(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 208:
Trên cổng thành, Liễu Thương Lan đứng chắp tay, phía sau ông là bốn vị thống lĩnh cùng với Lâm Phong và Liễu Phỉ.
Liễu Thương Lan đã đứng đây mấy canh giờ, thân hình không hề nhúc nhích. Ai nấy đều trầm mặc, bởi lẽ họ hiểu rõ giây phút này, nỗi đau của Liễu Thương Lan lớn đến nhường nào.
Máu của mấy chục vạn tướng sĩ, mấy chục vạn sinh mạng, mấy chục vạn nam nhi trụ cột gia đình, tất cả tan biến trong khoảnh khắc. Đây chính là chiến tranh.
Tàn khốc, vô tình, không ai đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. Cho dù là Thần tiễn tướng quân Liễu Thương Lan tung hoành sa trường mười mấy năm chưa từng bại trận, thì nay cũng đành thất bại.
– Phù…
Liễu Thương Lan thở dài một hơi, rồi chậm rãi quay người lại. Trong thành Đoạn Nhận lúc này, mọi người đều đang di chuyển, chuẩn bị rời khỏi thành.
Ma Việt dùng tính mạng công chúa uy hiếp, lạch trời Đoạn Nhận Thiên Nhai này đã không còn giữ được nữa.
Một khi Đoạn Nhận Thiên Nhai thất thủ, một tòa thành nguy nga như thành Đoạn Nhận này, chỉ cần năm mươi vạn thiết kỵ cũng có thể dễ dàng san bằng.
Võ tu không phải người thường, người đạt cảnh giới Linh Vũ cảnh có thể nhảy vọt lên thành lầu, mưa tên cũng có thể bắn thẳng vào trong thành từ khoảng cách vài dặm.
– Dù thành Đoạn Nhận chẳng rộng lớn, chỉ là một thành nhỏ bé, nhưng lại có gần năm mươi vạn dân chúng. Hôm nay, tất cả đều phải rời bỏ quê hương, tướng quân vô năng, dân chúng lầm than.
Liễu Thương Lan thở dài một tiếng.
– Đã là chiến tranh, há chỉ có thắng bại, đây đâu phải lỗi của tướng quân.
Lâm Phong lắc đầu nói.
– Lâm Phong, cháu bảo ta hạ lệnh cho dân chúng gom góp củi gỗ giúp ta, tụ tập ở một chỗ này để làm gì vậy?
Liễu Thương Lan nghi hoặc hỏi.
Lâm Phong liếc nhìn Liễu Thương Lan, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm trọng, giọng nói hắn trịnh trọng:
– Cháu cần lửa!
– Lửa!?
Liễu Thương Lan nhìn vào mắt Lâm Phong, đồng tử hơi co lại, Lâm Phong lại tiếp lời:
– Liễu thúc, lần này, cháu hy vọng ngài có thể phối hợp cùng cháu!
Im lặng trong chốc lát, sau đó Liễu Thương Lan gật đầu nặng nề, nói:
– Được!
– Các vị thống lĩnh, hy vọng các vị cũng có thể phối hợp.
Lâm Phong lại đưa mắt nhìn về bốn người Cưu Xích Huyết. Bốn người đều khẽ gật đầu, dù chưa biết Lâm Phong thực sự muốn làm gì.
Lúc này, trong thành, vó ngựa dồn dập, rất nhiều người phi ngựa lao đi, chuẩn bị rời khỏi nơi đây.
Trong những nhóm này, rất nhiều người đều là đệ tử của Tuyết Nguyệt Thánh Viện và Thiên Nhất Học Viện. Lần này thua thảm hại, muốn lập công cũng chẳng còn cơ hội, ở lại đây sẽ gặp nguy hiểm, chi bằng sớm trở về Hoàng thành, chuyện ở đây cũng không liên quan gì tới bọn họ.
Không chỉ có những thiếu niên tài tuấn này, ngay cả Đoàn Thiên Lang cũng mang theo binh lính của mình ra khỏi thành, rời khỏi thành Đoạn Nhận.
– Liễu Thương Lan!
Một giọng nói vang dội truyền tới, đó là tiếng của Đoàn Thiên Lang.
