(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 170:
Vu Kiều ngưng mắt nhìn Lâm Phong, vẻ mị hoặc trong ánh mắt đã biến mất không còn gì nữa, thay vào đó là vẻ kinh ngạc.
Khí tức Lâm Phong vừa phóng thích ra chỉ ở Linh V�� cảnh tầng năm, vậy mà hắn đã lĩnh ngộ kiếm thế, uy lực mạnh mẽ vô cùng, trực tiếp lấy mạng Kha Thành. Mặc dù Kha Thành có chút sơ suất, khinh địch và không coi trọng Lâm Phong, nhưng không thể phủ nhận thực lực của Lâm Phong cực kỳ mạnh, đủ để uy hiếp được tu giả Linh Vũ cảnh tầng sáu.
Vu Kiều khẽ nhíu mày, nàng chưa từng gặp Lâm Phong bao giờ, bởi vậy mới xem thường đối phương. Nhưng cũng chính sự xem thường đó đã khiến Kha Thành phải bỏ mạng.
“Ha ha, Tổ Ninh, tên Kha Thành đó đúng là vô dụng, lại khinh địch đến mức này. Chẳng lẽ một tu giả Linh Vũ cảnh tầng sáu lại không đủ để đối phó với một kẻ lĩnh ngộ kiếm thế sao?”
Vu Kiều cười nhạt một tiếng, đầu tiên chỉ ra Kha Thành vừa vô dụng lại vừa khinh địch, sau đó ngụ ý cho Tổ Ninh biết, tu giả Linh Vũ cảnh tầng sáu thừa sức xử lý Lâm Phong.
Tổ Ninh nhíu mày, tuy y biết Vu Kiều đang giật dây, nhưng y vẫn tự hỏi, một tên Linh Vũ cảnh tầng năm, dù có lĩnh ngộ kiếm thế thì chẳng lẽ y không đối phó được?
Tổ Ninh xua tan nỗi sợ hãi trong lòng, trong đôi mắt y lại bùng lên chiến ý.
“Tổ Ninh, chẳng lẽ ngươi thấy Kha Thành bị giết liền sợ hãi sao?”
Vu Kiều mở miệng với giọng điệu đầy mỉa mai, khiến Tổ Ninh hơi khựng lại, y cắn răng nhìn chằm chằm Lâm Phong rồi nói:
“Tại sao ta phải sợ chứ? Hắn chỉ là Linh Vũ cảnh tầng năm mà thôi, ta thừa sức lấy mạng hắn.”
Một tia cười lạnh lùng lóe lên trong mắt Lâm Phong, hắn trêu tức đáp:
“Vậy sao ngươi còn đứng trơ ra đó?”
Tổ Ninh thấy ánh mắt tự tin và vẻ lạnh nhạt trên người Lâm Phong, sắc mặt y lập tức trở nên khó coi. Ngay sau đó, phía sau Tổ Ninh xuất hiện một đôi mắt, tựa như đôi mắt chim ưng lơ lửng giữa không trung, cực kỳ lợi hại. Kể từ khi đôi mắt hư ảo sắc bén này xuất hiện, ánh mắt Tổ Ninh cũng trở nên yêu dị lạ thường.
“Vũ Hồn!”
Lâm Phong nheo mắt nhìn, đôi mắt phía sau lưng Tổ Ninh quả thật là một loại Vũ Hồn, một loại Vũ Hồn mà hắn chưa từng thấy bao giờ.
Thế nhưng, Lâm Phong cũng không cảm thấy kỳ lạ. Cửu Tiêu đại lục rộng lớn bao la, làm sao hắn có thể biết hết được? Chỉ riêng Tuyết Vực đã có bốn đế quốc và chín quốc gia, hiện tại hắn chỉ đang ở Tuyết Nguyệt quốc, một quốc gia bình thường, còn vô số Vũ Hồn mà hắn chưa từng hay biết.
“Nhất Kiếm Kinh Lôi.”
Lâm Phong khẽ động thân, đâm ra một kiếm, tiếng sấm sét vang vọng.
Đôi mắt yêu dị của Tổ Ninh nhìn chằm chằm thanh kiếm của Lâm Phong, nhưng y vẫn đứng im không hề động đậy. Chỉ đến khi Lâm Phong vọt tới trước mặt, thân thể y mới khẽ nghiêng sang một bên, khiến kiếm của Lâm Phong đâm sượt qua người y.
Cùng lúc đó, Tổ Ninh giơ tay lên. Lúc này, bàn tay y cũng yêu dị như đôi mắt kia, mang theo những tia sáng chói mắt trực tiếp vồ lấy mắt Lâm Phong, chiêu thức thật sự độc ác.
