Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 124:

Vọng Sơn biệt viện, khu Tây.

Trong một góc vắng có một tiểu viện.

Quy mô không lớn, chỉ có một tòa nhà đá hai tầng cùng một chuồng ngựa. Đối diện chuồng ngựa là một ao nước không lớn, cây thủy sinh đã khô héo, bờ ao xếp đầy những tảng đá hình thù kỳ dị, trông như lệ quỷ ẩn hiện trong đêm.

Nơi này vốn khá phong nhã, nhưng trong đêm lại trở nên lạnh lẽo. Cửa treo đèn lồng, gió thổi xào xạc, bóng cây bóng đá chập chờn theo, khiến cảnh vật càng thêm âm u.

Phùng Trung xếp bằng ở tầng một, đầu tóc rối bù, hình dung tiều tụy.

Cả tầng này không bày biện gì, ngoài một tấm bồ đoàn đặt giữa phòng, trước mặt là một chiếu cỏ. Gần tường là một hàng nến, ánh nến chập chờn, khiến căn phòng khá sáng sủa.

Đây là nơi Phùng Trung bế quan tu luyện. Việc y sử dụng một không gian rộng lớn như vậy để tu luyện đủ cho thấy đạo tâm của y dị thường kiên định.

Y không biết mình đã ngồi bao lâu, trước mặt là một bản viết tay do sư tôn Vọng Thắng đạo nhân ban cho, để y nghiên cứu.

Phùng Trung đã nghiên cứu rất lâu nhưng vẫn chưa tìm ra manh mối.

Đông Phương Phù như ngọn núi đè nặng trong lòng y, các loại tâm trạng, từ ấm ức, dồn nén, không cam lòng dồn nén khiến y gần như muốn nổ tung.

Khi trở thành thân truyền đệ tử của Vọng Thắng đạo trưởng, y chưa bao giờ nghĩ tới tình cảnh này.

Đông Phương Phù từ lúc nhập môn đã thể hiện thiên phú trận pháp cực cao. Vọng Thắng sư tôn giảng nguyên lý nào, nàng ta cũng có kiến giải độc đáo, không ít lần khiến Vọng Thắng lão đạo cũng phải sáng mắt, càng thêm yêu quý. Có thứ gì hay cơ hội gì, ông cũng đều nghĩ tới nàng.

Còn y, trở thành thân truyền đệ tử trông có vẻ phong quang lẫm liệt, nào ngờ lại đến nước này.

Thậm chí, Vọng Thắng có lúc được y "thỉnh giáo" thì tỏ vẻ không vui, bực mình nói: "Những vấn đề vớ vẩn đó thì cứ hỏi Đông Phương sư tỷ đi."

Phùng Trung suýt thổ huyết!

Kể từ khi trở thành thân truyền đệ tử đến giờ, ích lợi duy nhất mà y nhận được là được chuyển từ khu Đông sang khu Tây.

Cũng có những kẻ xu nịnh đến gần, nhưng y biết rõ, nếu mình không có thành tựu gì nổi bật thì cả đời sẽ bị Đông Phương Phù áp chế.

Mấy hôm trước y cầu xin, Vọng Thắng lão đạo cũng mềm lòng, bèn cho y quyển ghi chép này. Phùng Trung biết đây là cơ hội cuối cùng. Nếu không đưa ra kiến giải sánh được với Đông Phương Phù, y sẽ vĩnh viễn bị thất sủng.

Phùng Trung không hề hay biết Đông Phương Phù được Tôn Lập chỉ dẫn, nên mới có "ngộ tính" về trận pháp đến thế. Y chỉ hận Đông Phương Phù sao lại ưu tú đến vậy, che lấp hết quang mang của y.

Quả thật, kế sách của Tôn Lập phi thường thành công.

Phùng Trung đả tọa điều tức một tiểu chu thiên, chờ thân thể và tinh thần đạt trạng thái tốt nhất rồi mới cầm quyển ghi chép lên đọc.

Thời gian dần trôi, ròng rã hai canh giờ sau, sắc mặt y càng lúc càng khó coi. Y có không ít suy nghĩ, nhưng so với Đông Phương Phù thì không khác gì suy nghĩ của trẻ con!