– Liễu Thương Lan, ngươi gây ra nội loạn, khiến công chúa bị bắt, mấy chục vạn tướng sĩ chôn thây tha hương. Lần này trở về Hoàng thành, ta sẽ bẩm báo chi tiết lên bệ hạ, định tội ngươi.
Một tiếng gầm từ xa vọng lại, dường như mọi sai lầm đều do Liễu Thương Lan, còn Đoàn Thiên Lang hắn chẳng có lỗi lầm gì.
Lòng Lâm Phong lạnh lẽo. Tên súc sinh đó, công chúa bị bắt ngay trong quân doanh của hắn, hôm nay lại chẳng liên quan gì đến hắn nữa. Hắn còn muốn về Hoàng thành bẩm báo, sống chết của công chúa lại trở thành chuyện của Liễu Thương Lan.
Không cần phải nói cũng biết, Lâm Phong hiểu rằng hôm nay, Đoàn Thiên Lang vào Hoàng thành là muốn đùn đẩy mọi trách nhiệm lên đầu Liễu Thương Lan.
Liễu Thương Lan không thèm để ý loại tiểu nhân như Đoàn Thiên Lang, hắn ta cũng không đáng để bận tâm.
Hôm nay, Liễu Thương Lan đã hối hận vì đồng ý cho Đoàn Thiên Lang vào thành Đoạn Nhận, cũng không ảo tưởng sẽ kề vai chiến đấu với hắn, chống lại quân đoàn Ma Việt.
Mang theo nụ cười chiến thắng, Đoàn Thiên Lang dẫn binh lính rời khỏi thành Đoạn Nhận. Mà Liễu Thương Lan tất nhiên sẽ tiếp tục chiến đấu sống chết với quân đoàn Ma Việt. Đến lúc đó, bệ hạ hạ lệnh, Đoàn Thiên Lang sẽ dẫn quân tới, dễ dàng bắt lấy tên đầu sỏ Liễu Thương Lan.
…
Ước hẹn ba ngày, thoáng cái đã qua.
Tiếng vó ngựa ầm ầm chấn động đến điên cuồng, một đoàn thiết kỵ một màu của Ma Việt đã đến bên ngoài thành Đoạn Nhận, mênh mông vô tận.
Vào lúc này, trên Đoạn Nhận Thiên Nhai, không một bóng người.
Ma Yết phi ngựa tới trước, nhìn dãy núi yên tĩnh không chút động tĩnh, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
Chẳng lẽ Tuyết Nguyệt thật sự rút quân khỏi thành Đoạn Nhận, dâng tặng lạch trời này cho Ma Việt sao?
Ma Yết liếc mắt, ngày hôm trước, gã đã nghe tin nước Tuyết Nguyệt rút quân khỏi Đoạn Nhận Thiên Nhai, nhưng gã vẫn còn nghi ngờ. Trên lạch trời này, có thể dễ dàng ẩn giấu hơn vạn quân sĩ, hơn nữa, sẽ rất khó phát hiện.
– Đưa công chúa lên phía trước.
Ma Yết nhàn nhạt dặn dò. Đoàn Hân Diệp cưỡi trên tuấn mã, thân mặc khôi giáp, hơn nữa, không có ai trói buộc nàng, cũng đúng như lời Ma Yết, sẽ không đụng chạm đến công chúa.
– Phái một đội Hắc Sát vệ, tiến lên Đoạn Nhận Thiên Nhai do thám một lượt.
Ma Yết lại dặn dò tiếp, chốc lát sau liền có một đội Hắc Sát vệ phi ngựa lao về phía trước, trực tiếp phóng về Đoạn Nhận Thiên Nhai, sau đó ung dung lên núi.
Ma Yết ra lệnh một tiếng, bọn họ lập tức thi hành, dù mệnh lệnh này có thể khiến bọn họ mất mạng.
Mười mấy tên Hắc Sát vệ này đều có thân thủ lanh lẹ, trong tình huống không có trở ngại, họ lao lên lạch trời như đi trên đất bằng, rất nhanh đã phân tán khắp Đoạn Nhận Thiên Nhai, điều tra xem có mai phục hay không.
Một canh giờ sau, đội Hắc Sát vệ này đều đã trở về, không thiếu một người.
– Bẩm điện hạ, trên Đoạn Nhận Thiên Nhai không một bóng người, cũng chẳng có quân sĩ nước Tuyết Nguyệt nào.
