Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 9

Nếu hỏi mọi người tại thời đại này, địa phương nào nổi tiếng nhất trên thế giới hiện nay, ắt hẳn tất cả sẽ cùng quy về một đáp án. Nơi ấy chẳng phải một trong bảy đại kỳ quan của tân thế giới, cũng chẳng phải một quốc gia riêng biệt, mà chỉ là một hòn đảo.

Một hòn đảo lơ lửng giữa không trung, trên bầu trời Thái Bình Dương, với hệ thống phòng ngự mạnh mẽ tột bậc. Nơi đây từng thách thức cả thế giới dội bom vào, chỉ để kiểm tra khả năng phòng ngự của những quầng sáng bao quanh nó.

Trên đảo, ngoại trừ những cánh rừng vô tận cùng đủ loại sinh vật kỳ lạ mà tuyệt đẹp, ở trung tâm là một thành phố với những kiến trúc sắp xếp thành một vòng tròn pháp trận khổng lồ. Chính giữa pháp trận ấy là một tòa nhà cao chọc trời.

Nếu bạn đứng ở rìa thành phố, cố gắng ngửa cổ lên với hy vọng nhìn thấy đỉnh của nó, e rằng cũng đành phải ngán ngẩm từ bỏ, vì tầng mây dày đặc đã che khuất không biết bao nhiêu phần của tòa nhà.

Toàn bộ tầng cuối cùng của kiến trúc chọc trời đặc biệt này chỉ dành riêng cho tầng lớp lãnh đạo tối cao của IMI, gồm một nam và ba nữ – King và ba vị Fake Queen. Tuy những ngày gần đây chỉ còn lại một người, khiến nơi đây vắng lặng đến dị thường, nhưng không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp xa hoa cùng sự tráng lệ của nó.

Những đãi ngộ của các tầng lớp dưới, hay phòng tổng thống trong các khách sạn 7 sao dưới kia, thật không thể nào sánh bằng.

Trong căn phòng làm việc đặc biệt sang trọng của mình, Stellar như quên đi thời gian và không gian xung quanh. Hai tay nàng không ngừng lật, đọc, ký duyệt những văn bản liên quan đến mọi việc diễn ra trên trái đất này. Thông tin tình báo về mọi sự kiện quan trọng ở mặt đất dưới kia, được các nhân viên tổng hợp, quy nạp từ trăm ngàn dãy số, sau đó gói gọn vào một văn bản đơn giản, nhưng số lượng vẫn rất nhiều, làm nàng mệt mỏi không sao kể xiết.

Người đẹp trong bộ đồ công sở, chăm chú làm việc, quả thật toát lên một mỹ cảm đặc biệt.

Nhưng nếu có ai biết được rằng, những tờ giấy xếp ngay ngắn trong căn phòng này, đều là những mệnh lệnh tối thượng, có thể quyết định sống chết của một tập đoàn bình thường, thì liệu còn ai có tâm tư thưởng thức vẻ đẹp của nàng nữa không.

Căn phòng vốn luôn vắng lặng, lâu lâu chỉ nghe thấy tiếng lật giấy cùng bút ký, trái ngược hẳn với vẻ xa hoa tráng lệ vốn có của nó.

Nhưng hôm nay, sự yên tĩnh đã lâu của căn phòng đột nhiên bị phá vỡ.

"Stellar, chị đang làm gì vậy?!" Một giọng nói lanh lảnh vang lên sau cánh cửa văn phòng. Và rồi, chẳng đợi chủ nhân căn phòng trả lời, người nói đã tự động mở cửa, hai chân nhún nhảy bước vào.

"Em không có buổi diễn nào gần đây à? Cứ đi lang thang cả ngày vậy sao?!" Stellar chẳng buồn nhìn người đến, nàng vẫn đang không ngừng xét duyệt đống tài liệu cao như núi trên bàn. Khuôn mặt vốn luôn anh khí sáng bừng của nàng lúc này ẩn chứa chút mệt mỏi. Bộ trang phục công sở vừa vặn bó sát lấy thân hình hoàn mỹ, nhưng lại bị một núi giấy tờ đang cần xét duyệt che đi phân nửa.

Mái tóc vàng óng, vốn luôn xõa tự nhiên, nay cũng được búi gọn lên để lộ ra một khuôn mặt tuyệt mỹ, nhưng đôi mày vẫn đang nhíu chặt.

Từ lúc King không còn cách nào sử dụng chân lý thoải mái, mất đi một siêu máy tính công suất cao, mọi việc trên Trường Sinh Đảo đều do một tay Stellar gánh vác. Dù có hội đồng trưởng lão chia sẻ trách nhiệm, nhưng công việc quả thật vẫn còn rất nhiều. Hai vị Fake Queen khác, một người đã biến mất mười lăm năm, còn người trước mắt Stellar đây lại không hề có hứng thú gì với công việc của đảo. Hết cách, chị cả như nàng chỉ còn cách gánh vác phần việc này. Vì vậy, dù có tới ba Fake Queen quyền hạn ngang nhau, nhưng người thực sự điều hành Trường Sinh Đảo chỉ có Stellar mà thôi.

