(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 120:
Ầm, ầm, ầm, ầm... Giang Sĩ Ngọc ôm một đoạn gỗ mà gõ, tiếng gõ vang lên nhịp nhàng. Lửa cháy rừng rực, những xâu cá nướng đã tỏa mùi thơm lừng. Nhóm Tôn Lập vây quanh đống lửa, ánh mắt không rời khỏi những con cá. Cạnh đó là một vò rượu, dấu niêm phong trên nắp cho thấy đây là loại mỹ tửu đã ủ hai mươi năm!
Chung Lâm thèm thuồng, đáng tiếc thân thể phàm trần đã không còn, y chẳng thể hưởng thụ khẩu phúc trần gian. Giang Sĩ Ngọc vẫn gõ nhịp, Chung Lâm chợt vẩy “tóc”, ngửa mặt hát lớn: “Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà. Thí như triêu lộ, khứ nhật khổ đa. Khái đương dĩ khảng, ưu tư nan vong...” (Nhìn rượu hát ca, đời người mấy độ Như sương sớm mai, xưa kia khổ sở Khảng khái chấp nhận, đâu dễ quên ưu tư)
Tiếng ca thô cuồng, vang vọng vút lên tận mây xanh. Chung Lâm xưa nay vốn rụt rè, nay lại phóng lãng như thế khiến nhóm Tôn Lập vô cùng bất ngờ. Chốc lát sau, họ liền hiểu rõ nỗi đau khi y đã mất đi nhục thân, con đường Đại Đạo vốn bằng phẳng nay trở nên chông gai, theo nhiều khía cạnh, y không còn được coi là “người” nữa. Khúc “Đoản Ca Hành” này lưu hành ở Đại Tùy không biết bao nhiêu năm, nghe nói là tác phẩm của một kiêu hùng từ xa xưa, bộc phát hào khí mà viết nên, đại khí bàng bạc, khí phách ngút trời.
Tiếng hát của Chung Lâm càng lúc càng cao, nhưng hào khí lại dần vơi, thay vào đó là sự bi thương và mênh mang ngày càng rõ rệt. Chúng nhân im lặng. Tôn Lập chỉ hất nhẹ mũi chân, vò rượu lập tức bay vào tay gã. Gã đập tan lớp niêm phong ở miệng vò, gọi lớn: “Chung Lâm, uống rượu!” Gã giơ tay đẩy xuống đáy vò, mỹ tửu phun ra như mưa xuân, tưới đẫm Chung Lâm từ đầu đến chân. Tuy y không thể uống, nhưng mùi thơm nức khiến y dường như đã hiểu, nỗi đau trong ánh mắt cũng vơi bớt, y cười vang: “Được, uống nào!” Chung Lâm há miệng hút, dòng khí cuốn hết rượu vào miệng y rồi chảy khắp bụng. Y dường như thật sự cảm nhận được hương vị mỹ tửu, liền nhắm mắt hưởng thụ như say sưa.
Tình hữu nghị chân thành nhất ở tuổi này cứ thế chảy tràn trong lòng mỗi người, nồng ấm như rượu vậy. “Cá chín rồi!” Tô Tiểu Mai lên tiếng một cách không đúng lúc chút nào. Chúng nhân lập tức bỏ hết mọi chuyện, quay về đống lửa. Ai lấy được bao nhiêu cá nướng là do bản lĩnh của người đó. Bầu không khí có phần ngưng trọng trước đó bỗng chốc tan biến.
Tô Tiểu Mai vừa nãy giơ ra bảy tám xâu cá, chúng nhân liền xô tới. Nàng ta giữ nguyên tư thế và nụ cười, nhưng tay nàng đã trống trơn. Tô Tiểu Mai nắm lấy đuôi tóc: “Các ngươi tệ thật, phải để cho ta một xâu chứ...” Tôn Lập vừa ăn vừa nói: “Bớt lời đi, chưa đủ đâu, nướng nhanh mau!” Tô Tiểu Mai trừng mắt: “Tôn Lập...” “Mau lên!” Chúng nhân cùng kêu. Tiểu muội Tô đành phải đi nướng cá. “Ha ha ha!”
Nước suối trong veo, Giang Sĩ Ngọc vừa ăn vừa vỗ trống gỗ. Cá liên tục bị dòng nước chảy từ trên thác xuống, rơi vào rổ trúc, nhảy tanh tách. Lý Tử Đình nhìn rổ cá, vô cùng mãn ý: “Tiểu Mai tối qua lén lút ra ngoài là để đặt cái này sao?”
