Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Từ Lưu Dân Bắt Đầu Võ Đạo Thông Thần (Dịch) - Chương 1: Chapter 1: Không bán

Đã vào đông, gió bắc gào thét, tuyết rơi dày đặc.

Trời đất mênh mông, vạn vật tiêu điều, không thấy bóng dáng chim thú.

Mạnh Uyên chống một cây gậy gỗ, hắn đã không nhớ nổi đây là ngày thứ mấy trong hành trình chạy nạn, chỉ biết rằng rất nhiều người đi cùng đã lặng lẽ ngã xuống ven đường.

Từng bước giẫm lên tuyết phát ra tiếng kẽo kẹt, không biết đã đi bao lâu, phía trước ven đường hiện ra một bức tường thấp và một khu sân nhỏ, là một trạm dịch bỏ hoang.

Đi đến trước cổng trạm dịch, vừa định vào tìm kiếm thì bỗng một gã mặt sẹo lao ra, trong mắt ánh lên tia sáng xanh lè tham lam, nhìn chằm chằm vào phía sau Mạnh Uyên.

Gã này rõ ràng đã bị đói đến phát điên, thậm chí từng nếm qua máu thịt đồng loại.

Phía sau Mạnh Uyên là hai ông cháu, hai người này mấy ngày trước đi cùng đường với Mạnh Uyên, nhưng chưa từng nói chuyện, cũng không biết tên tuổi nhau.

Khi đói đến cực hạn, con người ta sẽ không muốn nói chuyện, thậm chí không còn suy nghĩ được nữa.

"Huynh đệ, chuyện này không liên quan đến ngươi, bọn ta chỉ cần đứa nhỏ kia thôi." Gã mặt sẹo liếm môi, nói với Mạnh Uyên.

Thịt trẻ con mềm, dễ nấu, đỡ tốn củi lửa.

"Huynh đệ đói lắm rồi! Thật sự đói đến hết cách rồi!" Sau gốc cây lớn cách đó hơn mười bước lại chui ra một người khác, tay cầm gậy dài, tạo thế bao vây.

Hai gã này hiển nhiên đã mưu tính sẵn, chỉ cần nhìn bộ dạng là biết chúng đói đến mức không ra hồn người.

"Chia cho ta một phần." Mạnh Uyên yếu ớt nói.

"Được thôi!" Gã mặt sẹo lập tức đồng ý, xách cây gậy mục nát định lao tới bắt người.

"Trời ơi!" Ông già vội vàng che chắn cho đứa cháu sau lưng, rồi gào lên một tiếng thê lương, lao thẳng về phía gã mặt sẹo, bất chấp gậy gộc đánh đập, chỉ một mực ôm chặt lấy eo gã mặt sẹo: "Cháu mau chạy đi!"

Kẻ không sợ chết thì vô địch, nhất thời gã mặt sẹo cũng không làm gì được ông.

"Ông ơi!" Đứa cháu gầy yếu cất tiếng, nghe giọng liền biết là nữ. Thế nhưng đứa cháu không chạy mà lại gào thét, liều mạng muốn lao lên giúp ông mình.

"Tránh ra!" Mạnh Uyên bước lên hai bước, cầm gậy chắn trước mặt đứa cháu, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy gã mặt sẹo dù gì cũng là thanh niên trai tráng, giằng co mấy cái liền đè được ông già xuống, hai tay bóp chặt cổ ông.

"Ha ha, ta giữ được lão rồi, mau đập đầu lão đi!" Gã mặt sẹo điên cuồng hét lên với Mạnh Uyên.

"Được!" Mạnh Uyên nhìn chuẩn thời cơ, một gậy vung xuống, lập tức đánh trúng sau gáy gã mặt sẹo.

Một đòn này gần như dồn hết sức lực cuối cùng của Mạnh Uyên, khiến hắn hoa mắt chóng mặt, đứng không vững.

