(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 169:
- Cấm!
Lâm Phong nhìn hàng chữ trên cánh cửa đá, khóe môi khẽ nở nụ cười lạnh lùng.
Tháp tu luyện là tài nguyên chung của học viện, mọi đệ tử đều có quy���n tu luyện tại đó. Thực lực của ngươi mạnh thì ngươi có thể sử dụng tháp tu luyện phía dưới hoặc được ưu tiên, nhưng việc ngươi vắng mặt mà vẫn chiếm giữ phòng tu luyện thì thật quá đáng. Chẳng lẽ tài nguyên của học viện khi ngươi không dùng thì không cho người khác sử dụng?
Lâm Phong giơ tay xóa đi chữ Cấm thật lớn trên cánh cửa đá, hắn thậm chí còn chẳng buồn nhìn xem tên người khắc bên cạnh là gì. Dù là ai cũng chẳng quan trọng, miễn là căn phòng tu luyện này trống.
Hắn lấy vài viên nguyên thạch đặt vào hốc, ngay lập tức hốc nguyên thạch lóe lên ánh sáng rực rỡ, đồng thời cánh cửa phòng tu luyện cũng không ngừng lưu chuyển những tia sáng nhàn nhạt.
Cánh cửa đá vang lên tiếng "ầm" rồi từ từ mở ra, ngay lập tức một luồng thiên địa nguyên khí nồng đậm đến cực điểm tràn tới, khiến Lâm Phong cảm thấy toàn thân thư thái, bèn hít một hơi thật sâu.
Lâm Phong vừa nhấc chân định bước vào phòng tu luyện thì một tiếng quát lớn vang lên:
- Đứng lại!
Nghe tiếng quát, Lâm Phong dừng bước, quay người nhìn lại. Một bóng hình yểu điệu xinh đẹp đang tiến về phía hắn.
Không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp với trang phục gợi cảm. Nàng có thân hình mảnh khảnh, lắc lư như rắn nước, mỗi bước chân đều mang theo mị lực khó cưỡng. Cặp "núi đôi" đẫy đà kia khiến toàn thân nàng tạo thành một đường cong yêu kiều, diễm lệ.
Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ sắc bén. Luận về dung mạo, cô gái này không bằng Liễu Phỉ; luận về dáng người, nàng xấp xỉ Liễu Phỉ. Nhưng mị lực trên người nàng lại mạnh hơn Liễu Phỉ rất nhiều. Khi đi đường, nàng ưỡn bộ ngực đầy đặn, đôi mắt phong tình vạn chủng, khẽ lắc vòng eo thon. Thêm vào bộ xiêm y để lộ hoàn toàn đôi tay, nàng quả thực dễ dàng khiến đàn ông sinh ra lửa dục.
Nhìn thẳng, Lâm Phong thậm chí còn thấy được khe ngực trắng nõn nà trước vạt áo nàng, đầy đặn mà kiêu hãnh, mang theo vẻ lộng lẫy mê người, quả thực vô cùng hoàn mỹ.
"Nếu ở kiếp trước, nàng ta mà đi làm người mẫu thì chắc chắn sẽ nổi tiếng toàn thế giới!" Lâm Phong thầm nghĩ, thu lại chút rung động trong lòng. Võ tu có ý chí kiên cường, năng lực chống lại mê hoặc cũng mạnh hơn người thường rất nhiều.
- Ngươi không thấy hàng chữ trên cánh cửa đá kia sao? Căn phòng tu luyện đó là của ta.
Cô gái khẽ cười một tiếng, nhưng trong ánh mắt nàng, Lâm Phong lại cảm nhận được một chút lạnh lẽo, toát lên vẻ vênh váo, hống hách.
- Ta quả thực không nhìn thấy.
Lâm Phong thản nhiên đáp. Nàng kia bước đến trước cánh cửa đá nhìn, quả nhiên chữ "Cấm" và tên của nàng ta khắc trên cửa đã biến mất, bị xóa sạch.
- Ngươi làm?
Đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhíu, Lâm Phong lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua.
- Ngươi có thể khắc, cớ sao ta không thể xóa?
Lâm Phong cũng không phủ nhận, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.
Cô gái nhìn Lâm Phong, đột nhiên trong đôi mắt nàng lại hiện lên ý cười câu hồn, khiến ánh mắt Lâm Phong như bị giam cầm.
Ngay sau đó, nàng đi đến trước một căn phòng tu luyện khác, thế nhưng lại trực tiếp vung quyền đánh thẳng vào đó.
- Hử?
"Ả đàn bà này đang làm gì vậy, lại đi đánh vào phòng tu luyện của người khác?"
Điều khiến Lâm Phong kinh ngạc là nàng ta vẫn chưa dừng lại, mà tiếp tục đi đến một căn phòng tu luyện khác rồi vung một quyền đánh mạnh lên cửa, khiến cánh cửa đá khẽ rung lên.
Tiếng "ầm ầm" vang lên, cánh cửa đá của hai căn phòng tu luyện đều từ từ mở ra. Một luồng khí tức lạnh lùng, cực kỳ băng giá đột nhiên ập xuống.
