Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 276: Bầu trời của bọn họ.

Sở dĩ gia tộc Châu không có bất kỳ kế hoạch cụ thể nào đối với Mê cung nằm ngay sát tổng bộ của họ là bởi vì việc cố gắng tiếp cận nó chỉ đơn thuần là lợi bất cập hại.

Nói thẳng ra, Mê cung Gaia không phải loại bất khả xâm phạm như Mê cung Azi Dahaka đang lơ lửng trên đầu họ, cũng chẳng phải loại nằm ở những khu vực khó tiếp cận như các Mê cung dưới đáy đại dương.

Mê cung Gaia thuộc dạng dễ tiếp cận, bởi lẽ nó tọa lạc ngay giữa lòng Quảng Đông, thành phố Quảng Châu – nơi từng là một trung tâm kinh tế phát triển của nền văn minh trước tận thế.

Thế nhưng, vấn đề duy nhất chính là gia tộc Châu không tài nào thiết lập được một cứ điểm an toàn trong khu vực này.

Đây là một điều kỳ lạ. Ngay cả một Mê cung xuất hiện ở địa hình đồi núi hiểm trở như Mê cung Behemoth còn nằm trong danh sách ưu tiên tiếp cận, vậy tại sao Mê cung Gaia lại không thể xây nổi một cứ điểm tạm thời?

Vấn đề của Mê cung Gaia chính là mật độ quái vật bao phủ xung quanh nó quá dày đặc, điều này chứng tỏ rằng số lượng Dungeon ở 20 tầng đầu Mê cung là quá lớn.

Số lượng này nhiều hơn các Mê cung khác không chỉ vài lần, mà thậm chí hàng chục lần. Cần nhớ rằng, 20 tầng đầu chỉ là vùng đệm để chuẩn bị cho những tầng thực sự ở phía sau.

Các Mê cung khác thường có rất nhiều cách để buộc các Dungeon Master phải tiến xuống tầng dưới càng sớm càng tốt trong 20 tầng đầu này.

Điều này giúp vùng đệm tương đối ổn định cho những thế hệ Dungeon Master sau đó, tránh tình trạng các Dungeon Master cũ kẹt lại quá lâu, gây cản trở cho người mới.

Thế nhưng, tại Mê cung Gaia, mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát, tất cả là do cơ chế thủ hộ tầng.

Ban đầu, thủ hộ tầng có chức năng giúp ý chí của Mê cung quản lý các tầng, đảm bảo mọi hoạt động trơn tru, giúp nó thực hiện nhiều việc hơn. Nhưng dần dần, các thủ hộ tầng ngày càng đi chệch khỏi chức năng ban đầu.

Nhờ có thủ hộ tầng, mọi tranh chấp trong Mê cung Gaia đã giảm đáng kể. Cũng vì thế, một lượng lớn Dungeon Master đáng lẽ phải tranh giành từng chút tài nguyên, nay lại chấp nhận sống qua ngày.

Hệ lụy là một lượng lớn Dungeon Master đã bị tồn đọng, buộc ý chí của Mê cung phải ban hành luật hạn chế phê duyệt thêm các Dungeon Master mới.

Đương nhiên, cách làm này chỉ có thể giảm phần nào tốc độ gia tăng số lượng Dungeon Master chứ không giải quyết được triệt để vấn đề.

Thậm chí, những Dungeon Master bị tồn đọng chưa được giải quyết đó còn lập ra các gia tộc, thế lực trải khắp Mê cung, khiến mọi thứ càng thêm mất kiểm soát, nhất là khi số lượng Dungeon Master mới lại giảm dần theo thời gian.

Cơ chế của Mê cung buộc các Dungeon Master phải va chạm, cạnh tranh với nhau, để từ đó, mười hay thậm chí hàng trăm người mới tạo ra được một thành quả tương đối có giá trị. Vì vậy, việc bổ sung liên tục lực lượng mới là điều cần thiết.