Một người lên tiếng bẩm báo.
Ma Yết khẽ trầm tư, không chỉ trên Đoạn Nhận Thiên Nhai không có ai, ngay cả trong thành Đoạn Nhận cũng không một bóng người sao?
– Quân tiên phong, mở đường.
Ma Yết hờ hững nói, có lẽ, thành Đoạn Nhận hôm nay đã trở thành thành không. Nếu ở vị trí của Liễu Thương Lan, không có lạch trời Đoạn Nhận Thiên Nhai, hắn cũng sẽ bỏ thành mà rời đi, tử chiến, hắn chắc chắn chết.
Một đội quân mấy ngàn người ồ ạt tiến lên, đi qua Đoạn Nhận Thiên Nhai. Sau khi bóng dáng bọn họ biến mất, Ma Yết mới dẫn quân tiến lên, vô cùng cẩn thận.
Đối mặt với Liễu Thương Lan, dù đối phương chỉ là quân bại trận, hắn cũng không dám hành động liều lĩnh.
Hai quân giao chiến không phải trò đùa, sai một bước là phơi thây trăm dặm.
Đúng như suy nghĩ của Ma Yết, thành Đoạn Nhận hôm nay đã là thành không, không một bóng người, yên tĩnh như thành chết.
Đứng trên cổng thành, sắc mặt Ma Yết không đổi, suốt bao nhiêu năm qua, đại quân Ma Việt chưa bao giờ vượt qua Đoạn Nhận Thiên Nhai. Hôm nay, hắn đã làm được, thông qua lạch trời, giẫm lên vô số đao gãy mà bước vào tòa thành cổ nhỏ bé này, tượng trưng cho một thắng lợi nhỏ, dù thắng lợi này…
– Truyền lệnh của ta, đóng quân trong thành Đoạn Nhận!
Ma Yết khẽ nói, ngay lập tức, mệnh lệnh nhanh chóng được truyền xuống, đóng quân ở thành Đoạn Nhận.
Hôm nay, Đoạn Nhận Thiên Nhai đã bị chọc thủng, thành Đoạn Nhận cũng đã chiếm được. Tiến đến phía trước là bình nguyên bao la, chỉ cần dẫn quân tiến lên là có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Lúc nửa đêm, thành Đoạn Nhận hoàn toàn yên tĩnh, trừ quân sĩ gác đêm, những người khác đều đã chìm vào giấc ngủ say.
Bên ngoài tường thành Đoạn Nhận, ở nhiều nơi khác nhau, những bóng người lặng lẽ xuất hiện, trong mắt họ đều lóe lên ánh sáng sắc lạnh.
Cùng lúc đó, từ bốn phía thành Đoạn Nhận, vô số thiết kỵ lặng lẽ tiếp cận, dừng lại cách vài dặm, không hề nhích lại gần thành Đoạn Nhận.
Lúc này, Lâm Phong đã ở dưới thành Đoạn Nhận, ánh mắt xám lạnh lóe lên, mọi thứ trong thành đều hiện rõ mồn một trong mắt hắn.
Thân hình khẽ động, trong khoảnh khắc, Lâm Phong đã vọt vào trong thành, hàn quang chợt hiện, một tên lính đang đi tiểu tiện liền bị cắt đứt yết hầu, miệng hắn bị Lâm Phong bịt kín, chưa kịp thốt ra tiếng nào đã bị hạ gục.
Cởi khôi giáp trên thi thể, Lâm Phong mặc lên người, sau đó, hắn ném thi thể đối phương ra bên ngoài thành, lập tức có người đón lấy, lặng lẽ đặt ở bên chân tường, không phát ra chút tiếng động nào.
Mọi thứ xung quanh đều phản chiếu rõ ràng trong đầu Lâm Phong, nhấc chân khẽ bước, Lâm Phong lặng lẽ không một tiếng động. Chốc lát sau, lại có mấy thi thể bị ném ra ngoài thành, được quân sĩ Tuyết Nguyệt đang ẩn nấp bên ngoài thành đón lấy, sau đó thay khôi giáp và mặc lên người.
Sau đó, bọn họ cũng tung mình vào trong thành, mỗi người đều có thân thủ lanh lẹ.
