(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 209:
Từ bốn phía bên ngoài thành Đoạn Nhận, khi Xích Huyết Thiết kỵ nhìn thấy ánh lửa lóe lên bên trong thành, các tướng lĩnh liền hạ lệnh toàn quân thúc ngựa phi như điên, không một chút do dự xông thẳng đến.
Trong nháy mắt, Xích Huyết Thiết kỵ đã áp sát bên ngoài thành Đoạn Nhận. Họ nhanh chóng lấy cung tên trên lưng xuống, ngọn lửa tức thì bùng lên. Toàn bộ tướng sĩ Xích Huyết Thiết kỵ đều đã chuẩn bị sẵn tên lửa.
Những mũi tên cháy rực được đặt lên dây cung và lập tức bắn vút lên không trung.
Vô số tên lửa bay vào khoảng không, điểm xuyết lên nền trời đêm thành những đốm lửa rực rỡ.
Tức thì, bên trong thành Đoạn Nhận, quân sĩ Ma Việt kinh hãi dõi theo vô số hỏa tiễn từ trên trời giáng xuống, tựa như chúng từ một không gian khác bay tới.
Từ bên ngoài thành, sau khi Xích Huyết Thiết kỵ bắn xong một đợt hỏa tiễn liền thúc ngựa phi nước đại, thay đổi vị trí để các dàn hỏa tiễn khác tiếp tục đồng loạt bắn ra. Chỉ một đợt tên lửa đã hoàn toàn thắp sáng bầu trời đêm, tựa như ban ngày.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, thành Đoạn Nhận đã biến thành một biển lửa ngập trời. Trong thành, tướng sĩ đều hoảng loạn, cảnh tượng bất ngờ này khiến tất cả bọn họ đều sợ hãi tột độ.
Cũng vào lúc này, Lâm Phong đã tiến vào trong thành Đoạn Nhận, cùng các tướng sĩ tinh nhuệ thực hiện nhiệm vụ ám sát.
Nếu có sự chuẩn bị trước, những thứ từ trên trời giáng xuống này căn bản không thể đả thương bọn họ, bởi đây đều là quân tinh nhuệ có tu vi Linh Vũ Cảnh tầng ba. Đương nhiên, những đòn tấn công này khó có thể làm tổn thương đến quân đội Ma Việt hùng mạnh, nhưng lại đủ sức tiêu diệt những quân sĩ bình thường, đồng thời đảo lộn hoàn toàn bố trí của quân Ma Việt.
Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt khiến quân đội Ma Việt căn bản không thể tập trung được, chiến mã của bọn họ cũng điên cuồng chạy tán loạn.
Lúc này, tại một tòa lầu phía trên, Ma Yết khoác trên mình chiếc áo bào dài, đứng chắp tay.
Một mũi tên lửa xẹt qua trước mặt gã, chiếu sáng khuôn mặt thâm thúy mà bình tĩnh ấy.
– Dùng lửa đốt thành, Liễu Thương Lan quả không hổ danh Thần Tiễn tướng quân.
Ma Yết khẽ nói một tiếng rồi lập tức hạ thấp giọng:
– Truyền lệnh của ta, tất cả tướng sĩ ở cửa Bắc rút lui về phía sau, không được dập lửa, cũng không cần đuổi giết quân sĩ Tuyết Nguyệt đang tiến vào thành. Tất cả tập trung tại cửa Bắc, chuẩn bị nghênh địch.
Lời Ma Yết vừa dứt, mệnh lệnh lập tức được truyền đi, từng âm thanh trong ánh lửa không ngừng vọng ra khắp thành Đoạn Nhận.
Trong lúc này, tất cả tướng sĩ Ma Việt đều không dập ngọn lửa đang cháy, cũng không truy tìm binh sĩ tinh nhuệ Tuyết Nguyệt mà toàn bộ đều chạy về hướng cửa Bắc thành.
