(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 11:
Tôn Lập ở ngoài sân, từ chối sự chăm sóc của Tô Tiểu Mai rồi quay vào nhà.
Giọng La Hoàn vang trong óc, không hề hạ giọng: "Mau vận công!"
Tôn Lập xếp bằng, vận chuyển Phàm gian nhất thế thiên công pháp, tinh lực tràn ngập khắp trời đổ xuống, chảy vào thân thể gã.
Tinh thần lực nhu hòa dẻo dai, nhanh chóng chữa lành thân thể gã, hơi mát lan tỏa, gã thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nửa đêm, gã từ từ thu công pháp, mở mắt khạc ra luồng trọc khí lẫn mùi máu tanh, vết thương khỏi hẳn.
Tôn Lập phẫn nộ vô cùng, nén lửa giận hỏi: "Đệ tử xử lý sai rồi sao?"
Võ Diệu đáp: "Trong tình huống đó, ngươi đã làm tốt lắm rồi."
Tôn Lập phẫn hận: "Lồng ngực này chất chứa cơn giận như núi lở, khó bề dẹp yên!"
Võ Diệu đồng ý: "Thế mới đúng, nếu ngươi lúc nào cũng cân nhắc thiệt hơn như lão đầu tám chục tuổi thì không xứng với “Tinh hà chân giải”!"
Tôn Lập lại hỏi: "Có cách gì dẹp yên cơn giận không?"
"Có."
"Thái bình sát đạo!"
"Muốn có thái bình, phải chém giết!"
"Lòng hướng về thái bình thế đạo mới không bị sát ý ngập tràn tâm trí, nhập ma si cuồng!"
Võ Diệu giải thích xong, bảo: "Xem đi!"
Tôn Lập nhận ra trữ vật giới chỉ hơi động, ba tiểu thạch nhân bay ra.
Gã vẫn mang theo ba thạch nhân, nhờ có trữ vật giới chỉ nên chúng được cất giữ bên trong. Hiện tại chúng tự động bay ra, đáp xuống bàn, thạch nhân ở giữa bất động, bách tí thạch nhân nhặt một cọng đũa lên diễn luyện.
Tiểu thạch nhân diễn luyện với sát khí đằng đằng, tuy bị màn đêm bao phủ nhưng vẫn thấy rõ từng động tác.
Cái đũa vung lên, vô hình khí phun trào, mặt bàn hằn ngang hằn dọc!
Diễn luyện một lượt, cái bàn rung rinh, sát khí thẩm thấu vào bản thể, ba thạch nhân cùng bay lên, quay về trữ vật giới chỉ. Tôn Lập nhớ lại "Thái bình sát đạo", vô tình đặt tay lên bàn.
"Cách!"
Cái bàn nát thành từng mảnh!
Tôn Lập ngạc nhiên, La Hoàn trong óc giọng có vẻ nóng nảy: "Hiểu chưa?"
Tôn Lập thật thà: "Còn thiếu một chút..."
Võ Diệu bất mãn với La Hoàn: "Ta đã bảo dùng cách của ta, cần gì mất công? Tiểu tử nhớ kỹ này..."
Tôn Lập ấm ức, thầm nghĩ: nhớ điều gì đây?
Vừa dứt lời, sát ý dấy lên từ trong óc, nhấn chìm ý thức gã!
Tựa như tuôn trào từ núi xương biển xác!
Tựa như bước ra từ dòng sông máu tanh!
Tựa như vọt ra từ ức vạn hung hồn!
Ác niệm giằng xé, nỗi sợ hãi tan tành, lòng ta tràn ngập sát ý ngút trời, như sông như biển, ở giữa là hòn đảo thanh tịnh, đó mới là nơi trở về...
Sát ý tan nhanh, giọng Võ Diệu lại vang lên: "Lần này hiểu chưa?"
Tôn Lập gật đầu: "Hiểu!"
"Được." Võ Diệu nói: "Ngươi chắc cũng hiểu, ngươi muốn được tu đạo trong thái bình nhưng chúng không cho. Ngươi muốn thì phải ra tay."