"Ài, đừng có nói như lúc nào em cũng rảnh rỗi đi phá phách thế!" Cô gái vừa bước vào phòng gắt gỏng. Nàng vừa bước vào đã đem lại cho căn phòng đầy vẻ trang trọng này một làn gió xuân ấm áp. Trái ngược hẳn với Stellar, nàng chỉ mặc chiếc áo màu trắng nhìn qua hết sức bình thường, bên dưới là chiếc quần ngắn chỉ dài có bảy phân màu đen bó sát vào cặp đùi thon thả, chân đi giày thể thao. Cả người toát lên cảm giác vừa thoải mái vừa dễ chịu, cứ như đây chỉ là cô em gái hàng xóm dễ thân dễ quen thôi vậy. Mái tóc màu hạt dẻ được buộc lệch sang một bên vai, trông lại càng thêm năng động, tràn đầy sức sống.

"Chẳng lẽ không phải thế à? Ren, em cũng chẳng phải trẻ con nữa. Nếu có thời gian chạy quanh thì giúp chị xử lý công việc trên đảo đi. Trước khi King trở về, cố gắng giúp hắn ổn định mọi chuyện đi!" Stellar lạnh nhạt đáp.

"Chị với King như bạn của nhau ra cả rồi, chẳng thú vị gì cả. Dù gì mấy việc trên đảo em cũng chẳng hiểu, ai làm được thì người ấy lo thôi. Thế, thực nghiệm đảo thế nào rồi?" Ren bĩu môi nói.

"Shaorin vừa báo về, bị lộ rồi. Mấy lão già đó không ngờ lại mở cửa đảo sớm hai năm, ném một đống thiên tài lên, chuẩn bị đề ra ứng cử viên có thể thách đấu với King." Đối với việc này, Stellar không còn giữ vẻ thờ ơ nữa. Nàng hạ nhẹ cây bút đang ký không ngừng xuống, ngưng trọng nói. Mấy trưởng lão, bốn ông già bất tử đó có lẽ không biết, nếu King xảy ra chuyện, Trường Sinh Đảo sẽ trở lại như khi ở Thần Giới, hoàn toàn đóng cửa phong bế với bên ngoài, cho đến khi nó tuyển chọn được chủ nhân mới. Đến lúc đó, ai cũng chẳng có chỗ tốt.

Và quan trọng hơn cả là: mạng sống của ba Fake Queen đều gắn với King qua một lạc ấn truyền thừa. Nếu King chết, ba người cũng phải an táng theo hắn.

"Hôm qua em đã biết chuyện này rồi nên mới chạy vội đến đây. Vốn định đưa Hậu Nghệ Cung cho Thần Tiễn, để hắn dẹp hết đám thí sinh tham dự, rồi thua King lúc thách đấu, thế là xong, mấy lão già cũng chẳng nói gì được nữa. Ai ngờ lần chọn lọc này lại nổ ra sớm như vậy." Ren thở dài.

Stellar chợt im lặng, ném cho Ren một ánh mắt xem thường rõ ràng làm nàng cảm thấy khó hiểu, liền nhếch nhếch chân mày, kỳ quái hỏi:

"Nhìn em như vậy làm gì, chưa thấy thần tượng bao giờ à?"

Day day huyệt thái dương, Stellar bất đắc dĩ nói:

"Em… ��úng là đồ đầu đất mà. Yêu cầu vô lý như vậy, Thần Tiễn lại là loại cao ngạo, em nghĩ gì mà dám bảo hắn nghe theo?! Giờ thì hay rồi, trên đảo không có ai ước thúc, Hậu Nghệ Cung chắc chắn không quản hắn. Lỡ hắn bức xúc lên đòi quyết đấu với King ngay trên đảo thì sao?!"

Nghe đến đây, khuôn mặt tinh xảo của Ren đổi sắc liên tục, từ trắng bệch rồi sang đỏ bừng giận dữ, sát khí không chút nào kềm nén được tỏa ra mạnh mẽ.

Một luồng uy áp mãnh liệt làm cho cả tòa nhà hơn trăm tầng như bị lung lay. Tất cả các nhân viên bên trong đều cảm thấy phải chịu một áp lực chưa từng có.

"Chuyện gì xảy ra vậy, tôi thấy khó thở quá..." Một nam nhân viên trẻ tuổi quay sang đồng nghiệp mặt đau khổ hỏi.

"Uy áp này... là của Queen, người đang tức giận..." Một nhân viên với dáng vẻ trung niên cũng run rẩy quay sang giải thích cho hắn.

"Mạnh vậy sao?! Thể chất của chúng ta ít nhất cũng hơn người bình thường cả chục lần, vậy mà... ôi, nếu không phải đang ngồi, cháu chỉ muốn quỳ xuống mất." Một nhân viên trẻ khác cũng nhăn nhó nói.

Stellar tất nhiên cảm thấy tình trạng của mọi người trong tòa nhà. Nàng khẽ búng tay, cục tẩy trên bàn bị một luồng sức mạnh cuốn lên, mạnh mẽ bắn thẳng đến trán của Ren, đánh bốp một cái, làm cô nhóc kêu lên một tiếng oai oái, cả người bị lùi lại đằng sau một hai bước.

