Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 28:

Rừng cây rậm rạp, nhưng những phiến lá xanh mướt trong rừng không vì độ cứng tăng cao mà mất đi vẻ mềm mại vốn có. Gió vẫn khẽ lay động.

Thời tiết trên đảo dường như đã vào thu, giữa sắc xanh của cây lá kim, thấp thoáng sắc vàng của lá phong, ánh vàng của ngân hạnh cùng sắc biếc của trúc, tạo nên một bức tranh đa sắc tuyệt mỹ.

Đột nhiên, tiếng xào xạc liên hồi vang lên, là do lá cây bị vật gì đó lướt qua.

Hai thiếu niên dùng tốc độ cực nhanh băng băng xuyên rừng. Cảnh tượng này trên đảo thực nghiệm vốn dĩ rất bình thường, chỉ là, nếu đó là một người vác trên vai chiếc ba lô to gấp mấy lần cơ thể, cộng thêm một cô gái ngồi trên đó không ngừng đung đưa chân, thì e rằng sẽ khiến nhiều người cảm thấy kỳ lạ.

Thần Tiễn vác chiếc ba lô khổng lồ của Ren, chạy như bay không ngừng nghỉ. Còn cô gái kia lại thong thả như đang ngồi xe ngựa, thỉnh thoảng ngắt vài cành lá đùa nghịch, tiện tay vung những cú đấm nhẹ nhàng, đánh tan đám cành cây cản đường, miệng ngân nga những bài hát đang thịnh hành trong giới trẻ hiện nay.

Phía dưới, Thần Tiễn cũng chẳng có vẻ gì là khó chịu. Chiếc ba lô này tuy nặng, nhưng đó là đối với người thường. Còn đối với hắn, nó cũng chẳng khác đống xốp lớn là bao, kể cả khi cộng thêm cả cô gái đang ngồi trên đó.

Vả lại, mấy ai có được vinh hạnh nghe cô gái này hát trực tiếp thế này chứ.

Dù rằng, cô chẳng phải đang hát cho hắn nghe.

Một lát sau, Ren ngừng hát, cô há miệng nhỏ nhắn ngáp một cái thật duyên dáng, rồi dụi dụi hai mắt. Có lẽ cô đã buồn ngủ.

Đúng lúc này, Thần Tiễn mới cất lời:

“Ren tiểu thư, cứ để Hậu Nghệ Cung mang cô ta rời đảo như vậy, có ổn không? Nhỡ cô ta tự sát trên đường thì sao?”

“Oáp, hơ… hỏi gì cơ?” Ren mắt nhắm mắt mở đáp. Thần Tiễn chạy rất đều nhịp, không hề rung lắc chút nào, khiến cô có chút cảm giác như đang ngồi ô tô, mà cứ ngồi ô tô là cô lại buồn ngủ.

“Ta muốn hỏi là cô dùng Hậu Nghệ Cung gửi Đạm Băng Băng về tổng bộ như vậy, lỡ như cô ta tự sát không khai ra gì thì sao? Trên tổng bộ cũng không có khả năng lưu giữ ký ức của người chết như trên đảo thực nghiệm mà!” Thần Tiễn cũng không ngại phiền phức mà nhắc lại. Hắn khá rõ tính cách của cô gái này, nếu nổi nóng với cô thì người chịu thiệt thòi sẽ là mình.

“À, không sao. Trước khi bị ném vào bên trong Hậu Nghệ Cung thì ta đã phế toàn thân xong đánh ngất cô ta rồi. Mở mắt ra thì chắc cô ta đã ở tổng bộ. Chị Shaorin đang ở đó, cô ta có muốn giấu cũng chẳng giấu được gì đâu.” Ren dùng giọng ngái ngủ nói.

“Queen Shaorin rất giỏi việc tra tấn sao?” Thần Tiễn khó hiểu hỏi.

“Không, chị ấy rất hiền.” Ren chép chép miệng đáp. Rồi nghĩ một lát cô bổ sung:

“Nhưng ta chưa thấy đứa nào bị chị ấy hỏi cung mà không khai cả.”

Thần Tiễn không khỏi rùng mình. Hắn nghĩ đến những lời đồn về Shaorin, người thần bí nhất trong ba vị Queen, cũng là thống lĩnh bộ phận ám sát của IMI. Nghe nói trên đảo, không ai dám đắc tội hay nói xấu cô ta, dù chỉ là nói sau lưng. Tuy chưa từng gặp mặt bao giờ, nhưng hắn vẫn luôn rất ấn tượng với cái tên này.

“Mà nhắc mới nhớ, cô ta cần gì ở ngươi vậy, Thần Tiễn? Sao mới lên đảo được một ngày mà đã có cả đám chạy theo ngươi thế?” Ren hiếu kỳ hỏi.

