(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 966: Cuồng
Thành Đồng Dương Đài.
Khuyết Nguyệt Sinh liếc nhìn chiếc đồng hồ cát đặt ở cách đó không xa, thời gian hai khắc mà người Ninh đưa ra đã gần hết, nhưng vẫn chưa bắt được một kẻ nào trong số những người Ninh đã phóng hỏa trong thành. Thành Đồng Dương Đài quy mô không nhỏ, những kẻ Ninh này nếu lẻn vào nhà dân, e rằng không thể bắt được nếu không kiểm tra từng nhà, nhưng thời gian đã không kịp nữa, cho dù có thêm hai khắc nữa cũng chẳng làm được gì.
“Thả giỏ xuống, thả ta xuống dưới.”
Khuyết Nguyệt Sinh bất chợt dặn dò một câu.
“Hả?”
Tất cả thủ hạ đều ngẩn người, bọn họ vây quanh Khuyết Nguyệt Sinh, mỗi người đều là vẻ mặt khó tin.
“Ta đi kéo dài thêm thời gian.”
Khuyết Nguyệt Sinh chỉnh tề lại y phục: “Trong thành có một vạn hai ngàn biên quân, có mấy vạn bách tính, nhất định phải kéo dài thêm thời gian. Các ngươi nhớ, mau chóng bắt được quốc sư của Ninh quốc đó, bất kể thật giả thế nào, đều phải bắt cho được. Ta có sống sót trở về được hay không, tất cả trông cậy vào các ngươi... và cả người Ninh nữa.”
Sau khi nói xong, gã bước lên tường thành, hô lớn: “Ta là tướng quân Khuyết Nguyệt Sinh, chủ tướng thành Đồng Dương Đài của Hậu Khuyết quốc, ta muốn nói chuyện với chủ tướng của các ngươi, giờ đây một mình ta sẽ xuống thành.”
Khuyết Nguyệt Sinh hô dứt lời, liền ra hiệu thả giỏ xuống, cả đám biên quân Hậu Khuyết quốc căng thẳng đến cực độ. Vị này chính là con trai của tể tướng, đại thừa tướng Ô Nhĩ Đôn ở Hậu Khuyết quốc, người đứng dưới một người mà trên vạn người, quyền thế ngút trời, đến nỗi ngay cả quốc vương bệ hạ cũng phải nể ông ba phần. Nếu con trai độc nhất của đại thừa tướng xảy ra chuyện gì bất ngờ ở đây, bọn họ đều sẽ chết.
“Tướng quân, ngài không thể đi.”
“Tướng quân, thật sự không thể đi được.”
Khuyết Nguyệt Sinh khoát tay: “Các ngươi không hiểu người Ninh. Người Ninh cũng không thèm cố ý làm khó ta khi ta đơn thân đi đàm phán. Ta đã nghiêm túc tìm hiểu về họ, họ đều trọng thể diện, cũng chưa từng nghe nói người Ninh nào lại không cần đến khí độ.”
Gã đứng trong chiếc giỏ, lớn tiếng nói: “Thả ta xuống, nếu không thì xử theo quân pháp!”
Biên quân Hậu Khuyết trên tường thành đành bất đắc dĩ thả Khuyết Nguyệt Sinh xuống. Khuyết Nguyệt Sinh thậm chí không mang theo binh khí nào, sau khi xuống dưới lại chỉnh tề lại y phục, đi nhanh về phía quân Ninh. Chiến binh Đại Ninh nhìn thanh niên kia một mình xuống thành quả thực đều có chút tán thưởng. Theo như những gì biên quân Tây Cương vẫn thường thấy, biên quân Hậu Khuyết quốc khi đối mặt với họ nào có lúc nào không sợ sệt như chim cút đâu. Đó là trạng thái thường thấy của biên quân Hậu Khuyết quốc khi đối mặt với quân Ninh, đương nhiên cũng có lúc không bình thường. Lúc không bình thường thì đương nhiên sẽ không kinh sợ như chim cút, thì đại khái sẽ giống như trứng chim cút.
Cho nên một người Hậu Khuyết đơn độc một mình đối diện với đại quân mấy vạn binh của Đại Ninh quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Thẩm Lãnh ngồi trên chiến mã nhìn Khuyết Nguyệt Sinh tiến nhanh đến, ngay cả hắn cũng có chút tán thưởng thanh niên Hậu Khuyết này.
“Ta là Khuyết Nguyệt Sinh, chủ tướng thành Đồng Dương Đài của Hậu Khuyết quốc, xin hỏi ai có thể nói chuyện với ta.”
