Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 108:

Mấy ngày nay, Tố Bão sơn đã sẵn sàng ứng phó, nhưng đám hung thú lại bặt vô âm tín. Chưởng giáo Chân nhân Vọng Hư dùng ngọc phù liên lạc với các môn phái khác, nhận thấy tất cả đều chưa bị hung thú tấn công. Tựa hồ đám hung thú bỗng chốc xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất.

Tôn Lập ngoan ngoãn ở lại trong môn phái mấy ngày, song vì nóng lòng với khối Thiên Đoán thần thiết, nên đã lén dùng ngọc bài xuất sơn.

Việc Chân nhân lão tổ giao Chung Lâm cho Tôn Lập, cả Tố Bão sơn đều biết. Dù là đệ tử phụ trách Huyền Vũ đại điện hay người gác sơn môn cũng đều không muốn đắc tội gã, thế nên lần này Tôn Lập dễ dàng ra ngoài.

Lần này gã không đi đường vòng mà thẳng tiến đến Qua Lam phường thị.

Lưu Minh Kiến mấy ngày nay lo lắng không yên, chẳng làm ăn được gì.

Tam bách niên Bạch Lộ vân sơn thảo, nghe qua tưởng chừng chỉ là một loại linh dược quý giá, nhưng Lưu Minh Kiến hiểu rõ nhánh linh dược này quan trọng thế nào đối với thương hiệu Côn Bằng!

Lưỡng bách niên Thất Tử thủ ô mang lại danh tiếng, nhưng để duy trì và nâng cao danh tiếng này, thì cần có Bạch Lộ vân sơn thảo.

Nếu "Dạ Ma Thiên" sư huynh mang Tam bách niên Bạch Lộ vân sơn thảo đến, hẳn y sẽ có cách để truyền bá tin tức, vả lại là do người khác đồn thổi chứ không hề liên quan đến y.

Như vậy, hiệu quả sẽ rất cao, sau này càng có nhiều tu sĩ mộ danh mà tìm đến, thương hiệu Côn Bằng cũng có thể trở lại phường thị cao cấp!

Thế nhưng Tôn Lập lẽ ra đã đến từ mấy ngày trước, vậy mà vẫn bặt vô âm tín.

Lưu Minh Kiến tuy tin tưởng Tôn Lập, nhưng đây là Tam bách niên Bạch Lộ vân sơn thảo, nếu Tôn Lập không tìm được... Lưu Minh Kiến lo lắng thở dài một hơi.

Lại một ngày trôi qua, đến khi trời tối hẳn, tiểu hỏa kế hỏi: "Chưởng quỹ, có thể đóng cửa chưa ạ?"

Thương hiệu Côn Bằng ngày càng làm ăn phát đạt, thuê thêm mấy người. Tiểu hỏa kế này mới đến tháng này, ngoan ngoãn chiêu đãi khách khiến Lưu Minh Kiến khá an nhàn.

Lưu Minh Kiến nhìn ra bên ngoài, thở dài: "Đóng đi."

Hai tiểu hỏa kế cầm then cài cửa, Lưu Minh Kiến chắp tay đi ra hậu viện.

"Bốp, bốp, bốp" Một cánh cửa vừa khép lại, chợt một cánh tay thò vào: "May mà kịp..."

Lưu Minh Kiến dỏng tai lên, quay phắt lại, lao đến cửa đẩy tiểu hỏa kế ra: "Mau mở cửa nghênh tiếp quý khách!"

Tôn Lập lách qua khe cửa, phủi bụi trên người: "Không cần khách khí, vào trong nói chuyện."

Tiểu hỏa kế há hốc miệng: sao vị này lại còn tự nhiên hơn cả chưởng quỹ!

Thương hiệu Côn Bằng hiện giờ đứng đầu Qua Lam phường th���, thân phận địa vị khác trước, người đến mua hay bán đều cực kỳ khách khí với Lưu Minh Kiến.

Còn vị này bước vào, không hề nói câu khách khí nào, cứ như về nhà mình vậy.

Nhưng Lưu Minh Kiến lại nhẫn nhịn, cười cười nói: "Được, mời sư huynh vào trong..."