Tôn Lập gật đầu: "Đệ tử đã hiểu."
Sau đó, gã nói: "Thái bình sát đạo, chỉ là tiểu đạo."
La Hoàn không ngờ gã nói thế, hồi lâu Võ Diệu cười vang: "Ha ha ha! Dạy được, ta quả nhiên không nhìn nhầm!"
Sát phạt chi đạo, bất quá là tiểu đạo.
Tu hành chi đạo, mới là đại đạo.
Không có tiểu đạo đi cùng, đại đạo cũng không thể đến đích.
Tôn Lập lén ra ngoài, lợi dụng đêm tối, chui vào rừng như vượn thiêng, chốc lát sau, sát ý bỗng bùng phát!
Mộc Nhiên Tạ Vi Nhi đứng trên ngọn cổ thụ. Trong rừng phía dưới, thiếu niên như lang sói, lòng bền như thép, sát khí đằng đằng. Mỗi cú vung côn đều ngưng tụ sát khí thành vô số phi châm, đâm thủng lá cây chung quanh.
"Tôn Lập..." Nàng lẩm bẩm cái tên này, tròng mắt như lam bảo thạch thoáng ánh lên vẻ khác lạ.
Tôn Lập nhìn sáu người. Chỉ một ngày mà thương thế đã lành, không rõ vì bản thân tu vi không tệ hay do dùng đơn dược.
Đệ tử đứng đầu nhóm chữ Giáp bước lên cười tàn nhẫn: "Tôn Lập, ngươi chết chắc rồi! Hôm qua sơ ý bị ngươi đánh, hôm nay không có chuyện đó nữa đâu!"
Y phất tay: "Tất cả xông lên, đánh chết một phế vật nhóm chữ Đinh! Các giáo tập tuyệt đối sẽ không vì một phế vật nhóm chữ Đinh mà hy sinh những đệ tử đầy tiền đồ như chúng ta!"
Sáu người không chút sợ hãi, cùng lao lên.
Nữ hài độc ác hôm qua dùng đá nhọn đập Tôn Lập lại tránh sang bên, mắt đảo lia lịa, không biết định giở trò gì.
Tô Tiểu Mai đứng sau lưng Tôn Lập, nghiến răng lấy dũng khí, gào to: "Các ngươi bắt nạt người khác, ta mách Sùng Bá giáo tập!"
Không ai để ý. Năm nam đệ tử tỏ vẻ tàn nhẫn, hôm qua đại bại và bị thương nặng là sỉ nhục lớn, không giết được Tôn Lập thì khó mà nguôi giận!
Tôn Lập cười vang: "Được! Được! Được!"
Không nói thêm lời nào, gã đá vào cái chổi, một đầu chổi nát bét văng đi. Tôn Lập vung tay, nắm lấy cán chổi chỉ về phía trước, ba người trước mắt hoa mắt.
Chát chát chát!
Cả ba đều lãnh một côn.
Máu mũi phun trào, cả ba ngẩn người. Hai người sau lưng lao tới, Tôn Lập lao tới theo côn, côn ảnh vô biên bùng nổ, như bão táp cuốn năm nam đệ tử vào.
"A!"
Tiếng kêu thảm vang không ngớt, mộc côn trong tay Tôn Lập quả thật hung khí vô song. Bất kể mắt mũi hay lưng ngực, hễ có mục tiêu là giáng xuống không chút nương tay.
Hôm qua họ còn lưỡng bại câu thương với gã nhưng hôm nay chưa kịp chạm vào vạt áo thì đã có bốn người bị đánh gãy sườn, người còn lại gãy chân.
Nữ đệ tử vốn đứng ngoài lén lút đến sau lưng Tôn Lập. Bàn tay đẹp đẽ giấu trong ống tay áo rút ra đoản đao lấp lánh hàn quang!
Nữ đệ tử thoáng tỏ vẻ ác độc, rút đao dốc toàn lực đâm vào lưng Tôn Lập.
