Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 74: Cơ hội để lật ngược thế cờ.

Vậy ra đây chính là sinh vật bản địa của thế giới này, bé nhỏ nhưng lại ẩn chứa nguồn năng lượng khổng lồ, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

"Tốc độ cực nhanh, nhanh hơn nhiều so với đám ruồi nhặng này. Nếu chúng ta cũng sở hữu tốc độ như vậy thì chắc chắn sẽ bảo vệ được nhiều hơn nữa."

"Mà không biết cảnh quan phương Bắc trông như thế nào nhỉ? R��i cả cộng đồng dân bản địa sống ra sao nữa, không biết là giống như chúng ta hay như những loài khác?"

Lúc này, ba con Vượn Giác Ngộ, sau khi nghe Nhật Nam kể về xuất thân từ phương Bắc và là người bản địa, lập tức xúm xít lại quanh ông ta, dùng ngôn ngữ chung của Mê Cung mà hỏi tới tấp.

Có thể thấy chủng tộc Vượn Giác Ngộ cũng rất tò mò với thế giới bên ngoài. Chẳng qua là chúng cả ngày trời đều tu tâm dưỡng tính, ngoài việc ngồi thiền để lĩnh ngộ bản chất thế giới và con đường mình đang đi, chúng chỉ có sinh hoạt và ngủ nghỉ.

Với một lịch trình kỳ lạ như vậy, thời gian rảnh rỗi của các Vượn Giác Ngộ gần như không có. Nhưng đương nhiên, mỗi cá thể trong chủng tộc này đều ít nhiều cảm thấy tò mò về thế giới bên ngoài.

Đây cũng lại là điểm khác biệt nữa giữa tộc Vượn Giác Ngộ so với những tộc đàn còn lại bị trục xuất khỏi Mê Cung. Trong khi các tộc đàn khác không ngừng cố gắng tiến sâu hơn vào bên trong, khao khát được quay trở lại Mê Cung, thì chúng lại hành động ngược lại.

Các Vượn Giác Ngộ cảm thấy bản thân không mấy phù hợp với những chuyện tranh đấu, một phần có lẽ là do bản chất của chúng là vậy, nhưng quả thật, chúng chưa bao giờ nghĩ đến việc quay trở lại Mê Cung.

Nếu có thì chắc cũng là lúc mà các Vượn Giác Ngộ hiểu được bản chất của con đường mà chúng đang theo đuổi. Có điều cho đến hiện tại, chúng vẫn giữ tâm thái bình ổn và hướng về thế giới bên ngoài nhiều hơn.

"Khoan hãy nói mấy chuyện này đã. Quan trọng nhất là các hạ có bao nhiêu thành viên? Nếu thực sự chỉ có một mình cộng thêm bọn tôi thì chưa đủ đâu."

Vượn Cuồng Nộ lên tiếng cắt ngang lời của những Vượn Giác Ngộ khác. Tình hình hiện tại đã sớm không còn đơn giản như ban đầu nữa. Nếu chỉ có năm người bọn họ thì việc tiêu diệt sạch đám ruồi quả là quá tự tin.

Nhật Nam đương nhiên hiểu rõ điều này, nhưng ông vẫn có chút ngờ vực. Dù sao, hẳn là trong khu vực này có không ít tộc đàn sinh sống, vậy thì chắc chắn phải có nhiều hơn một tộc đàn sẵn sàng đứng lên chiến đấu trước tình thế này chứ. Mà chỉ có năm người bọn họ thì sao? Chẳng lẽ tộc Vượn Giác Ngộ chỉ có chừng này?

"Chúng tôi định mượn thêm lực lượng của những tộc khác nữa."

Một câu trả lời rất mập mờ. Nhật Nam chỉ đưa ra như vậy, cốt để đối phương tự đưa ra nhận định cho ông. Dù sao, trong tình thế này, ông ta cũng là kẻ từ bên ngoài mới tới, không thể quen thuộc nơi này như bọn họ được.

Hơn nữa, tộc Vượn Giác Ngộ còn được đánh giá là cấp N+. Đáng lẽ ra, những cá thể đã đạt tới ngưỡng tiến hóa giai đoạn hai như thế này phải nằm trong vòng bán kính 20km, hoặc tệ lắm cũng không được ở quá xa.

Thực tế, ở ngoài hoang dã rất hiếm khi đụng độ những cá thể như vậy, nhất là khi đối phương đã tiệm cận giai đoạn ba, nghĩa là không thua kém Nhật Nam là bao dù về bản chất, ông ta vẫn mạnh hơn tất cả.

Thứ nhất, Nhật Nam đã đạt đến cực hạn của bản thân vào lúc này. Ông chỉ còn vài chức nghiệp nữa là đạt đến ngưỡng cấp 100 của lần chuyển chức thứ hai. So với các Vượn Giác Ngộ mới chỉ ở khoảng cấp 7X, ông ta vẫn mạnh hơn rõ rệt.