Lâm Phong vung trường kiếm xoáy ngang sườn, nhưng thân thể Tổ Ninh lại xoay tròn theo thanh trường kiếm, bàn tay y vẫn theo hướng cũ, lập tức sẽ chộp lên đầu Lâm Phong.
Khẽ điểm mũi chân xuống đất, thi triển Phù Quang Lược Ảnh, thân thể Lâm Phong lướt nhanh về phía sau. Hắn không hề do dự chém ra một kiếm nữa, một kiếm đoạt mệnh lóe lên ánh sáng rực rỡ, thế như sấm sét giáng xuống.
“Kiếm của ngươi đừng hòng chạm tới ta.”
Tổ Ninh lạnh lùng nói. Chỉ thấy thân thể y khẽ xoay chuyển, kiếm quang đoạt mệnh lại xẹt qua trước mặt y, lệch đi chỉ một ly, chẳng hề tạo ra chút thương tổn nào cho y.
“Đôi mắt này có thể nhìn thấu động tác của ta rồi né tránh, có vài phần tương tự Thiên Chiếu Vũ Hồn.”
Lâm Phong thầm nhủ một tiếng, hơi thở hắn dần trở nên lạnh lẽo, ánh mắt vô tình, đôi con ngươi màu xám kia lại một lần nữa hiện ra.
Nhìn khí tức trên người Lâm Phong biến đổi, Tổ Ninh nhướng mày. Khí chất của Lâm Phong đã trở nên lạnh lẽo vô tình chỉ trong chớp mắt, khiến y hơi chấn động.
Nếu nói ánh mắt y là yêu dị, thì lúc này ánh mắt Lâm Phong đã không thể dùng từ “yêu” để hình dung nữa. Nó lạnh lẽo, vô tình, không hề giống ánh mắt con người.
“Không chạm tới ngươi được sao?”
Một âm thanh u lãnh vang lên, ngay sau đó, một luồng hàn ý lạnh thấu xương tủy phủ xuống người Tổ Ninh. Kiếm thế này trở nên sắc bén hơn hẳn, còn mang theo một chút hơi thở hủy diệt.
“Đoạt Mệnh Kiếm.”
Lâm Phong chém ra một kiếm, thân hình hắn như ảo ảnh lướt tới Tổ Ninh.
Tổ Ninh hừ lạnh một tiếng, cặp mắt yêu dị kia bắn ra khí thế lăng liệt. Thân thể y khẽ động, chiêu kiếm kia lại lần nữa thất bại.
“Tử Vong Kiếm.”
Lâm Phong mặt không chút thay đổi, lại vung ra một kiếm nữa. Khí hủy diệt màu xám bùng lên, hàn ý tử vong bao phủ lấy Tổ Ninh. Thân thể y hơi cứng lại, dù ở Linh Vũ cảnh tầng sáu, y cũng không dám đón đỡ kiếm của Lâm Phong. Kẻ sở hữu kiếm thế, lực công kích quá mạnh, nhất định phải tránh những đòn tấn công đó.
Thân thể y hóa thành ảo ảnh. Tử Vong Kiếm dù nhanh, nhưng quỹ tích chém xuống lại trở nên cực kỳ rõ ràng dưới ánh mắt yêu dị của y, không cách nào chạm tới y.
Mà lúc này, đôi mắt Lâm Phong lại nhìn chằm chằm Tổ Ninh. Quỹ đạo di chuyển thân thể của Tổ Ninh trở nên chậm chạp, vô cùng rõ ràng trong con ngươi hắn.
Lâm Phong nhìn Tổ Ninh, cũng như Tổ Ninh nhìn kiếm của Lâm Phong.
Khí hủy diệt màu xám lưu chuyển trên trường kiếm. Động tác của Lâm Phong không hề ngừng lại chút nào, từng kiếm chém ra liên tục. Tổ Ninh thì không ngừng lui về phía sau.
Lẳng lặng quan sát quỹ đạo di chuyển của Tổ Ninh, Lâm Phong nở một nụ cười lạnh, khẽ nói:
“Kết thúc.”
Một âm thanh thật bình tĩnh, lại mang theo sự tự tin mãnh liệt, khiến Tổ Ninh hơi chấn động. Ngay sau đó, y liền cảm thấy kiếm thế lạnh thấu xương tủy trong trời đất kia đột nhiên biến mất, như hóa thành hư vô chỉ trong chớp mắt.
