Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 149: Đừng đánh miệng

Thành Trường An.

Mấy ngày nay Mạnh Trường An cuối cùng cũng được thảnh thơi đôi chút, tự nhốt mình trong tiểu viện, luyện công đọc sách. Suốt thời gian ở Trường An, gần như ngày nào gã cũng phải làm những chuyện mình không ưa, nhưng vì đây là hoàng mệnh, không thể nào kháng cự được.

Chẳng riêng Mạnh Trường An, đến cả những người tộc Lang Quyết kia cũng cảm thấy hơi mệt mỏi. Sứ thần các quốc gia trong thành Trường An đều muốn gặp họ; quan viên các nơi về kinh báo cáo cũng muốn diện kiến; rồi lại dẫn họ đi tham quan các nha môn, cơ quan quyền lực ở kinh thành. Họ được hưởng những đãi ngộ không dành cho thường dân, nhưng thực sự quá đỗi mệt mỏi, khi phải lặp đi lặp lại mười, hai mươi, thậm chí cả trăm lần những lời nói y chang nhau.

Mãi mới xong xuôi một chặng đường coi như đã qua ải. Dù sao thì sự chờ đợi của tộc Lang Quyết cũng có tin vui: Đại Ai Cân trên thảo nguyên cuối cùng cũng từ ngàn dặm xa xôi đến đón họ về, nhưng trước đó lại phải vất vả lắm mới được phép vào kinh một lần. Đại Ai Cân cũng phải diễn một màn ra mắt chẳng khác gì trên sân khấu, có trời mới biết đến bao giờ mới được khởi hành trở về thảo nguyên.

Mạnh Trường An vốn ở dịch trạm Trường An, nhưng nơi đó quá ồn ào và lộn xộn, nói không chừng sẽ có một vị nhân vật lớn nào đó từ nha môn chạy ra gặp gã, bày tỏ sự tán thưởng, ca ngợi, rồi lại dặn dò những lời thấm thía rằng hãy tiếp tục cố gắng, ta rất xem trọng ngươi đó...

Cuối cùng, bất đắc dĩ, Mạnh Trường An đành tự bỏ tiền thuê một tiểu viện trong ngõ Lục Bộ, cách ngõ Bát Bộ không xa, để ở lại. Ngoại trừ lão viện trưởng ở thư viện, gã chỉ báo cho vài vị quan viên có liên quan ở Lại bộ và Binh bộ biết. Rồi gã mang theo hành lý, rời khỏi dịch trạm ngay trong đêm tối, tìm chút yên tĩnh hiếm hoi. Giờ đây, gã chỉ chờ đợi ý chỉ triệu hồi về Bắc Cương được truyền xuống mà thôi.

Khổ nỗi, Hoàng đế bệ hạ quá bận rộn, bận đến mức chẳng thể lúc nào cũng nhớ đến gã.

Mạnh Trường An có muốn thúc giục cũng không được, đành nhờ lão viện trưởng đi hỏi giúp mình mấy bận.

Rõ ràng, Bắc Cương mới là nơi cần gã nhất. Sự an nhàn trong thành Trường An là của thường dân, chứ không phải quân nhân.

Sau vài ngày ở tiểu viện, cảm giác thoải mái, thanh tịnh ban đầu cũng đã không còn sót lại chút nào, chỉ còn lại sự nóng ruột và bất đắc dĩ.

May thay, lão viện trưởng gửi cho gã không ít binh thư. Tất nhiên Mạnh Trường An cũng chẳng xem lọt mấy thứ sách khác. Mỗi ngày gã thức dậy đánh quyền luyện công rồi đọc sách, ra ngoài ăn cơm rồi về ngủ trưa, lại đánh quyền đọc sách... Thực ra gã chẳng hề cảm thấy tự tại chút nào, càng đừng nói gì đến thích thú.

Hoàng đế dường như đã quên bẵng gã, còn tiểu viện này thì chỉ là một góc nhỏ bé của thế giới rộng lớn.

Nơi duy nhất khiến gã cảm thấy vui mừng chính là những tửu lâu san sát nhau trên đường Cẩm Tú cách đó không xa. Mỗi quán ăn một bữa, có lẽ cả tháng trời cũng chẳng hết. Sau đó, Mạnh Trường An không kiềm được mà nghĩ, nếu Lãnh Tử ngốc ở một mình trong một nơi như thế này, chắc hẳn hắn sẽ rất tĩnh tâm, vậy hắn sẽ làm gì nhiều hơn mình một chút nhỉ?