Thứ hai, điều này đã rất rõ r��ng: Hệ thống Nghề nghiệp tuy khó thăng cấp hơn nhưng ở cùng một cấp độ lại chiếm ưu thế vượt trội so với Hệ thống Thăng cấp. Huống hồ, Nhật Nam còn có tới bốn chức nghiệp đạt đến cực hạn và hai cái còn lại cũng đã ở khoảng cấp 9X.

Chỉ riêng Vượn Cuồng Nộ lại là một phạm trù hoàn toàn khác. Nó được đánh giá là một cá thể đặc thù, một thứ không thể bị khiêu khích. Năm xưa, Drakan thậm chí còn không được đánh giá vào nhóm này, và thông tin về những cá thể cấp độ này là quá ít ỏi.

Đúng hơn, tri thức của loài người về Mê Cung và các chủng quái vật chủ yếu đến từ giới thương nhân trong Mê Cung. Bên trong các trụ cũng có một số cổ văn, nhưng không phải kẻ nào cũng hiểu được hay thậm chí là có đủ tư cách đọc được.

Với Nhật Nam thì lại khác. Tuy mới chỉ đạt 20% tiến độ của Trụ Baal, nhưng ông ta đã tiếp cận được một số loại tri thức quan trọng, đặc biệt là về thứ gọi là cá thể đặc thù.

Chỉ là vẫn chưa có bất cứ thứ gì để xác minh nguồn tin này cả. Hơn nữa, các cá thể đặc thù thường có xu hướng bị thu hút bởi Mê Cung, đúng hơn là bởi thứ nằm sâu dưới đáy Mê Cung. Dù không biết rõ đó là gì, nhưng có vẻ như là một bí mật động trời.

"Vậy thì dự định của các hạ không thể hoàn thành rồi, vì các tộc đàn mạnh ở xung quanh đây phần nhiều đều ủng hộ đám ruồi."

Vượn Cuồng Nộ nói đúng. Đó là lý do Cái Chết nói đây là một sự kiện khó nhằn. Bởi vì, ngoại trừ đám bọ của hắn đang hiện rõ màu đỏ với sáu quân cờ của ông ta, cùng với Vượn Giác Ngộ là màu đen đối lập với đám bọ, thì phần lớn các tộc đàn khác đều mang màu xanh lá chuối khi đứng về phía đám ruồi.

Màu vàng nghĩa là trung lập, nhưng việc dần ngả xanh lục lại là một vấn đề khác, bởi màu xanh lục là màu của đồng minh, ám chỉ rằng dù còn đôi chút ngờ vực, nhưng về tinh thần, mối quan hệ đồng minh đã thực sự được thiết lập.

Đúng hơn thì chỉ có năm tộc đàn thuộc vào diện màu xanh lá chuối với đám bọ mà thôi. Nhưng chúng đều thuộc nhóm kẻ săn mồi hàng đầu trong khu vực này. Có được sự ủng hộ của chúng đã giúp đám bọ thoải mái hơn rất nhiều so với trước đây.

Cụ thể hơn, chúng đã tàn sát hàng loạt tộc đàn yếu hơn để hỗ trợ đám bọ trong quá trình nuôi dưỡng giòi, tất cả nhằm mục đích tạo ra càng nhiều ruồi càng tốt trong những ngày sắp tới.

Mục tiêu của đám này cũng dễ hiểu: chúng cũng muốn tiến vào bên trong nhưng lại không đủ sức mạnh sánh bằng các tộc đàn ở đó, nên muốn mượn quân số áp đảo của đám ruồi để đột kích thành công.

Về cơ bản, điều này cũng khá thú vị, coi như là mua vui để giết chút thời gian cũng được. Dù sao Cái Chết cũng không thiếu bề tôi có thể thay hắn duy trì sự cân bằng ở bên dưới, hơn nữa, phần thân xác chính của hắn vẫn đang ở đó nên cũng chẳng sao.

Ngược lại với cảm giác chờ mong của Cái Chết, Nhật Nam lại cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng khi nghe được thông tin là đám ruồi này có đồng minh. Hơn nữa, chúng trong những ngày qua đã gần như tận diệt những tộc đàn xung quanh để phụ trợ cho quá trình nuôi dưỡng đám giòi rồi.

Chiến dịch này về cơ bản là đã tiêu tùng rồi, vì bản chất của nó dựa vào hai yếu tố quan trọng để đảm bảo tỷ lệ thành công. Thứ nhất là những tộc đàn khác cảm thấy khó chịu với đám ruồi, còn lại là đám ruồi vẫn gặp nhiều khó khăn trong quá trình góp nhặt chất hữu cơ vì sự chống đỡ quyết liệt của những tộc đàn khác.