Cũng vào lúc này, từ một nơi nào đó trong thành Đoạn Nhận, một đạo kiếm quang lóe lên, tức thì có một người bị chém chết tại chỗ. Mệnh lệnh của Ma Yết cũng thông qua tiếng quát mà truyền đến, những quân sĩ khác đều trực tiếp bỏ qua không giết Lâm Phong, coi như không nhìn thấy hắn mà tất cả đều chạy thẳng về hướng cửa Bắc.
Không chỉ những quân sĩ này, mà toàn bộ quân sĩ Ma Việt đều không hề có bất kỳ nghi ngờ hay do dự nào.
– Trong quân, ảnh hưởng của Ma Yết quả thật quá lớn.
Lâm Phong thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi kinh sợ. Ma Việt muốn Ma Yết trở thành biểu tư��ng, thành vị thần của họ, và hiện nay trong quân, Ma Yết cũng đã có được uy vọng tuyệt vời.
Năng lực của Ma Yết đương nhiên là không thể nghi ngờ.
Nếu quân sĩ Ma Việt tiếp tục hỗn loạn, bị tình thế làm choáng váng đầu óc, thì số người chết sẽ không ngừng tăng lên. Tập trung đại quân lại một chỗ rồi tìm đường phá vây mà ra, đây là kế sách ứng đối tốt nhất trong hoàn cảnh này.
– Hiện tại chỉ có thể dựa vào Liễu thúc.
Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng, lập tức thu hồi trường kiếm, thân hình chớp động nhập vào đám quân sĩ đang chạy như điên trong đám lửa, cùng bọn họ sóng vai chạy thẳng về hướng cửa Bắc.
Hiện nay Ma Việt tuy có thể tập trung đại quân về cùng một chỗ, nhưng tất nhiên vẫn còn rối loạn. Hắn mặc áo giáp của quân sĩ Ma Việt, căn bản không thể bị người khác phát hiện ra.
Vài chục vạn đại quân muốn toàn bộ nhận ra nhau căn bản là không thể.
Ở phía cửa Bắc cũng không ngừng có tên lửa từ trên trời giáng xuống, nhưng nơi đây hội tụ rất nhiều cường giả Ma Việt, trong đó không thiếu những kẻ có v�� hồn hệ Băng Tuyết. Bọn họ có thể khống chế nước hàn băng để dập tắt các ngọn lửa do hỏa tiễn gây ra, nên trong toàn bộ thành Đoạn Nhận hiện giờ, đây là nơi an toàn nhất và cũng là nơi ảm đạm nhất.
Thế nhưng giờ đây vẫn không ngừng có người chạy về phía này, chỉ sau một thời gian rất ngắn mà đã có tới gần mười vạn đại quân tập trung ở đây, hơn nữa số người vẫn còn đang tiếp tục kéo đến.
Tuy nhiên, đám người này vẫn duy trì được tình trạng yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng hô hỗn độn từ phía xa cùng với tiếng bước chân đang tới gần.
Lúc này, Ma Yết đứng ở phía trước đám người, ánh mắt nhìn ra phía cửa thành thản nhiên nói:
– Mở cửa thành.
Người truyền lệnh đột ngột quát lên, đồng thời tiếng cửa thành mở vang ầm ầm truyền ra, cửa Bắc thành đang được mở rộng.
– Năm ngàn quân thiết kỵ mở đường, chờ ở năm dặm phía ngoài.
Ma Yết lại một lần nữa quát to, mệnh lệnh được ban ra, quân thiết kỵ tiến lên tập trung thành một khối rồi lập tức phóng ngựa chạy như điên, hướng ra phía ngoài thành.
Trong đêm đen căn bản không thể nhìn thấy ở phía xa có quân mai phục hay không, đã có quân tiên phong dò đường thì dù có phục binh thì toàn quân cũng không thể bị quân mai phục giết hết.
Giữa đám người, ánh mắt Lâm Phong lóe lên. Một người lạnh lùng và bình tĩnh đến vậy, Ma Yết thật đáng sợ.
Mặc dù vào lúc như thế này mà mệnh lệnh của gã vẫn đâu vào đấy, đây mới thực sự là phong cách của một tướng lĩnh. Gặp biến không sợ hãi, trời sập trước mặt cũng không đổi sắc.