Còn tại Mê cung Gaia, mọi thứ đã dần mất kiểm soát, hay nói đúng hơn là sự mất kiểm soát đó hiện tại đang dần trở thành một cơ hội cho chính Mê cung Gaia.

Tóm lại, bởi vì số lượng Dungeon Master ở 20 tầng đầu của Mê cung quá đông đảo, nên số lượng quái vật bị trục xuất cũng vô cùng lớn. Tất cả chúng đang tạo ra một phòng tuyến cực kỳ vững chắc cho Mê cung Gaia.

Năm xưa, chính lão Daniel cũng từng dẫn đội đi thiết lập cứ điểm tại khu vực này và đương nhiên, chiến dịch đó đã thất bại không chỉ một lần.

Số lượng quái vật đông đảo quả thực là một nỗi ác mộng, nhưng đáng sợ hơn là không ít trong số đó còn đạt tới giai đoạn tiến hóa thứ hai, hoặc thậm chí là cực hạn của giai đoạn này.

Có thể nếu chỉ như vậy thôi thì vẫn chưa là gì đối với một cá nhân chuyển chức lần 3 hay cả một đội ngũ chuyển chức lần 3, nhưng đám quái vật này lại quá gắn kết với nhau.

Chúng tạo thành một quần thể theo đúng nghĩa đen: trong trạng thái bình thường, chúng là một mô hình thu nhỏ của vòng tuần hoàn tự nhiên; nhưng khi có một tác nhân ngoại lai xuất hiện, tất cả chúng sẽ tự giác liên kết lại để đánh đuổi hoặc thậm chí tiêu diệt mối nguy hại đó.

Điều đáng sợ nhất chính là trí thông minh cùng khả năng học hỏi của đám quái vật này. Chỉ sau vài lần đụng độ và các đợt trinh sát, do thám, chúng đã đại khái đoán được điểm yếu của từng thành viên trong đoàn lão Daniel khi đó.

Chúng biết dùng chiến thuật để bẫy từng người, tìm cách xé lẻ đội hình của họ, và đáng sợ hơn cả là biết cử đi những loài quái vật có khả năng khắc chế tuyệt đối để đối mặt với từng người.

Năng lực của lão Daniel phụ thuộc rất nhiều vào môi trường. Trong môi trường thiếu dưỡng chất, lão gần như không thể gọi ra cây cối được, trừ khi dùng xác thịt xung quanh để bổ sung dưỡng chất.

Đám quái vật đã thay đổi môi trường xung quanh khu vực để hạn chế mọi thế mạnh của họ, đồng thời thừa biết cách khủng bố tinh thần họ qua những cuộc du kích, dần dần đánh gục ý chí của họ.

Trí thông minh, khả năng học tập, cùng số lượng áp đảo đi kèm với chất lượng cao đã gây ra không ít thất bại cho gia tộc Châu khi cố gắng thiết lập cứ điểm tại đây.

Đương nhiên, gia tộc Châu sở hữu không ít Dungeon Master chuyển chức lần 3, thậm chí có người đã tiệm cận hoặc chính thức bước vào giai đoạn đầu tiên. Thế nhưng, nguồn lực của họ phải được phân bổ khắp thế giới để thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn.

Việc tập trung rất nhiều nguồn lực vào một chỗ mà vẫn không đạt được kết quả gì, chẳng hạn như chiến dịch thiết lập cứ điểm gần Mê cung Gaia, được xem là một thất bại nặng nề.

Thậm chí theo tính toán, ngay cả khi cứ điểm này có được thiết lập thành công đi chăng nữa thì gia tộc Châu cũng khó lòng duy trì hoạt động của nó quá lâu.

Nguyên nhân cũng chính là do nguồn lực. Hoặc là gia tộc Châu phải sẵn sàng cử ra năm Dungeon Master chuyển chức lần 3 mỗi sáu tháng một lần để thay thế đội trực cứ điểm cũ; đồng thời mỗi tháng một lần phải cung cấp tài nguyên để sửa chữa, gia cố cứ điểm trước sự tiến công của đám quái vật. Hoặc là họ sẽ phải chứng kiến nó bị quét ngang bởi thú triều.