Y càng nghĩ càng giận, không phải vì sao mình lại kém cỏi như vậy, mà là vì sao ông trời lại bất công đến thế? Vì sao y không thể nổi trội? Vì sao Đông Phương Phù lại ưu tú đến vậy? Thiên phú của Đông Phương Phù mà trao cho y thì tốt biết bao!

Nghĩ đến hào quang vinh diệu sẽ ngày càng xa rời mình, từ nay chỉ còn biết chịu lép vế, không thể tiếp tục diệu vũ dương uy nữa, thì y nổi đóa, mắt tối sầm, hộc máu, rồi lắc lư ngã xuống.

Không biết bao lâu sau, y từ từ tỉnh lại, quyển sách gần đó đã dính máu.

Phùng Trung càng phẫn nộ, cầm lấy quyển sách ném vào góc.

"Chát!"

Quyển sách không biết chạm vào đâu mà y nhận ra nền đất rung chuyển, bức tường từ từ trượt lui lại!

"Hả?!"

Phùng Trung loạng choạng đứng dậy, cẩn thận đi tới.

Bức tường đá di động lùi lại sáu thước, để lộ ra một cửa động hình vuông đủ cho một người đi vào.

Vẻ mặt Phùng Trung rất phức tạp.

Tòa nhà này, lúc y dọn vào vẫn trống trơn. Ngay cả ngoại môn đệ tử phụ trách phân phối phòng ốc cũng không biết nó đã để trống bao lâu.

Vị trí hẻo lánh là một chuyện, cảnh quan lại không mấy dễ chịu, vì thế các đệ tử khác không ai đồng ý dọn vào.

Lúc Phùng Trung dọn tới thì không còn nhiều chỗ ở rộng rãi. Tuy y đã là thân truyền đệ tử, nhưng chưa đủ gan công khai cướp chỗ của người khác. Lại thích không gian rộng rãi, nên y đã chuyển vào đây.

Không ngờ nơi này lại còn có huyền cơ!

Vào hay không? Phùng Trung tự vấn, nhưng gần như không hề do dự, y cầm một ngọn nến tiến vào.

Ánh nến soi xuống cửa động, lộ ra một dãy bậc đá dẫn xuống. Y cẩn thận đi theo, đi được khoảng hai trượng thì hết đường.

Điểm cuối là hai cánh cửa đá cổ kính. Tuy không lớn, nhưng hai bên có dị thú cao bằng nửa thân người phủ phục. Trên chốt cửa có hai con thạch điêu thần long ngậm bảo kiếm, trông cực kỳ bất phàm.

Trên thạch môn có thần văn kỳ dị, dù ảm đạm không chút ánh sáng, nhưng Phùng Trung vẫn nhận ra sự bất phàm của chúng.

Những thứ gắn trên cánh cửa này không thể tùy tiện được. Cũng như nhà nghèo ở thế tục giới, có ai dám dùng sư tử đá canh cửa đâu?

Thạch môn tuy không lớn nhưng có dị thú thần long trông coi, hiển nhiên thứ nằm phía sau không hề tầm thường!

Phùng Trung kích động, lẽ nào Phùng mỗ ta đã đến lúc gặp cơ duyên?!

Y vội vàng đẩy cửa.

Đằng sau là một mật thất nhỏ hẹp. Đối diện khung cửa là một đỉnh đồng cao bằng nửa thân người, trên bức tường phía sau là một ban thờ thần.

Phùng Trung xem kỹ, ban thờ gồm ba tầng, khá cao cấp, nhưng tượng thần thì y chưa từng thấy bao giờ.

Trên tường hai bên ban thờ khắc hai câu: "Mỗi ngày vào cửa, thắp ba nén hương."

Phùng Trung h��i nhíu mày, vị thần minh không rõ lai lịch này dường như có yêu cầu rất đơn giản.

Y cúi nhìn đại đỉnh, chắc dùng để đốt hương, nhưng y nhìn vào thì ngẩn ra. Đại đỉnh không hề có tro hương, rất sạch sẽ. Không những vậy, dưới đáy còn có một chiếc nhẫn ngọc.

