(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 207:
Thần Tiễn tướng quân trấn giữ Đoạn Nhận Thiên Nhai mười mấy năm, không một ai có thể vượt qua Đoạn Nhận Thiên Nhai nửa bước, uy danh lừng lẫy. Ma Yết vẫn luôn kính ngưỡng, hôm nay được gặp mặt, cảm thấy vô cùng hân hoan!
Ma Yết đang cưỡi ngựa, hơi khom người về phía Liễu Thương Lan. Đây là sự tôn trọng của y đối với vị tướng quân của Tuyết Nguyệt.
Tướng bại trận, còn nói gì đến dũng khí.
Giọng nói của Liễu Thương Lan mang theo bi thương. Mấy chục vạn tướng sĩ đổ máu nơi sa trường. Đó là tội lỗi của ông, giờ phút này, trái tim ông vẫn còn rỉ máu.
Khi đó không có tướng quân ở đây, nên đó không phải là tội lỗi của người. Nếu tướng quân nguyện ý gia nhập Ma Việt, Ma Yết ta nguyện cúi đầu đón tiếp, để tướng quân chấp chưởng vị trí chủ soái của Ma Việt ta.
Ma Yết nói năng vô cùng khách khí. Dù thân là thái tử, y lại không có chút kiêu ngạo nào, thậm chí còn nói ra lời nguyện ý cúi đầu nghênh đón Liễu Thương Lan gia nhập Ma Việt. Một người như vậy, há có thể không làm nên đại sự?
Thắng là thắng, bại là bại. Cần gì phải tìm cớ!
Liễu Thương Lan khẽ lắc đầu:
Tạ ơn hảo ý của Thái tử.
Ta sẽ để tướng quân gặp một người. Khi đó tướng quân sẽ hiểu!
Ma Y��t phất tay. Lập tức, các binh sĩ bên cạnh y lùi về phía sau. Trong đám người đông nghịt, vài thân ảnh xuất hiện. Trong đó có một bóng hình xinh đẹp, bị dây mây quấn chặt, đang bị áp giải về phía trước đoàn quân Ma Việt.
Công chúa!
Liễu Thương Lan và Lâm Phong đều kinh hãi. Đặc biệt là Lâm Phong, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén.
Tại sao có thể như vậy, Công chúa lại ở trong tay Ma Yết?!
Chẳng lẽ kẻ ám sát Đoàn Hân Diệp không phải do Đoàn Thiên Lang sắp đặt, mà là người của Ma Yết? Thế nhưng, vì sao tên tướng lĩnh này đã phục kích ở đây, và vừa xuất hiện liền thanh trừng kẻ đồng lõa, sau đó lại gán tội danh lên đầu mình?
Trong nhất thời, Lâm Phong không cách nào hiểu được.
Lúc này, ánh mắt Ma Yết nhìn về phía Lâm Phong, lại cười nói:
Ngươi tên là Lâm Phong, đúng không?
Lâm Phong híp mắt, lại nghe Ma Yết nói tiếp:
Tóc dựng mái đầu, Lan can đứng tựa, Trận mưa vừa dứt. Ngóng trời xa, Uất hận kêu dài. Hùng tâm khích liệt, Ba mươi tuổi cát bụi công danh, Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt. Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu, Ích gì rên xiết. Mối nhục Đoạn Nhận, Chưa gội hết. Hận thù này, Bao giờ mới diệt. Cưỡi thiết kỵ Dẫm Hạ Lan nát bét Đói, vùng lên ăn thịt giặc Hồ, Khát, cười chém Ma Việt uống huyết. Rồi đây dành lại cả giang san, Về chầu cửa khuyết.
Giọng điệu của Ma Yết mang theo vài phần nghiêm túc. Trong ánh mắt y tràn đầy nhiệt huyết hào hùng, Lâm Phong và Liễu Thương Lan đều khựng lại.
Có thể cất lên những câu chữ như thế, lòng dạ rộng lớn biết bao, nhiệt huyết biết bao! Lâm Phong, nếu ngươi nguyện ý gia nhập Ma Việt của ta, Ma Yết ta cũng nguyện ý cúi đầu nghênh đón. Nếu ngươi không chê, có thể kết nghĩa huynh đệ khác họ với ta.
Cúi mình nghênh đón, kết nghĩa huynh đệ khác họ.
Thái tử Ma Việt – Ma Yết, thật không ngờ lại coi trọng Lâm Phong đến thế.
Nếu ngươi nguyện ý gia nhập Ma Việt, ta tự nhiên sẽ không làm khó vị Công chúa này, thậm chí có thể tác hợp cho nàng thành vợ chồng với ngươi.
Ma Yết mỉm cười, tiếp lời. Ánh mắt nhìn Lâm Phong mang theo vài phần tiếc tài.
Liễu Thương Lan nhìn Lâm Phong một cái, những câu từ kia hẳn là Lâm Phong đã nói ra, nhiệt huyết sục sôi. Đáng tiếc là cục diện đã định, quân Ma Việt đều sắp tiến vào Đoạn Nhận Thiên Nhai.
