Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 345:

Ai?

Vũ Cừu quát lớn vào hư không, giọng nói vương vẻ băng giá.

Bốn dải lụa màu từ bốn phương bất ngờ công tới, sắc bén tựa tên nhọn, nhưng lại nhanh nhạy hơn tên thường gấp bội, phong tỏa mọi đường lui của Vũ Cừu. Hắn muốn né tránh, chỉ có thể tiếp tục tiến lên hoặc hạ xuống mặt đất.

Không ai đáp lời Vũ Cừu, chỉ có bốn dải lụa màu rực rỡ kia lao thẳng tới, tốc độ còn hơn cả tên bắn.

Vũ Cừu đạp mạnh lên không trung, thân hình lại vút lên cao, tránh khỏi những dải lụa màu đang phong tỏa bốn phía.

Xoẹt…

Tiếng xé gió vang lên, bốn dải lụa màu lập tức quấn vào nhau. Nhưng dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, bốn dải lụa ấy lại tách ra thành hàng chục dải khác mà không hề rối loạn, ào ạt vọt thẳng tới Vũ Cừu đang ở giữa hư không. Cả bầu trời lúc này chìm trong bóng những dải lụa, đẹp đến mê hồn tựa như một đóa hoa rực rỡ đang bung nở.

Ầm!

Từ thân thể Vũ Cừu bỗng bùng lên lửa giận ngút trời. Kẻ nào lại xuất hiện đúng lúc hắn sắp đoạt mạng Lâm Phong, lại còn phát động công kích mãnh liệt đến vậy, không cho hắn chút thời gian nghỉ ngơi?

Giờ phút này, Vũ Cừu ngay cả bóng dáng đối phương cũng không nhìn thấy, nói gì đến việc sử dụng Sóng Âm Công. Nếu có ra đòn, cũng chỉ là đánh lung tung vô ích.

- Cút ra đây!

Vũ Cừu gầm lên giận dữ, chân nguyên lực hóa thành vô số lợi khí bén nhọn, chém tới những dải lụa rực rỡ phía dưới. Tiếng xoẹt xoẹt không ngừng vang vọng. Thế nhưng, đóa hoa sen rực rỡ kia chẳng những không suy suyển, mà còn càng thêm lộng lẫy, hơn chục dải lụa ban đầu biến thành hàng trăm, bao phủ khắp không trung một ảo mộng đa sắc. Đóa hoa bung nở ấy dường như muốn nuốt trọn thân thể Vũ Cừu vào bên trong.

Lực khống chế thật đáng sợ!

Mọi người thầm rùng mình kinh hãi, đối phương không lộ diện nhưng công kích lại mạnh đến nhường này. Vũ Cừu càng ra sức tấn công những dải lụa, chúng lại càng phân tách, càng trở nên khó đối phó.

Dẫm chân lên luồng chân nguyên rực rỡ dưới đáy, Vũ Cừu vút lên cao, tốc độ nhanh đến khó tin.

Thế nhưng, tốc độ của Vũ Cừu nhanh bao nhiêu, thì tốc độ của những dải lụa kia còn nhanh hơn gấp bội. Chỉ trong chớp mắt, chúng đã vượt qua hắn từ tám phía, tạo thành một trụ xoáy bao quanh, chỉ để lại một khoảng trống trên đỉnh.

Đám đông dưới đất đều kinh hãi tột độ, Vũ Cừu đã biến mất khỏi tầm mắt bọn họ. Những dải lụa kia sau khi vượt qua Vũ Cừu đã bao trọn lấy hắn. Chuyện gì đang xảy ra bên trong, người bên ngoài hoàn toàn không thể biết được.

Sắc mặt Vũ Cừu tái mét, nhìn những dải màu đang bao trùm lấy mình, hắn biết rõ bản thân không thể bay lên cao hơn nữa. Chân nguyên biến hóa thành lợi khí, hắn vọt sang một bên, hòng xé toang những dải lụa đó.

Xoẹt…

Dải lụa rực rỡ kia bị chân nguyên lực của Vũ Cừu cắt nát, nhưng lập tức những dải lụa khác lại bổ sung vào lấp đầy chỗ trống. Đóa hoa rực rỡ vô số màu ấy khép lại, hoàn toàn chôn vùi Vũ Cừu vào bên trong. Giữa hư không, một quả cầu rực rỡ sắc màu xuất hiện, thân thể Vũ Cừu chính là đang bị giam cầm trong đó.

