Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 36:

Tị Thú Hương là một loại hương liệu đặc biệt. Nó được luyện chế từ phấn hoa của các loại thực vật kết hợp với dịch thể của yêu thú cao giai. Mùi hương của nó bay xa mười dặm. Những con yêu thú trung giai, hạ giai ngửi thấy lập tức phải tránh xa. Vì vậy, chỉ cần không gặp phải yêu thú cao giai thì việc hành tẩu trong Đại Hoang Sơn Mạch sẽ vô cùng an toàn.

Hạ Thủ Ngọc cũng rất quyết đoán, lập tức thu dọn đồ đạc, sau đó xin Thượng Quan cho nghỉ phép rồi hộ tống Mạc Vấn vào núi.

Bây giờ đã vào mùa đông, Đại Hoang Sơn Mạch vốn là rừng rậm sum suê cũng bắt đầu trút lá. Rất nhiều cây cổ thụ chọc trời không chịu nổi sự khắc nghiệt của gió lạnh. Những lá cây xanh đã dần rơi rụng, để lộ những cành cây khẳng khiu. Cũng may chỗ này có vị trí khá đặc biệt, mùa đông không quá lạnh, ít khi có tuyết rơi. Nếu chẳng may bão tuyết ập đến, dù là Mạc Vấn cũng phải tính toán lại hành trình của mình.

Mùa đông, hoạt động của các loài thú cũng thưa thớt hẳn, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp trường hợp cực kỳ nguy hiểm bởi khi thức ăn không còn, vì sự sinh tồn, những con yêu thú sẽ tấn công bất cứ thứ gì có thể trở thành con mồi, cho đến chết mới thôi. Nhưng Mạc Vấn và Hạ Thủ Ngọc có đeo Tị Thú Hương nên tránh được mọi nguy hiểm kiểu này. Hành trình cực kỳ thuận lợi. Hai người không hề gặp phải bất kỳ con yêu thú nào.

Thế nhưng Hạ Thủ Ngọc dù sao cũng là phụ nữ, lại không có kiếm khí của linh kiếm sư. Tuy thể chất không tệ nhưng cứ đi được hai ba canh giờ lại phải nghỉ ngơi lấy lại sức. Hơn nữa tốc độ di chuyển cũng không nhanh, mỗi ngày đi được chừng sáu mươi, bảy mươi dặm, cứ đi liền ba mươi dặm là phải nghỉ một lần.

Hai người cứ đi rồi nghỉ chừng bảy ngày thì một ngọn núi cao vút hiện ra trước mắt. Ngọn núi cao vạn trượng so với mặt biển, nó nghiêng hẳn về một bên. Ngọn núi giống hình dáng con bò đang cúi đầu, có hai mỏm núi nhô lên như hai chiếc sừng đang giương thẳng lên trời.

“Đó chính là ngọn Thiết Ngưu Phong.” Hạ Thủ Ngọc chỉ vào ngọn núi có hình dạng kỳ dị nói.

Mạc Vấn gật đầu. Hắn hít sâu một hơi, trong lòng có chút căng thẳng. Đã đến đây, coi như nhiệm vụ của Hạ Thủ Ngọc đã hoàn thành. Đến lúc chia tay, Hạ Thủ Ngọc muốn tiếp tục đi cùng nhưng bị Mạc Vấn cự tuyệt. Bởi lẽ việc xâm nhập vào Đại Hoang Sơn đã quá sâu rồi, nhỡ đâu gặp phải một con yêu thú cao giai. Mạc Vấn đương nhiên không sợ nhưng hắn không có thực lực đủ để bảo vệ nàng, vì nàng chỉ có chiến lực cấp tam giai mà thôi.

Bị Mạc Vấn từ chối, Hạ Thủ Ngọc khá giận dữ nhưng thấy Mạc Vấn kiên quyết, nàng chỉ đành giận dỗi quay về.