Đám người kia, toàn bộ đều là tinh nhuệ được tuyển chọn từ Xích Huyết Thiết Kỵ, thấp nhất đều là tướng lĩnh cấp Bách phu trưởng trở lên, thực lực đều đạt Linh Vũ cảnh tầng ba trở lên.
Không chỉ có ở chỗ này, vào lúc này, bên ngoài thành Đoạn Nhận, nhiều nơi khác cũng diễn ra cảnh tượng tương tự. Những người có thực lực mạnh nhất lẻn vào trong thành trước, giết người, thay thế vị trí, ném thi thể ra ngoài tường thành, sau đó thay khôi giáp.
Mượn bóng đêm che lấp, mọi thứ đều lặng lẽ diễn ra, không có nửa điểm động tĩnh.
Lúc này, một nhóm tướng sĩ mặc khôi giáp màu đen đi trong thành Đoạn Nhận, tay cầm trường thương, uy phong lẫm liệt.
Một người trong nhóm quân sĩ này hiện ra một khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn, rõ ràng chính là Lâm Phong.
Đám người này, cũng không phải quân sĩ Ma Việt, mà là người của nước Tuyết Nguyệt.
Bởi vì mới đóng quân trong thành Đoạn Nhận, quân sĩ Ma Việt cũng không được nghiêm ngặt cho lắm, hết sức tùy tiện, nhóm người Lâm Phong có thể tùy ý đi lại mọi ngóc ngách trong thành Đoạn Nhận.
Một lát sau, nhóm người Lâm Phong đi tới một gian phòng, trực tiếp tiến vào.
– Đứng lại!
Một tiếng quát vang lên, hai tên quân sĩ bước ra chặn nhóm người Lâm Phong, nói:
– Nơi này đã có người ở.
– Rõ!
Bước chân của Lâm Phong vẫn tiếp tục tiến về phía trước, hai tên kia mắt trợn trừng. Sau đó, một luồng hàn quang lóe lên, trên cổ họng hai người xuất hiện một cái dao găm xanh biếc yêu dị, thân thể nhẹ nhàng đổ xuống đất.
Thân ảnh lóe lên, Lâm Phong vọt thẳng vào trong phòng. Cửa phòng bật mở một tiếng "tách", cây dao găm yêu dị lại lóe lên hàn quang, tên tướng lĩnh vừa mở cửa phòng đã bị ám sát trong khoảnh khắc, miệng bị bịt chặt, vẫn im thin thít.
– Lưu lại một người ở đây!
Lâm Phong nhàn nhạt dặn dò, sau đó dẫn những người khác rời đi. Trong gian phòng này chứa rất nhiều củi gỗ, đây là kế hoạch mà họ đã định ra từ trước. Những gian phòng chứa củi gỗ này, những tướng sĩ Tuyết Nguyệt tiến vào trong thành đều rất quen thuộc, biết rõ vị trí của chúng.
Cùng một cảnh tượng diễn ra khắp thành Đoạn Nhận. Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu, một tiếng thét phá tan bóng đêm tĩnh mịch, bên trong thành Đoạn Nhận, quân sĩ Ma Việt đã hành động.
Nghe tiếng thét to này, Lâm Phong đương nhiên biết mình đã bại lộ. Ánh mắt hắn lóe lên, hắn trực tiếp tiến vào một gian phòng, đốt lên tất cả củi gỗ đã chuẩn bị, ánh lửa bập bùng vọt lên.
Thấy ánh lửa kia, mọi ngóc ngách trong thành Đoạn Nhận đều đột ngột bùng lên những ánh lửa khác, hòa cùng ánh lửa ở đây mà bay múa.
Lâm Phong nhìn ánh lửa tràn ngập trong thành Đoạn Nhận, hắn khẽ trầm ngâm. Ở kiếp trước, thời cổ đại, có Gia Cát dùng hỏa công đốt Tần Dã, hôm nay ở dị giới, Lâm Phong hắn trình diễn một màn dùng liệt hỏa thiêu thành.
Đương nhiên, chút lửa này còn chưa đủ, lửa cần phải cháy mạnh mẽ hơn nữa mới được.
Mọi nỗ lực trong bản dịch này đều thuộc về dịch giả, đặc biệt dành tặng cho độc giả thân mến của truyen.free.