Tô Tiểu Mai cười hì hì: “Ta biết Điền Anh Đông không phải đối thủ của Tôn Lập, đương nhiên phải chuẩn bị trước một bữa tiệc mừng.” Tôn Lập đại thắng, chúng nhân lập tức đề nghị chúc mừng. Kỳ thực quá nửa là do Giang Sĩ Ngọc thèm thuồng mà ra. Y tìm cớ để mọi người cùng ăn uống với nhau, rồi sau đó cùng phát hiện: hóa ra ai cũng thèm rồi! Lúc này lại được nhất hô bá ứng, thế là tất cả không về Vọng Sơn biệt viện mà trực tiếp kéo đến khê cốc này.
Tôn Lập liền chịu mười ba chiêu không phản đòn, sau đó mới một kiếm hất bay Điền Anh Đông, rõ ràng là muốn trả đũa hộ Giang Sĩ Ngọc! Giang Sĩ Ngọc vui vẻ, đến đây tìm một cây cổ thụ, chặt lấy làm trống. Trước đây hàng xóm của y có người thích gõ trống, nên y cũng học được đôi chút. Trên dốc núi hai bên suối đầy rẫy quả dại. Đông Phương Phù và Lý Tử Đình hái về một ít, đựng trong những chiếc rổ đan bằng lá, thả xuống suối, mượn dòng nước rửa sạch, tươi rói. Ai thấy ăn cá béo quá thì cầm quả dại ăn để đổi khẩu vị.
Trong một căn nhà gỗ khác cũng đốt lửa. Nếu người thế tục nhìn thấy, khẳng định sẽ giật mình, bởi ngọn lửa quỷ dị lơ lửng giữa không trung, không thiêu đốt than củi, mà được tỏa ra từ một viên đá gần như trong suốt. Bên trên ngọn lửa, một chiếc bát sắt cũng quỷ dị không kém lơ lửng, mùi canh nồng nặc, đã bắt đầu sôi ục ục.
Sùng Dần cầm một chiếc bát sứ thanh hoa, đôi đũa gỗ đen trên tay, nhìn chằm chằm vào bát, lẩm bẩm: “Thật ra giờ chưa phải lúc ăn canh, tiết trời mùa thu vẫn còn nóng, ăn vào dễ bị bốc hỏa, không có lợi cho dưỡng sinh.” Sùng Bá bưng mấy chục cân thịt dã thú đã được pháp thuật đông cứng lại, tay kia cầm một thanh loan đao sắc lẹm, sống dày lưỡi mỏng. Định động thủ thì chợt dừng lại, lớn tiếng: “Ngươi có ăn không? Không ăn thì cút, lằng nhằng làm gì!”
Sùng Dần cười, dùng đũa chỉ vào y: “Ngươi xem ngươi kìa, nóng nảy quá đi. Tôn Lập thắng Điền Anh Đông, việc vui như thế này cần phải có thịt chó hầm – chỉ thịt chó hầm mới đủ vị! Ta sao lại không ăn, mau lên...” Sùng Bá bĩu môi, loan đao chặt liên tục, từng miếng thịt mỏng tang rơi xuống, hòa vào bát nước canh đang sôi sùng sục. Sùng Dần liền cầm đũa lên.
Cái bát sứ nhỏ đã đầy quá nửa. Sùng Dần ăn vô cùng thoải mái, còn Sùng Bá tuy chưa ăn nhưng có vẻ vui sướng, dường như đang cười. Dùng linh thạch để đốt lửa nấu canh kiểu này, trên đời này sợ rằng chỉ có Sùng Bá mới đủ “tài lực” mà thôi. “Ngươi chỉ biết ăn thôi hả? Trận tỷ thí lúc chiều, ngươi có thấy gì không?” Sùng Bá tay không ngừng chặt, những lát thịt mỏng như giấy liên tục rơi vào canh.
Sùng Dần dừng lại, đặt bát đũa xuống, lấy rượu từ không gian trữ vật ra uống một ngụm, tỏ vẻ lo lắng: “Ngươi nói là pháp khí của Tôn Lập?” Sùng Bá gật đầu: “Ta thấy quen mắt lắm, nhưng không dám khẳng định.” Sùng Dần nói: “Với tu vi Bát Phẩm và Thất Phẩm, y khẳng định không thể tự luyện chế được thứ đó. Lẽ nào là...”
Sùng Bá nghiêm túc: “Rất giống Quân kiếm của Tô Ngọc Đạo.” Sùng Dần tỏ vẻ không tin tưởng: “Chúng ta chỉ thấy một lần tại Cổ Lô sơn, ngươi có nhìn nhầm không vậy...” Y cũng cảm thấy lời mình nói không thuyết phục, liền lắc đầu: “Thôi vậy, đừng tự dối mình nữa, đấy chính là Quân kiếm của Tô Ngọc Đạo, chúng ta không thể cùng nhìn lầm.”
Sùng Bá tỏ vẻ không dám tin: “Y giết Tô Ngọc Đạo?!” Sùng Dần trầm ngâm một lát, xâu chuỗi những việc gần đây lại, cười khổ: “E rằng lần trước y thụ thương không phải vì hung thú, mà là do Tô Ngọc Đạo gây nên.”
