(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 344:
- Huynh!
Thấy Lâm Phong gặp nguy hiểm, Đoàn Hân Diệp vô cùng lo lắng, vội vàng gọi Đoàn Vô Nhai.
- Hắn không sao đâu.
Đoàn Vô Nhai dõi mắt nhìn bóng người đang giao chiến giữa hư không, ánh mắt tràn đầy tự tin mạnh mẽ. Lâm Phong sẽ không gặp chuyện gì.
Gia Cát Vô Tình đã xuất hiện trở lại ở Tuyết Nguyệt, nếu Lâm Phong mất mạng tại Tương Tư Lâm này, vậy chỉ có thể nói Đoàn Vô Nhai hắn đã nhìn nhầm người.
Dù Đoàn Vô Nhai tự tin đến vậy, Đoàn Hân Diệp vẫn không khỏi lo âu. Giờ đây, Vũ Cừu thực sự muốn lấy mạng Lâm Phong, chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ lập tức hạ sát thủ, Lâm Phong căn bản không thể chống đỡ. Nàng chẳng rõ sự tự tin của Đoàn Vô Nhai đến từ đâu, nhưng dù có nóng ruột cũng vô ích, với chút tu vi ít ỏi của mình, nàng không thể nào ngăn cản Vũ Cừu, chỉ đành chờ đợi.
Lam Kiều cũng dõi mắt nhìn Đoàn Vô Nhai, Lâm Phong do Đoàn Vô Nhai mời đến, nếu có chuyện gì xảy ra, Đoàn Vô Nhai không thể thoát khỏi liên can.
Nhưng những người trong Tương Tư Lâm lại không tự tin như Đoàn Vô Nhai, thấy Vũ Cừu ra tay tàn độc với Lâm Phong, trong lòng họ chỉ còn một ý nghĩ, lần này Lâm Phong đã thật sự kết thúc rồi.
Vũ Cừu đã hoàn toàn bùng nổ cơn thịnh nộ, nhất quyết muốn giết Lâm Phong. Lâm Phong sắp không chống đỡ nổi những công kích mãnh liệt của Vũ Cừu, chẳng bao lâu nữa sẽ bị đoạt mạng.
Đáng tiếc cho một thiên tài yêu nghiệt, lại dám chọc giận Vũ gia, chọc giận Vũ Cừu.
Tam gia Vũ gia giao đấu với một thanh niên mười tám tuổi, đây vốn là một trận chiến không công bằng chút nào. Nhưng ở cái thế giới này thì lấy đâu ra công bằng chứ, cá lớn nuốt cá bé, ai có thực lực mạnh hơn thì muốn làm gì thì làm, giết người cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Lâm Phong mạnh mẽ nên hắn đã giết Vũ Thiên Hành. Mà bây giờ Vũ Cừu mạnh hơn Lâm Phong, bởi vậy hắn đến báo thù, muốn lấy mạng Lâm Phong, tất cả đều là đạo lý hiển nhiên, do thực lực quyết định mọi thứ.
Ầm ầm!
Trên không trung lại vang lên tiếng va chạm mãnh liệt, sóng âm sát ý của Vũ Cừu vẫn chưa tan hết, thân ảnh hắn đã lướt đến bên Lâm Phong, đánh bay y ra xa.
Toàn thân run rẩy dữ dội, Lâm Phong như mũi tên bay ngược ra sau, khóe miệng không ngừng trào ra máu tươi.
Lâm Phong nhắm nghiền mắt, cảm ứng thế giới hắc ám kia, dù vẫn cảm ứng rõ ràng, nhưng thực lực lại không đủ để ngăn cản Vũ Cừu.
- Ta xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu!
Vũ Cừu châm chọc nói một câu, thân thể hắn lại chấn động, chân nguyên lực cuồng mãnh, bá đạo điên cuồng tuôn trào. Ánh sáng trắng ào tới Lâm Phong.
Trước mặt Lâm Phong, kiếm quang tuôn trào, nhưng vừa xuất hiện đã sụp đổ thành hư vô trước chân nguyên lực cuồng mãnh kia.
Chưởng lực tiếp tục giáng xuống người Lâm Phong, y lại điên cuồng lùi về sau, máu tươi không ngừng chảy ra từ khóe miệng.
Nhưng sống lưng Lâm Phong vẫn thẳng tắp. Chiến, dù thắng dù thua, dù sống dù chết, lưng y vẫn thẳng tắp như cũ.
Rầm!