Kẻ ám sát Công chúa, là do ngươi phái ra?
Ngươi không cần phải nghi ngờ, ta sẽ cho ngươi gặp một người, ngươi sẽ hiểu hết thảy.
Ma Yết lại phất tay. Bên cạnh y, một người thúc ngựa đi tới phía trước. Người này ngẩng đầu lên, cởi mũ giáp trên đầu xuống. Lập tức, khuôn mặt y lộ ra, Lâm Phong cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Là ngươi?
Giọng nói của Lâm Phong tràn đầy sát cơ. Kẻ này chính là tên tướng lĩnh đã cản trở hắn khi hắn muốn truy đuổi đám người bắt Công chúa đi, cũng là kẻ một mực nói hắn có ý đồ bất chính với Công chúa.
Giờ ngươi đã hiểu rồi chứ? Đối với mâu thuẫn của các ngươi trong Tuyết Nguyệt quân đoàn, ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Ma Yết thản nhiên nói, giọng điệu bình tĩnh.
Trong lòng Lâm Phong nổi lên hàn ý, nhìn Ma Yết, chậm rãi nói:
Nhưng ngươi có thể dùng mâu thuẫn này mà kích phát một cách hoàn mỹ đến thế, biến hóa thành cục diện nội loạn, sau đó liền xua quân thẳng tiến. Ma Yết! Ngươi quả là một kiêu hùng!
Lâm Phong cũng không phải khách sáo. Dù trong quân bọn họ có mâu thuẫn, nhưng có thể bố cục, thi hành và kích phát một cách hoàn mỹ như vậy, mỗi một bước đều không chút sơ hở. Người như vậy rất đáng sợ, y đã tính toán đến mọi chi tiết.
Về phần kẻ nằm vùng trong quân, vậy thì cũng không đáng kể. Ai dám nói trong quân Ma Việt không có nằm vùng của Tuyết Nguyệt quốc? Kẻ nằm vùng cũng phải xem y tiếp xúc được bao nhiêu, cũng phải xem cách dùng người của ngươi như thế nào. Ma Yết không thể nghi ngờ đã có thể phát huy tối đa tác dụng của kẻ này.
Đê dài ngàn dặm cũng có thể bị phá hủy bởi một tổ kiến. Một nước cờ sai có thể thua cả ván cờ. Một kẽ hở nhỏ, Ma Yết có thể lợi dụng để quyết định cả chiến cuộc.
Nếu ngươi và tướng quân gia nhập Ma Việt, các ngươi đều sẽ trở thành anh hùng.
Ma Yết tiếp tục mời mọc, Lâm Phong và Liễu Thương Lan đồng thời lắc đầu.
Ma Yết ta, luôn hoan nghênh hai vị bất cứ lúc nào.
Ma Yết quay ngựa, sau đó thản nhiên nói:
H�� lệnh, đóng quân cách đây năm dặm.
Ma Yết vừa nói xong, âm thanh của y liền vang vọng vài lần. Lệnh ra như núi, tất cả quân sĩ đều xoay người. Địa vị của Ma Yết trong quân chính là Thần.
Người Tuyết Nguyệt nghe đây! Ba ngày sau, ta muốn các ngươi rút khỏi Đoạn Nhận Thiên Nhai! Nếu không, ta sẽ chém đầu Công chúa trước Đoạn Nhận Thiên Nhai.
Một giọng nói cực lớn cuồn cuộn truyền vào tai quân sĩ Tuyết Nguyệt, khiến cho tất cả mọi người đều chấn động.
Lại muốn bọn họ rút khỏi Đoạn Nhận Thiên Nhai, nếu không sẽ giết Công chúa!
Ba ngày này, ta sẽ không động đến Công chúa quý quốc, các ngươi hãy suy nghĩ cho rõ ràng.
Ma Yết lại nói thêm một câu. Sau đó, mặt đất rung chuyển, cát vàng cuồn cuộn bay đầy trời, để lại đám người Tuyết Nguyệt đưa mắt nhìn nhau.
Không có bất kỳ điều kiện nào để bàn. Rút khỏi Đoạn Nhận Thiên Nhai là lời Ma Yết đã nói, không có thương lượng. Nói xong, y liền bỏ đi!
Lâm Phong thoáng nhìn qua ánh mắt u buồn của Đoàn Hân Diệp lúc nàng rời đi, trong lòng khẽ run lên. Một cảm giác đau lòng trỗi dậy. Nếu không phải thực lực hắn không đủ, Công chúa sẽ không bị người bắt đi. Đoàn Thiên Lang cũng sẽ không có lý do để làm khó dễ, nội loạn sẽ không phát sinh, máu của mấy chục vạn tướng sĩ nước Tuyết Nguyệt cũng sẽ không đổ xuống.
Đương nhiên, đây là Lâm Phong tự trách mình quá mức. Hắn đã cố gắng hết sức mình, chỉ là do bị tính toán, hắn căn bản không thể thay đổi được gì.