Nếu không, tướng quân loạn thì lòng quân có thể nào không lay động? Như thế thì dù quân số có nhiều đến mấy cũng không thể chịu nổi một kích.
Cửa thành phía Bắc là cửa thành xa Đoạn Nhận Thiên Nhai nhất. Ma Yết tính toán rằng, nếu gã là Liễu Thương Lan, tất sẽ mai phục ở đoạn trung gian giữa thành Đoạn Nhận và Đoạn Nhận Thiên Nhai, cũng chính là phía bên ngoài cửa thành phía Tây. Phục binh ở đó sẽ cắt đứt đường lui của quân Ma Việt, giam hãm họ trong thành, vì vậy gã đã không lựa chọn cửa thành phía Tây mà lựa chọn cửa thành phía Bắc.
Năm ngàn quân thiết kỵ tiên phong phóng vào trong đêm đen, phía trước yên tĩnh vô cùng, không có bất kỳ một thanh âm nào, chỉ có tiếng vó ngựa dẫm lên mặt đất chấn động, không ngừng vang vọng giữa không gian.
Cũng vào lúc này, vài tiếng ngựa hí đột ngột vang lên. Quân sĩ đang chạy ở phía trước cảm giác như mặt đất đột nhiên sụt xuống, những chiến mã đi đầu đều lao tới nơi đất sụp đổ mà rơi xuống.
Còn ở phía sau, những chiến mã khác cũng đã đuổi tới nơi, cùng nhau xông vào chỗ đất sụt lở kia. Lúc này, quân tiên phong lại trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.
– Có phục binh!
Tiếng quát chói tai truyền ra làm cho đám quân tiên phong ngừng đà tiến tới, thế nhưng vẫn có rất nhiều chiến mã sa vào giữa đám đất sụt xuống kia mà bị chôn vùi. Lại có rất nhiều người vì không thể ngừng được đà tiến tới phía trước nên lao vào các chiến mã ở phía trước, người ngã ngựa đổ, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Đoàn quân tiên phong của Ma Việt ngừng tiến tới, lập tức quay đầu lại lui về phía sau, nhưng vẫn chưa kịp rút được vài bước. Trên đường trở về, bỗng nhiên lại xuất hiện những sợi dây chắn ngang đường, làm cho bọn họ lại một lần nữa người ngã ngựa đổ. Tiếp theo, trên không trung là vô số tên phá không mà đến nghênh đón bọn họ, không biết từ nơi nào trong đêm đen xé gió bay tới.
Những tiếng kêu thảm thiết thê lương không ngừng vang lên giữa đoàn người.
Trong thành, quân Ma Việt nghe được tiếng kêu thảm thiết thê lương vọng đến, sắc mặt trở nên tái nhợt. Trúng mai phục, đoàn quân tiên phong hẳn là khó thoát khỏi cái chết.
– Xuất phát, tiến đến cửa thành phía Tây.
Sắc mặt Ma Yết vẫn bình tĩnh như trước, thản nhiên nói một tiếng. Lập tức, đại quân theo lệnh lại đi tới hướng cửa thành phía Tây.
Tuy rằng có cường giả vũ hồn hệ Băng Tuyết mở đường, nhưng trên đường đi đến cửa thành phía Tây cũng đã có rất nhiều binh sĩ táng thân trong biển lửa, nhất là hỏa tiễn từ trên trời bay xuống cũng đã bắn chết vô số người.
Tuy nhiên, khi tập trung đến cửa thành phía Tây, đại quân chẳng những không bị giảm bớt mà ngược lại còn càng nhiều thêm, bởi vì khi đi qua thành Đoạn Nhận, lại có vô số quân sĩ Ma Việt khác trở về nhập vào.