Chính vì vậy, chiến dịch này nói riêng, và Mê cung Gaia nói chung, đã trở thành một chủ đề bị lãng quên tại gia tộc Châu, dưới danh nghĩa một trong những chiến dịch thất bại nhất của họ.

Lúc Nhật Nam trở về thành bang Tân Thời, mượn người để mở chiến dịch săn giết Darugart, gia tộc Châu cũng chẳng thèm can thiệp. Bởi họ biết, chuyện một nhóm chuyển chức lần 2 có thể xông thẳng vào bên trong là điều không thể.

Gia tộc Châu thì có thể làm được điều đó, thậm chí hồi lão Daniel còn cầm quân trong chiến dịch xây dựng cứ điểm, cũng đã thành công xông qua không ít lần.

Dù sao, sự chênh lệch độ khó giữa việc xông qua một đám quái vật và việc cố gắng tạo ra một vùng an toàn trên lãnh thổ của chúng để xây dựng một cứ điểm, cũng như duy trì nó lâu dài, là không tưởng.

Dù vậy, thì chuyện một nhóm chuyển chức lần 2 có thể xông qua thành công cũng quá vô lý, nhưng sự thật là chiến dịch đã thành công dù gần như toàn bộ đã hy sinh.

Cũng chính nhờ vậy mà gia tộc Châu đã phần nào nắm được mấu chốt để vượt qua vòng vây của đám quái vật mà không cần làm điều gì quá đặc biệt.

Vào lúc này, Châu Phàm cũng đã di chuyển đến rìa vùng ngoài của Mê cung Gaia. Chỉ cần bước qua ranh giới này là sẽ đồng thời làm kinh động đến đám quái vật đang canh giữ bên trong.

Về cơ bản, ý chí của Mê cung biết Châu Phàm muốn làm gì, và bản thân anh ta cũng hiểu rõ điều đó, nên nhanh chóng dẫn theo đoàn năm người vào bên trong.

Như dự đoán, đám quái vật ở khu vực ngoài này không hề có ý định đụng chạm tới họ. Rõ ràng đây là một bước nhượng bộ mà ý chí của Mê cung đưa ra, nhằm đổi lấy thứ nó cần.

Cả bốn người (PH) không nói nhiều lời, chỉ yên lặng đi theo ngay sau Châu Phàm. Dù sao, họ đều không thuộc loại hình chiến đấu, nên nếu xảy ra biến cố thì cùng lắm cũng chỉ có thể làm khiên chắn để Châu Phàm rút lui.

Một lát sau, cuối cùng Châu Phàm cũng đã tới được trước cánh cửa khổng lồ dẫn vào Mê cung Gaia. Giờ anh ta chỉ còn cách một lần đẩy cửa nữa.

Nhưng Châu Phàm không vội đẩy cánh cửa này ra. Thay vào đó, anh ta lấy ra Sơn Hải Kinh, và nó nhanh chóng lật đến trang trong suy nghĩ của anh. Từ đó, một cánh cửa xuất hiện, kéo theo một thứ bị phong ấn được thả ra ngoài.

— Như đã giao dịch lúc đầu, Ryomenbotoke/Lưỡng Diện Phật.

Thứ mà Châu Phàm giải phong ấn là một trong những thứ anh ta không thể khống chế nổi. Đương nhiên, điều này cũng có nghĩa là ngay từ đầu anh ta đã không đủ khả năng phong ấn Ryomenbotoke.

Khác với những thực thể vốn bị phong ấn bên trong Sơn Hải Kinh thuộc về thần thoại Trung Hoa, Ryomenbotoke lại có xuất thân từ thần thoại Nhật Bản, hay Thần đạo, và là tạo vật của các vị thần – một thực thể có thể dùng để chống lại cả thần.