Thế là, Mạnh Trường An nhất thời phấn khích, ra ngoài mua chút thịt, chút rau rồi về tự nấu ăn. Vào đến bếp mới phát hiện, nấu ăn không chỉ cần vài cọng rau xanh và mấy lạng thịt, mà còn cần dầu, muối, tương, giấm cùng các loại gia vị khác, rồi cả thớt, các dụng cụ khác, nhiều hơn chén đũa rất, rất nhiều...

Mạnh Trường An kiên nhẫn viết ra giấy những thứ mình nghĩ ra, rồi mới ra ngoài mua. Tốn hơn nửa ngày mới mua đủ. Dù dọc đường đói bụng, gã cũng không mua chút đồ ăn nào, chỉ nghĩ rằng món mình làm ra nhất định sẽ cực kỳ ngon, chẳng kém gì Lãnh Tử ngốc.

Phải tôn trọng quyết định của bản thân, phải có tính tự giác và ý thức. Vậy nên, dù bánh bao ven đường thơm đến mấy gã cũng nhịn, mùi mì sợi bên kia có hấp dẫn thế nào cũng nhịn. Ngay cả bánh nướng thoảng hương thơm xa xăm như thiên quân vạn mã muốn cướp đoạt linh hồn, gã vẫn cắn răng chịu đựng.

Mình không thể thua.

Về đến nhà, gã liền lấy chiếc tạp dề hoa nhỏ mới mua ra. Thân hình như hổ báo của Mạnh Trường An đối diện chiếc gương đồng, khoảnh khắc mặc chiếc tạp dề vào, gã lập tức cảm thấy mình nên đâm đầu vào tường chết quách cho xong. Nếu Thẩm tiên sinh nhìn thấy chiếc tạp dề hoa mà gã chọn, chắc chắn sẽ chê là "thẩm mỹ bà già". Gã tiếp tục nhịn, tiếp tục nhịn.

Rửa sạch rau, thái thịt một cách tinh xảo. Sau đó, Mạnh Trường An mở cuốn thực đơn trên bàn mà gã cố tình mua từ thư cục về, rồi lại ném vào thùng rác. Ai ngờ, thực đơn chỉ là thực đơn, chẳng hề ghi cách chế biến thế nào, chỉ liệt kê tên các món đặc sản Đại Ninh mà thôi.

Gã hít sâu một hơi, cảm thấy phấn khích hơn cả lúc lên chiến trường. Thầm nghĩ, thảo nào Lãnh Tử thích nấu ăn đến vậy. Khỏi phải nói, khi nấu ra một món ăn hương vị đầy đủ sẽ có cảm giác thành tựu, cho dù chỉ rửa rau, thái rau thôi cũng đã rất có cảm giác thành tựu rồi.

"Giết!"

Hán tử này nâng chảo sắt lên.

Hô lên một tiếng "Giết".

Nửa canh giờ sau, Mạnh Trường An đổ mấy đĩa đồ ăn mình làm vào thùng rác. Lục ra một bao vải rất lớn, nhét hết nồi niêu, xoong chảo, dao thớt cùng các loại dụng cụ nấu ăn khác vào. Gã vác cái bao lớn ấy đi qua gõ cửa nhà cách vách. Người hàng xóm mở cửa, nhìn gã với vẻ mặt mờ mịt. Mạnh Trường An nói: "Ta là hàng xóm mới, đây là chút quà ra mắt." Rồi gã nhét cái bao vải vào tay người đó, đoạn quay người rời đi.

Người hàng xóm nghĩ bụng: người hàng xóm mới này thật khách khí. Cái bao này nặng trĩu, đúng là món quà nặng cả tình lẫn nghĩa mà.

Vào trong mở ra, rồi ngẩn người.

Mạnh Trường An tặng xong những thứ đó, cảm thấy thoải mái hơn. Nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, gã ra ngoài mua bánh bao thịt, các món ăn chế biến sẵn, còn mua thêm một túi bánh nướng. Gã cảm thấy đây mới là một cuộc sống sung sướng, đây chính là sự kính trọng lớn nhất dành cho mỹ thực, cần gì phải tự tay làm...

Về đến nhà, gã đang ăn thì nghe tiếng gõ cửa. Mạnh Trường An tưởng là người hàng xóm bên cạnh không vừa ý món quà ra mắt, nên qua đây "trả hàng". Gã đi ra với vẻ mặt xấu hổ, kéo cửa nhìn ra ngoài, đầu lông mày lập tức không tự chủ mà giật giật.