Trở lại thành Đoạn Nhận!
Liễu Thương Lan xoay người rời đi. Nhìn bước chân của ông, trong lòng Lâm Phong khẽ run lên. Hắn biết, giờ phút này, Liễu Thương Lan thống khổ hơn bất cứ ai.
Mấy chục vạn tướng sĩ kia, chính là huynh đệ của ông.
Lúc này, một nhóm người chạy tới, khi đến trước mặt Liễu Thương Lan thì dừng lại.
Liễu Thương Lan, xúi giục nội loạn, dẫn đến Công chúa bị bắt, mấy chục vạn tướng sĩ chôn xương nơi đất khách! Ngươi, đáng tội gì đây?
Đoàn Thiên Lang vừa đi tới đã quát lên chói tai. Lâm Phong nheo mắt, tên súc sinh này.
Chính là thuộc hạ của y nằm vùng, Công chúa mới bị bắt đi. Chính là Đoàn Thiên Lang y không chịu bỏ qua, muốn hại chết Lâm Phong, gây ra nội loạn. Thậm chí, lúc Ma Việt tiến công, y vẫn không chịu dừng tay. Hôm nay, y lại đẩy trách nhiệm mà đổ tội lên đầu Liễu Thương Lan. Đây là kẻ hèn hạ vô sỉ đến mức nào.
Liễu Thương Lan, ngươi hại chết mấy chục vạn tướng sĩ, không bằng lấy cái chết tạ tội đi.
Đoàn Thiên Lang lại nói thêm một tiếng, sắc mặt Lâm Phong càng lạnh lẽo. Liễu Thương Lan vốn là người trọng tình trọng nghĩa, với tính cách của ông, thật sự có thể làm ra chuyện lấy cái chết tạ tội.
Đoàn Thiên Lang, ta thật sự bội phục ngươi, vậy mà còn mặt mũi đứng ở đây mà lớn tiếng như vậy.
Lâm Phong nhịn không được mở miệng, lạnh lùng nói:
Đồ đệ thân tín của ngươi phản nghịch, làm cho Công chúa bị bắt. Kẻ mang thân phận quan lại báo tư thù, muốn đẩy ta vào chỗ chết, cũng không chịu đuổi giết kẻ bắt Công chúa, không tiếc tất cả mà gây ra nội chiến. Thậm chí, lúc Ma Việt đánh tới, vẫn còn toan tính lợi ích riêng, để cho tướng sĩ đổ máu. Sau khi khai chiến, ngươi vứt bỏ tướng sĩ mà ngươi mang từ Hoàng thành tới. Mang theo con mình mà trốn nhanh hơn bất cứ kẻ nào. Ngươi là một súc sinh như heo chó, làm vô số tướng sĩ bỏ mình, trong đó có cả tướng sĩ của ngươi. Vậy mà ngươi còn ở đây mà chỉ trích Liễu tướng quân. Nếu ta là ngươi thì đã sớm tự sát cả ngàn lần rồi. Ta thật sự bội phục ngươi, thân là Vương gia, là tướng quân lại làm chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Từng chữ lạnh băng vang lên. Những lời của Lâm Phong giống như gai nhọn đâm vào trong lòng Đoàn Thiên Lang. Mọi người đều dùng ánh mắt khác thường mà nhìn Đoàn Thi��n Lang, sắc mặt y đã hết sức khó coi.
Lâm Phong, ngươi đừng quên, ngươi chính là hộ vệ của Công chúa. Công chúa bị bắt, ngươi không thoát khỏi trách nhiệm.
Đoàn Thiên Lang, ngươi cũng đừng quên, ngươi là tướng soái trong quân. Công chúa bị bắt ở trong quân doanh của ngươi, là thuộc hạ của ngươi bán đứng Công chúa. Ta không thể trốn tránh trách nhiệm, vậy ngươi thì sao?
Lâm Phong lạnh lùng đáp trả, lớn tiếng quát lên.
Vậy chúng ta hãy chờ xem, ai chết ai sống!
Đoàn Thiên Lang âm lãnh cười một tiếng. Sau đó liền quay người phất tay rời đi.
Ngươi một mực tính toán đẩy ta vào chỗ chết. Ta không chết, ngươi cùng đứa con cầm thú của ngươi cũng sẽ phải chết.
Lâm Phong nhìn bóng lưng Đoàn Thiên Lang, giọng nói như từ cửu u truyền ra. Lời của Lâm Phong, tuyệt đối phát ra từ tâm can. Nếu tương lai hắn trở nên cường đại, hắn sẽ không chút do dự nào mà giết chết cha con Đoàn Thiên Lang.
Dường như cảm nhận được hàn ý trong lời của Lâm Phong, bước chân của Đoàn Thiên Lang khẽ dừng một chút, sau đó lại tiếp tục bước đi. Lâm Phong, y c��ng phải giết. Giữa hai người, không chết không thôi!
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ biên dịch của truyen.free, kính mong quý độc giả trân trọng.