“Ta.” Thẩm Lãnh ngồi trên lưng ngựa không xuống: “Muốn nói gì?”
“Xin hỏi ngươi là vị tướng quân nào của Tây Cương Đại Ninh?”
“Ta không phải tướng quân của Tây Cương, ta là Thẩm Lãnh, ngươi cứ nói đi.”
Trong lòng Khuyết Nguyệt Sinh khẽ chấn động. Gã từng rất quan tâm đến Ninh quốc, ở biên cương cũng là để học hỏi người Ninh nên làm sao có thể không biết tên Thẩm Lãnh đây? Vị sát tinh đi đến đâu mang theo chém giết đến đó này, sao lại xuất hiện ở Tây Cương? Người ta đồn rằng, nếu Thẩm Lãnh không đến một nơi nào đó thì còn may, cho dù có chút mâu thuẫn với Đại Ninh cũng chưa chắc đã bùng nổ chiến tranh, nếu Thẩm Lãnh đã đến nơi nào đó thì không mâu thuẫn cũng có thể xảy ra chiến sự.
“Thẩm... Thẩm tướng quân.”
Khuyết Nguyệt Sinh khom người cúi đầu theo bản năng: “Xin nghe ta nói đôi lời.”
Gã ngẩng đầu lên, đối mặt với Thẩm Lãnh, lòng gã chợt căng thẳng. Im lặng giây lát để sắp xếp lời nói, rồi mới cất tiếng: “Có lẽ đã có sự hiểu lầm nào đó ở đây. Đại tướng quân nói là Quỷ đạo Thiên Môn Quán bắt cóc quốc sư Đại Ninh, người của chúng tôi không hề phát hiện bóng dáng Thiên Môn Quán nhân hay vị quốc sư chân nhân nào trong thành. Ta đến đây với thiện chí, nếu Đại tướng quân cảm thấy có điều không ổn, ta có thể đích thân dẫn người đi núi Thiên Môn. Từ đây đến núi Thiên Môn chỉ hơn một trăm dặm, đi về chỉ tốn ba ngày. Đại tướng quân cho ta thời gian ba ngày, ta nhất định sẽ cho Đại tướng quân một câu trả lời thỏa đáng.”
“Ta không thích người khác giải thích với ta.”
Thẩm Lãnh nói: “Ngươi có thể nghĩ là ta đang tìm một lý do rất vớ vẩn để phát động chiến tranh với Hậu Khuyết, nếu nghĩ như vậy thì sai rồi. Lý do khai chiến có rất nhiều, ví dụ như sơn dương gặm cải thảo, cần gì phải viện cớ to tát như việc quốc sư bị bắt. Ta nói nàng ta ở trong thành thì nàng ta cứ là ở trong thành. Một tòa thành Đồng Dương Đài không đáng để Đại Ninh đánh cược một vị quốc sư Đạo môn, cho dù là cả Hậu Khuyết cũng không đáng để Đại Ninh phải đánh cược lớn đến vậy.”
Khuyết Nguyệt Sinh không ngừng tính toán trong lòng, gã nghe ra lời Thẩm Lãnh nói không phải là lời dối gạt, nhưng nếu người của Thiên Môn Quán bắt cóc vị quốc sư chân nhân của Đại Ninh, mà sao gã lại không hề hay biết chút tin tức nào?
Những người Khương trên núi Thiên Môn đó từ trước đến nay không chịu quản giáo. Ở Hậu Khuyết quốc, vùng núi Thiên Môn cũng là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, ngay cả quân đội cũng không dám chọc vào. Chẳng lẽ là phụ thân thương lượng với người Khương núi Thiên Môn?
Nhưng đây không phải là phong cách làm việc của phụ thân. Không lẽ phụ thân lại hành động thiếu khôn ngoan đến vậy? Chẳng lẽ phụ thân lại tự mình dâng cớ để Ninh quốc khai chiến?
“Chắc ngươi biết Thiên Môn Quán có một nhóm gọi là Tịnh Thất Phách sứ giả, kẻ bắt cóc quốc sư chính là bọn họ.”
Nghe thấy Thẩm Lãnh nói câu này, trong lòng Khuyết Nguyệt Sinh lập tức càng chấn động hơn.
Tịnh Thất Phách.
Đương nhiên gã biết.
Quỷ đạo Thiên Môn Quán, có Tịnh Tam Hồn, Tịnh Thất Phách, còn có Huyền Cơ chân nhân tự xưng là chưởng giáo. Thủ lĩnh bộ lạc người Khương, Ngũ Di, lại có mối quan hệ thân mật với Huyền Cơ chân nhân.