“Vì Ánh Sáng Hủy Diệt. Đạm Băng Băng cùng với hai người của Vatican đều nói sợi tơ ánh sáng mà sư phụ giao cho ta là của bọn họ.” Thần Tiễn đáp.

Nghe đến đây, Ren đột nhiên ôm bụng cười lớn. Tiếng cười lanh lảnh vang vọng khắp khu rừng, khiến Thần Tiễn chợt thấy khó hiểu, bèn hỏi.

“Cô cười gì vậy?”

“Hài quá đi mất, Ánh Sáng Hủy Diệt là sản phẩm đặc trưng của Trường Sinh Đảo. Đám kia còn dám mặt dày tự nhận là của mình mà không biết ngượng. Chị đây nói cho chúng nó biết tin này, không biết cả đám mặt mũi sẽ 'đặc sắc' như thế nào.”

“Nhưng Đạm Băng Băng nói Tiên giới trước đây từng mất một vật như vậy, hai người của Vatican cũng nói Thiên Chúa của bọn họ từng sử dụng ánh sáng này mà?” Thần Tiễn khó hiểu hỏi.

“Có thể là do ông Rồng già đó, lúc giao chiến với Thiên Đế của Tiên giới và Thiên Chúa của Vatican, đã để lại.” Ren đáp.

“Long Thần từng đến Tiên giới và Thần giới sao?” Thần Tiễn nói với vẻ thán phục. Hai giới này, một cực kỳ bí ẩn, một cực kỳ mạnh mẽ. Có thể đến đó mà vẫn còn trở về, lập ra Trường Sinh Đảo lợi hại như bây giờ, đủ nói lên bản lĩnh phi thường của Long Thần khi đó.

“Không, ông ấy không đến được Tiên giới. Thông đạo đến nơi này cực kỳ bí ẩn. Chỉ có tu luyện công pháp tu chân lên đến mức cao nhất mới có thể xé rách không gian mà tới. Mà ông già đó thì không hứng thú với thứ này.”

Ngừng một chút, Ren bổ sung:

“Ông ấy giao chiến với cả Thiên Đế và Thiên Chúa ở trên Thần giới.”

Thần Tiễn há hốc mồm kinh ngạc. Long Thần thật sự quá bá đạo đi.

“Tất nhiên là ông ấy thua te tua.” Câu nói kế tiếp của Ren làm tụt hết cảm xúc đang dâng trào của Thần Tiễn. Thậm chí còn khiến hắn có cảm giác muốn té ngửa.

“Nhưng hai người kia cũng chẳng khá khẩm gì. Một người bị thương mấy trăm năm, đến mức có con khỉ kia chạy lên Thiên Đình của hắn quậy phá tưng bừng mà đành bất lực không ra tay được. Người còn lại thì mất hết tín ngưỡng lực, đành phải đầu thai xuống Nhân giới lấy lại từ đầu.” Ren đắc ý nói tiếp.

Đầu Thần Tiễn đầy vạch đen. Hắn không ngờ các đại nhân vật này lại có một đoạn chuyện xưa như vậy.

“Những chuyện này thì liên quan gì đến sợi tơ Ánh Sáng của ta?” Thần Tiễn day day huyệt thái dương của mình, chuyển đề tài.

“Sợi tơ Ánh Sáng của ngươi, nếu chị nhìn không lầm thì là một đoạn râu của ông già đó. Chắc lúc đánh nhau với người ta thua trận, bị nhổ ra đó mà. Của Vatican chắc cũng tương tự. Sau đó hai tên giặc già kia đem truyền xuống cho con cháu để khoe chiến tích đây.” Ren kể lại chuyện xưa với một giọng nói chẳng có vẻ gì là tôn kính, khiến Thần Tiễn không biết nói gì hơn.

“Một sợi râu mà có thể tỏa ra Ánh Sáng mạnh thế sao?”

“Ừ, toàn thân của ông ấy đều là do ánh sáng ngưng kết thành. Có thể nói ông ấy là bản nguyên của ánh sáng trên thế giới này. Nên mỗi mảnh thân thể của ông ấy đều có thể tỏa ra Ánh Sáng Hủy Diệt liên tục. Nếu ngươi nhổ được một cọng lông của ông ấy rồi treo lên trần nhà, thì khỏi cần đèn điện luôn.”

“Nhắc mới nhớ, cây gậy Ánh Sáng của King là cả đoạn cột sống của ông ấy đó. Nên Ánh Sáng Hủy Diệt của anh ấy mới là mạnh nhất.” Ren nói với giọng sùng bái.

Thần Tiễn mặt đen lại. Hắn yếu ớt hỏi tiếp:

“Vậy các mảnh xương khác đâu rồi?”

“À, King đem rã ra, trải khắp Trường Sinh Đảo làm pháp trận phòng hộ rồi.” Ren hồn nhiên đáp.

...