Chờ Hạ Thủ Ngọc đi rồi, Mạc Vấn mới thu hồi ánh mắt. Hắn gỡ Tị Thú Hương treo trên hông xuống rồi vận lực bóp chặt. Tị Thú Hương hóa thành phấn vụn theo gió bay đi. Đối với những yêu thú cao giai cường đại, Tị Thú Hương e rằng có hiệu quả ngược lại, không những không xua đuổi được chúng mà còn có thể dẫn dụ chúng tới, cho nên Tị Thú Hương chỉ còn hiệu quả đến lúc này mà thôi. Sau khi bỏ Tị Thú Hương, Mạc Vấn nhìn chăm chú vào ngọn Thiết Ngưu Phong một lượt rồi phi nhanh tới chân núi.

Hạ Thủ Ngọc tức giận nhanh chóng xuống núi, trong lòng thỉnh thoảng lại oán giận Mạc Vấn không hiểu lòng người. Đi được nửa đường thì nàng không yên lòng, bèn dậm chân rồi theo đường cũ quay trở lại, lần theo dấu vết Mạc Vấn để lại mà đuổi theo.

Mấy canh giờ sau, Hạ Thủ Ngọc khóc không ra nước mắt vì đã mất dấu rồi, đành phải dừng chân ở trong cánh rừng tùng. Nàng không tìm được dấu vết Mạc Vấn đ��� lại. Hắn chắc hẳn đã đi với tốc độ cực nhanh, di chuyển không ngừng nghỉ, nên mới không còn dấu vết gì lưu lại như vậy.

Bất đắc dĩ, Hạ Thủ Ngọc đành quay trở về. Thế nhưng khi nàng mới đi được mấy bước, ánh mắt đột nhiên khựng lại, sau đó liền chạy nhanh đến một chỗ có tro bụi màu đen và dừng lại. Nàng dùng một nhành cây gảy gảy tro tàn rồi quan sát xung quanh, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc. Bởi vì trước đó không lâu có một nhóm người đã cắm trại ở đây, với số lượng hơn năm người.

Chẳng lẽ có một nhóm thợ săn khác cũng tới đây săn thú? Không đúng rồi, mùa đông có mấy thợ săn lại dám xâm nhập sâu vào sơn mạch thế này? Nàng lắc đầu bỏ qua lý do này. Bất kể nguyên nhân là gì, quả thật đã có người đến chỗ này.

Do dự một lát, Hạ Thủ Ngọc lần theo dấu vết còn sót lại. Nàng quyết định, nếu quả thật đây là nhóm thợ săn ở Phi Thạch Thành, nàng sẽ chủ động gia nhập. Nàng sẽ cùng bọn họ trở về. Dù sao, những người dám đi sâu vào Đại Hoang Sơn cũng thường khá hào sảng. Nếu như là kẻ xấu, nàng sẽ không tiếp xúc với bọn chúng.

Lần theo dấu vết để lại, Hạ Thủ Ngọc đi qua hai đỉnh núi liên tiếp thì một khe núi hiện ra trước mắt. Nàng leo lên sườn núi gần đó, nhìn ra phía xa. Cảnh tượng trước mắt khiến hô hấp của nàng ngưng trệ!

Đây là công trường khai thác quặng. Sâu bên trong khe núi là một mỏ quặng khổng lồ. Thỉnh thoảng từ trong mỏ quặng có những thợ đào mỏ quần áo lam lũ ra vào. Họ cầm từng cục khoáng thạch màu xám bạc hoặc màu đen, xếp chồng chất trên khoảng đất trống trước mỏ quặng. Có mấy người ăn mặc chỉnh tề đang phân loại những khoáng thạch có giá trị vừa được mang ra.

Điều khiến Hạ Thủ Ngọc kinh hoảng không phải là khoáng thạch, mà là những thợ đào mỏ kia. Họ rõ ràng không phải tự nguyện làm việc này. Khắp cả khe núi có đến trăm tên kiếm sĩ trang bị cung tên đầy đủ canh gác. Có hơn mười tên tay cầm roi da đứng rải rác khắp nơi trông chừng đám thợ đào mỏ ra vào, hễ có người nào thoáng nghỉ, bọn chúng sẽ vung roi da "chào hỏi".