Kiếm chiêu đã không còn lạnh buốt như băng, không còn sắc bén nữa, chỉ còn một kiếm vô cùng bình thường đâm tới y.
Đôi mắt yêu dị của Tổ Ninh nhìn chằm chằm kiếm này, trong mắt y mang theo sự nghi hoặc. Y lại muốn xem kiếm này sẽ kết thúc ra sao.
Thân thể khẽ rung, Tổ Ninh né sang bên trái. Thế nhưng một lúc sau, con ngươi y bỗng co rụt lại.
Thanh kiếm vẫn ở trước mặt y, chỉ thẳng vào trái tim y.
Đôi mắt yêu dị kia lóe lên tia sáng sắc bén, thân thể Tổ Ninh lại nhanh chóng né tránh lần nữa, ánh mắt y vẫn nhìn chằm chằm một kiếm đơn giản kia. Nhưng Tổ Ninh lại khiếp sợ nhận ra, một kiếm này như trùng trên mu bàn chân, như hình với bóng, không hề chệch đi chút nào mà vẫn chỉ thẳng tới trái tim y. Điều khiến y càng sợ hãi hơn là kiếm này lại gần trái tim y đến vậy.
“Sao có thể, điều này làm sao có thể xảy ra được? Ưng Nhãn Vũ Hồn của ta không thể nào nhìn sai quỹ đạo của kiếm được!”
Tổ Ninh bắt đầu run rẩy, y đột nhiên phát hiện ra, một kiếm đơn giản này thực chất là kiếm trở về nguyên trạng, là Tử Vong Kiếm giết người đoạt mệnh.
Nhìn thanh kiếm kia càng ngày càng gần, Tổ Ninh muốn né tránh nhưng lại phát hiện mình lực bất tòng tâm.
Y giơ đôi tay lên, nếu không thể né thì phải chiến! Nhưng đúng lúc này, một luồng khí sắc bén vô cùng lợi hại đột nhiên bùng phóng ra, khiến Tổ Ninh cảm thấy tuyệt vọng. Kiếm ý cảnh thật sự bén nhọn, thậm chí còn mạnh hơn so với kiếm ý tỏa ra lúc kiếm thế vô tận kia.
Đây không phải một thanh kiếm bình thường, mà là một nhập vi kiếm!
Lâm Phong cũng nhìn kiếm của mình, nhập vi, từ thế nhập vi, nhưng không chỉ là sự nhập vi của thế mà còn tăng cường lực công kích.
Nhập vi là nhỏ bé đến mức tận cùng, kỳ diệu đến tận cùng; là một công kích nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa các loại biến hóa, ẩn chứa kiếm thế và kiếm ý; là mỗi một kiếm chiêu tuy không chút thu hút nhưng lại có công kích sắc bén nhất. Đó mới chính là vi, do đại thế hào hùng tiến vào cảnh giới nhập vi.
Ánh mắt hắn khôi phục lại thần thái, không hề lạnh lùng vô tình nữa mà hàm chứa ý cười nhàn nhạt.
Nhập vi cũng giống như thế, cùng là một loại cảnh giới. Có người tham ngộ được nhiều, có người lại tham ngộ được ít. Hoàn toàn hiểu rõ “thế” mới có thể bước vào cảnh giới nh���p vi, mà ngay cả trong cảnh giới nhập vi, sự lĩnh ngộ cũng có thể cách nhau cả nghìn vạn dặm. Lúc này, Lâm Phong đã lĩnh ngộ cảnh giới nhập vi sâu thêm một tầng nữa.
Xoạt!
Trường kiếm trong tay Lâm Phong không hề bất ngờ mà xuyên qua thân thể Tổ Ninh, đâm thẳng vào trái tim y. Kiếm ý chứa trong một kiếm nhập vi kia chỉ trong khoảnh khắc đã phá hủy toàn bộ nội tạng của Tổ Ninh.
Tổ Ninh trừng to mắt, ánh sáng yêu dị trong đôi mắt y tiêu tan, khẽ thốt lên:
“Ta… thật… hối hận!”
Nói xong, đầu Tổ Ninh lệch hẳn sang một bên, hoàn toàn không còn sự sống nữa.
Lâm Phong không biểu lộ cảm xúc gì, rút trường kiếm ra. Thân thể Tổ Ninh đổ ầm xuống. Ánh mắt Lâm Phong lúc này đã dừng lại trên người Vu Kiều cách đó không xa, khiến Vu Kiều run rẩy cả người.
Bản dịch tinh túy này chỉ được tìm thấy duy nhất tại truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.