Ngoài cửa là sáu, bảy người mặc cẩm y đen, đầu đội mũ quan màu đen, trên áo thêu một ký hiệu cán cân màu trắng ở ngực trái. Mấy người này đứng trước cửa, tựa như kéo theo cả đêm tối đến, khiến người ta cảm thấy áp lực nặng nề.

"Xin hỏi là Mạnh tướng quân sao?"

"Là ta, các ngươi là ai?"

Người đàn ông dẫn đầu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, trông thật khó coi.

"Ty chức là Hà Khuê, Đình tư phủ Đình úy, phụng mệnh đến hỏi Mạnh tướng quân vài vấn đề. Chúng tôi làm theo quy định, kính xin tướng quân thứ lỗi."

"Hỏi ta chuyện gì?"

"Liên quan đến vụ án biên quân tướng quân Bắc Cương Bùi Khiếu tử vong, Hình bộ đã chính thức chuyển giao cho Phủ Đình úy chúng tôi. Vốn định phái người đến Bắc Cương, nhưng vừa hay biết tướng quân hiện đang ở trong thành Trường An, nên chúng tôi đến đây hỏi trước một chút."

"Ta mới chuyển đến đây, các ngươi tìm cũng rất nhanh."

"Đại Ninh rộng lớn như vậy, giang sơn mấy vạn dặm, người mà Phủ Đình úy chúng tôi muốn tìm đều có thể tìm được, huống hồ đây lại là Trường An?" Hà Khuê hỏi: "Tướng quân không định mời chúng tôi vào trong sao?"

Mạnh Trường An kéo cửa ra: "Mời vào."

Hai người của Phủ Đình úy ở lại ngoài cửa, không vào trong. Mấy người khác theo Mạnh Trường An vào nhà. Chủ nhân tiểu viện này vốn là một vị quan ở kinh thành được điều đi nơi khác, trong nhà có đủ đồ đạc, bằng không ngay cả chỗ ngồi cũng không có.

Vào phòng khách rồi ngồi xuống. Đương nhiên, Mạnh Trường An sẽ chẳng nhớ ra chuy���n đại loại như pha trà mời khách. Bản thân gã cũng không uống trà, lấy đâu ra lá trà? Khi ở Bắc Vương dẫn thám báo ra ngoài, thứ gã uống là một ngụm tuyết. Theo Mạnh Trường An, trong khoảng thời gian pha trà có thể làm được rất nhiều chuyện nghiêm túc. Ngay cả khi mới học ở Trường An, trong thư viện lịch sự tao nhã, gã cũng cảm thấy cái gọi là trà thơm chẳng sảng khoái bằng một ngụm nước, dù là mùa đông hay mùa hạ.

Sau khi Hà Khuê ngồi xuống, y cứ tưởng Mạnh Trường An sẽ hàn huyên vài câu trước. Nào ngờ, Mạnh Trường An chỉ ngồi ngay ngắn, đợi y đặt câu hỏi.

"Tướng quân đến Trường An đã sắp được hai tháng rồi nhỉ."

"Phải."

"Thực ra, vụ án này đã đến Hình bộ từ sớm, nhưng không hiểu sao lại kéo dài đến tận bây giờ mới chuyển giao cho Phủ Đình úy chúng tôi. Bây giờ Đô Đình úy đại nhân lại không có ở kinh thành, nên ty chức đành phải qua đây tìm tướng quân để tìm hiểu đôi chút."

Mạnh Trường An "Ừm" một tiếng, rồi đột nhiên hỏi một câu: "Đình tư Phủ Đình úy là quan mấy phẩm?"

"Hửm?" Hà Khuê như ngây ra một lúc: "Sao tướng quân lại hỏi cái này?"

Mạnh Trường An: "Ngươi vẫn chưa trả lời ta."

Hà Khuê đáp: "Chính lục phẩm, cũng coi như là quân chức, đại khái tương đương giáo úy trong quân."

"Ồ... Đô Đình úy Hàn Hoán Chi không có ở đây đúng chứ?"

"Vâng."