- Ai?
Một âm thanh lạnh như băng truyền ra. Lập tức, hai nam tử từ hai căn phòng tu luyện bước ra. Thấy cô gái ăn mặc khiêu gợi kia, ánh mắt họ hơi khựng lại, trong lòng thầm mắng một tiếng, nhưng vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt hai người đều biến mất, thay vào đó là nụ cười nói:
- Kiều Kiều, sao lại là nàng?
- Tổ Ninh, có kẻ ức hiếp thiếp.
Vu Kiều tựa vào người nam tử vừa bước ra kia, khẽ vuốt ve khuôn ngực nở nang của đối phương. Nam thanh niên được gọi là Tổ Ninh kia híp mắt lại, rồi tham lam liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của nàng một cái. Tuy nói võ tu có ý chí kiên định, không dễ dàng bị nữ sắc lay động, nhưng đó cũng chỉ là tương đối. Bọn họ sẽ không chìm đắm trong nữ sắc, song thỉnh thoảng hưởng thụ th�� dục cảm này thì rất ít người từ chối. Nhất là hưởng thụ loại nữ tử cực phẩm như thế này, nghe nói Thiên Nhất học viện vẫn chưa có ai thật sự hàng phục được yêu nữ ấy.
Còn nam thanh niên kia, thấy Vu Kiều vuốt ve ngực Tổ Ninh, ánh mắt hắn hiện lên vẻ ghen ghét. Hắn cũng thèm thuồng thân thể Vu Kiều đã lâu, tiếc là chưa có cơ hội đắc thủ. Tại Thiên Nhất học viện này, kẻ nào có thể thực sự hưởng thụ ả đàn bà này trên giường thì sẽ một đêm thành danh.
- Kha Thành, tên này lại dám sử dụng phòng tu luyện của thiếp, còn xóa cả tên thiếp trên cửa đá! Hắn ức hiếp một cô gái yếu đuối như thiếp!
Vu Kiều buông Tổ Ninh ra, lại chạy đến bên cạnh Kha Thành, đem bộ ngực đầy đặn kia tựa vào tay hắn, khiến hắn tâm thần nhộn nhạo.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ, bình tĩnh quan sát cảnh này. Ả đàn bà này quả thực rất biết cách lợi dụng thân thể mình, hơn nữa hành vi của ả đã chia rẽ mối quan hệ giữa Tổ Ninh và Kha Thành một cách hết sức tự nhiên. Hai kẻ đó đều nhìn chằm chằm Lâm Phong, chuẩn bị dùng hắn để thị uy trư��c mặt Vu Kiều.
- Đồ không biết sống chết, loại như ngươi lại dám động đến phòng tu luyện của Kiều Kiều.
Tổ Ninh nhìn chằm chằm Lâm Phong với vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu bá đạo, oai phong.
- Ha ha, súc sinh từ đâu ra mà không có giáo dưỡng, không hiểu quy củ như thế này?
Kha Thành không cam chịu yếu thế, lạnh lùng cười với Lâm Phong.
- Không biết sống chết, súc sinh?
Lâm Phong lạnh lùng nhìn hai kẻ đó, trong lòng thầm cười khẩy: "Muốn dùng ta để thể hiện trước mặt đàn bà sao?"
Vu Kiều cười, buông tay Kha Thành ra:
- Tối nay thiếp không bận gì cả, không biết có ai muốn đến chỗ thiếp ngồi một lát không?
Tổ Ninh và Kha Thành nhìn nhau, đều lộ ra ý cười. Dù chỉ là đến chỗ Vu Kiều ngồi một lát thôi thì cũng đã là một lần ra oai rồi, mà có khi còn có cơ hội "ăn" luôn yêu tinh này ấy chứ.
- Ngươi trước hay ta trước?
Tổ Ninh nhìn Kha Thành, hỏi.
- Đương nhiên là cùng nhau.
Kha Thành cười lạnh. Nếu hắn nói mình trước thì Tổ Ninh có thể đồng ý không?
- Đúng ý ta.
Tổ Ninh cười nói:
- Vậy chúng ta xem ai giết chết hắn trước, thế nào?
- Được.
Kha Thành khẽ gật đầu, rồi cả hai lập tức quay sang nhìn Lâm Phong, một chút sát ý kéo đến phía hắn.
- Tu vi Linh Vũ cảnh tầng sáu!
Ngay khi hai luồng khí thế lạnh lẽo như băng tuyết kia phủ xuống, Lâm Phong lập tức biết thực lực đối phương: Linh Vũ cảnh tầng sáu, nhưng kém xa Hắc Ma và Bá Đao.
Rầm!
Khí tức khủng khiếp tràn ra, Tổ Ninh và Kha Thành đồng thời động thủ, cùng nhào tới Lâm Phong với tốc độ cực nhanh.
- Tránh ra!
Một tiếng gầm vang lên, Lâm Phong hơi nheo mắt lại. Hắn chỉ thấy hai kẻ đồng thời lao về phía mình thì Tổ Ninh đã ra chưởng đầu tiên, nhưng không phải đánh hắn mà là ra tay với Kha Thành.