Cụ thể hơn, sự tồn tại của Ryomenbotoke là sự kết hợp giữa Raijin (thần sấm) và Fujin (thần gió) của Thần đạo, nên ông ta cũng có thể sử dụng quyền năng của hai vị thần này, dù không mạnh bằng.

Theo nghiên cứu của các đời chủ trước Sơn Hải Kinh, Ryomenbotoke thuộc phân hạng ngang với kỵ sĩ đầu tiên trong thời kỳ đỉnh cao của họ.

Hay nói cách khác, ngang với cực hạn chuyển chức lần 3 giai đoạn đầu tiên, và thậm chí còn mạnh hơn thế nữa, vì kỵ sĩ đầu tiên có thể thông qua việc giảm bộ đếm để tạm thời đạt tới chuyển chức lần 4.

Vậy nên Châu Phàm không thể phong ấn thành công Ryomenbotoke được, nhất là khi lúc đó anh cũng chỉ mới chuyển chức lần 2.

Về ngoại hình, Ryomenbotoke không có lưng. Thay vào đó, hai phần thân của Raijin và Fujin được kết nối với nhau trong tư thế lưng đối lưng, nhưng lại sở hữu chung một phần thân dưới.

Phần Raijin trông không khác gì một sư tăng hiền từ với nước da trắng toát, khoác lên mình chiếc áo cà sa màu vàng, để lộ phần ngực và vai phải.

Một tay của Raijin cầm kim cang chử, tay còn lại là thiên lôi chùy. Bay trên đầu ông ta là bốn chiếc trống nhỏ có biểu tượng hoa văn lôi điện.

Còn phần Fujin thì lại sở hữu nước da màu đen cùng những dải băng trắng bao phủ thân và những dòng chữ Phạn hoàng kim bao phủ cả cơ thể.

Bên cạnh đó, Fujin còn có một mái tóc lởm chởm màu trắng cùng đeo chiếc mặt nạ quỷ màu đỏ thẫm lên mặt, khiến ông ta thực sự trở thành hóa thân của quỷ dữ.

Hai tay của Fujin cầm chặt túi đựng gió đang lơ lửng trên đầu Ryomenbotoke, tay phải của Fujin còn đeo một chuỗi hạt tràng màu đỏ tươi.

Phần thân của Ryomenbotoke mặc một chiếc quần Bloomer màu trắng, với phần thắt lưng kiểu đấu bồng ở phía Fujin và một chuỗi hạt tràng lớn ở phía Raijin.

Chân phải có nước da trắng của Raijin, còn chân trái là màu đen với một lớp chữ Phạn màu vàng kim nổi lên trên da của Fujin.

— Vì lời hứa này của ngươi, ta đã phải đợi trong một khoảng thời gian không ngắn đâu, Phàm.

— Gần mười năm trời.

Mở đầu bằng giọng nói có vẻ chán nản của Raijin, theo sau là lời khẳng định của Fujin. Rõ ràng, Ryomenbotoke vẫn cảm thấy thất vọng khi Châu Phàm đã không thả ông ra trong trận chiến trước đó với Apollo.

Nếu có sự trợ giúp của Ryomenbotoke, thì vào lúc đó Châu Phàm đã có thêm một trợ lực cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Châu Phàm có giới hạn.

Trừ khi thả Ryomenbotoke hoàn toàn, nếu không thì Châu Phàm gần như không thể tiếp tục duy trì khế ước với ông ngay sau khi thả ra. Vậy nên anh mới quyết định lựa chọn những thứ đảm bảo hơn.

Hơn nữa, Châu Phàm đã thắng ván cược đó. Rõ ràng, ngay cả khi không thả Ryomenbotoke ra, thì với những quái vật khác được phong ấn trong Sơn Hải Kinh, anh ta vẫn có thể giành được chiến thắng trước Apollo.

— Khế ước giữa hai ta không cho phép tôi thả ông ra trong điều kiện như vậy, huống hồ, lời hứa giữa hai ta vốn dĩ chẳng phải theo chiều hướng như vậy.

