao? Hay quá! Chung Lâm đúng là lợi hại, không có công pháp thích hợp cũng đạt đệ tam trọng."

Chung Lâm nhăn nhó: "Hay ho gì chứ, sắp đến lúc rèn luyện tân đệ tử rồi, từ đệ tam trọng trở lên đều phải tham gia, không chỉ đơn thuần là ra ngoài rèn luyện mà là một cuộc rèn luyện thực sự, nghe nói sẽ tới Liệt Hỏa cốc. Dù là cường giả Hiền nhân cảnh mà không cẩn thận cũng mất mạng như chơi, Phàm nhân cảnh hạng tôm tép như chúng ta thì tính là gì. Vốn ta không phải đi nhưng vì đột phá..."

Tin của Chung Lâm không phải từ Chân nhân lão tổ Chung Mộc Hà, bởi vị lão tổ ấy đâu có rảnh rỗi đến mức lo liệu cả những việc đó.

Nhưng trong môn phái có người muốn lấy lòng Chung Lâm, có động tĩnh gì là liền báo tin ngay. Hiện tại Chung Lâm và Đông Phương Phù là "tai mắt" của cả nhóm.

Hắn nói như vậy, tất cả đều lo lắng. Ở đây có bốn người Phàm nhân cảnh đệ tam trọng, hai người sắp đột phá. Đông Phương Phù và Lý Tử Đình nhìn nhau.

Tô Tiểu Mai vừa nướng cá vừa cười: "Các ngươi đúng là không biết đủ, trước kia chỉ muốn đột phá cảnh giới, giờ đây có cảnh giới rồi lại lo cảnh giới quá cao."

Mọi người đều cười, chút phiền muộn tan biến hết. Giang Sĩ Ngọc cười hắc hắc: "Liệt Hỏa cốc thôi mà, chỉ cần chúng ta đoàn kết nhất trí thì đảm bảo tất cả đều an toàn!"

"Nào, uống rượu!"

Mọi người lại vui vẻ trở lại. Tôn Lập đang ăn cá, bỗng thấy đống lửa của Tô Tiểu Mai có vẻ khác thường, nhìn kỹ thì ngọn lửa vốn màu đỏ cam đã hóa thành trắng nhạt hoặc đen nhạt.

"Hả, Tiểu Mai, lửa của ngươi sao kỳ quái thế?"

Tô Tiểu Mai không để ý: "Có thể vì ta mới dung hợp thần hỏa mà thượng nhân để lại, khống chế kém nên để nó tiết ra ngoài."

Mọi người tỏ vẻ ghen tị: "Cái gì, Long Bối thượng nhân không chỉ để lại công pháp, nguồn tài nguyên tu luyện mà thậm chí thần hỏa cũng có sao? Thật quá đáng! Đâu thể dễ dàng như thế đ��ợc, phạt ngươi cả đời nướng cá cho bọn ta!"

Tô Tiểu Mai chỉ cười, hiển nhiên việc dung hợp thần hỏa khiến nàng ta rất vui.

Tôn Lập hỏi: "Long Bối thượng nhân chuẩn bị thần hỏa gì cho ngươi?"

Tô Tiểu Mai đáp: "Hắc thủy ngục hỏa."

"Phù!" Tôn Lập phun cá ra, đống lửa bốc khói. Chung Lâm giật mình, thầm may mắn vì không ngồi đối diện.

"Ngươi nói gì? Hắc thủy ngục hỏa?"

Tô Tiểu Mai gật đầu: "Đúng, Hắc thủy ngục hỏa, có chuyện gì sao?"

Mọi người đều lấy làm lạ: "Tôn Lập, có chuyện gì sao? Hắc thủy ngục hỏa được xếp vào hàng thần hỏa trong thiên hạ, đúng là quý giá, nhưng cũng không đến mức đó chứ?"

Tôn Lập xua xua tay, kéo Tô Tiểu Mai: "Mặc kệ mọi chuyện đã, đi nào, giúp ta một việc."

"Ai ——"

Tô Tiểu Mai bị hắn kéo đi mất.