Gã mặt sẹo lắc lư rồi đổ nghiêng xuống đất.

Gã đồng bọn vốn đã lao đến gần, nhưng nhìn thấy Mạnh Uyên đột nhiên trở mặt, trong tay còn cầm gậy, nhất thời không biết phải làm gì, mặt mày đầy vẻ bối rối.

"Cút." Mạnh Uyên thở hổn hển, quát một tiếng với gã đó, rồi bước tiếp về phía trước.

Thế đạo gian khổ, đây là chút lòng tốt cuối cùng mà Mạnh Uyên có thể cho đi. Giết gã mặt sẹo là vì nắm được thời cơ, còn gã đồng bọn kia, hắn thật sự không còn sức để giết thêm nữa.

Ông cháu vội vàng đuổi theo, gã còn lại quả nhiên không dám bám theo, chỉ lảo đảo bò đến bên xác gã mặt sẹo, khóc hai tiếng rồi không nhịn được mà liếm môi, "Huynh đệ, ngươi thơm quá…"

Nửa ngày sau, Mạnh Uyên gần như kiệt sức, chỉ còn một hơi tàn cầm cự.

"Ăn đi." Ông già thấy Mạnh Uyên đi càng lúc càng chậm, bèn lấy từ trong ngực ra nửa cái bánh.

Mạnh Uyên nhìn ông, chỉ thấy râu tóc lưa thưa, má hóp sâu, rõ ràng đã cận kề cái chết.

"Nếu ta không gắng gượng nổi nữa, xin tiểu huynh đệ hãy chăm sóc đứa nhỏ này." Ông già môi nứt nẻ, cố gắng nặn ra một nụ cười xấu xí, cầu khẩn: "Cho dù không được, cũng đừng để nó bị người ta ăn mất."

Mạnh Uyên nhận lấy cái bánh, mặc kệ ánh mắt chờ mong của đứa trẻ, cứ thế nuốt từng miếng một, đến vụn bánh cũng vét sạch vào miệng, rồi bốc thêm nắm tuyết nuốt vào, mới cảm thấy có chút sức lực, lại tiếp tục cất bước về phía trước.

Ông cháu lẳng lặng đi theo.

Đến tối, tìm được một ngôi miếu đổ nát, nhóm lửa, ba người chen chúc nghỉ ngơi.

Cố gắng chịu đựng đến trời sáng, lại tiếp tục đi thêm một đoạn, liền thấy cuối con đường lớn phía trước có tường thành, rõ ràng là đã thấy đường sống.

Dưới chân tường thành có rất nhiều căn nhà thấp bé, tường đất gạch vụn xen kẽ, hẳn là nơi ở của những người nghèo khổ kiếm sống quanh vùng.

Ngoài ra còn dựng một lán phát cháo, sáu bảy tên nha dịch đang phân phát cháo cho dân. Nếu có dân chạy nạn tranh giành, lập tức sẽ bị quất cho một roi nặng nề.

Thấy được con đường sống, Mạnh Uyên cùng ông già liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều có cảm giác như vừa thoát khỏi chỗ chết.

Nếu còn cầm cự thêm một hai ngày nữa, hoặc là chết bên vệ đường, hoặc là bị bỏ vào nồi nấu.

Xếp hàng đợi rất lâu, mỗi người được lãnh một bát cháo.

Cháo loãng như nước, chỉ lác đác vài hạt gạo nhỏ, soi được cả mặt người. Nhưng dù sao cũng là cháo nóng, đủ để duy trì mạng sống.

“Dân chạy nạn là vậy, bọn họ chỉ cần chạy thoát nạn là được. Còn chúng ta phải lo nhiều chuyện hơn, nào là cứu tế giữa lúc tuyết rơi, nào là phòng ngừa dân loạn.” Bên cạnh có một tên bổ khoái hạ giọng tán gẫu.

Mỗi người chỉ được uống một bát cháo, sau đó không được uống thêm, bị đuổi sang một bên.

