Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 275: Năng lực của Thành Đông.

Trong khoảnh khắc Thành Đông thức tỉnh dị nhân huyết mạch, cậu ta đã đồng thời thức tỉnh hai năng lực.

Năng lực đầu tiên là khả năng gấp giấy, cho phép Thành Đông gấp được mọi thứ, miễn là cậu ta tiếp xúc với vật thể đó.

Nhờ khả năng gấp giấy, Thành Đông – hay chính xác hơn là một "Thành Đông khác" – đã có thể tự gấp chính các mao mạch, động mạch, dây chằng cùng bó cơ của mình lại nhằm rút các mũi tên ra mà không để lại bất cứ tổn thương nào.

Tương tự, những tổn thương Thành Đông phải chịu trước đó cũng được gấp lại, đè lên nhau để củng cố cấu trúc cơ thể cậu ta.

Dù không thể sánh bằng việc được chữa trị hoàn toàn về hiệu quả, nhưng khả năng này vẫn giúp Thành Đông tiếp tục di chuyển và chiến đấu, ngay cả khi cơ thể đã đạt đến giới hạn.

Bên trong cơ thể Thành Đông, mọi thứ không ngừng được gấp lại rồi gỡ ra, nhằm tăng cường các chức năng vốn đã suy kiệt đến mức đẩy cậu ta đến cửa tử.

Đương nhiên, để làm được như vậy yêu cầu Thành Đông phải đạt đến cấp độ điều khiển năng lực cực cao, điều rõ ràng là vô lý với một người mới thức tỉnh như cậu ta.

Điều này dẫn đến năng lực còn lại của Thành Đông – hay chính xác hơn, của một "Thành Đông khác": khả năng Vay Mượn.

Khả năng Vay Mượn, như tên gọi, về cơ bản giúp "Thành Đông khác" có thể vay mượn bất cứ thứ gì từ bất kỳ ai.

Điều kiện kích hoạt là phải xác định r�� bên vay và bên cho vay. Người vay có thể là Thành Đông hoặc không; nếu không, Thành Đông sẽ đóng vai trò trung gian và nhận hoa hồng cụ thể.

Tiếp theo, cần xác nhận vật phẩm được vay là gì và mức lãi suất. Cụ thể, lãi suất sẽ thay đổi tùy theo ba hạng mục: có thế chấp, có tín chấp và không có gì cả.

Cuối cùng là phương án trả gốc và lãi. Trong trường hợp vay kinh nghiệm hay tri thức, chỉ cần trả lãi.

Vậy rốt cuộc, "Thành Đông khác" đã vay mượn kinh nghiệm điều khiển năng lực gấp giấy từ đâu? Chưa kể tốc độ ấn tượng vừa nãy nữa?

Một giao kèo vay mượn đã được kích hoạt ngay khi năng lực này xuất hiện, đồng nghĩa với việc đây là giao kèo được kích hoạt dựa trên một điều kiện cụ thể.

Cái giá mà "Thành Đông khác" buộc phải trả chính là việc phải tiếp tục ngủ say, trừ khi được Thành Đông phóng thích sau vụ này.

Về cơ bản, đây là một giao kèo được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, rõ ràng là do chính Thành Đông của tương lai soạn thảo.

Bên cạnh đó, giao kèo này còn đi kèm vài điều kiện bắt buộc khác, như chỉ có "Thành Đông khác" được biết và bản thân Thành Đông sẽ không nhận thức được về nó.

"Thành Đông khác" đương nhiên có thể chọn không chấp nhận giao kèo, nhưng dù sao đi nữa, nếu Thành Đông gặp chuyện gì, cả hai sẽ cùng bị hủy diệt.

Chẳng có "đứa trẻ" nào vừa ra đời, có những nhận thức đầu tiên về sự tồn tại của bản thân, lại mu���n biến mất ngay lập tức. Vì thế, "Thành Đông khác" buộc phải chấp nhận giao kèo này, vì Thành Đông và cũng vì chính bản thân hắn.