Đồng thời, quả cầu này lại nối liền với bốn dải lụa màu chia ra bốn hướng, chính là nơi những dải lụa kia xuất hiện lúc ban đầu.

Mọi người chăm chú nhìn vào quả cầu rực rỡ ấy, dường như bên trong có ánh sáng lóe lên, dường như có bóng người đang cựa quậy, hiển nhiên là Vũ Cừu vẫn còn đang giãy dụa.

Chủ nhân của những dải lụa này rốt cuộc là ai?

Mọi người đều ngước nhìn lên quả cầu, chỉ trong chốc lát mà một Vũ Cừu hùng mạnh đã bị nhốt kín trong những dải lụa màu ấy. Thực lực này quả thật quá đỗi kinh khủng!

Thế nhưng, đúng vào lúc này, ở đầu bốn dải lụa kia, từng bóng người dần hiện rõ. Họ chậm rãi bước đi trên những dải lụa, tiến về phía quả cầu. Đám người đứng xem lập tức chấn động kinh hoàng.

Bốn dải lụa ấy, mỗi dải tương ứng với một người. Bốn nhân ảnh này có vóc dáng mềm mại, mặt che lụa mỏng, tóc dài tung bay, không ngờ tất cả đều là nữ tử.

Các nàng chậm rãi bước tới quả cầu trên dải lụa màu, dáng vẻ tựa tiên nữ hạ phàm, khiến vô số người phải thất thần ngây dại.

Đúng lúc mọi người còn đang thất thần, bốn người đã nhẹ nhàng đi tới bên cạnh quả cầu rực rỡ sắc màu, bốn ngọc thủ đồng thời đặt lên quả cầu. Khoảnh khắc ấy, một tiếng kêu thảm thiết vọng ra, chấn động màng tai của tất cả. Tiếng kêu đó chính là của Vũ Cừu.

Vũ Cừu bị giam cầm trong quả cầu, đang phải chịu đựng công kích từ bốn người họ. Lần này, hắn thực sự thảm rồi.

Cũng chẳng ai biết bốn nữ tử này rốt cuộc là ai, vì sao Vũ Cừu lại đắc tội các nàng, để rồi các nàng đột nhiên ra tay mà không hề lưu tình chút nào.

Những người biết rõ gia cảnh của Lâm Phong thì ánh mắt khẽ lóe lên, âm thầm đoán rằng phải chăng Vũ Cừu đã chọc giận chủ nhân Tương Tư Lâm, quấy rầy sự thanh tĩnh của nàng nên mới khiến nàng phái người đến đối phó Vũ Cừu trong cơn giận dữ.

Thế nhưng, mọi người chưa từng diện kiến chủ nhân của Tương Tư Lâm. Có lẽ lời đồn là thật, chủ nhân Tương Tư Lâm vẫn luôn ẩn cư tại đây, chỉ là ở trong cấm địa kia, nơi không ai có thể bước vào, và bản thân nàng cũng chưa từng bước ra khỏi cấm địa dù chỉ nửa bước.

Sắc mặt Nguyệt Thiên Thần trở nên khó coi. Sao có thể như vậy? Nguyệt Thiên Thần vốn là người của Nguyệt gia, hắn đương nhiên biết chủ nhân Tương Tư Lâm là ai. Vì sao nàng lại phá hỏng chuyện tốt của hắn, khi mà hắn vốn muốn Lâm Phong phải chết?

Chỉ một chút nữa thôi là Lâm Phong đã bỏ mạng, nhưng đột nhiên lại xuất hiện bốn người trực tiếp ra tay với Vũ Cừu. Không thể nghi ngờ, họ đang ngăn cản Vũ Cừu giết Lâm Phong.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Duy chỉ có Đoàn Vô Nhai là biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Hắn cũng hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó: Bà ấy... cuối cùng cũng đã chịu ra tay rồi.

Mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán của hắn, và cũng đang tiến hành theo kế hoạch của hắn.

Lâm Phong đã giết Vũ Thiên Hành, còn tiêu diệt hai vị cường giả Huyền Vũ cảnh của Vũ gia. Nay Vũ Cừu lại muốn lấy mạng Lâm Phong, khiến Vũ gia và Lâm Phong đã kết mối thù sinh tử. Thoạt nhìn, Lâm Phong dường như chỉ còn con đường chết, nhưng Đoàn Vô Nhai lại vô cùng rõ ràng: Bà ấy ở đây, thì ai dám nói Lâm Phong chỉ còn đường chết?

