Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 29:

Tiếng súng trong rừng

Tâm trạng Takeshi chìm trong lo âu, mà rừng thì cứ lầm lì trải đầy thảm lá rụng. Ánh đỏ của thảm lá hắt lên cả bầu trời ánh ỏi, khiến cho sắc mặt của hắn và Shirayuki cũng mang màu đỏ theo.

Vất vả lắm Takeshi mới mang được Shirayuki đến chỗ này, xung quanh toàn những loài cây mà theo hắn là tốt cho sức khỏe, đơn giản vì hắn chẳng biết chữa trị cho cô ra sao.

Takeshi từng đọc được ở đâu đó rằng, nhiều cây cối trong rừng như tùng, bồ công anh... sẽ tỏa ra mùi hương thảo dược có lợi cho người bệnh. Mùi hương quý giá này không chỉ chữa khỏi những chứng bệnh thường gặp, mà còn giúp tăng cường sức khỏe.

Chỉ là hắn cũng chẳng mấy chắc chắn, bởi lẽ những chuyện này trước nay đều do Shirayuki lo liệu, ghi nhớ hộ hắn. Takeshi từ nhỏ đã dồn hết tinh lực vào việc vẽ bùa chú cùng tôi luyện thần thức, nào có thời gian bận tâm đến những việc khác.

Ngay cả những lần tham gia quân đội, đối mặt với chiến trường hiểm nguy trong các nhiệm vụ đặc biệt để tôi luyện bản thân, vẫn luôn có binh lính do người của gia tộc cải trang đi theo, chăm sóc hắn chu toàn mọi mặt.

Shirayuki vẫn ho ra máu không ngừng. Cú đá tiện tay kia của Ren đã làm gãy mấy đoạn xương sườn của nàng, e rằng những mảnh xương gãy đã đâm vào phổi.

Nàng lâm vào tình cảnh này cũng là vì đỡ đòn cho hắn.

Takeshi từ nhỏ đã được dạy rằng, những người như Shirayuki chỉ là vũ khí hình người trong tay gia tộc, không cần bận tâm quá nhiều.

Nhưng cho dù một kiếm sĩ đã mang theo thanh kiếm của mình mười năm, đột nhiên một ngày phát hiện nó sắp hỏng hóc, thì tâm trạng y cũng nào có thể tốt đẹp được? Takeshi nghĩ bụng, đã quen có cô gái này ở bên cạnh hơn mười năm, hắn tuyệt nhiên không muốn nàng cứ thế bỏ mạng.

“Đừng nói gì nữa, ngươi càng nói máu sẽ càng tuôn ra nhiều hơn, ta cũng chẳng biết phải làm sao!” Takeshi vẫn ra vẻ chủ nhân ra lệnh cho người hầu, nhưng nửa câu sau đã phơi bày tâm trạng lo lắng cùng sự bất lực tột độ của hắn.

“Ngài không cần lo cho tôi… tình trạng cơ thể mình… tôi tự biết.” Shirayuki nói dối, bởi nàng không muốn hắn trông thấy vẻ mặt sầu não của mình. Thực tế, có một mảnh xương đã đâm xuyên tim nàng, khiến máu không ngừng trào ra theo mỗi nhịp thở.

Nàng còn sống đến bây giờ, hoàn toàn là nhờ sự cải tạo của kén ánh sáng bao bọc lấy nàng, cùng với Thần tiễn trong lúc cả hai đột phá.

“Câm miệng cho ta! Kẻ bệnh tật thì cứ nằm yên ��ó đi! Không cần lo cho ngươi ư?! Ngươi là tài sản của ta, làm sao có thể không lo được?!” Takeshi bực mình quát lớn.

Đúng lúc này, tiếng hét của vị tiểu hòa thượng cũng vọng đến, nhưng Takeshi không mấy bận tâm. Giờ đây, bọn họ bảo toàn tính mạng còn khó khăn, nào quản được chuyện khác? Chỉ là sau đó, lại có một âm thanh khác thường xuất hiện.

Một tiếng súng nổ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

Takeshi gần như ngay lập tức nhận được tín hiệu thần thức báo về: có kẻ đang tiến đến gần chỗ bọn họ. Trước khi đặt Shirayuki ở đây để tìm cách chữa trị cho nàng, hắn đã bố trí khá nhiều thần thức cảnh giới xung quanh dưới hình dạng những sinh vật nhỏ. Bất cứ kẻ nào cũng sẽ rất khó phát hiện hay né tránh được chúng.