Giờ thì hay rồi, yếu tố đầu tiên hoàn toàn ngược lại, dẫn đến yếu tố thứ hai cũng không còn giá trị, vì đám ruồi chắc chắn đã kiếm đủ chất hữu cơ để nuôi dưỡng lứa giòi đời sau rồi. Vụ này coi như xong, về cơ bản là chẳng còn chút hy vọng nào nữa cả.

Không, không! Lúc này không thể để bản thân mất đi sự bình tĩnh được. Nhưng quả đúng là tình hình hiện tại đã sớm vượt quá khả năng xử lý của Nhật Nam rồi. Một mình ông ta dù có mạnh hơn nữa cũng chẳng thể nào lật ngược thế cờ này được.

Sự lựa chọn duy nhất hiện tại có thể là về báo tin lại cho tổng bộ tại thành bang Tân Thời để bọn họ tự đưa ra phương án xử lý mà thôi. Mà thật ra thì Nhật Nam cảm thấy bọn họ cũng sẽ chỉ biết đứng nhìn và tự cầu phúc là đám ruồi sẽ chỉ công vào bên trong gần khu vực của Mê Cung thay vì nhắm tới phương Bắc.

Hiện tại, thành bang Tân Thời đã ở thế cực kỳ bị động rồi. Thậm chí nếu đám ruồi này thực sự nhắm tới phương Bắc, cụ thể hơn là thành bang Tân Thời thì việc bỏ ngang các phòng tuyến để rút quân về chơi trò thủ thành là điều gần như chắc chắn.

Giống như thành bang Samakkhi hai mươi năm trước. Khác ở chỗ, đám ruồi năm đó không thực sự nhắm vào Samakkhi mà chỉ là đang trên đường chạy trốn, muốn tấn công vào để lấy chất hữu cơ nuôi dưỡng lứa giòi đời sau.

Vậy nên khi thành bang Samakkhi chống trả quyết liệt, đám ruồi sẽ quyết định từ bỏ mục tiêu để tiếp tục bỏ chạy theo hướng Đông Bắc, góc một giờ, để nhắm tới thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, thuộc Trung Quốc cũ.

Tuy không biết năm xưa thứ gì đã xuất hiện mà khiến đám ruồi đó phải bỏ xứ chạy xuyên lãnh thổ cũ của tận hai quốc gia chỉ để an toàn hạ cánh tại thành phố Côn Minh, nhưng tình huống bây giờ không phải là lúc đó nữa rồi.

Nếu đám ruồi này thực sự tấn công vào thành bang Tân Thời thì e rằng quá 90% sẽ diệt thành rồi. Đó còn chưa kể đến chất lượng đám ruồi này nữa. So với những con ruồi xuất thân từ Mê Cung màu đỏ thì đám xuất thân từ màu đen này nguy hiểm hơn nhiều.

Nhất là ở khả năng tiến hóa của chúng. Thử nghiệm cho thấy rất rõ chuyện đống ARN kia thực sự có thể phát triển đến mức tạo ra được kháng thể với chất ức chế cấp độ mô tế bào khiến cấu trúc chuỗi của chúng bị phá hủy.

Nếu không phải tuổi thọ của các chuỗi ARN này quá thấp vì bị ảnh hưởng trực tiếp bởi tuổi thọ thực tế của đám ruồi, thì khả năng cao chúng đã thực sự tiến hóa đến cấp độ đó mà không cần thông qua ADN để ghi chép và truyền lại cho đời sau, tiếp tục quá trình tiến hóa đang dang dở này.

Nhưng với cái tốc độ đó thì cũng chỉ cần hơn một năm thôi là thành tựu của đám ruồi này có thể sánh ngang với hàng triệu năm tiến hóa có chọn lọc tự nhiên của loài vượn cổ rồi, tức là để càng lâu, bọn họ lại càng tiêu đời.

Có điều Nhật Nam cũng có chút thắc mắc về chuyện bốn cá thể Vượn Giác Ngộ lấy đâu ra sự tự tin mà dám chủ động đi săn, chống lại đám ruồi cùng với năm tộc đàn lớn mạnh khác?

Đúng hơn thì tại sao các Vượn Giác Ngộ quyết tâm đứng lên phản kháng quyết liệt đến như vậy trong khi Nhật Nam tin rằng nếu như chúng thực sự muốn rời đi thì chẳng ai có thể đứng ra ngăn cản nổi cả?

"Là vì đức tin."

"Cũng có thể xem như là gi��c ngộ."

"Qua thì lại thấy giống với việc đứng lên thay những kẻ yếu khác thì hợp lý hơn."

Các Vượn Giác Ngộ đều đưa ra những ý kiến riêng về câu hỏi này của Nhật Nam, nhưng chung quy thì chúng vẫn chưa thực sự nhận thức được bản chất của lòng quyết tâm bên trong mình.