Trong lúc Hạ Thủ Ngọc đang quan sát thì một người thợ đào mỏ dường nh�� chịu không nổi, bèn ngã xuống đất. Lập tức một tên hung thần ác sát nhào tới, trút liên tiếp mười mấy roi lên người hắn. Khi thấy người thợ đào mỏ không còn sức đứng lên, gã quay sang ra hiệu với tên kiếm sĩ canh gác bên cạnh. Ngay lập tức có hai tên kiếm sĩ tiến tới. Một tên rút kiếm đâm thủng cổ họng người thợ đào mỏ, sau đó cả hai tên cùng kéo thi thể ra ngoài khe núi.

Hạ Thủ Ngọc lấy tay bịt miệng. Cho dù ở Phi Thạch Thành cạnh tranh sinh tồn rất kịch liệt, nhưng nàng chưa từng chứng kiến chuyện vô nhân tính đến mức này. Nàng vô lực ngã ngồi xuống bụi cỏ để lấy lại bình tĩnh, rồi sau đó mới tung mình đứng dậy, cực kỳ cẩn thận lần theo hai tên kiếm sĩ đang kéo xác người thợ kia.

Bên trong khe núi, trên ngọn tháp hình kiếm được dựng thô sơ có một người trung niên. Dường như gã nhận thấy điều gì đó, liếc nhìn giữa sườn núi một cái, miệng khẽ cười nhạt...

Hạ Thủ Ngọc lần theo hai gã kiếm sĩ đến mấy dặm thì thấy chúng leo lên một sườn núi thấp bé. Chúng lẳng thi thể người thợ đào mỏ kia xuống, sau đó phủi tay rồi theo đường cũ quay về.

Chờ hai tên kiếm sĩ kia đi xa, Hạ Thủ Ngọc mới leo lên đỉnh sườn núi đó. Khi lên đến đỉnh, cảnh tượng trước mắt khiến nàng hét lên một tiếng, thân thể mềm nhũn ngã ra rồi lăn xuống. Nàng nhìn thấy cảnh tượng chẳng khác gì địa ngục trần gian. Trên sườn núi có vô số hài cốt đã mục nát. H�� Thủ Ngọc cả đời chưa từng thấy cảnh tượng nào khủng khiếp đến như vậy.

Bị ngã từ trên sườn núi xuống, nàng va phải thi thể người thợ mỏ vừa bị quẳng xuống. Toàn thân Hạ Thủ Ngọc run rẩy, bàn tay khua khoắng, đầu óc mê muội. Nàng cảm thấy bàn tay ươn ướt, bèn cúi đầu nhìn. Một tiếng thét chói tai hãi hùng vang lên, bởi tay nàng vừa chạm vào cổ họng người thợ mỏ, máu tươi dính đầy bàn tay phải.

Đẩy thi thể người thợ mỏ ra, Hạ Thủ Ngọc mới trấn tĩnh trở lại. Mắt nàng vô tình nhìn lướt qua rồi khựng lại. Nàng buộc phải ngừng lại, nhìn kỹ khuôn mặt người thợ mỏ kia. Sau đó nàng vọt tới, điên cuồng hất tung mái tóc của người đó lên để xem kỹ khuôn mặt hơn.

Trong nháy mắt, sắc mặt nàng trở nên trắng bệch, toàn thân run rẩy không ngừng. Người này, nàng biết! Nửa năm trước, chính nàng, khi còn là tiểu đội trưởng đội tuần sơn, đã từng gặp người thợ săn này, hắn thuộc một nhóm thợ ở phía nam Phi Thạch Thành. Người này vốn dĩ nàng tưởng đã chết cách đây nửa năm, thế mà nay nàng lại chứng kiến cái chết thật sự của hắn! Hạ Thủ Ngọc kinh hoàng.