Nhìn sắc mặt Takeshi biến đổi cùng tiếng súng, Shirayuki cũng đoán được phần nào. Lúc này Takeshi đang rất yếu. Hắn đã triệu hồi Bách Quỷ Dạ Hành hai lần trong một ngày, rồi còn cưỡng ép thúc giục cỗ xe ngựa tăng tốc. Việc thần thức cảnh giới xung quanh có thể hoạt động cũng đã là kỳ tích rồi. Bọn họ quả thật không có nhiều sức phản kháng vào lúc này. Nàng bắt đầu nặng nề cử động thân thể.

“Shirayuki, hãy nằm yên.” Takeshi đứng lên, nghiêm giọng nói.

“Tôi vẫn có thể…” Shirayuki cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng ngay lập tức khuỵu xuống, máu trong miệng vẫn không ngừng trào ra. Cứ đà này, e rằng chỉ nửa tiếng nữa thôi, dù cơ thể đã đư��c cải tạo cũng không thể gắng gượng nổi. Nàng vốn muốn dùng một mạng đổi một mạng, để lại chút hy vọng cho Takeshi, nhưng trong tình cảnh này thì không thể rồi.

Takeshi nhìn Shirayuki khuỵu xuống, song hắn không chạy lại đỡ nàng. Hắn chỉ hừm nhẹ một tiếng trong miệng, rồi từ trong Bức Tranh Bách Quỷ Dạ Hành, hắn triệu hồi một thanh Katana dài. Lưỡi kiếm bóng loáng, thỉnh thoảng còn tỏa ra những làn khói đen yêu dị.

“Thiếu ngươi cùng khả năng sử dụng thần thức, ta cũng không phải là kẻ vô dụng.” Takeshi quay người bước về phía kẻ đột nhập mà hắn cảm nhận được. Ngẫm nghĩ một lát, hắn lại xoay người nói thêm.

“Luôn có người bảo vệ ta, gia tộc cũng dạy ta không bao giờ được hành động một mình.”

“Nhưng ta cũng muốn làm anh hùng một lần thử xem.”

Nói rồi hắn chạy sâu vào trong khu rừng, cũng tiện tay bố trí thêm vài đạo thần thức bao quanh Shirayuki.

***

Vài giờ trước, cách chỗ hai người không xa, một thiếu niên mặc bộ quân phục màu xanh lá, lưng đeo ba lô quân dụng với nước da ngăm đen, mái tóc hơi có màu hung đỏ vì cháy nắng, vừa tỉnh dậy sau một khoảng thời gian chợp mắt ngắn trong một vách đá to ở lưng chừng núi.

Trên trán hắn có một vết sẹo mờ, cùng khuôn mặt kiên nghị không hợp với tuổi tác nhưng lại làm hắn tỏa ra một khí chất đặc thù của quân nhân lâu năm, vô cùng thiết huyết.

Hắn nhắc cây súng bắn tỉa dài kỳ quái được đặt bên người, đeo lại nó lên lưng rồi từ từ trượt xuống vách núi, tiếp tục một ngày mới của mình trên đảo, như những tay thợ săn lành nghề đã lâu năm.

Hắn tên là Nguyễn Vũ Thành Trung. Nhưng kể từ ngày tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam, hắn đã tự đổi tên thành Trung Thành, biểu thị tấm lòng sắt son với Tổ quốc.

Sinh ra và lớn lên tại khu dân cư số 5 trên mặt trăng, nhưng từ năm mười ba tuổi, hắn đã được điều động về nước nhà vì những thành tích quân sự xuất sắc của mình, để lại người mẹ cùng cô em gái khi ấy mới mười một tuổi.

Phụ thân hắn từng là một quân nhân ưu tú, đã cùng ông nội tham gia trận chiến kháng thần 22 năm trước. Sau khi thân mang trọng thương mà giải ngũ, một năm sau ông cưới mẹ hắn. Nhận được một khoản bồi thường kha khá, ông đành ở nhà an tâm dưỡng bệnh.

Khi đó, nước nhà quả thực còn quá nghèo. Những cỗ robot công nghệ cao của IMI quả thật là những động không đáy hút tiền của. Nhưng chúng cũng là vũ khí cơ động mạnh nhất của loài người để chống lại các thần binh bấy giờ.

Sau khi được lựa chọn lên mặt trăng sinh sống, dường như nước nhà cũng không có quá nhiều thời gian bận tâm đến bọn họ.