Sát khí khủng bố thổi quét trước người Lâm Phong, kiếm lại hiện ra. Lần này, kiếm không còn chói mắt như trước, mà chỉ là một thanh kiếm đen thuần túy, một thanh kiếm tử vong.
Thân kiếm toát ra sát ý, chiến ý, hủy diệt ý cùng bất khuất ý. Kiếm tựa như có sinh mệnh.
Thế giới xám xịt, thế giới thuộc về riêng Lâm Phong, Thiên Thư Vũ Hồn xuất hiện trên đỉnh đầu y, thanh kiếm này lơ lửng trên Thiên Thư, tựa như đang truyền ý cảnh đến Tịch Diệt kiếm trước mặt Lâm Phong.
- Ồ?
Mọi người đều kinh ngạc, Lâm Phong bị Vũ Cừu đánh đến thê thảm kia, vẫn có thể ngưng tụ kiếm ý hùng mạnh đến vậy, so với lúc toàn thịnh không hề yếu hơn chút nào.
Lâm Phong quả là đủ cứng cỏi.
Vũ Cừu cũng kinh ngạc, dù là kẻ thù sinh tử của mình, nhưng hắn cũng không khỏi bội phục tên thanh niên này. Nếu không phải vì thù hận, Tuyết Nguyệt Quốc sẽ có thêm một thiên tài yêu nghiệt nữa, tiếc rằng hôm nay Lâm Phong chắc chắn phải mất mạng.
- Giết… giết…
Sóng âm vô hình hóa thành công kích vật chất, lưỡi dao sóng âm trắng toát hóa thành từng đường ngang cắt không gian, lao tới Lâm Phong. Đồng thời, Vũ Cừu chắp tay, chân nguyên lực hóa thành một thanh đao sắc bén, cả người Vũ Cừu hóa thành một đạo đao quang cùng sóng âm bắn ra.
Rầm!
Sóng âm vô hình va vào thanh kiếm đen kia, bộc phát ra ánh sáng sát phạt. Cùng lúc đó, Vũ Cừu cũng lao đến, đao đâm vào kiếm. Thanh kiếm vừa ngưng tụ ra không ngừng đứt gãy, thân thể Vũ Cừu thì từng chút một tiến lên phía trước.
- Giết!
Lại một tiếng quát to vang lên, gần trong gang tấc khiến Lâm Phong run rẩy, kiếm hoàn toàn tan nát.
Ngay khi thanh đao chân nguyên lực của Vũ Cừu sắp đâm trúng người y, Tử Xà Vũ Hồn đánh mạnh vào chân nguyên của đối phương, lực phản chấn cực mạnh khiến Lâm Phong nhanh chóng lui về sau, tránh thoát lưỡi đao chân nguyên kia.
- Khụ khụ!
Lui ra sau trăm mét, Lâm Phong ho khù khụ một tiếng, chân nguyên dưới chân phù phiếm, như có thể tan rã bất cứ lúc nào, nhưng thân thể y vẫn thẳng tắp như trước.
- Thật cứng cỏi!
Mọi người nhìn vào người đang đứng thẳng kia, tuy bị thương nhưng vẫn ngạo nghễ, bách chiến bất khuất. Vũ Cừu công kích mãnh liệt là vậy, Lâm Phong vẫn kiên cường chống chọi, ý chí này khiến họ thật sự khâm phục.
Vũ Cừu nhìn Lâm Phong, lạnh lùng nói:
- Lần này ta coi ngươi chặn thế nào!
Nói xong, chân nguyên lực trên người Vũ Cừu lại bắt đầu khởi động. Đối phó Lâm Phong lại khiến hắn hao tổn tâm thần đến vậy, khiến Vũ Cừu vô cùng bực bội.
- Huynh ơi, không thể tiếp tục như vậy được nữa!
Đoàn Hân Diệp cảm nhận được sát ý tỏa ra từ Vũ Cừu, lại nhìn thấy Lâm Phong mình đầy thương tích liền giục Đoàn Vô Nhai. Nếu hắn lại công kích thêm lần nữa, nàng sợ Lâm Phong thật sự sẽ không chịu nổi.
Nàng biết chỉ có Đoàn Vô Nhai mới đủ thực lực ngăn cản Vũ Cừu. Thực lực Đoàn Vô Nhai còn khủng khiếp hơn nhiều so với lời đồn bên ngoài.
- Tin ta đi, nếu không được thì ta liền ra tay!
Đoàn Vô Nhai dõi mắt nhìn hai bóng người giữa hư không kia, nói với vẻ ngưng trọng: "Thật nhẫn nại, đến nước này mà vẫn chưa ra mặt."