“Tịnh Thất Phách sứ giả, ta biết. Bọn họ đâu? Nếu bọn họ ở thành Đồng Dương Đài thì làm sao ta lại không hay biết?”
“Chết hết rồi.”
Thẩm Lãnh thản nhiên đáp ba chữ đó.
Khuy��t Nguyệt Sinh ngẩn ra: “Nếu bọn họ đã chết hết rồi, vậy ai đã đưa quốc sư chân nhân vào thành Đồng Dương Đài?”
Thẩm Lãnh liếc nhìn gã: “Ta cũng muốn biết.”
Khuyết Nguyệt Sinh trầm mặc giây lát, chắp tay: “Xin Đại tướng quân cho ta thời gian ba ngày. Dù thế nào đi nữa, hai nước phải cố gắng tránh khỏi giao chiến. Một khi chiến sự nổ ra, sinh linh ắt sẽ đồ thán. Ninh tuy mạnh nhưng trên dưới Hậu Khuyết đều đồng lòng bảo vệ quốc gia, quân Ninh chắc chắn cũng sẽ phải chịu tổn thất không nhỏ.”
“Không cho.”
Câu trả lời của Thẩm Lãnh vô tình và lạnh như băng.
“Còn không đến một khắc nữa.”
Sắc mặt Khuyết Nguyệt Sinh thay đổi: “Đại tướng quân hà cớ gì phải kiêu căng đến vậy? Cho dù ta chức vị không bằng Đại tướng quân, Đại tướng quân vẫn ngồi trên lưng ngựa bất động cũng có phần hơi vô lễ, huống chi lại còn ngạo mạn khinh người như vậy. Người Ninh các người đều ngông cuồng đến thế sao?”
“Ta không kiêu căng.”
Thẩm Lãnh trả lời: “Ta ngồi trên lưng ngựa không chịu xuống, không phải vì chức vị ngươi thấp kém. Dù có là Hậu Khuyết Vương đứng trước mặt, ta cũng sẽ không xuống ngựa. Bởi vì ta mệt, muốn ngồi, đơn giản là ta lười biếng. Nếu ngươi cảm thấy ta cả vú lấp miệng em, ngươi nhịn đi.”
Khuyết Nguyệt Sinh không phản bác được.
“Đại tướng quân!”
Gã lại chắp tay một lần nữa: “Ta vẫn tha thiết khẩn cầu Đại tướng quân cho ta thời gian ba ngày...”
“Không cần.”
Thẩm Lãnh nói: “Ngươi về đi, các ngươi không tìm được, ta sẽ vào thành tự mình tìm kiếm. Còn về Thiên Môn Quán, ta sẽ tự mình đến đó.”
“Đây là Hậu Khuyết quốc!”
Khuyết Nguyệt Sinh giận dữ nói: “Không phải Ninh quốc!”
Thẩm Lãnh vẫn bình thản: “Ta biến nơi này thành đất của Đại Ninh là được.”
Hắn khoát tay, Nhạc Vọng Tung lập tức tiến lên: “Ngươi về đi, còn không đến một khắc nữa. Binh sĩ Đại Ninh ra trận thì không có chuyện không chiến, chưa từng có ngoại lệ. Ngươi về chuẩn bị chiến đấu đi. Ngoài ra, ngươi là con trai độc nhất của đại thừa tướng Ô Nhĩ Đôn của Hậu Khuyết quốc, theo ta được biết, ngươi có thể về h���i thử phụ thân của ngươi, vì sao binh sĩ Đại Ninh lại đến đây.”
“Ủa.” Thẩm Lãnh nhìn về phía Khuyết Nguyệt Sinh: “Ngươi là con trai của Ô Nhĩ Đôn?”
Khuyết Nguyệt Sinh nhận thấy vài điều bất ổn trong ánh mắt của Thẩm Lãnh, theo bản năng lùi lại một bước: “Đúng vậy, Đại tướng quân muốn thế nào?”
“Ồ.” Thẩm Lãnh lắc đầu: “Thôi bỏ qua vậy, khoảnh khắc đó ta đã nghĩ liệu có nên trói ngươi lại để đòi cha ngươi tiền chuộc không, nhưng xem ra tình huống này không thích hợp lắm, để sau khi phá thành rồi tính.”
Khuyết Nguyệt Sinh cũng ngây người ra. Đường đường là một Đại tướng quân mà lại có thể thốt ra những lời như vậy? Bắt cóc, đòi tiền chuộc? Khí độ đâu? Mặt mũi đâu?
“Đi nhanh đi.”
Thẩm Lãnh nói: “Con người ta thay đổi rất nhanh.”
