Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 103:

Ầm, ầm, ầm…

Từng đạo kiếm quang như ánh sáng cột trời vỡ tan, Tô Ngọc Đạo lùi liền mấy bước, thu mười ba đạo ngọc kiếm lại. Ngọc kiếm đã ảm đạm vô quang, hiển nhiên bị thương không hề nhẹ!

“Là ai!” Y ngẩng mặt gầm thét, chỉ ánh sáng cự kiếm lên trời, huyết sắc quang mang vô cùng vô tận bùng lên. Tô Ngọc Đạo đầu tóc rối bời bay phấp phới trong cuồng phong, như có thể chém nát cả trời.

“Rắc!”

Một tia sét khổng lồ giáng xuống như muốn xé đôi bầu trời. Linh khí trời đất trong vòng mấy trăm dặm bị hút cạn, chỉ còn lại tinh thần chi lực tinh thuần mạnh mẽ nhất!

Ầm, ầm, ầm…

Tiếng sấm ầm ì từ bốn phương tám hướng đổ về, như vô số chiến xa xông tới.

Tô Ngọc Đạo cả kinh, hiểu ra đây không phải là ngọc phù cầu cứu của môn phái mà Tôn Lập đã sử dụng!

Chiếc chiến xa màu vàng sẫm lao tới, phảng phất từ thời viễn cổ xa xôi về đây, lại như đột nhiên xuất hiện trên đầu Tô Ngọc Đạo, chỉ còn tiếng ầm ầm vang vọng không ngừng.

Trên chiến xa có một thần tướng mặc kim khôi kim giáp, ánh mắt cứng đờ, hiển nhiên không phải chân thân, nhưng cây giáo trên tay rực rỡ lam sắc lôi quang. Thân giáo khắc những thần văn sống động, Tô Ngọc Đạo không biết đó là thần văn gì.

Thần tướng chiến xa lao tới thẳng chỗ Tô Ngọc Đạo.

Tô Ngọc Đạo rú lên, mười bốn thanh ngọc kiếm phát ra, thần tướng giơ trường qua đâm mạnh tới.

Tinh quang màu bạc tụ trên trường qua. Tô Ngọc Đạo cay đắng gầm lên, phun tinh huyết vào ngọc kiếm.

“Oành!”

Trường qua đâm vào mười bốn thanh ngọc kiếm. Hai làn sức mạnh va nhau như hai hung long thượng cổ giao chiến, sức mạnh cuồng bạo hình thành sóng xung kích đánh vào núi non xung quanh. Cây cối trăm năm tuổi đều nát vụn, đá lớn như bàn cũng vỡ thành nhiều mảnh lăn xuống.

Mười bốn thanh ngọc kiếm nát mất sáu. Tô Ngọc Đạo hộc máu gầm lên: “Đây là cái gì?!”

Trường qua của thần tướng dần hóa thành quang mang tiêu tan.

Tô Ngọc Đạo thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mình đã thoát nạn.

Đột nhiên, tiếng tiên nhạc vang vọng, hoa rơi ngập trời. Mười tám phi thiên thần nữ bay múa giữa hoa rơi, ai nấy đều xinh đẹp, vòng eo thon nhỏ.

Giữa các thiên nữ tán hoa, một vị bạch bào thần quan bước tới. Một tay cầm sách, tay còn lại đặt sau lưng, không phải chân thân nên dáng vẻ hơi lờ đờ.

Bạch bào thần quan tùy ý phất tay một cái, quyển sách liền hạ xuống, hóa thành khổng lồ như ngọn núi, đập thẳng vào Tô Ngọc Đạo.

Tô Ngọc Đạo nhét một nắm linh đơn vào miệng, cố gắng vận chuyển linh nguyên, tám thanh ngọc kiếm liền đâm lên.

“Ầm!”

Sau tiếng nổ, quyển sách treo lơ lửng, từng trang lật mở. Tô Ngọc Đạo gào lên thê thảm, bị hất văng mấy chục trượng, làm đổ hai tảng đá lớn mới dừng lại được.

Tám thanh ngọc kiếm chỉ còn lại một thanh.

“Phụt!”

“Phụt phụt!”

Tô Ngọc Đạo thổ huyết, lại ti��p tục thổ thêm hai ngụm nữa.