Tức là không phải để đốt hương... Y suy đoán, nhưng không dám khẳng định, bèn giơ tay lấy chiếc nhẫn ra.

Mượn ánh nến, trên chiếc nhẫn có một hàng chữ nhỏ như đầu ruồi: "Thiên ân thừa lộ hoàn, vào cửa này sẽ được hưởng ân huệ. Thiên ân thừa lộ hoàn, uống vào sẽ tăng một tiểu cảnh giới."

Phùng Trung run tay, suýt làm rơi chiếc nhẫn ngọc!

Một viên linh đơn có thể tăng tiến một cảnh giới!?

Linh đơn như thế này, y chưa từng nghe nói tới.

Mật thất thần bí, huống hồ cơ quan trong mật thất này đã được bày ra từ không biết bao nhiêu năm trước, không thể có ai đó cố ý lừa gạt y. Tất cả đều là thật!

Phùng Trung hiểu, có thật hay không thì chỉ cần dùng Thiên ân thừa lộ hoàn là sẽ rõ.

Y mới chỉ ở Phàm nhân cảnh đệ nhất trọng, nếu tăng thêm một cấp là đệ nhị trọng, khoảng cách với Đông Phương Phù sẽ rút ngắn lại rất nhiều.

Có vẻ vị thần vô danh này chỉ cần mỗi ngày thắp hương ba lần, thành tâm cung kính thì "thần ân" sẽ tới không ngừng.

Lòng Phùng Trung dậy sóng, thầm nhủ mình sắp hết vận rủi, đã đến lúc đổi đời.

Y cuống quýt bưng nến quay người lại, không đóng cửa, bóp nát chiếc nhẫn, nuốt viên linh đơn nhỏ cỡ hạt đ��� rồi đả tọa.

Bên ngoài tiểu viện của y, một vạt trúc mọc cực kỳ rậm rạp, tạo thành một vùng bóng râm.

Không biết từ lúc nào, hai người che mặt bằng khăn lụa đen đã đứng ở đó.

"May mà tiểu tử này tham hư vinh, chọn đúng tiểu viện ngươi từng ở, những thứ đó mới có tác dụng."

"Hừ, địa ngục không cửa mà ngươi tự xông vào, còn trách ai? Cũng may là y chứ người khác ắt sẽ xem xét Thiên ân thừa lộ hoàn thật giả thế nào rồi mới dám dùng."

"Ai, tên ngu xuẩn Tần Thiên Trảm chết rồi, chúng ta không tìm được người thử thuốc. Tiểu tử này đúng là đã giải quyết giúp chúng ta một vấn đề khó."

"Tuy nhiên, dược hiệu Thiên ân thừa lộ hoàn thế nào? Nếu không ổn, e rằng tiểu tử này tương lai sẽ không sử dụng những đơn dược xuất hiện trong đại đỉnh nữa."

"Yên tâm, Thiên ân thừa lộ hoàn đã được thí nghiệm với Tần Thiên Trảm, tuyệt đối không có vấn đề gì. Dược hiệu tuy như Chậm Linh Đơn, nhưng hiệu quả gấp ba, Phùng Trung sẽ không cưỡng lại được đâu."

"Thế thì tốt."

Hai người cùng cười, thân ảnh chợt lóe lên rồi khuất vào rừng trúc.

Chân thành cảm tạ quý vị độc giả đã đồng hành cùng truyen.free để thưởng lãm bản dịch đầy tâm huyết này.

***

"Choang!!"

Thiên Thần Chi Chùy rực rỡ sắc kim hồng, tỏa sáng chói lòa. Cú gõ cuối cùng lên phần nguyên liệu này nhằm bù đắp sơ hở của trận pháp.

Quang mang ngưng tụ phía trên pháp khí, có xu thế ngưng tụ thành một đóa liên hoa sắc kim hồng. Đóa hoa hình thành chứng tỏ lần đoán khí này đã thành công. Hoa càng đẹp chứng tỏ thành quả đoán khí càng cao.

Khi sắp thành hình, hồng quang bỗng tan biến.

Tôn Lập bĩu môi, ném phế liệu vào đại đỉnh.

Mỗi con chữ trong bản dịch này đều là công sức của truyen.free, xin trân trọng ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free