(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 50:
TRUYỀN KIẾM
Tác giả: Văn Mặc
------ ~~ ------
Quyển 2: Thái Hồ kiếm hội
Chương 46: Biệt ly
Dịch giả: nhatchimai
Biên tập: 123456vn
Phẩm Yêu Lâu vốn dĩ chỉ là một tửu lâu bình thường với cái tên khác ở Phi Thạch Thành, nhưng hai năm trước, khi thành chủ mới nhậm chức, nó đột ngột đổi tên thành Phẩm Yêu Lâu. Từ đó, quán bắt đầu cung cấp các loại thịt yêu thú đã qua xử lý, lại ngon hơn hẳn các tửu lâu khác, nên nhanh chóng trở thành tửu lâu nổi danh và lớn nhất Phi Thạch Thành.
Bởi vì tửu lâu này có nhiều món ăn làm từ yêu thú, dù là loài bay trên trời hay đi dưới đất, miễn là yêu thú cấp trung, cấp hạ có thể lấy thịt đều có mặt ở đây. Thậm chí thỉnh thoảng còn có những món ăn chế biến từ yêu thú cấp cao. Trong các tửu lâu ở Phi Thạch Thành, chỉ duy nhất quán này có được điều đó.
Kiếm khách và linh kiếm sư thường bàn tán về chủ đề gì nhiều nhất? Chẳng gì khác ngoài yêu thú. Vì vậy, Phẩm Yêu Lâu đã trở thành điểm dừng chân quen thuộc của các kiếm khách và linh kiếm sư. Nếu đã đến Phi Thạch Thành mà chưa thưởng thức tiệc rượu yêu thú tại Phẩm Yêu Lâu, thì đừng vội nói mình đã đến Phi Thạch Thành.
Thường lui tới Phẩm Yêu Lâu đều là những người có danh tiếng, có địa vị. Nhưng mấy ngày gần đây, lượng khách ngày càng thưa thớt, đương nhiên những tửu lâu khác thì khỏi phải nói, chỉ có vài lượt khách ghé qua đã là may mắn lắm rồi. Mỗi ngày, thực khách vào Phẩm Yêu L��u dường như lại vơi bớt đi vài người. Chưởng quầy nhìn chục vị khách lác đác rồi thở dài, không biết ngày mai sẽ có thêm bao nhiêu khách quen rời đi?
Một gã linh kiếm sư phong trần mệt mỏi tiến vào tửu lâu. Gã đặt con vật xuống quầy.
"Nói đi, bao nhiêu tiền?"
Chưởng quầy thò tay sờ nắn hai con yêu thú nhỏ, muốn xem gầy béo thế nào: "Đao Chuỷ Áp Thú, vận may không tồi. Chúng chết chưa quá ba ngày, vẫn còn tươi rói, chắc lọc được hai ba cân thịt. Chốt giá mười lượng bạc nhé!"
Linh kiếm sư gật đầu: "Không cần trả tiền, mang cho ta rượu và thức ăn. Hôm nay ta muốn ăn một bữa ngon lành để ngày mai thảnh thơi lên đường."
Chưởng quầy dặn dò tiểu nhị mang thịt yêu thú đi rồi quay đầu lại hỏi: "Thế nào? Cũng muốn tham gia Thái Hồ Kiếm Hội sao?"
"Chuyện đó đương nhiên, thịnh hội mười năm một lần, là một linh kiếm sư sao có thể bỏ qua đây? Không biết lần này lại có bao nhiêu cường giả leo lên Linh Kiếm Bảng."
Một trong số thực khách đang ngồi, nghe vậy liền rung đùi đắc ý nói: "Có người lọt vào bảng thì dĩ nhiên sẽ có người bị loại khỏi bảng. Hắc hắc, không biết năm kia vị Quỷ Kiếm Văn Mặc đại náo Thanh Thành có giành được một chỗ trong thập đại linh kiếm sư không?"
"Ta thấy chắc chắn phải xếp trong năm người hàng đầu." Có người đáp lại.