Nhưng nối tiếp lý tưởng của phụ thân và ông nội đã hy sinh, hắn vẫn quyết tâm gia nhập quân đội. Hắn hoàn toàn không có chút oán trách nào về việc nước nhà đã bỏ quên gia đình mình.

Bởi hắn hiểu rõ hoàn cảnh nước nhà lúc bấy giờ.

Trong bảy năm sinh sống và hoạt động trong quân đội, Trung Thành được rất nhiều đồng đội kính nể vì những khả năng vượt trội thể hiện. Dù không có bất cứ một loại siêu năng lực nào, nhưng với khả năng chiến đấu bằng súng, cộng với các loại quân thể quyền được cải tạo cho phù hợp, hắn vẫn có thể chiến thắng một vài siêu năng lực gia trình độ thấp.

Thành tích này trong lớp quân nhân trẻ của Quân đội Việt Nam, tuyệt đối là điều đáng kiêu ngạo.

Chỉ là tình trạng nước nhà hắn lúc này không được tốt lắm. Loại sơ đồ thiết kế robot có người lái được IMI đưa ra từ 32 năm trước, nay đã được cải tiến lên khá nhiều lần ở các quốc gia khác trên thế giới. Những năm đầu thì không có gì đáng kể, càng về sau, nước nhà hắn càng tiến chậm hơn các nước khác.

Người ta lắm tiền nhiều của, nên mới có thể cải tiến liên tục như vậy. Còn đất nước hắn, chưa nói đến việc những người ưu tú đều rục rịch muốn lên mặt trăng vì những đãi ngộ tuyệt vời nơi đó, thì kinh phí chế tạo cũng không đủ. Thành ra, lớp robot họ sử dụng chỉ là lớp đầu tiên, y hệt như bản thiết kế của IMI đưa ra.

So sánh thì đúng là cống rãnh chẳng thể sánh được với đại dương.

May ra quân đội đặc chủng thì có hàng tốt hơn một chút, nhưng nếu đem những cỗ robot ấy lên đảo này để thi đấu, thì chẳng khác nào mang theo mấy tấn tạ trên người chờ người khác đánh đấm.

Vì vậy, nước nhà c��p cho hắn những thứ vũ khí đặc biệt khác: một khẩu súng bắn tỉa dài kỳ quái loại TIMI có thể bắn ra những viên đạn đủ sức xuyên thấu bức tường bê tông dày mười mét; hai khẩu súng lục bắn ra đạn áp suất không khí, mạnh hơn đạn thật một chút và quan trọng nhất là lượng đạn vô hạn.

Một con dao chấn động siêu tần, chỉ cần khẽ rung lên là có thể cắt nát cả tấm thép hợp kim của robot đặc chủng. Đây là những thứ tốt nhất mà các nhà khoa học vẫn còn tận tâm với nước nhà nghiên cứu ra, đều là bản thử nghiệm đầu tiên, cứ thế mà cấp cho hắn.

Tuy những thứ này đều là bản thử nghiệm và còn tồn tại những nhược điểm khá lớn, nhưng Trung Thành cảm thấy thế là đủ dùng rồi.

Hắn mang theo bốn trang bị này, cùng lượng lớn các loại lựu đạn khác nhau, và với vinh quang Tổ quốc trên vai, hắn đặt chân lên đảo.

Khác với Racha, Trung Thành cảm thấy việc mình phục vụ Tổ quốc như vậy là một niềm kiêu hãnh khôn tả. Rồi khi tên hắn được lưu danh trên quân bộ, người nhà hắn cũng sẽ nhận được sự tôn kính từ t���t cả mọi người xung quanh. Phụ mẫu và em gái cũng sẽ được chuyển khỏi khu dân cư số 5 đó, về nơi có điều kiện tốt hơn.

Hắn quả thật rất không thích nhìn làn da trắng bệch như có bệnh của em gái mình. Nhắc mới nhớ, năm nay có lẽ nàng cũng đã được mười tám tuổi rồi.

Trên hết, đây là cơ hội để thay đổi hoàn cảnh nước nhà, khiến cho cả thế giới biết đến một đất nước vẫn còn được gọi là Việt Nam.

Là một quân nhân, còn có điều gì ý nghĩa hơn việc có thể mang lại vinh quang cho nước nhà cơ chứ.

Lên đảo được hai ngày, dựa vào tính năng ưu việt của khẩu TIMI, hắn đã thành công bắn hạ hai thí sinh xấu số. Nhưng vì thế, hắn mới phát hiện ra rằng: nếu không ở gần để hấp thụ những tia nguyên khí thoát ra từ cơ thể kẻ địch lúc chúng tử vong, thì hắn cũng chẳng nhận được chút lợi ích nào, chỉ thêm tốn đạn mà thôi.