Vào lúc này, "Thành Đông khác" đang sở hữu kinh nghiệm chiến đấu liên quan đến gấp giấy, tương đương với Thành Đông khi cậu đạt tới cấp độ Vier.

Vài ngày sau đó, chưa đầy ba ngày trước khi thời gian đếm ngược của các trụ về 0, tại tổng bộ nhà họ Châu ở thành bang Tân Thời, phòng nghiên cứu dự án PH cùng một vài đề án khác do Châu Oán Nhi đảm nhận.

"Thật vinh hạnh khi được ngài ghé thăm vào lúc này, thưa nhị công tử. Nhưng đáng tiếc là bát tiểu thư đang bận rộn với những nghiên cứu của mình nên không thể đón tiếp ngài được."

Sau khi trải qua sự việc lần trước, Châu Phàm cùng những người may mắn còn sống sót cũng nhanh chóng chạy về lại tổng bộ để nghỉ ngơi dưỡng thương, cũng như báo cáo thông tin các thứ.

Đương nhiên, những việc đó chỉ mang tính thủ tục đối với Châu Phàm, nên cứ để đám lão Daniel xử lý. Bản thân anh ta còn phải gấp rút làm chuyện khác.

Theo Châu Văn, vì thời gian tương đối gấp gáp, việc bên phía Mê Cung Gaia cũng được giao thẳng cho Châu Phàm xử lý.

Trên thực tế, nhà họ Châu không thiếu nhân lực để gặp Nữ vương Treant, nhưng xét đi xét lại, để Châu Phàm đi vẫn hợp lý nhất vì anh ta ít nhiều có liên quan đến vụ Hades.

Bản thân Châu Văn cũng cho rằng những vụ việc kiểu này càng ít dính líu càng tốt, nhưng vì nó sẽ ảnh hưởng rất nhiều về sau, nên vẫn cần phải thăm dò trước rồi mới bàn bạc tiếp được.

Vì thế, để Châu Phàm đi là hoàn toàn chính xác, bởi anh ta có can dự vào sự việc lần này. Ngoài anh ta ra, không còn ai đủ tư cách.

Hơn nữa, thân phận của Châu Phàm cũng rất cao, hoàn toàn có thể thay mặt Châu Văn – hay chính xác hơn, đại diện cho thể diện của nhà họ Châu – để xử lý những chuyện này.

Về cả tư cách gặp mặt đối phương lẫn tư cách đại diện cho toàn thể nhà họ Châu, Châu Phàm đều đủ, nên anh ta phải đi.

Đó cũng là lý do Châu Phàm tới gặp Oán Nhi. Dù sao, anh ta đã xác định đây là chuyến đi giao lưu, thăm dò, chào hỏi ngay từ đầu, nên việc mang theo một đội ngũ quá hùng hậu là không cần thiết.

Hơn nữa, vì thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đầy ba ngày, tất cả đều bận rộn. Châu Phàm cũng chủ trương mượn luôn mấy người cải tạo thuộc dự án PH cho tiện.

Cũng chẳng cần phải liều mạng chiến đấu, mà có chết cũng không tiếc, bởi dữ liệu vẫn được lưu trữ trong phòng thí nghiệm nên hoàn toàn có thể tái tạo lại bất cứ lúc nào.

Đến lúc đó, nếu Châu Phàm thực sự cần chạy trốn, anh ta cũng có thể dễ dàng vứt bỏ cả nhóm để đào tẩu nhanh chóng. Sự việc lần trước vì ảnh hưởng quá lớn nên anh ta mới buộc phải ở lại.

"Ta có nghe lão đại nói qua về những vụ việc gần đây rồi. Mà cái tên đó là gì nhỉ? Chu... Chu... À, phải rồi, Chu Nhật Nam."

Với một kẻ thường xuyên lưu lạc bên ngoài như Châu Phàm, anh ta thuộc dạng thiếu hiểu biết về tình hình gia tộc. Một phần vì anh ta không muốn bận tâm, nên cũng chẳng có lý do gì để lắng nghe.