Một gã ngồi trong góc cất giọng châm biếm: "Nhóm năm người hàng đầu ư? Hắc hắc, phàm là kẻ có thể đỡ được một kiếm của Kiếm Thánh mà không chết thì phải thuộc top ba!"
"Đúng rồi, tương truyền vị Quỷ Kiếm Văn Mặc sau khi cứu Phương tiểu thư của Phủ Thành chủ chúng ta liền biến mất. Không ai biết hắn đi đâu. Các ngươi nói xem, hắn và Phương tiểu thư của chúng ta có quan hệ gì không? Dám xông thẳng vào Thanh Thành, ngay cả chỗ được mệnh danh là tam đại bí địa cũng dám coi thường, xem là kẻ địch!" Một thực khách than thở.
"Lời đồn đại cho rằng gã thiếu niên kia là kiếm sư đến từ một quốc gia phía nam nước Triệu, hắn đến nước Triệu để rèn luyện và vô tình gặp Phương tiểu thư. Sau đó hắn bị sắc đẹp của tiểu thư chúng ta mê hoặc nên tự nguyện theo đuổi. Nghe nói người này làm gi��o đầu kiếm thuật cho tiểu Thành chủ. Sau khi đối đầu với Thanh Thành thì thân phận bại lộ nên bị sư môn triệu hồi."
"Hừ! Hừ! Hừ! Lão huynh nếu không biết thì đừng nói bừa. Sao ngươi biết Quỷ Kiếm đã trở về nước ư? Ngươi đã nhìn thấy hắn sao? Ta thấy hắn vẫn đang ở Phi Thạch Thành chúng ta! Năm ngoái hai gã linh kiếm sư thất giai ở trong thành gây sự, kết quả ngày hôm sau đã bị treo ở cửa thành ba ngày ba đêm! Còn có lần một gã linh kiếm sư bát giai đi ngang qua nơi đây muốn mượn cớ đoạt Huyễn Lang Kiếm của Định Bắc Hầu. Đêm đó y bị cạo trụi râu tóc. Y không biết ai làm nhưng sau đó không dám bén mảng đến Phi Thạch Thành nửa bước nữa! Ngươi cho rằng ai dám làm điều này?" Một thực khách lớn giọng chất vấn.
Những thực khách khác đều gật đầu, miệng bảo có lý.
"Nói vậy, vị Quỷ Kiếm đại nhân này vẫn đang ở đâu đó quanh đây sao?" Một người trẻ tuổi dè dặt hỏi.
"Đương nhiên." Một thực khách ra vẻ tự hào, đắc ý: "Có khi còn đang ngồi ăn với chúng ta cũng nên, có khi là kẻ ngồi cạnh ngươi đó."
Lời của thực khách khiến cả đám phá lên cười. Một vị kêu to: "Lão Mã ngươi thấy ta có giống không?"
"Phì! Hình dạng ngươi như thế kia, răng cửa mất một nửa, thật đúng là làm ô uế hình tượng Quỷ Kiếm."
Phần đông thực khách lại cười to lần nữa.
Trong lúc đó, ở một góc, một gã kiếm khách đội nón rộng vành lặng lẽ ngồi yên. Hắn dường như lạc lõng với không khí vui tươi trong đại sảnh. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Một cơn gió thổi qua vén tấm khăn che lên. Nếu như có người từng chứng kiến trận chiến ở Thanh Thành năm xưa, nhất định sẽ nhận ra gương mặt này đúng là tên thiếu niên đã xông thẳng vào Thanh Thành hoành tảo quần hùng.
"Đã hai năm rồi..." Mạc Vấn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt sâu thẳm hướng về phía đông: "Cũng đã đến lúc trở về thôi."
Ngày ấy đưa Phương Nhu về Phi Thạch Thành xong, Mạc Vấn không đi ngay mà vẫn ở lại Phi Thạch Thành, vừa tiềm tu, vừa bảo vệ tỷ đệ Phương Nhu.