"Đủ rồi. Giờ có nói gì cũng chẳng được tích sự gì nữa. Thực nghiệm đảo hoàn toàn biệt lập với thế giới này, từ giờ chúng ta cũng chỉ có thể đứng nhìn thôi. Thu lại cái áp lực ngu ngốc của em đi, định hù dọa mọi người trong tập đoàn này à?!"

Ren tiu nghỉu, áp lực đang tỏa ra bỗng chốc biến mất. Giờ nhìn nàng chẳng khác gì một cô bé bình thường, chỉ là cô bé này hơi có chút xinh đẹp quá mức. Khuôn mặt dễ thương đang phồng mồm trợn má cúi xuống, bộ dáng ủy khuất. Chẳng ai có thể liên hệ được uy áp khủng khiếp vừa rồi là từ cô bé này tỏa ra.

Các nhân viên trong tập đoàn lúc này mới thở ra một hơi. Tuy không hiểu sao áp lực đột nhiên xuất hiện, rồi lại đột nhiên biến mất, nhưng nghe các tiền bối lâu năm nói đến nguồn phát ra uy áp khổng lồ này, mỗi một người đều sinh ra chút kính sợ với tầng lớp lãnh đạo của tập đoàn.

"Hay là chúng ta cùng hợp sức phá cấm chế trên đảo, cướp King ra?!" Ren vẫn không cam lòng nói.

"Không thể được. Trừ khi có sức mạnh cao hơn 50% năng lượng cube, còn lại cũng chỉ có King và Queen là được đặc quyền ra vào đảo mà không bị hạn chế gì thôi."

"Hừ, ba chúng ta hợp lực lại, chẳng lẽ không đánh nổi một đòn vượt quá 50% sức mạnh cube à?!"

"Có thể, nhưng như thế sẽ hủy diệt một nửa hòn đảo. Ngộ nhỡ King đang ở chỗ đó, lúc này hắn dùng 1% sức mạnh cube cũng vất vả, chỉ sợ chúng ta chưa lên được đảo hắn đã thành bụi khí quyển rồi." Stellar kiên nhẫn giải thích. Nàng cũng sợ một khi không nói rõ, con nhóc chuyên làm càn trước mắt đây sẽ thực sự mạnh mẽ tìm cách xông vào đảo.

"Được rồi, đừng có tìm cách lên đảo nữa. Tóm lại, ngoại trừ King và Queen, cũng chỉ có các thiên tài dưới 20 tuổi, sử dụng được sức mạnh th��p hơn 10% cube là được phép ở trên đảo thôi. Cấm chế trên đảo rất nhạy, cũng đừng mơ giảm sức mạnh xuống để lên đảo. Hậu Nghệ Cung là ngoại lệ duy nhất đấy." Thấy Ren vẫn còn định tìm cách, Stellar đành nói trước, chặn họng cô nhóc lại.

"Tức thật, dù chúng ta cũng được gọi là Queen, vẫn không thể so sánh với cô ta sao?!" Ren bực mình nói.

"Là Fake Queen." Stellar thở ra một hơi nói.

Đúng lúc này, không khí trong gian phòng có một chút rung động nhè nhẹ. Stellar và Ren đều không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn đến hàng ghế salon bên góc trái căn phòng. Một thiếu nữ áo đen không biết từ khi nào đã an tĩnh ngồi đó. Nàng mặc một bộ váy áo màu đen, cùng màu với mái tóc bóng mượt của mình, tạo một cảm giác u tĩnh, nhưng không hiểu sao, nhìn vào ai cũng thấy hết sức thanh thản, nhẹ nhàng. Chỉ là cặp mắt luôn nhắm chặt làm cho nàng có thêm một vẻ thần bí lạ thường.

Cô gái này chính là người đã nói chuyện với Tiểu Bạch và ứng phó với năm người đám trưởng lão sau khi King bị chuyển đi. Fake Queen thứ hai của Trường Sinh Đảo, Shaorin.

Cảm nhận được ánh mắt của hai người còn lại trong phòng, thiếu nữ nhẹ nhàng cười nói, giọng nói thanh thúy, dễ nghe vô cùng:

"Lâu lắm không gặp, Ren."

"Chị... Shaorin...!!!!"

Ren ngay lập tức nhận ra cô gái này là ai, vui mừng hét lên, đồng thời nhảy chồm vào ôm chặt cứng lấy nàng. Shaorin cũng không có hành động gì đặc biệt, chỉ khẽ đưa tay xoa xoa mái tóc màu hạt dẻ của Ren, đồng thời vừa cười mỉm vừa lắc đầu ra vẻ bất đắc dĩ với Stellar ở bên.

"Có gì để sau hãy nói. Ren, em chuẩn bị đi, chị có cách đưa em lên đảo."

Câu nói nhẹ nhàng mà Shaorin nói ra làm hai người còn lại trong phòng không khỏi trợn mắt lên kinh ngạc.

Bản dịch tinh tuyển này do truyen.free độc quyền phát hành, xin quý độc giả vui lòng không phổ biến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free