Bạch bào thần quan và tán hoa thiên nữ hóa thành thần quang từ từ tan đi.

Tô Ngọc Đạo thở phào một hơi, vạn lần không ngờ rằng chỉ để giết một tu sĩ Phàm nhân cảnh tầng thứ tư mà lại gian nan đến thế này.

Bất quá cũng may đã chống đỡ nổi, chỉ cần hất đại đỉnh lên là nhất định giết được tiểu tặc này để giải hận!

Y lắc lư đứng lên. Giữa không trung bỗng nổi lên sát khí thảm liệt, nặng nề như thép luyện! Tô Ngọc Đạo còn chưa hiểu chuyện gì thì tiếng gầm vang vọng, một thần thú sáu phần giống ngựa, bốn phần giống kỳ lân, nhảy vọt ra từ hư không. Thần thú vô cùng to lớn, dài hơn sáu mươi trượng, cao bốn mươi trượng, khoác giáp trụ nặng nề, rừng rực ám hồng sắc hỏa diễm. Liên tục có quang mang thần văn hư ảo bay lên, tan vào hư không.

Trên lưng là một cự thần cao hơn ba trượng.

Cự thần cũng mặc khải giáp dày vô cùng, toàn thân chỉ lộ ra đôi mắt.

Cự nhân như thế cưỡi cự thú lại càng nổi bật. Tay cự thần cầm cự đao dài một trăm hai mươi trượng, khiến thần thú cũng cảm thấy nặng nề!

Thần, thần thú và thần binh đều khiến người ta khó lòng tin nổi!

Thần binh vung lên, sát ý vô hạn!

“Oành…”

Nửa ngọn núi bị đánh tan. Thân thể Tô Ngọc Đạo từ từ tan theo, nhìn Tôn Lập, gầm vang: “Đều là ngươi! Cùng ta chết nào!”

Thanh quang mang cự kiếm cuối cùng mang theo sức mạnh và phẫn nộ của Tô Ngọc Đạo giáng thẳng vào đại đỉnh.

“Choang!…”

Thanh âm du dương vang vọng trong sát ý vô cùng vô tận.

Cự thần, cự thú và sát ý nghẹt thở cùng biến mất. Tinh quang tiêu tan, mây đen cuồn cuộn, linh khí trời đất tụ lại, kinh lôi xẹt qua, mưa trút xuống như thác.

Ba đạo bảo lục liên tục tấn công, Tô Ngọc Đạo cũng khó lòng chống đỡ, cuối cùng tan nát trong đòn đánh này!

Tôn Lập tu vi không đủ, tuy bảo lục được chế tác đạt tới cảnh giới thiên thính, nhưng chân thần giáng lâm cũng chỉ có thể phát ra một đòn. Hắn có năm bảo lục linh bài, lần này đã dùng mất ba.

Bộp bộp bộp!

Mưa như cuốn trôi tất cả, sức mạnh của thiên địa tự nhiên quả thật không phải sức người có thể chống lại. Chỉ một canh giờ mưa đã tạo thành cơn lũ đủ sức hủy diệt tất cả.

Lũ quét ào ào, sóng nước dâng cuồn cuộn.

Đại đỉnh bị ấn xuống đất được dòng nước cuốn lên, lật ngửa ra, như một con thuyền bập bềnh.

Tôn Lập hôn mê, nhưng cơn lũ cuồng bạo thế nào thì đại đỉnh vẫn bình ổn. Tôn Lập co ro trong đỉnh, như trong vòng tay mẹ, tuy bị thương hôn mê mà lại tựa như say ngủ.

Tô Ngọc Đạo đã chết, cự thần cũng tan biến.

Nhưng kỳ lạ là, phi kiếm và trữ vật giới chỉ của Tô Ngọc Đạo đều nằm trong đại đỉnh, ngay cạnh tay hắn.

Võ Diệu và La Hoàn thở dài, Võ Diệu cười khổ: “Đúng là làm khó lão Tát. Một người thô kệch như vậy mà lại tỉ mỉ đến thế, trước khi đi còn đưa thứ này tới.”