Trải qua trận chiến ở Thanh Thành, hắn nhận ra mình quả thực chỉ là ếch ngồi đáy giếng, mới có chút thực lực đã vội đắc ý. Đúng là bản thân đã hoàn toàn sai lầm. Trên đời này còn rất nhiều người có thể đánh bại mình dễ dàng. Như Lão Hoắc trưởng lão hay cô gái áo trắng kia thôi. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Mạc Vấn quyết định tạm hoãn về nhà ít nhất cho đến khi hắn tận dụng hết những thứ thu được ở Đại Hoang Sơn. Quả thật, giờ đây hắn đã tiến thêm một tầng nữa rồi.
Vì thế hắn cứ ở lại Phi Thạch Thành, tất nhiên là ở một nơi bí mật gần đó, và bản thân hắn hoàn toàn biến mất trong mắt mọi người. Trận chiến Thanh Thành khiến danh tiếng hắn tăng cao, tất nhiên cũng kéo theo vô vàn phiền phức. Nếu còn ở nơi công khai thì mỗi ngày sẽ có người đến bái phỏng, khiêu chiến, thật là rắc rối. Đương nhiên quan trọng nhất là lão già Kiếm Thánh Hoắc trưởng lão kia! Đêm đó tuy đã đẩy lui đối phương nhưng biết đâu chừng một ngày nào đó lão sẽ trở lại trả thù. Hắn không muốn lại liên lụy tỷ đệ Phương Nhu.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đã hơn một năm rồi. Ngày Mạc Vấn rời khỏi sơn trang đã được hai năm. Lúc này hắn đã tròn mười tám tuổi, đã thành niên! Vóc dáng và tướng mạo đã hoàn toàn thay đổi cứ như thể là người khác. Giờ đây chẳng ai có thể nhận ra cái thân hình ốm yếu năm xưa nữa. Thân hình tuy lớn lên nhưng không quá cao lớn lắm, nhưng trông vô cùng rắn rỏi, khỏe mạnh.
Thành quả hơn một năm tiềm tu cũng đã khá rõ rệt, Hỗn Nguyên Kiếm Khí và Vân Vũ Kiếm Khí đ���u đạt đến trình độ đỉnh cấp thất giai, phỏng chừng chẳng bao lâu nữa sẽ đột phá bát giai. Đây chính là công lao của Băng Vân Kiếm và Lam Ngọc Tiểu Kiếm. Độ cứng cáp của cơ thể cũng tiến bộ rõ rệt, khu quặng mỏ trong Đại Hoang Sơn đã được Phủ Thành chủ tiếp quản nên Mạc Vấn không thiếu khoáng thạch để tu luyện. Sự cứng cỏi của thân thể đã đạt tới trình độ Linh Kiếm Thượng Phẩm, còn đạt đến tầng Tuyệt Phẩm chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng tinh khí Huyền Thiết trợ giúp ngày càng ít nên muốn đột phá trong thời gian ngắn là điều không thể. Đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn quyết định ra đi.
Đứng dậy đi tới quầy, Mạc Vấn đặt xuống một túi tiền nhỏ: "Chuẩn bị một ít thịt muối thượng hạng và bánh rán, ngày mai ta tới lấy."
Chưởng quầy cẩn thận đánh giá hắn rồi đáp: "Mua hết ngần này sao?"
Mạc Vấn gật đầu.
"Các hạ cũng muốn đến Thái Hồ sao?" Ánh mắt chưởng quầy phức tạp.
"Thái Hồ hả?" Đột nhiên Mạc Vấn chợt khẽ giật mình rồi gật đầu. "Qua đó xem sao đã."
Trên mặt chưởng quầy lộ ra vẻ vui mừng, với vẻ mặt đầy tôn kính nói rằng: "Lấy thân phận các hạ, quả thật nên đi. Các hạ yên tâm, những đồ ngài cần, ngày mai tiểu nhân sẽ chuẩn bị đầy đủ."
Nhìn bóng lưng Mạc Vấn khuất dạng khỏi cửa tửu lâu, chưởng quầy khẽ thở dài một tiếng: "Sau này sợ rằng không có thịt yêu thú cấp cao nữa rồi. Ai! May là trong kho còn chút hàng tồn đủ dùng cho mấy tháng tới."