Mọi người nhìn nhau: Tôn Lập hôm nay sao thế?

Tôn Lập kéo Tô Tiểu Mai lao về phòng với tốc độ nhanh nhất, đóng cửa, lấy Phong linh hạp từ không gian trữ vật ra.

Phong linh hạp là thứ hắn có được từ Vọng Kiếp. Hắn giấu rất kỹ, không hiểu hắn lấy từ đâu.

Đáy Phong linh hạp có cách mở, điều kiện là: lực lượng thủy hỏa.

La Hoàn và Võ Diệu từng nói có năm loại lửa như vậy, một trong số đó là Hắc thủy ngục hỏa.

Nên Tôn Lập có ấn tượng rất sâu.

"Võ tổ, phải làm gì?"

"Bảo nha đầu nhỏ điều khiển Hắc thủy ngục hỏa, đi theo các góc của Phong linh hạp một vòng là được."

Tô Tiểu Mai ngây ra, Tôn Lập vội nói: "Tiểu Mai, giúp ta, dùng Hắc thủy ngục hỏa đi một vòng quanh cái hộp này."

Tô Tiểu Mai ngẩn người ra, chợt đỏ mặt: "Được."

Tôn Lập thấy kỳ lạ, chỉ giúp một chút thôi mà, có gì mà phải đỏ mặt.

Tô Tiểu Mai tĩnh tâm ngưng khí, hai tay kết mấy ấn, tựa hồ là một loại pháp quyết nào đó, sau đó xòe tay ra, lòng bàn tay hiện lên hỏa diễm hai màu đen trắng nhỏ xíu.

Tô Tiểu Mai mím môi chỉ tay, ngọn lửa bay ra, chập chững như trẻ con tập đi, vô cùng khó khăn mới khống chế được đến bên trên Phong linh hạp, đáng lẽ phải đi theo một góc thì lại va vào chính diện.

Tôn Lập ngạc nhiên nhìn Tô Tiểu Mai, Tô Tiểu Mai đỏ mặt tới tận cổ.

Nàng ta ấp úng: "Ta khống chế không chuẩn xác..."

Ngọn lửa khó khăn lắm mới khống chế được đến rìa, chưa đi được nửa tấc đã lại trượt xuống. Tô Tiểu Mai tỏ vẻ đáng thương nhìn Tôn Lập: "Xin lỗi..."

Tôn Lập che mặt: "Muốn tìm người khống chế thần hỏa tệ hại như thế này không dễ, Tiểu Mai đúng là một kỳ hoa!"

Tô Tiểu Mai suýt khóc: "Làm, làm sao bây giờ?"

Tôn Lập hỏi Võ Diệu, rồi nói: "Thôi vậy, ngươi dùng lửa bao lấy cái hộp mà đốt một lúc."

Tô Tiểu Mai gật đầu: "Không thành vấn đề."

La Hoàn nói: "Nếu ta là ngươi thì sau này lúc nha đầu vận dụng lửa, ngươi nên tránh xa ra..."

Tôn Lập cảnh giác, lao nhanh đi. Tô Tiểu Mai xòe tay, ngọn lửa được linh nguyên tương trợ, bừng lên, hỏa diễm hai màu đen trắng bao kín nửa căn phòng!

Nếu hắn còn ở cạnh Phong linh hạp, chắc chắn sẽ bị bao phủ lấy, với thực lực hiện tại thì hắn không bị thương tổn gì nhưng khó tránh khỏi việc "trần trụi đối diện" Tô Tiểu Mai, tóc tai cháy trụi hết.

Tô Tiểu Mai ra tay, biết khả năng khống chế quá tệ đã gây họa, liên tục nói: "Xin lỗi, xin lỗi, Tôn Lập, ... hả, vì sao ngươi bò lên tường như thạch sùng thế kia?"

Sắc mặt Tôn Lập vô cùng khó coi: "Ngươi nói xem?"

Tô Tiểu Mai đỏ mặt khống chế hỏa diễm.