Lúc này, đại quân tập trung ở cửa thành phía Tây có chừng hơn hai mươi vạn người, thế nhưng trong lòng Ma Yết lại cảm thấy hơi lạnh. Hỏa tiễn đốt thành thật là một thủ đoạn thâm độc, nhưng không thể không nói, từ xưa đến nay chưa từng có ai có chiến thuật mang lại hiệu quả kỳ diệu đến thế. Đó là khiến năm mươi vạn đại quân của gã đã giống như những con thú bị nhốt, bị vây hãm trong thành Đoạn Nhận.
– Mở cửa thành, ba ngàn quân thiết kỵ tiên phong mở đường, đến Đoạn Nhận Thiên Nhai thì dừng lại.
Ma Yết lại nhẹ nhàng ra lệnh. Lần này, gã đã không dùng năm ngàn quân thiết kỵ mở đường mà chỉ dùng ba ngàn.
Cửa thành mở rộng, vẫn là quân thiết kỵ hướng về phía trước tập trung chuẩn bị mở đường.
Nhưng mà, khi cửa thành mở ra là lúc ánh mắt của đại quân Ma Việt nhất tề hướng về phía trước. Chỉ thấy ở trước mặt bọn họ bây giờ là vô số quân sĩ Tuyết Nguyệt. Dưới ánh lửa chiếu rọi, ánh mắt của bọn họ lạnh như băng, trang nghiêm như đến từ cõi địa ngục.
Còn người cầm đầu kia, cả người mặc võ phục, rõ ràng chính là tướng quân Tuyết Nguyệt, Liễu Thương Lan.
– Trúng kế rồi!
Trong nháy mắt, quân sĩ Ma Việt đều hiểu được. Vừa rồi Ma Yết đã tính toán đúng, cửa thành phía Tây mới là nơi đại quân Tuyết Nguyệt mai phục. Ở cửa thành phía Bắc có lẽ cũng không có quá nhiều phục binh, đó chỉ là cạm bẫy mà thôi, đây là kế trong kế, một kế sách phi thường hoàn mỹ.
– Liễu tướng quân trí kế vô song, trận chiến này Ma Yết tâm phục khẩu phục.
Nhìn Liễu Thương Lan, Ma Yết nhẹ nhàng nói.
Chỉ thấy lúc này, quân sĩ Tuyết Nguyệt lấy ra cung tên với động tác rất đều nhịp, ánh lửa vô tận chiếu sáng cả không gian này.
Bởi vì bị tường thành ngăn cản tầm mắt, quân sĩ Ma Việt không nhìn thấy bên ngoài nên không biết có bao nhiêu người, chỉ nhìn thấy ánh lửa hồng lấp loáng kia.
– Trận chiến này không phải công của ta.
Liễu Thương Lan thản nhiên nói, bàn tay chậm rãi giơ lên.
– Không phải là tướng quân, vậy ai đã bố trí trận chiến này?
Ma Yết lộ ra vẻ nghi hoặc hỏi.
– Lâm Phong.
Bàn tay Liễu Thương Lan vung lên, trong khoảnh khắc những mũi tên lửa hóa thành một trận mưa lửa từ trên trời giáng xuống trên người vài chục vạn quân Ma Việt.
Một loạt tên này bắn đến, không biết có bao nhiêu người sẽ chết tại chỗ, đồng thời ngọn lửa lấy thân người làm môi giới mà lan tràn thiêu đốt.
Nhìn thấy quân Tuyết Nguyệt lại một lần nữa giơ các mũi tên lên, Ma Yết biết rằng đã không còn có thể lui được nữa, trận chiến này là không thể tránh khỏi.
– Giết!
Một tiếng hô vang động trời đó là tiếng của Ma Yết. Đoàn quân của Ma Yết đã hóa thành đoàn quân không hề sợ hãi, phóng tới hướng cửa thành, ngang nhiên nghênh đón một loạt tên lửa mới.
Cũng vào lúc này, mọi người đều ghi nhớ một cái tên: Lâm Phong!
Qua trận chiến này, cái tên Lâm Phong tất sẽ chấn động hai đại quốc gia Tuyết Nguyệt và Ma Việt.
Quý độc giả đang thưởng thức bản dịch tinh túy, độc quyền chỉ có tại truyen.free.