Mạc Vấn rời tửu lâu, hắn đi thẳng đến Phủ Thành chủ. Hắn không vào bằng cửa lớn mà đi lối cửa ngầm tiến vào hậu viện.
"Công tử." Một gã linh kiếm sư tứ giai từ bóng tối hiện thân, hướng về phía Mạc Vấn kính cẩn hành lễ.
Mạc Vấn khẽ gật đầu: "Tiểu thư và Thành chủ có ở đây không?"
"Bẩm công tử, tiểu thư vẫn đang ở Vọng Nguyệt Lâu. Sáng sớm nay Thành chủ đã dẫn Hộ Thành Quân ra khỏi thành đi săn. Đến giờ vẫn chưa về."
"Ngươi đi đi."
Tên linh kiếm sư dạ vâng rồi ẩn vào trong bóng tối. Mạc Vấn liếc nhìn sâu vào hậu viện, hắn thở dài một hơi, lướt mình biến mất.
Ở Vọng Nguyệt Lâu, Phương Nhu đang g��y huyền cầm. Một khúc nhạc du dương thê lương vang lên theo từng nhịp tay thoăn thoắt. Mạc Vấn đứng phía sau nàng lẳng lặng nghe.
Không biết bao lâu sau, đột nhiên dây đàn đứt. Tiếng đàn thê lương im bặt. Phương Nhu ngồi yên, nàng không ngoái lại nhìn. Từ lúc hắn xuất hiện phía sau, nàng đã biết, bởi khí tức quen thuộc mà nàng đã cảm nhận khi ở trên lưng hắn tại Thanh Thành, đã khắc sâu tận đáy lòng. Đúng là khắc cốt minh tâm.
"Ngươi phải đi sao?"
Mạc Vấn im lặng, hắn nhẹ nhàng đáp: "Ừ."
"Có quay lại không?" Hai tay Phương Nhu ấn chặt dây đàn, nàng cố nén cảm xúc.
Mạc Vấn lại im lặng, thật lâu sau mới trả lời: "Không biết."
Hai tay Phương Nhu khẽ run lên, bởi vì dùng sức quá độ. Ngón tay trắng nõn đè dây đàn mạnh quá trở nên trắng bệch. Mãi sau hai bàn tay mới trở lại bình thường. Nàng buông huyền cầm, từ từ đứng lên sau đó quay lại.
Khuôn mặt nàng không lộ rõ quá nhiều đau thương, chỉ có hai mắt hơi đỏ hoe. Nàng cố gắng trấn tĩnh, khẽ nở nụ cười với Mạc Vấn: "Đa tạ ngươi, một năm qua đã chăm sóc hai chị em ta."
Trong lòng Mạc Vấn có cảm giác khó chịu như có vật gì nghẹn ứ nơi lồng ngực: "Đừng khách sáo."
Phương Nhu thản nhiên cười, nàng lấy một vật từ trong tay áo ra: "Vật này đối với ta thì vô dụng. Nó được phụ thân lấy từ trong cổ động ra. Ta nghĩ ở trong tay ngươi hẳn là sẽ phát huy tác dụng lớn."
Ánh mắt Mạc Vấn khẽ chấn động khi nhìn vào ngọc giản trong tay Phương Nhu. Hắn do dự rồi mới nhận lấy ngọc giản: "Cảm ơn."
Trong lòng Phương Nhu đau nhói nhưng vẫn cố nén nước mắt: "Coi như là ta và đệ đệ trả lại ân tình của ngươi. Ngươi không cần cảm ơn."
Mạc Vấn nhìn nàng, hắn do dự một lúc lâu rồi để lại một câu: "Có cơ hội ta sẽ trở lại."
Phương Nhu khẽ rùng mình, nàng ngẩng đầu lên nhìn thì trong lầu các đã không có một bóng người. Bóng hình như ảo ảnh trong mơ đã không còn lưu lại...
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.