Sùng Bá lo lắng: “Chắc không phải là y chứ...” Sùng Dần xua tay: “Sao có thể? Thế mà ngươi cũng nghĩ ra được điều đó. Tô Ngọc Đạo có tu vi thế nào? Còn Tôn Lập có tu vi thế nào? Ngươi nghĩ Tôn Lập lớn mật đến mức nào mới dám tìm đến Tô Ngọc Đạo để sát nhân đoạt bảo?”
Sùng Bá cười khổ: “Cũng phải, quan tâm quá thì đâm ra loạn. Điều đó chứng tỏ Tô Ngọc Đạo đã chủ động tìm Tôn Lập.” Sùng Dần gật đầu: “Ở Cổ Lô sơn, Tôn Lập đã phế Mạc Liên Sinh, vốn là bảo bối của Ngọc Kiếm Sơn Trang, Tô Ngọc Đạo sao có thể không hận y thấu xương? Tiểu tử này cái gì cũng tốt, chỉ là sát tính hơi nặng mà thôi.”
Sùng Bá khinh khỉnh đáp: “Ta thích vậy đấy! Hơn nữa y chỉ phế Mạc Liên Sinh chứ không lấy mạng.” Sùng Dần dừng lại, nghe ngóng bên ngoài rồi hạ giọng: “Y giết được Tô Ngọc Đạo, còn giết cả Tần Thiên Trảm nữa. Sát tính như vậy còn không nặng sao?”
Sùng Bá run người. Tuy trước đó y có hoài nghi Tần Thiên Trảm chết trong tay Tôn Lập, nhưng so sánh thực lực hai bên thì chuyện đó dường như không thể nào xảy ra. Thế nhưng Quân kiếm của Tô Ngọc Đạo lại đang ở trong tay Tôn Lập, hiển nhiên Tô Ngọc Đạo đã bị gã giết. Tô Ngọc Đạo gã còn giết được, thì nhóm phế vật của Tần Thiên Trảm đáng là gì?
Sùng Bá lắc đầu thở dài: “Tiểu tử này không chỉ sát tính nặng, mà còn vô cùng to gan...” Tần Thiên Trảm là thân truyền đệ tử của Vọng Hư, Tô Ngọc Đạo lại là trưởng lão của Ngọc Kiếm Sơn Trang. Giết bất kỳ ai trong số họ cũng sẽ gây ra phiền toái lớn, vậy mà Tôn Lập lại không hề do dự ra tay giết hết!
Vẻ mặt ngưng trọng của Sùng Bá chỉ giữ được chưa đầy ba tích tắc đã bật cười, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ: “Dù vậy, ta lại thích y như thế!” Sùng Dần cũng chỉ biết nhăn nhó chịu thua.
Tuy Điền Anh Đông thổ huyết trọng thương, nhưng vị trí thứ hai vẫn là thuộc về y. Điền Anh Đông vốn hơi khó chịu về danh hiệu “tân đệ tử đệ nhất nhân” tự đến với mình, thì nay ngay cả danh hiệu ấy cũng không còn. Vẫn là câu nói quen thuộc, mất đi rồi mới biết quý trọng. Đủ thấy Tôn Lập không hề “hậu đạo” chút nào. Thế nhưng Tôn Lập lại không hề áy náy chút nào.
Giờ học hôm sau ở thư viện kết thúc, đệ nhất nhân thế hệ thứ ba của Tố Bão sơn, Đại đệ tử Sùng Ngọc của Vọng Hư, đợi ở cửa Giáo thất Đinh Tự. Thấy Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc bước ra, y khẽ mỉm cười: “Hai vị sư đệ, Chưởng giáo Chân nhân mời, hai vị sư đệ hãy theo ta đến Huyền Vũ Đại điện.”
Nhóm Tôn Lập biết rõ phần thưởng đang chờ đợi nên hớn hở đi theo sau. Cả hai không hề giả bộ. Bảo bối sắp rơi vào tay, cớ gì phải giả bộ không biết? Đã mong chờ thì cứ thể hiện ra, ai mà không thích đồ tốt chứ?
Điền Anh Đông bi kịch hơn nhiều. Hôm qua đấu võ kết thúc, Vọng Minh Lão đạo đã đến chỗ Chưởng giáo Chân nhân để lấy phần thưởng dành cho người đứng thứ hai là Hồi Long Đan về cho đồ đệ dùng. Điền Anh Đông vất vả bày trò như vậy, nhưng cuối cùng lại chẳng được gì.
Sau lưng ba người là tiếng bàn tán xôn xao: “Kia là Sùng Ngọc ư? Chút việc vặt này mà Chưởng giáo Chân nhân lại phái y đích thân tới sao!” Có người không biết Sùng Ngọc liền hỏi: “Sùng Ngọc là ai?”
Bản dịch này là tâm huyết độc quyền của Truyen.free.