Ngồi một lúc lâu, Hạ Thủ Ngọc mới đứng lên. Nàng điên cuồng nhìn kỹ những gương mặt khác. Mấy khuôn mặt chưa bị yêu thú ăn hết đều được nàng nhìn kỹ. Những khuôn mặt loáng thoáng quen thuộc, nhưng đã thay đổi khá nhiều. Trong lòng Hạ Thủ Ngọc tê cứng, nàng ngã bệt xuống mặt đất.

Đúng lúc này, có một tiếng động rất khẽ. Hạ Thủ Ngọc còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy tê buốt ở cổ, trước mắt bỗng tối sầm, mất đi tri giác...

“Cút! Cút! Ta không ăn! Đều cút hết cho ta!” Liễu Nguyệt Khung phát điên như một con dã thú, hắn hất toàn bộ đồ ăn ngon lành xuống đất. Dầu mỡ, món ăn vương vãi đầy trên mặt thảm. Mấy đứa tỳ nữ xinh đẹp quỳ rạp, run rẩy.

“Ngươi! Tới đây!” Sắc mặt Liễu Nguyệt Khung âm trầm độc địa, hắn giơ tay chỉ vào một tỳ nữ. Đứa tỳ nữ bị gọi co rúm cả người lại, ánh mắt sợ hãi lộ vẻ tuyệt vọng, giật mình bò đến bên cạnh Liễu Nguyệt Khung rồi nằm im.

Nhìn tỳ nữ nằm im dưới chân, trong mắt Liễu Nguyệt Khung lóe lên một luồng thú tính hung tàn. Bàn tay phải không biết rút ở đâu ra một cây roi ngựa, quật xuống liên hồi. Roạt! Tỳ nữ kêu thảm một tiếng, lưng áo rách một mảng lớn, để lộ một vệt hằn trên làn da tuyết trắng giống như một con rết nằm trên lưng.

"Kêu đi! Gào to lên!" Liễu Nguyệt Khung cười ha hả như điên dại, cây roi trong tay hắn không ngừng quật xuống thật mạnh.

Chẳng mấy chốc, đứa tỳ nữ đã hấp hối. Quần áo trên người nàng hoàn toàn bị roi xé nát. Toàn thân không còn chỗ nào nguyên vẹn.

Bộp! Hắn vứt cây roi ngựa vào trong vũng máu rồi co quắp trên ghế.

Hai gã linh kiếm sư tam giai từ ngoài cửa xông vào xách đứa tỳ nữ đang hôn mê ra ngoài. Đúng lúc này, một thanh âm từ bên ngoài truyền tới: “Đứa nào chọc cho Khung nhi tức giận thế?”

Theo tiếng nói, một gã nam tử hơn ba mươi tuổi tiến đến cửa phòng, đồng thời một luồng khí tức dao động hơn xa cấp thất giai bao phủ cả gian phòng.

Hai gã linh kiếm sư cấp ba lập tức kéo đứa tỳ nữ sang một bên, rồi đồng loạt quỳ gối cung kính thưa: “Ra mắt Lục gia.”

Gã nam tử phất tay, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười yêu chiều Liễu Nguyệt Khung.

Liễu Nguyệt Khung nhìn thấy nam tử, đầu tiên sửng sốt, sau đó mừng như điên. Hắn nhảy xuống ghế reo lên: “Lục thúc! Sao người đã về rồi?”

Gã nam tử cưng chiều xoa đầu Liễu Nguyệt Khung: “Lục thúc theo trưởng bối trong sư môn tiến vào Đại Hoang Sơn làm chút việc, tiện thể trở về xem xét một chút.”

“Lục thúc, người làm chủ cho Khung nhi với. Khung nhi bị người ta chặt cánh tay trái rồi!” Hai mắt Liễu Nguyệt Khung đỏ lên, toàn bộ uất ức bày tỏ ra ngoài.

Nội dung này được đội ngũ truyen.free chuyển ngữ, vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free