Năm nam đệ tử đã thụ thương, như thể đã diễn luyện vô số lần, cùng bổ vào Tôn Lập. Chỉ cần nắm được tứ chi của gã là Tôn Lập mất mạng!
Ngọn côn như từ thiên ngoại giáng xuống, không để lại dấu tích nào!
Cây bổng vốn chỉ nhanh và độc chợt biến đổi trong nhát côn đó. Sát ý vô cùng vô tận như hỏa sơn bị dồn nén mấy vạn năm phun ra, không thể ngăn nổi.
Nữ đệ tử đó chỉ thấy mộc bổng chợt giáng lên đoản đao, sát ý ngập trời. Cây đao bách luyện tinh cương không chịu nổi liền nát vụn, mảnh thép bay tơi tả, mỗi mảnh đều phản chiếu đôi mắt sắc lẹm của Tôn Lập.
Vô số đôi mắt nhìn nữ đệ tử đó, có trào phúng, có khinh miệt, có thương hại những kẻ yếu đuối...
"Ầm!"
Sát ý bùng nổ, nữ đệ tử đó văng đi bảy trượng. Năm nam đệ tử bị sát ý quét vào, ngực như bị dùi đánh, loạng choạng lùi bảy, tám bước, bịt miệng. Lúc mở tay ra thì lòng bàn tay đỏ thẫm!
Tôn Lập đứng thẳng, lãnh ngạo như băng. Mộc bổng trong tay nát vụn, rơi xuống.
Sát ý khắp trời từ từ thu vào thể nội, gã vẫy tay với Tô Tiểu Mai đang hoảng sợ, cười bảo: "Đi nào."
Không cần quét nữa, Tô Tiểu Mai theo sau gã, hai chiếc bóng thấp thoáng rời thư viện. Ánh tà dương hắt hiu kéo dài bóng người, lắc lư cạnh chân mấy đệ tử nhóm chữ Giáp khiến họ run lên, lùi lại.
Sùng Bá đứng trong vạt rừng ngoài xa, đứng đã lâu rồi, chứng kiến từ đầu đến cuối trận giao chiến.
Vết thương hình con rết đỏ lên.
Sùng Dần như u linh xuất hiện cạnh một cây cổ thụ gần đó, nằm ngửa trên cành, cầm một hồ rượu màu xanh, vừa uống vừa hỏi: "Thế nào, ngứa tay hả?"
Tư thái này khác hẳn lúc bình thường dạy dỗ đệ tử.
Vết thương của Sùng Bá lại động đậy, nghiến răng khiến tai y gồ lên, nói: "Không dùng pháp thuật, linh nguyên, chỉ bằng kỹ xảo, ta không phải đối thủ."
Sùng Dần cười, nốc một ngụm rượu, lau mép bằng tay áo: "Ta cũng thấy thế."
Sùng Bá thở dài, gương mặt thoáng lộ vẻ ôn hòa hiếm thấy: "Đáng tiếc, chỉ là tiểu đạo. Hài tử này tư chất quá tệ, cả đời vô duyên với đại đạo..."
Sùng Dần vừa uống rượu vừa nói: "Ngươi còn giấu một câu."
Sùng Bá cười, có thêm mấy phần ngạo khí: "Tiểu đạo cũng có thể thành đại tài!"
Sùng Dần biến sắc: "Ngươi định để y thành thủ sơn nhân?!"
Sùng Bá nhướng mày: "Không được sao? Cùng lắm cũng nối tiếp ta."
Sùng Dần gật đầu, nhìn y: "Ngươi định đỡ lưng cho y?"
Sùng Bá mỉm cười, vết thương hình con rết lại rung lên, nắm tay kêu ken két: "Không chỉ chống lưng cho y, ta còn mang y ra thao luyện, hắc hắc!"
Sùng Dần lắc đầu: "Tên điên này..."
Mọi nỗ lực chuyển ngữ đều dành riêng cho bạn đọc tại truyen.free.