Tiểu hỏa kế thấy người đó tu vi, tuổi tác đều không cao, thầm nhủ: lai lịch người này thế nào nhỉ?

Đợi Lưu Minh Kiến đưa người đó đi xong, y mới hỏi hỏa kế còn lại: "Nhị ca, người đó là ai vậy?"

Hỏa kế cũ đóng cửa lại, cánh cửa vốn là pháp khí, đóng xong sẽ có màn sáng bao lấy, đủ để chống đỡ đòn toàn lực của cao thủ Chân nhân cảnh.

"Vị đó sao? Không thấy chưởng quỹ khách khí như thế à! Chưởng quỹ được như ngày hôm nay, quá nửa công lao là nhờ vị đó đấy!"

"A!" Tiểu hỏa kế giật mình, thầm nhủ khó trách, chút bực mình tan ngay, không dám có ý nghĩ bất kính nữa.

Lưu Minh Kiến dẫn Tôn Lập vào tiểu viện, Tôn Lập ngồi xuống, thấy mắt y sáng lên như chuột đói thấy gạo!

Gã cười khổ: "Mỗ đã mang đến rồi..."

Tay Tôn Lập đang đưa về phía chén trà, gã vì vội vàng đến đây nên khát khô cổ, nhưng chợt rút về thò vào trữ vật không gian, lấy Tam bách niên Bạch Lộ vân sơn thảo ra.

Tôn Lập đã xử lý nên bùn đất trên rễ sạch bóng.

Lưu Minh Kiến đón lấy kiểm nghiệm, còn Tôn Lập cầm chén trà lên uống ừng ực.

Không lâu sau, Lưu Minh Kiến giám định xong, cười ha hả: "Đa tạ sư huynh! Tại hạ biết sư huynh sẽ tìm được, quả nhiên không để tại hạ đợi hoài công, ha ha ha!"

Tôn Lập gõ bàn: "Khi nào mỗ lấy được Thiên Đoán thần thiết?"

Lưu Minh Kiến lấy hộp ngọc từ trữ vật không gian ra: "Thứ này người ta đã gửi ở đây, tại hạ vẫn mang theo bên mình, đợi sư huynh đến lấy đã lâu rồi."

Tôn Lập mở hộp ngọc ra xem, một cục sắt màu trắng xám nằm gọn bên trong, gã gật đầu: "Được."

Võ Diệu nhìn là biết đó là Thiên Đoán thần thiết. Nguyên liệu này khi chưa được xử lý thì lớp ngoài dễ có màu trắng xám, nhưng chỉ cần dùng thần hỏa đốt qua là sẽ trở lại màu vàng sậm.

"Sư huynh, đa tạ!" Lưu Minh Kiến hớn hở nói.

Tôn Lập hỏi: "Chưởng quỹ có mua pháp khí không?"

"Pháp khí?" Lưu Minh Kiến nhìn Tôn Lập, cho Tam bách niên Bạch Lộ vân sơn thảo cất vào hộp ngọc rồi hỏi: "Pháp khí gì? Có phiền phức hay không?"

Tôn Lập lấy được của Tô Ngọc Đạo mười một thanh nhập phẩm phi kiếm, tế luyện xong có thể cho đại đỉnh dùng, nhưng như thế cần thời gian, mười một thanh thì dù đại đỉnh cũng không thể "nuốt" hết ngay được.

Tôn Lập muốn mở Động Thiên thế giới thì cần rất nhiều tiền, tính thử bán bớt phi kiếm để gom linh thạch.

"Cũng hơi phiền phức."

Lưu Minh Kiến biết ngay số phi kiếm này chỉ có được từ những vụ sát nhân đoạt bảo, trộm cắp, lừa gạt mà thôi.

Bất quá, tu vi của "Dạ Ma Thiên" sư huynh thế này, dù có sát nhân đoạt bảo thì liệu có được thứ gì tốt?

Nhưng gã là thần tài, không thể đắc tội.

"Được, tại hạ mua, nhưng phải xem hàng thế nào đã."

Tôn Lập lấy thanh phi kiếm tệ nhất ra.