Lý do duy nhất mà khế ước giữa Châu Phàm và Ryomenbotoke tồn tại ngay từ đầu là vì ông ta chọn đi theo Châu Phàm, và ngày hôm nay cũng là ngày tất cả sẽ kết thúc.

— Lời hứa về một vùng trời mới nhỉ?

— Đổi lại một điều ước trong tầm khả năng.

Trên thực tế, thứ mà Ryomenbotoke yêu cầu đơn giản hơn nhiều. Những tồn tại như ông ta ngay từ đầu đã bị ràng buộc với những vũ khí nhất định và không thể thoát ra ngoài.

Về cơ bản, họ cũng giống như con ếch ngồi đáy giếng, hàng ngày chỉ biết ngước đầu lên ngắm nhìn bầu trời mà không biết bao giờ mới có thể thực sự tự do.

Có thể là cả trăm năm, cả ngàn năm, hoặc thậm chí lâu hơn nữa. Những kẻ như Ryomenbotoke không rõ bao giờ thì được, nhưng chắc chắn sẽ có một ngày như vậy.

Sự hiện diện của Sơn Hải Kinh là một lối tắt để giải thoát trước kỳ hạn của họ. Tuy không phải hoàn toàn, nhưng nhờ khế ước với Châu Phàm cũng như sự duy trì từ Sơn Hải Kinh, cuối cùng họ cũng đã có thể tự do đi lại bên ngoài "cái giếng" kia.

Ryomenbotoke còn đặc biệt hơn một chút, bởi vì ông là một trong số ít người trong bọn họ đã có thể giải thoát bản thân khỏi sự ràng buộc với Sơn Hải Kinh, và hiện tại là khỏi khế ước.

Việc cất bước đó chính là bước đầu tiên. Chỉ cần họ có thể vượt qua được nấc thang đó, thì sự tự do đã ở ngay trước mắt. Nhưng lợi ích mà Sơn Hải Kinh mang lại còn nhiều hơn cả thế nữa.

Vậy nên, tất cả những kẻ như Ryomenbotoke đều đồng ý chờ đợi cho đến khi thời khắc đó thực sự tới, khi mà cuối cùng tất cả họ thực sự đạt được sự tự do chân chính.

Riêng với Ryomenbotoke, ông vốn đã tự do ngay từ khi rời khỏi "cái giếng" đó rồi. Châu Phàm ngay từ đầu đã cho ông thứ ông truy cầu, đáng tiếc rằng Châu Phàm không nhận ra điều đó.

Dù vậy, Ryomenbotoke vẫn phải làm theo đúng lời hứa ban đầu của mình. Đó là một lời hứa trong tầm khả năng của ông, và giờ đây, ông phải là kẻ đẩy ra cánh cửa này vì lời hứa đó.

Tuy ý chí của Mê cung và Châu Phàm không hề nói lời nào với nhau, nhưng ý chí của Mê cung biết lý do Châu Phàm tới đây, và đồng thời Châu Phàm cũng có thứ mà ý chí của Mê cung cần. Nên đây là một cuộc giao dịch giữa hai bên ngay từ đầu.

Ryomenbotoke mở ra cánh cửa đó cũng có nghĩa là ông đã đồng ý tiếp nhận khảo hạch của Mê cung. Đổi lại, phía Châu Phàm có thể tùy ý tiến vào và tiếp cận mục tiêu ban đầu của mình: gặp được Treant nữ vương.

Đương nhiên, với một tồn tại như Ryomenbotoke thì khảo hạch ngay cả tại những Mê cung hùng mạnh nhất cũng chẳng qua chỉ là một bước thủ tục đơn thuần. Nên giao dịch giữa Châu Phàm và ý chí của Mê cung đã chính thức được thành lập ngay khi Ryomenbotoke đẩy cánh cửa kia ra.

Công sức chuyển ngữ của đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free