"Vậy ít nhất cũng phải có một Thiên Bạn đến gặp ta chứ, chỉ có một Đình tư như ngươi đến đây... Để ta đoán xem nguyên nhân là gì." Mạnh Trường An nhìn thẳng vào mắt Hà Khuê, nghiêm túc nói: "Nếu Phủ Đình úy chuyên điều tra những vụ án liên quan đến quan viên, vậy hẳn là nơi có quy định rất chặt chẽ. Một Đình tư như ngươi qua đây hỏi chuyện ta, sẽ không sợ bị cấp bậc của ta đàn áp đến mức chẳng hỏi ra được gì sao? Nếu Thiên Bạn đến hỏi ta, ít nhất cũng có cấp bậc tương đương. Ta không phải tội phạm, nên tất nhiên ngươi cũng chẳng có công văn, không thể dùng hình, không thể hạ quyết tâm... Chỉ riêng Đình úy là ngươi đến đây, là bởi vì y phục của Thiên Bạn bên Phủ Đình úy không dễ lấy sao?"

Hà Khuê biến sắc.

Mạnh Trường An khẽ nhếch khóe miệng: "Đến từ Đông Cương phải không?"

Hà Khuê im lặng, bỗng bật cười: "Đúng là người tài... Ta còn tưởng rằng, giả là người của Phủ Đình úy đến đây sẽ tạo chút áp lực cho ngươi, khiến ngươi không được tự nhiên. Lúc con người không được tự nhiên vẫn sẽ luôn có sơ hở, huống hồ Đại tướng quân còn bắt ta ph���i điều tra mọi chuyện cho rõ ràng mới được quay về. Bộ y phục Phủ Đình úy này có thể mang lại vài phần tiện lợi cho ta. Ta thực sự rất muốn hỏi rốt cuộc lúc đó tình huống thế nào. Đáng lẽ ngươi nên giả vờ không nhìn ra mới phải, còn có thể nhân cơ hội bỏ chạy. Giờ trực tiếp lật tẩy thế này, cũng chẳng còn đường lui nữa."

Mạnh Trường An nói: "Trước khi ngươi đến đây đã tìm hiểu về ta chưa?"

"Cần thiết sao?"

"Nếu ngươi đã tìm hiểu qua, ắt sẽ biết rằng từ trước đến nay ta chẳng hề trốn tránh bao giờ."

Hà Khuê cười: "Người trẻ tuổi bây giờ đúng là rất cuồng vọng, ngay cả chút kính sợ tối thiểu cũng không hề có. Nếu ngươi đã đoán được bọn ta xuất thân Đao Binh, ngươi nên biết sợ mới phải."

Mạnh Trường An không nói gì.

Hà Khuê khoát tay về phía ngoài, hai người canh giữ cửa tiểu viện lập tức đóng cổng viện lại, rồi dùng thanh chắn ngang chặn chặt cửa. Dù có người bên ngoài phá cũng không thể mở được. Sau khi đóng cửa viện kỹ càng, những người này rút đao ra từ dưới hắc bào, bầu không khí trong viện lập tức lạnh đi vài phần.

Mạnh Trường An vẫn ngồi yên tĩnh như vậy, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng chẳng hề thay đổi.

"Ngươi vẫn nên nói ra thì hơn." Hà Khuê đặt thanh đao giấu trong hắc bào lên bàn trà trước mặt, tay vịn chuôi đao: "Bây giờ nói ra vẫn còn đỡ hơn, không cần phải chịu tội. Chốc nữa nếu đánh ngươi quá ác rồi lại dò hỏi, lúc đó ngươi nói chuyện có thể sẽ không được lưu loát lắm, mà ta thì phải nghe rõ ràng từng chữ một rồi mang về. Lời nói của ngươi không rõ ràng, đó sẽ là một chuyện phiền toái."

Mạnh Trường An bỗng bật cười: "Thật sự là một chuyện phiền toái."

Hà Khuê nhíu mày. Mạnh Trường An trước mặt y là người kỳ quái nhất mà y từng gặp. Có vẻ như Mạnh Trường An đúng là chẳng hề sợ hãi, ý cười bên khóe môi còn ẩn chứa vài phần khinh thường. Điều này khiến Hà Khuê căm tức. Từ trước đến nay, Đao Binh Đông Cương chưa từng bị người khác khinh thường, kẻ nào từng khinh thường đều đã chết hết từ lâu rồi.

"Thôi bỏ đi, vẫn nên đánh xong rồi hỏi." Hà Khuê dặn dò: "Động th���, cố gắng đừng đánh vào miệng, phải giữ lại để hắn nói rõ ràng Thiếu tướng quân chết thế nào."

"Được."

Nhưng người trả lời y lại không phải là thủ hạ, mà là Mạnh Trường An.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này thuộc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free