Không có chuyện làm công đổi cứu tế, chỉ có cắm cỏ khô lên đầu, chờ cho người ta đến chọn mua như súc vật.

Cách lán cháo không xa có một căn nhà tranh đơn sơ, mấy tên môi giới đang lôi kéo dân chạy nạn.

Ngoài ra còn có mấy chiếc xe ngựa, là nhà giàu tự mình đến chọn người.

Người nghèo nhất sợ gặp phải thiên tai, còn nhà giàu lại thích thiên tai, vì có thể đoạt mua đất đai với giá rẻ, lại còn mua được nô bộc giá rẻ.

“Hậu sinh, có dự tính gì cho mai sau chưa?” Ông già uống cháo nóng, lấy được chút sức lực.

Mạnh Uyên lắc đầu.

Thế đạo khó khăn, lại không có kỹ năng nghề nghiệp gì, ngoài bán thân làm nô lệ, còn có con đường nào khác? Hay là dấn thân vào lục lâm thảo khấu? Nhưng cũng chẳng biết đường nào để dấn thân!

Tuy biết chữ, biết tính toán, nhưng ai lại đi thuê một kẻ dân chạy nạn lai lịch bất minh làm sổ sách cơ chứ?

“Rồi cũng sẽ có cách thôi, làm nô làm tỳ còn hơn chết rét chết đói.” Ông già thở dài, lại nói: “Lão đây họ Khương, sau này chúng ta cũng nên chiếu cố lẫn nhau.”

“Khương lão bá.” Mạnh Uyên đáp, nói: “Ta tên là Mạnh Uyên.”

Hai người vừa nói chuyện, vừa định đi hỏi mụ môi giới xem có con đường sống nào không, thì thấy từ trong thành có một cỗ xe ngựa chạy ra.

Từ trên xe nhảy xuống một thanh niên tuấn tú nhưng lại có vẻ âm nhu, cử chỉ khá là khinh bạc, mặt như bôi phấn, gió lạnh thổi qua còn thoang thoảng mùi hương ngọt ngào khiến người ta phát ngấy.

Có tên bổ khoái tiến lên nịnh nọt, gọi thanh niên kia là Dương quản sự.

Người này hẳn là quản gia của một nhà quyền quý.

Dương quản sự ôm một cái lò sưởi nhỏ, khách sáo đôi câu với tên bổ khoái, sau đó bổ khoái liền gõ chiêng đồng, lớn tiếng hô:

“Dương phủ muốn tuyển mấy tên thư đồng, ai biết chữ thì lại đây!”

Lời vừa dứt, rất nhiều dân chạy nạn cắm cỏ khô trên đầu liền ùn ùn xông lên.

“Ta ta ta! Gia, ta biết chữ!” Một gã trung niên râu ria đầy mặt chen lên phía trước.

“Cút khuất mắt ta!” Dương quản sự đá thẳng một cái, giơ ngón tay chỉ chỏ mắng: “Nghe không hiểu tiếng người à? Gia muốn tuyển thư đồng! Không soi lại xem ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Quả nhiên, trong chốc lát không ai dám lên tiếng nữa.

Đọc sách, biết chữ vốn không phải chuyện dễ dàng, người dân thường mà biết được vài chữ lớn đã là giỏi lắm rồi. Nếu từ nhỏ đã được vào học đường, ắt hẳn là nhà có của ăn của để.

Dương quản sự thấy không ai lên tiếng, lại nói tiếp:

“Không biết chữ cũng được, phải chọn đứa nhỏ tuổi! Đứng thẳng hết lên cho gia xem nào! Nếu được chọn rồi thì sau này ăn ngon mặc đẹp!”

Mạnh Uyên lạnh lùng quan sát, luôn cảm thấy có gì đó không ổn nên cũng không bước lên.

Dương quản sự khoác áo choàng, đi vào đám dân chạy nạn, tiến lên từng người đánh giá, gặp ai vừa mắt còn véo tay, vỗ mông, xem cả răng miệng.