Khẩu TIMI của hắn chỉ có thể bắn được bảy phát.

Vậy muốn hấp thụ được thứ gì đó, tất yếu phải cận chiến.

Quàng khẩu TIMI qua vai, hắn nhanh nhẹn di chuyển xuống khỏi vách núi. Nơi n��y, hắn đã mất hơn một tiếng đồng hồ vất vả mới leo lên và tìm được chỗ ẩn nấp.

Và bắt gặp mục tiêu thứ ba của mình. Đó là một thiếu niên với mái tóc màu nâu đỏ, lưng đeo một chiếc ba lô nhẹ, cùng bộ quần áo nhìn khá hợp thời trang, trông hệt như một vận động viên leo núi đích thực. Đúng lúc tên này đang ngạc nhiên khi nghe thông báo của vị tiểu hòa thượng.

Hít sâu một hơi để ổn định vị trí trên cành cây cao vút. Trong rừng tất nhiên không thích hợp cho việc bắn tỉa, nhưng với sức công phá của loại đạn GIMI đặc chế này, vật cản chẳng có tác dụng gì quá lớn.

Khoảng cách tám trăm mét, độ lệch chuẩn không cao. Dựa vào ống kính chuyên dụng, Trung Thành thấy rõ mục tiêu vẫn đang đứng sững khi nghe tiếng Phật âm như sấm thông báo.

Ngay khi tiếng hét của vị tiểu hòa thượng kết thúc, cũng là lúc Trung Thành bóp cò.

Tiếng nổ mạnh từ trong lòng súng vang ra. Một vỏ đạn dài gần ba centimet bay ra khỏi chốt đạn, viên đạn xé gió mang theo động lực mãnh liệt liên tiếp xuyên qua ba thân cây mà không hề bị lệch đi chút nào. Nó lao vút đến chỗ mục tiêu, rồi như không gặp bất cứ vật cản gì, thổi bay hai chân của hắn, sau đó để lại một cái lỗ sâu không thấy đáy trên mặt đất.

Thiếu niên với mái tóc nâu đỏ ở xa thậm chí còn không kịp nhận ra chuyện gì thì hai chân đã bị một lực lượng mạnh mẽ kinh khủng cắt rời. Thân trên của hắn vì mất chỗ dựa mà rơi bịch xuống đất. Lúc này, cơn đau mới ập đến khiến hắn kêu gào thảm thiết.

Nhắc lại, sức công phá của một viên GIMI có thể đục xuyên bức tường bê tông dày mười mét.

Từ trên cây nhảy xuống, Trung Thành dùng hết tốc lực lao đi. Dù hắn đã quan sát không còn ai ở quanh đây, nhưng tiếng súng chắc chắn sẽ hấp dẫn một vài vị khách không mời.

Chạy tám trăm mét chỉ với khoảng mười lăm giây, Trung Thành đã tiếp cận mục tiêu của mình. Trong khi kẻ xấu số vẫn còn đang tiêu hóa cơn đau gặm nhấm, con dao chấn động siêu tần nhanh nhẹn vung lên. Mái đầu với bộ tóc màu nâu đỏ cùng khuôn mặt với ngũ quan đang vặn vẹo vì đau đớn bị chém bay lên.

Chết đến mức không thể chết hơn được nữa.

Cơ th�� kẻ xấu số nhanh chóng phân giải thành những tia linh khí đơn thuần nhất, cùng với những ý niệm và kinh nghiệm lịch duyệt còn sót lại trong đời. Tất cả đều được Trung Thành hấp thụ trong khoảng ba phút.

Căng thẳng chờ đợi quá trình hoàn tất, cùng mất thêm một phút để tiêu hóa những ý thức và kinh nghiệm của kẻ xấu số. Trung Thành thành công hấp thụ được kỹ năng đầu tiên trên đảo: khả năng sử dụng điện.

Chỉ là khi hắn thành công kết thúc quá trình, một vị khách không mời đã xuất hiện. Đó là một thiếu niên với khuôn mặt âm trầm, mặc bộ hakama cổ của các võ sĩ đạo, trên tay cầm một thanh katana dài không ngừng tỏa ra khói đen, đứng đối diện với hắn.

Duy nhất tại truyen.free, bản chuyển ngữ này là thành quả của sự tận tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free