Khuyết Nguyệt Sinh lập tức quay người, gã không biết Thẩm Lãnh có thật sự đùa giỡn hay không, nhưng gã không dám lấy tính mạng mình ra đùa cợt nên đành phải vội vã rời đi, quay người chạy nhanh về phía tường thành. Mà Nhạc Vọng Tung thì mỉm cười nhìn Thẩm Lãnh mà nói: “Đại tướng quân thật biết nói đùa, e rằng đã dọa hắn ta sợ đến tè ra quần rồi.”
Thẩm Lãnh lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không nói đùa.”
Nhạc Vọng Tung: “...”
Thẩm Lãnh hỏi: “Ngươi nói người này có thể đổi được mười vạn lượng bạc không?”
Nhạc Vọng Tung nói: “Hắn là con trai độc nhất của Ô Nhĩ Đôn. Ô Nhĩ Đôn ở Hậu Khuyết quốc có quyền nói một không hai, ngay cả Hậu Khuyết Vương cũng phải nể ông ba phần. Quân đội của Hậu Khuyết quốc, có đến hai phần ba nằm trực tiếp trong tay Ô Nhĩ Đôn. Một lời nói của ông ta có lẽ còn điều động được nhiều binh lực hơn cả Hậu Khuyết Vương, cho nên, mười vạn lượng bạc chắc chắn có thể đổi được. Dù sao thì Ô Nhĩ Đôn cũng là người giàu có địch cả một quốc gia.”
Thẩm Lãnh giơ tay lên xoa huyệt Thái Dương: “Ra vẻ ta đây thế này thật chẳng hay ho gì...”
Nhạc Vọng Tung ngây người: “Ý của Đại tướng quân là?”
“Mất mười vạn lượng bạc rồi, thật là lỗ vốn.”
Thẩm Lãnh thở dài: “Nếu lúc nãy ta hạ lệnh bắt hắn, có phải là hơi thiếu phong độ phải không?”
“Vâng... Nếu bắt hắn, quả thật...”
Nhạc Vọng Tung ấp úng, cũng không tiện nói gì.
Thẩm Lãnh nói: “Phong độ này, đáng giá mười vạn lượng, thật quá đắt.”
Hắn quay đầu lại liếc nhìn: “Máy ném đá đã đến chưa?”
Có thân binh trả lời: “Đại tướng quân, lúc nãy sau khi truyền lệnh, máy ném đá đã được vận chuyển hết tốc lực, đang lắp ráp. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai khắc nữa là có thể công thành.”
Thẩm Lãnh ừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
Lúc này đã qua nửa đêm, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng. Tiểu Trương chân nhân cùng những người khác đã phóng hỏa trong thành sau giờ Tý, tính ra thì chưa đầy một canh giờ nữa là phương Đông sẽ hửng sáng.
Thẩm Lãnh quay đầu lại liếc nhìn, tất cả các binh sĩ đều đang đợi hắn hạ lệnh. Đây là lần đầu tiên thực chiến đúng nghĩa của những tân binh này, bọn họ cũng sẽ lần đầu tiên trải qua sinh tử. Khoảnh khắc họ bước lên chiến trường, sẽ không còn là những thiếu niên ngây thơ nữa, mà là những người đàn ông trưởng thành.
“Nhạc Vọng Tung, đi truyền lệnh, chặn cả bốn cổng.”
Thẩm Lãnh liếc nhìn làn khói báo động vẫn đang bốc lên trên thành Đồng Dương Đài: “Viện binh của Hậu Khuyết quốc nhanh nhất cũng phải ba canh giờ nữa mới có thể đến nơi, vậy thì ta sẽ đánh chiếm thành Đồng Dương Đài trong vòng hai canh giờ. Nói với m��i người, sau khi phá thành, không được quấy nhiễu dân chúng. Đồ trong phủ khố trong thành thì chia cho bọn họ. Vừa nãy ta đã nói với Khuyết Nguyệt Sinh rằng ta có thể biến nơi này thành đất của Ninh, nếu là đất của Ninh, thì dân chúng nơi đây cũng là người của chúng ta.”
Nhạc Vọng Tung khẽ nhếch khóe miệng, thầm nghĩ Thẩm tướng quân quả là điên rồ.
Thẩm Lãnh dừng một chút, rồi cười nói: “Nói với bọn họ đánh thật tốt, sau đó ta sẽ chia cho họ mười vạn lượng bạc.”
Nhạc Vọng Tung thầm ngẩn ra.
Đại tướng quân... thật sự muốn bắt cóc tên Khuyết Nguyệt Sinh đó?
Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.