La Hoàn buồn bã, ngay cả Dạ Ma Thiên chưa từng lên tiếng cũng truyền lại một dao động…

Mưa suốt một ngày, may mắn là xung quanh đều là núi, không có người ở, tuy cơn lũ hoành hành nhưng không có thương vong về người, chỉ có dã thú chết không ít.

Sau cơn lũ, những nơi trũng thấp vẫn còn đọng nước, chỗ sâu thì đục ngầu, chỗ nông thì có thi thể dã thú nổi lên, vô cùng đáng sợ trong bóng tối.

Dưới một ngọn núi, có một ao nước nông, đại đỉnh ngập một nửa trong bùn. Sau cơn mưa, trời như sáng trong hơn, ánh sáng bạc (ngân quang) có thể nhìn rõ bằng mắt thường chảy vào đại đỉnh. Tôn Lập đã hôn mê một ngày một đêm, lúc này hơi động đậy tỉnh lại.

Vừa động đậy, toàn thân liền như nứt toác, ngũ tạng lục phủ co rút, xương cốt kêu lạo xạo. Hắn đau đến méo mặt, lại ngã xuống.

Hắn nhìn quanh, cười khổ vỗ vào đại đỉnh: “Đỉnh huynh, không ngờ là huynh vẫn ở cùng ta.”

Võ Diệu lên tiếng: “Ai nói thế, còn có chúng ta nữa.”

Tôn Lập cười lớn, lại động đến vết thương, đau đến run rẩy: “Võ tổ, La tổ vẫn ổn chứ? Dạ tổ cũng ở đó sao?”

La Hoàn cười.

Dạ Ma Thiên cũng dấy lên một dao động, Tôn Lập rùng mình.

Hắn chợt nghĩ, mình quả thực quá thê thảm, đến một viên linh dược trị thương cũng không có, chỉ còn mười viên Bách minh đơn có độc!

Biết thế đã mua của Lưu Minh Kiến một ít linh đơn, tuy phẩm chất kém nhưng còn hơn không có gì.

Hắn kiểm tra lại linh dược, đang tính xem có nên ngắt lá xuống nhai hay không thì nhận ra không có loại nào trị thương! Toàn bộ đều là để tăng tiến công lực!

Tôn Lập cười khổ. Áp lực lúc trước quá lớn, hắn chỉ một lòng muốn tăng tiến thực lực. Tinh lực và nguồn lực đều dồn vào việc nâng cao cảnh giới, đột nhiên bị thương mới phát hiện bản thân mình thiếu quá nhiều thứ.

Nhiều linh thạch như vậy mà lại không có nổi một bình linh đơn liệu thương.

Hắn xoay người trong đại đỉnh, cảm giác có thứ gì đó chọc vào người. Mò xuống thì thấy một thanh bạch ngọc tiểu kiếm dài chừng một tấc. Tiểu kiếm chỉ lớn bằng ngón tay cái, trong suốt, trên chuôi kiếm có một trữ vật giới chỉ.

Hắn nhận ra đây là phi kiếm của Tô Ngọc Đạo, trữ vật giới chỉ chắc cũng là của y. Tôn Lập nhớ rõ mình hôn mê, không có cơ hội lấy ngọc kiếm và trữ vật giới chỉ.

Võ Diệu và La Hoàn đều im lặng.

Tôn Lập mở trữ vật giới chỉ, không gian bên trong rộng bằng ba gian phòng. Ở bên ngoài là một cái tủ gỗ đỏ đựng ba trăm hai mươi khối linh thạch.

Tôn Lập bĩu môi: “Mạt rệp!”

Võ Diệu và La Hoàn im bặt trước biểu hiện của Tôn Lập, nhưng hắn có tiền nên họ cũng chẳng nói được gì.

Phía sau linh thạch, Tôn Lập tìm được thứ mình cần: một cái giá bày đầy bình ngọc.

Tôn Lập mở ra xem, có ba cái giá. Cái bên trái toàn bình ngọc đựng dược phấn, linh dịch mới chỉ qua xử lý sơ bộ chứ chưa luyện chế. Cái giá ở giữa là linh đơn thành phẩm, nhưng hắn vừa ngửi thì La Hoàn đã nói là để tăng cường công lực.

Cũng như Tôn Lập, linh đơn có công hiệu này là nhiều nhất.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free