Mười tám năm trước, bà cũng giống như vị kia của Đoàn gia, là thiên tài chói mắt nhất Tuyết Nguyệt. Giờ đây, vị kia của Đoàn gia đã ẩn mình sau tầng tầng màn che trong thâm cung, không hề lộ diện nhưng lại nắm giữ mọi quyền lực.

Còn bây giờ, bà ấy khủng bố đến mức nào, thì không ai có thể biết được.

Còn trượng phu của bà ấy, đáng tiếc đã bị vị kia phong ấn. Nếu không, sau mười tám năm này, e rằng một Vũ gia cũng không đủ sức chống đỡ.

Giữa không trung, khí tức cuồng bạo điên cuồng bắn phá, khiến quả cầu kia bắn tung tóe, những dải lụa rực rỡ sắc màu tan thành vô số mảnh vụn. Vũ Cừu lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Lúc này, hắn không còn vẻ bá đạo như Vũ Cừu ban nãy, kẻ muốn đoạt mạng Lâm Phong.

Vũ Cừu hiện tại toàn thân chồng chất vết thương, hơi thở yếu ớt, ánh mắt cũng không còn vẻ sáng rọi như trước. Trong ánh mắt ngơ ngác ấy, ẩn chứa mấy phần mờ mịt và không cam lòng.

Sự mờ mịt là bởi đến giờ hắn vẫn không hiểu vì sao mình lại chọc giận bốn vị cường giả kia, khiến họ ra tay với hắn. Còn sự không cam lòng là vì hắn đường đường là Tam gia của Vũ gia, một cường giả Huyền Vũ cảnh tầng bốn hùng mạnh, lại bị phế bỏ sạch tu vi.

Ngay cả nguyên nhân cũng không rõ, hắn cứ thế bị người ta phế bỏ tu vi…

Ngay lúc này, Vũ Cừu chỉ cảm thấy tận thế đã thực sự giáng xuống, hoàn toàn mất hết dũng khí.

Trên người Vũ Cừu vẫn còn bốn dải lụa trói chặt hai tay hai chân hắn. Bốn người kia khẽ vung tay, nhất thời thân thể Vũ Cừu bay vút ra xa, đồng thời bốn tiếng nói uy nghiêm vang lên cùng lúc.

- Kể từ hôm nay, người của Vũ gia không được phép bước vào Tương Tư Lâm dù chỉ nửa bước. Kẻ nào vi phạm, giết không tha!

Nói đoạn, bốn người đồng loạt bay vút về phía rừng trúc, chỉ chốc lát đã biến mất không còn tăm hơi. Những mảnh lụa đầy màu sắc vẫn còn bay lượn trong không trung, như thể bốn người kia chưa từng xuất hiện.

Kể từ nay về sau, Tương Tư Lâm tuyệt đối cấm người của Vũ gia bước chân vào!

Câu nói cuối cùng này hiển nhiên đã chứng minh thân phận của bốn nữ tử ấy. Các nàng chính là đại diện cho Tương Tư Lâm, ban lệnh cấm đối với Vũ gia.

Không chỉ Vũ Cừu bị phế bỏ, mà toàn bộ Vũ gia đều bị liên lụy, không được phép đặt chân vào Tương Tư Lâm dù chỉ nửa bước. Kẻ nào vi phạm, sẽ bị giết không tha.

Rầm!

Vũ Cừu rơi mạnh xuống đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng, toàn thân đau đớn tột cùng.

Mờ mịt nhìn những bóng dáng đã khuất dạng trong không trung, Vũ Cừu giận dữ gầm lên:

- Vì sao!

- Vì sao?

Không một ai có thể giải đáp cho hắn. Những người ở đây cũng không lý giải được vì sao Tương Tư Lâm lại ra tay với Vũ Cừu, rồi lại ban lệnh cấm đối với cả Vũ gia. Chẳng lẽ thật sự chỉ vì Vũ Cừu đã gây chuyện ở Tương Tư Lâm?

Nhưng Lâm Phong đã giết Vũ Thiên Hành, nếu muốn trách tội thì cũng phải trách cả Lâm Phong chứ? Thế nhưng, Lâm Phong lúc này vẫn thản nhiên nhắm mắt đứng giữa hư không, dường như mọi chuyện chẳng hề liên quan đến hắn. Điều này khiến nhiều người ngạc nhiên: Chẳng lẽ tất cả đều có liên quan tới Lâm Phong?

Mọi lời văn trong tác phẩm này, từ đây đến mãi về sau, đều là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free