Chẳng giống đang chọn thư đồng, mà như đang chọn súc vật.

Rất nhanh, tên quản sự đi tới trước mặt một thiếu niên, đưa tay nâng cằm cậu ta lên ngắm nghía, hỏi:

“Xương cốt hơi to đấy. Tên gì? Bao nhiêu tuổi rồi?”

Thiếu niên vội đáp lấy lòng:

“Ta tên là Lưu Đại Bảo, năm nay mười sáu tuổi. Gia ơi, ta từ nhỏ đã gánh phân, sức lực đầy mình, làm việc khỏe nhất đó!”

“Tuổi hơi lớn một chút, nhưng tạm được.” Dương quản sự che mũi, như ghét mùi trên người thiếu niên, rồi gật đầu: “Nhìn cũng lanh lợi, thôi ta cũng ráng nhận.”

Lưu Đại Bảo lau nước mắt, biết mình giữ được mạng rồi, đang định quỳ xuống cảm tạ, thì bỗng thấy vạt áo bị ai đó kéo lại.

Người kéo cậu ta là một lão già sắp chết, đang ngồi bệt dưới đất.

“Cụ có chuyện gì vậy? Ta đâu có quen biết gì với cụ.” Lưu Đại Bảo ngơ ngác hỏi.

“Hậu sinh à.” Lão già thu tay vào áo, nhắm mắt, thở ra từng làn khí trắng, nói:

“Chuyện này không phải bán thân đâu, là làm kỹ nam bán ‘cửa hậu’ đấy, phải nghĩ cho kỹ. Giờ ở phủ Tùng Hà vẫn còn nhiều cơ hội sống, thanh niên chịu cực một chút cũng đừng đi vào đường sai lầm.”

“Lão già chết tiệt nói cái gì vậy!” Còn chưa đợi Lưu Đại Bảo trả lời, tên Dương quản sự đã nổi cáu, tiến lên đá lão già ngã lăn, giận dữ mắng: “Làm kỹ nam thì sao? Khinh thường bán ‘cửa hậu’ chắc?”

“Đều sống không nổi nữa rồi, ta cũng đâu nói là khinh thường, chỉ là phải nói rõ cho bọn hậu sinh biết, đó là quy củ.” Lão già ngã dưới đất, yếu ớt vô cùng, nhưng cũng không cầu xin tha mạng.

“Ngươi chính là khinh thường kỹ nam! Người đâu! Đánh cho ta!” Dương quản sự chống tay vào hông, tay kia giơ ngón lan hoa, mắng chửi:

“Thái Tổ tiền triều vì sao lưu lại quá khứ từng làm ăn mày của mình? Gia nói cho mà biết, bởi vì Thái Tổ tiền triều trước khi có được thiên hạ cũng từng làm kỹ nam đấy! Ngươi còn dám coi thường bán ‘cửa hậu’? Ngươi muốn bán thân còn không có chỗ mà bán đâu!”

Tên quản sự này nói cứ như đúng rồi, rõ ràng chính tên quản sự mới là kỹ nam, mới cho rằng thiên hạ ai ai cũng nên giống như hắn ta!

Đám tùy tùng đi theo đồng loạt xông lên, đá lão già không thương tiếc, thật sự là đánh đến chết.

Dân chạy nạn đứng xem ai nấy đều vô cảm, chỉ đờ đẫn nhìn.

Rất nhanh, lão già không còn cử động, bổ khoái đứng bên làm như không thấy gì, còn quay sang trò chuyện với Dương quản sự, hòa khí vui vẻ.

Máu tươi từ đầu mặt lão già chảy ra, hòa vào tuyết vụn, trông chẳng khác nào một vùng hoa mai rụng nát.

Thế đạo gian nan, yêu ma đầy rẫy, nhưng vẫn còn có người giữ lại chút lương tâm cuối cùng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free