"Là trả thù. Tuy ta không rõ các hạ có thể hiểu được đạo lý này hay không, nhưng đó chính là lòng quyết tâm bên trong ta."

Sau khi nghe được câu trả lời của Vượn Cuồng Nộ thì Nhật Nam có chút suy nghĩ. Theo đạo lý mà nói thì ông ta sẽ khuyên Vượn Cuồng Nộ không nên trả thù. Nhưng về bản chất, ông ta lại không được đặt vào cùng một tình thế như bọn họ nên không thể hiểu rõ được.

Mà thật ra thì Nhật Nam cũng chẳng phải loại đạo lý gì cả. Mấy thứ như sự yên lành trong tâm hồn hay gì gì đó với ông ta thực sự chẳng có ý nghĩa gì. Với ông ta thì mục tiêu chung cuộc vẫn chỉ có gia đình, và chỉ đơn giản là như vậy mà thôi.

"Vậy đằng đó có thực sự quyết tâm với việc này hay không?"

"Giết sạch đám ruồi nhặng để trả thù cho những đồng tộc ��ã chết là thứ quyết tâm đầu tiên có thể thúc giục ta phải đứng lên chiến đấu. Chẳng có lý do gì đủ để có thể khiến ta phải dừng lại vào lúc này cả."

Cái Chết lần nữa gieo xúc xắc. Viên xúc xắc hai mươi mặt bắt đầu lăn và cuối cùng dừng lại ở mặt số 13, tức 65%. Có vẻ như hôm nay Cái Chết rất may mắn, vì dù các ngưỡng tỷ lệ hắn gieo ra không phải lúc nào cũng cao tuyệt đối, nhưng tất cả đều thành công như nhau.

"Bên các vị còn bao nhiêu người có thể chiến đấu?"

"Bảy, nói đúng hơn thì là 271 nếu như có thể thuyết phục được toàn bộ."

Nghe xong thì Nhật Nam có chút ngỡ ngàng. 271 cá thể Vượn Giác Ngộ mà mỗi con đều ở cấp 7X của giai đoạn tiến hóa thứ hai? Nghĩ tới đây thôi cũng đủ khiến ông ta cảm thấy ngỡ ngàng, tuyệt vọng rồi.

Nhưng như thế cũng đồng nghĩa với việc đây chính là hy vọng. Nếu có thể liên minh được với tộc Vượn Giác Ngộ này thì ván cờ này có khả năng sẽ lật ngược lại, chiến dịch này hoàn toàn có thể thành công.

Có điều trước khi liều thì Nhật Nam vẫn phải báo tin này về cho hậu phương ở phía sau trước cái đã. Vụ việc lần này đã phức tạp hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, nên giữ lại bốn thành viên kia cũng chẳng làm được gì, cứ cho bọn họ quay về luôn đi.

Sau một hồi giải thích với các Vượn Giác Ngộ thì bọn họ quyết định đứng ở đây chờ để Nhật Nam làm xong chuyện của mình, rồi cả năm sẽ cùng trở về nơi ở của các Vượn Giác Ngộ còn lại.

Thực sự thì các Vượn Giác Ngộ có hơi dễ đặt niềm tin vào kẻ lạ quá khiến Nhật Nam không khỏi than thở vì sự ngây thơ của chúng. Nhưng Vượn Cuồng Nộ lại nói rằng chúng không ngốc đến mức không thể phân biệt được kẻ đáng tin và kẻ không đáng tin.

Trong mắt của các Vượn Giác Ngộ thì Nhật Nam thực sự tới đây vì lợi ích của chủng tộc mình chứ không phải là muốn lợi dụng chúng. Chỉ riêng điều này thôi cũng đã là quá đủ, vì dưới góc nhìn của chúng, Nhật Nam thực sự đã ở lại vì chúng.

Nhật Nam có thể đưa ra một sự lựa chọn an toàn hơn là trở về thành bang Tân Thời để cùng người dân ở đó chuẩn bị cho những trường hợp xấu nh���t, hoặc đơn giản hơn là mang Phoiphailin cùng những người khác trở về thành bang Samakkhi.

Cả hai sự lựa chọn cái nào cũng được cả, nhưng Nhật Nam lại quyết định ở lại cùng các Vượn Giác Ngộ để cùng chúng chiến đấu, sẵn sàng nằm lại nơi đất khách quê người này, thậm chí là chết bên cạnh thứ mà con người vẫn luôn coi là kẻ thù.

Với các Vượn Giác Ngộ thì Nhật Nam chính là đồng minh mà chúng có thể kề vai sát cánh. Và chúng có thể dùng chính danh dự cũng như tính mạng của mình để đảm bảo cho điều đó.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free