Chuyển đề tài, chuyển đề tài thôi! Cứ để cô ấy nói thế này, chẳng mấy chốc mà hình tượng của các vị đại nhân vật trong mắt mình sẽ sụp đổ mất. Thần Tiễn khổ sở thầm nghĩ.

Ngày hôm nay, các vị anh hùng, mục tiêu, thần tượng của hắn đã sụp đổ quá nửa rồi.

“Vậy tiểu thư cần thông tin gì từ Đạm Băng Băng?” Thần Tiễn gạt những suy nghĩ kia sang một bên, rồi tiếp tục hỏi. Dù sao cứ chạy quanh tìm King thế này cũng thật sự rất nhàm chán.

“Lối vào… thông đạo dẫn đến Tiên giới, Phật giới.” Ren cũng xoa xoa mặt cho tỉnh ngủ, hết cách. Dù êm ái nhưng cũng không thể ngủ được, mấy cái lá cùng cành cây cứ gạt qua người, không đánh tan chúng trước thì không xong. Nên cô cũng có hứng mà giải thích cho Thần Tiễn một số việc. Dù sao đã đắc tội với Tiên giới, Phật giới, sau này nếu hắn không dựa vào IMI thì một bước ra đường cũng khó đi.

Không thể không nói phụ nữ là loài sinh vật lắm chuyện nhất. Đồng thời cũng là loài sinh vật không biết giữ bí mật nhất.

“Để làm gì? Đánh chiếm hai giới này sao?” Thần Tiễn ướm hỏi.

“Hở, ngươi bị ngu sao? Đánh thế quái nào được, xuyên qua thông đạo là sân nhà người ta. Chưa nghe câu chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng bao giờ sao? Trường Sinh Đảo tuy mạnh, nhưng cũng chỉ ở Trái Đất mới phát huy được hết thực lực. Đến đó thế nào cũng ăn thiệt thòi mà về thôi.” Ren cũng không khách khí mà tuôn ra một tràng chỉ trích.

“Vậy…”

“Được rồi, không phải đoán mò nữa. Bọn ta chỉ muốn phá hủy những thông đạo dẫn đến Trái Đất của bọn họ thôi.” Ren cắt lời Thần Tiễn.

“Phá hủy? Phá hủy bằng cách nào? Thông đạo không gian đó là do thiên nhiên hình thành. Tất cả công kích đánh lên vách đều bị truyền qua thế giới khác. Nó miễn dịch với các loại công kích mà!” Thần Tiễn khó hiểu hỏi.

“Dốt quá vậy? Ngươi nói gì thì nói cũng là người của quân đội Trung Quốc. Bộ chưa nghe đến dự án bom không gian bao giờ sao?” Ren không khách khí phê phán.

“Các ngươi định bắn bom không gian vào thông đạo ư?” Thần Tiễn biến sắc.

“Ờm, cũng thông minh lên rồi đó. Mất thông đạo là cả đám đó khỏi đặt chân lên Địa Cầu luôn. Ở trong cái giới đó mà tự sướng với nhau đi!” Ren gật gù tán dương rồi nói.

“Như vậy cần một lượng bom cực lớn…” Thần Tiễn bắt đầu lẩm nhẩm tính toán.

“Không cần tính nữa, King đã tính hết từ lâu rồi. Nếu không anh ấy giao bản thiết kế loại bom này cho chính phủ các nước làm gì? Còn tưởng tự mình ghê gớm nghiên cứu ra m���t loại bom không gây hại môi trường… Hê… Một đám ngu ngốc.” Ren cười nhạt.

“Bản thiết kế bom không gian cũng là của IMI ư?” Thần Tiễn hoảng sợ rồi. Sao cái gì tiến bộ nhất cũng liên quan đến tổ chức này vậy, quá đáng sợ.

Trước là lớp robot đầu tiên, bây giờ thì là dự án bom không gian. Nếu vậy, kẻ nghĩ ra những thứ này – King – hắn kiếm đâu ra lắm thứ như vậy chứ?

“Chứ sao? Nhờ có King, văn minh của loài người cũng phải tiến bộ thêm mấy chục năm đấy chứ. Nếu không, các ngươi cứ đợi mút mùa mới nghiên cứu ra mấy thứ như thế này đi.” Ren uể oải nói, rồi cô lại vươn vai, ngáp một cái.

“Oáp, thôi, chị muốn ngủ rồi. Nằm đây, đừng để cành cây nào chạm vào chị đấy.”

Nói rồi, cô bắt đầu nằm trên chiếc ba lô mà ngủ thật.

Còn Thần Tiễn, hai chân vẫn chạy băng băng với một nhịp độ ổn định. Đầu hắn không ngừng nghĩ miên man. Tay liên tục đánh ra những chưởng nhẹ không tiếng động, đánh gãy những cành cây cản đường có thể chạm vào chiếc ba lô trên vai.

Độc giả sẽ được phiêu lưu cùng bản dịch này mà không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free