Đây là muốn tôi luyện Lâm Phong sao?
Nhưng Lâm Phong cũng mang đến cho hắn một niềm vui bất ngờ, chỉ cần cho Lâm Phong đủ thời gian, y sẽ có thể trở thành người thao túng đại cục.
Trong hư không, Lâm Phong im lặng, nhắm nghiền mắt lại. Giữa thế giới hắc ám kia, Thiên Thư Vũ Hồn điên cuồng run lên, sóng sắc màu lóe lên không ngừng.
Lâm Phong cảm giác như thể Thiên Thư dường như sắp mở ra một trang mới.
Y cũng bất chấp tất cả, tập trung tinh thần vào Thiên Thư, dụng tâm thúc giục nó.
Ánh sáng rực rỡ kia ngày càng chói lọi, Thiên Thư trôi nổi giữa thế giới hư ảo lại càng rung lên dữ dội, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra.
Mà ở bên ngoài, Vũ Cừu dường như không định cho Lâm Phong cơ hội, nhìn y mà sát ý điên cuồng tuôn trào.
- Lần này, chết!
Vũ Cừu lạnh lùng thốt ra một câu, giơ bàn tay lên, khí tức bạo ngược phóng ra từ tay hắn, thân thể hắn lại nhào vọt tới Lâm Phong.
Lần này hắn nhất định phải đoạt mạng Lâm Phong, không cho y thêm bất cứ cơ hội nào nữa.
Nhìn Vũ Cừu hung hăng sát khí cùng Lâm Phong không hề có bất kỳ phản ứng nào, mọi người đều chỉ có một ý nghĩ duy nhất, lần này Lâm Phong chắc chắn đã chết rồi, e rằng y không thể ngăn cản Vũ Cừu.
- Lâm Phong, chết đi!
Vũ Cừu quát lớn một tiếng, ra tay với Lâm Phong đang không hề có phản ứng. Nhưng lúc này, một tiếng rít lợi hại vang lên từ hư không, tiếng không lớn nhưng vô cùng chói tai, thậm chí như kim châm đâm vào người Vũ Cừu, khiến hắn kinh ngạc.
- Hử?
Vũ Cừu quay sang nhìn, hắn thấy một dải lụa sắc màu hóa thành một cầu vồng rực rỡ, phóng thẳng về phía hắn. Dải lụa mềm mại này giờ đây lại biến thành lợi khí đoạt mạng, nhanh đến cực điểm.
- Chuyện gì vậy?
Vũ Cừu hoảng hốt bỏ mặc Lâm Phong, trực tiếp giơ tay đánh bay dải lụa rực rỡ đang lao tới.
Ầm!
Tiếng va chạm vang lên, Vũ Cừu lại nhanh chóng lui về sau. Dải lụa mềm mại kia giờ đây lại vô cùng mạnh mẽ không gì sánh kịp.
Víu!
Lại một âm thanh nữa vang lên khiến mọi người kinh ngạc. Bọn họ nhìn về phía sau Vũ Cừu, trong rừng trúc xa xa có một dải lụa sắc màu dường như vô cùng vô tận, bồng bềnh phóng tới Vũ Cừu, nhanh như tia chớp.
Vũ Cừu cũng nhận thấy, nhất thời chấn kinh, nhanh chóng nghiêng người lùi về sau. Hai bên đều là dải lụa rực rỡ, hắn chỉ còn cách lui vào giữa.
Nhưng Vũ Cừu còn chưa kịp phản ứng, lại có thêm hai dải lụa nữa từ hư vô bắn ra, trực tiếp cắt đứt đường lui của Vũ Cừu. Bốn phương hướng, bốn dải lụa tạo thành góc đối diện, toàn bộ bắn tới Vũ Cừu ở giữa.
Bất kỳ một phía nào cũng đều là tử lộ.
- Chuyện gì vậy? Ai đang điều khiển dải lụa này? Bốn dải lụa từ bốn hướng, thật đáng sợ.
Mọi người đều kinh hãi. Tương Tư Lâm đã từ lâu không có biến cố nào, bởi vậy rất ít khi có người nhắc tới, nhưng lúc này lại có bốn dải lụa rực rỡ sắc màu lặng yên xuất hiện, điều này cũng có nghĩa là bốn vị cường giả của Tương Tư Lâm đã ra tay.
Từng câu chữ trong bản dịch này đều thuộc về sở hữu độc quyền của truyen.free.