- Ta đã sớm biết ngươi sẽ làm vậy!
Kha Thành cũng đánh ra một chưởng. Nhất thời, kình phong điên cuồng thổi quét, thân thể hai kẻ tách ra, nhưng lại lập tức sóng vai đánh tới Lâm Phong. Tuy nhiên, cả hai vẫn cảnh giác đối phương, tùy thời đề phòng như trước.
Lâm Phong bình tĩnh đứng yên đó, nhìn hai kẻ công kích lẫn nhau, trong ánh mắt mang theo vẻ chế nhạo nồng đậm. Chẳng lẽ bọn chúng cho rằng mình đã chết nên mới công kích lẫn nhau như thế?
Hai luồng kình phong chấn động không gian. Tổ Ninh và Kha Thành lại liếc nhau một cái, đồng thời bàn tay rung lên, một luồng hàn phong lạnh thấu xương tủy cuốn tới Lâm Phong. Ngay lúc đó, Tổ Ninh ở phía bên phải lại nhe răng cười, rung tay trái đánh tới Kha Thành. Cả hai đều dùng tay phải công kích, lúc này bên trái y là Kha Thành, nếu Kha Thành muốn công kích Lâm Phong thì cũng chỉ có thể né công kích từ tay trái của y.
- Hừ!
Kha Thành hừ lạnh một tiếng, thân thể nhanh chóng né tránh một chưởng mạnh mẽ kia.
- Mạng hắn là của ta.
Kha Thành đắc ý nhe răng cười, bàn tay sắp sửa đánh đến người Lâm Phong. Nhưng ngay lúc này, một luồng kiếm thế mênh mông đột nhiên giáng xuống, trong không gian vang lên những tiếng rít đáng sợ, khí tức sát phạt lăng liệt, khủng bố vô cùng.
Kiếm thế này khiến thân thể Kha Thành cứng đờ, ngay sau đó một đạo tịch diệt kiếm quang đột nhiên lóe sáng, vô cùng rực rỡ. Trong kiếm quang này mang theo tử khí màu xám dày đặc.
- Không tốt!
Sắc mặt Kha Thành đại bi��n, sao có thể như vậy? Cường giả hệ Tướng Tinh ai hắn cũng biết, nhưng hắn chưa từng thấy Lâm Phong bao giờ. Sao Lâm Phong có thể mạnh đến thế, mà lại còn nắm giữ kiếm thế trong tay?
Ở phía sau Kha Thành một bước, sắc mặt Tổ Ninh cũng đại biến, thân thể đột ngột dừng lại. "Thanh niên này rất mạnh, một kiếm rực rỡ kia khiến y cảm thấy tử vong đang kéo đến."
- Lui!
Lúc này, trong đầu Kha Thành chỉ còn một ý niệm: "Lui!" Hắn chẳng còn bận tâm chuyện công kích Lâm Phong nữa. Thế nhưng, ban nãy hắn xem thường Lâm Phong, lại phát động công kích với Lâm Phong rồi chỉ lo né tránh Tổ Ninh, chưa từng cân nhắc đến Lâm Phong. Bởi vậy, khi hắn dừng lại rồi lùi ra sau, đạo kiếm quang tử vong rực rỡ kia đã giáng xuống.
Kha Thành hoảng sợ, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi mãnh liệt. Hắn hối hận, vì sao vừa rồi lại phải công kích Lâm Phong trước. Dưới cái nhìn chòng chọc của hắn, đạo kiếm quang đó rốt cuộc hạ xuống, ngay sau đó tất cả đều không còn liên quan gì đến hắn nữa.
Thình thịch, thình thịch…
Trong không gian yên tĩnh vang lên vài tiếng tim đập dồn dập. Tổ Ninh và Vu Kiều nhìn chằm chằm thi thể kia, trong lòng vô cùng run sợ. Ngay trước mặt bọn họ, hắn tùy ý giết người, cho bọn họ một bài học sâu sắc chưa từng có, một bài học nhuốm máu tươi và sinh mệnh.
- Ngươi… lại giết hắn rồi, giết Kha Thành ngay trong tháp tu luyện này ư?
Tổ Ninh nhìn chằm chằm Lâm Phong, thì thào.
Lâm Phong nhìn Tổ Ninh với ánh mắt đầy trêu tức, lòng thầm cười khẩy. Khi những kẻ này muốn giết hắn thì chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ bị giết, nhưng khi phát hiện ra thực lực của hắn thì lại thay đổi, bọn chúng lập tức nghĩ đến việc có thể giết hay không, dường như chỉ có bọn chúng mới có quyền đoạt mạng người khác.
- Ta không chỉ giết hắn, mà còn sẽ giết cả ngươi.
Lâm Phong nói ra câu đó, chân đã bước từng bước tới, khiến Tổ Ninh hoảng hốt.
Mỗi con chữ nơi đây đều là thành quả lao động của đội ngũ biên dịch Truyen.Free.