Cách của Võ Diệu đơn giản và tiện lợi nhất nhưng Tô Tiểu Mai không làm được. Dùng Hắc thủy ngục hỏa để đốt thì chậm hơn nhiều, mất đúng một tuần trà thì Tôn Lập mới nghe đinh một tiếng, tựa hồ hộp ngọc có thứ gì đó vừa mở ra.

Tôn Lập vội nói: "Được rồi."

Tô Tiểu Mai từ từ thu hồi hỏa diễm lại. Tôn Lập cầm Phong linh hạp, bị Hắc thủy ngục hỏa cấp bảy thiêu đốt lâu như thế, cái hộp vẫn lạnh băng, quả thật phi phàm.

Tôn Lập mong chờ, Tô Tiểu Mai cũng mắt tròn xoe muốn xem là gì mà hắn coi trọng đến thế.

Phong linh hạp dùng để giữ những vật phẩm quý giá, món đồ này thì khác nhau đối với mỗi người.

Có người cho là pháp khí cực kỳ quý giá, có người không tìm được pháp khí nhưng thu thập đủ nguyên liệu cũng xem là quý giá. Đương nhiên có người trọng tình cảm, có khi trong Phong linh hạp đựng thư nhà cũng không chừng.

Tôn Lập không biết cái hộp này rốt cuộc là gì nhưng chắc chắn không phải của Vọng Kiếp – Vọng Kiếp không đủ tư cách sử dụng Phong linh hạp.

Nắp hộp hé mở, lớp ngọc thạch mịn màng như chưa từng bị ma sát, thứ đựng trong đó hiện ra.

Một cái nhẫn màu trắng bạc tinh xảo nằm đó, ngoài ra không còn thứ gì khác.

Tô Tiểu Mai thất vọng: "Trữ vật giới chỉ mà lại phải thần bí đến vậy sao."

Nàng ta xua xua tay: "Ta đi trước, không có ta, có khi họ sẽ phải ăn cá sống mất."

Tôn Lập cũng xua xua tay, Tô Tiểu Mai liền đi ngay.

Tôn Lập đóng cửa, mở trận pháp phong ấn căn phòng.

Xong xuôi, hắn đột nhiên kích động đỏ mặt: "Võ tổ, thật sao? Có phải tiểu tử nghe nhầm không? Thứ nhỏ thế này mà là..."

Võ Diệu khẳng định: "Đúng là pháp bảo khí phôi!"

"Thật sao!? Ha ha ha, hay quá, hay quá..."

Tôn Lập thích quá, cái nhẫn trông bình thường này không ngờ lại là pháp bảo khí phôi quý giá vô cùng! Pháp khí có cửu phẩm, nhưng thực chất pháp bảo là một cấp bậc nằm trên cửu phẩm pháp khí.

Pháp bảo thật sự đều có khí linh.

Khí linh không chỉ đơn thuần là sinh ra ý thức trong pháp bảo, mà cần một quá trình trưởng thành rất dài, vài trăm cho đến hơn nghìn năm, nên có kinh nghiệm vô cùng phong phú, có thể chỉ dẫn cho chủ nhân pháp bảo về nhiều phương diện. Tức là, chỉ cần có một pháp bảo thực sự, dù phế vật tu chân cũng sẽ trở thành cao thủ.

Pháp bảo khí phôi này nếu thành công sẽ vượt qua cấp độ cửu phẩm pháp khí, không phải cứ pháp khí tam phẩm là được xưng là pháp bảo.

Dù đã hoàn thành, cũng cần vài trăm năm mới có được khí linh sơ khai nhất, rồi tích lũy nghìn năm mới trở thành khí linh thực sự. Khi đó, khí phôi mới xứng đáng được gọi là "pháp bảo".

Tôn Lập không quan tâm những thứ đó, hắn chỉ cần pháp bảo khí phôi. Nguyên khí thạch nhãn đủ để mở ra một động thiên thế giới. Ngoài các loại nguyên liệu cực kỳ quý giá thì cái khó khăn nhất đối với hắn là cần một pháp bảo khí phôi để chứa đựng. Giờ thì đã có rồi.

Mỗi câu chữ trong bản dịch này, được trau chuốt cẩn trọng, là thành quả độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free