Đều là thứ Tô Ngọc Đạo giữ lại, đã nhập phẩm mà lại có điểm độc đáo riêng.

Mười một thanh phi kiếm đẳng cấp gần như nhau, tệ nhất là cửu phẩm thượng, tốt nhất là bát phẩm thượng.

Tôn Lập lấy ra thanh cửu phẩm thượng.

Lưu Minh Kiến biết pháp khí khó mà có được, dù là bất nhập phẩm pháp khí thì với các tán tu cũng đã được thèm muốn rồi. Trong các đại môn phái, không ít đệ tử không được trọng thị, cả đời cũng khó luyện chế nổi pháp khí, họ đều nguyện ý mua pháp khí.

Y cứ nghĩ Tôn Lập lấy ra chỉ cỡ đó, thì cứ mua với giá chấp nhận được rồi sau này bán đi, không dính dáng đến là xong.

Không ngờ Tôn Lập lại lấy ra nhập phẩm pháp khí, còn là cửu phẩm thượng!

Nhập phẩm pháp khí được ưa chuộng đến thế nào, Lưu Minh Kiến biết rõ, huống chi lại là phi kiếm.

Có được nhập phẩm pháp khí, dù là lai lịch nào thì cũng chứng minh rằng thương hiệu Côn Bằng có quan hệ rộng, lại càng tăng thêm danh tiếng cho cửa tiệm!

Gã định giúp Tôn Lập, không ngờ lại hóa ra Tôn Lập đang giúp y.

Một món nhập phẩm pháp khí đủ cho Lưu Minh Kiến chấp nhận mạo hiểm, pháp khí này lại còn là cửu phẩm thượng phi kiếm, thì càng đáng giá.

Y đón lấy phi kiếm, xem xét kỹ rồi thận trọng gật đầu: "Cửu phẩm thượng, sư huynh đúng là có nhiều đồ tốt!"

Tôn Lập bình thản: "Thế nào, có mua không?"

"Mua! Đương nhiên là mua!" Lưu Minh Kiến sợ gã rút lời, vội cầm ngay phi kiếm: "Sư huynh định bán bao nhiêu linh thạch?"

"Tùy các hạ." Tôn Lập nói: "Chắc các hạ sẽ không lừa mỗ đâu."

Lưu Minh Kiến cân nhắc: "Phi kiếm này một nghìn tám trăm linh thạch, sau này còn..."

Y chưa dứt lời, Tôn Lập xoay tay, lại có thêm ba thanh phi kiếm xuất hiện.

"A..." Lưu Minh Kiến tròn mắt kinh ngạc.

Tôn Lập còn năm nghìn tám trăm khối linh thạch. Nguyên liệu để xử lý Nguyên Khí thạch nhãn thì Võ Diệu đã cho biết, gã cũng đã hỏi giá Lưu Minh Kiến. Tổng cộng hai loại nữa, Lưu Minh Kiến cho biết là một vạn hai nghìn khối linh thạch.

Tôn Lập chỉ còn thiếu sáu nghìn.

Một thanh cửu phẩm thượng phi kiếm bán được một nghìn tám trăm khối linh thạch. Tôn Lập lấy ra ba thanh, trong đó có một thanh cửu phẩm thượng, hơi hơn thanh đầu một chút, hai thanh còn lại đều là bát phẩm hạ. Cộng lại chừng tám nghìn khối linh thạch, tạm đủ cho nguyên liệu xử lý Nguyên Khí thạch nhãn.

Tôn Lập lại lấy ra: "Còn nữa, bán nốt cho các hạ..."

Nói đoạn, gã chỉ vào miệng Lưu Minh Kiến: "Các hạ lau nước miếng đi đã. Thế này mỗ tưởng mình đang nói chuyện với kẻ ngốc..."

"Khụ khụ!" Lưu Minh Kiến lau nước miếng, mắt lóe tinh quang: "Sư huynh, đều bán cho tại hạ sao?"

"Bán chứ!"

"Tại hạ hiểu rồi, ha ha ha, cảm tạ sư huynh."

"Đừng cuống, trả giá đi đã."

Từng câu chữ trong thiên truyện huyền ảo này đều được truyen.free dày công vun đắp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free