Hơn nữa, với tính cách của mình, Châu Phàm sẽ chẳng chịu nghe ai nói, dù đó là trưởng bối trong tộc. Ngay từ đầu anh ta đã không muốn nể mặt bọn họ.

Nhưng với lão đại Châu Họa Tuyết, mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Sự quyết tâm và cả sự máy móc đến quá đáng của cô ta thực sự khiến Châu Phàm cảm thấy rất khó chịu.

Đến mức Châu Phàm sau này đã dần lựa chọn cố gắng lắng nghe lời của lão đại, thay vì để cô ta tiếp tục quấy rầy sự yên tĩnh của mình. Dù sao, nếu nghe xong một lượt, cô ta cũng chẳng có lý do gì để đeo bám nữa.

"Thưa ngài, Chu Nhật Nam là cha của Chu Thành Đông ạ. Kẻ được chúng ta mang về là Chu Thành Đông."

Dù trong phòng thí nghiệm vẫn tồn tại một mẫu vật của Chu Nhật Nam, nhưng rõ ràng so với một mẫu vật hoàn chỉnh như Chu Thành Đông, cái sau mang lại giá trị nghiên cứu lớn hơn nhiều.

"Như nhau cả mà thôi. Nhưng ta cũng chỉ tới đây để mượn tạm vài PH mà thôi nên cũng chẳng cần phải làm phiền tới con bé làm gì. Mà có vẻ như ngươi không ổn lắm, có cần ta giúp một tay không?"

Ban đầu thì Châu Phàm không nhận ra, nhưng có vẻ như cấu trúc nội tạng cùng nhiều thứ khác trong cơ thể tên này đã bị làm sao đó. Đây là trò đùa nghịch của Oán Nhi ư?

Với tính cách của Oán Nhi thì có khả năng lắm, nhưng để giới hạn con bé, Châu Phàm nhớ là cha cũng đã đặt ra một giới hạn cụ thể, chủ yếu để tránh trường hợp con bé phanh thây đồng minh ra làm thí nghiệm.

"Ngài không phải quan tâm đến tôi đâu. Chẳng qua là một chút di chứng trong trận chiến với Chu Thành Đông."

Kết quả sau cùng của cuộc vây bắt Chu Thành Đông là đi 12 về 1. Nguyên do thì có thể kể ra nhiều, như sự chủ quan đã bị "Thành Đông khác" khai thác.

Hay thậm chí là việc nhà họ Châu chưa hề có bất cứ dữ liệu nào về một năng lực kỳ quái như vậy, khiến họ thiếu đi sự phòng bị.

Và chính vì thiếu thông tin, họ buộc phải thỏa mãn sự tò mò của Oán Nhi. Kết quả cuối cùng phần nào đã chứng minh điều đó.

Rằng Châu Văn cho phép Oán Nhi làm những chuyện như vậy, trên tiền đề con bé có thể tạo ra nhiều giá trị hơn những gì nó tiêu tốn trong quá trình tạo ra giá trị đó.

Đây chính xác là lý do Oán Nhi có địa vị đặc thù như vậy trong số tám người con, bên cạnh việc con bé là em út trong nhà nên được ưu tiên.

"Ngươi vất vả rồi. Nhưng cũng vì thế mà ta bắt đầu có chút hứng thú với Chu Thành Đông đấy, ta sẽ nhớ cái tên này."

Hai đội được cử đi, một đội toàn vẹn còn một đội đi 12 về 1. Rõ ràng đây là trò cười lớn nhất lịch sử, khi đối tượng họ truy đuổi chỉ là hai, hay chính xác hơn là một kẻ chuyển chức lần đầu.

Có vẻ như mọi chuyện bên này cũng không kém phần thú vị so với bên kia là bao. Nhưng trước tiên, vẫn cần phải ưu tiên vụ việc mà Châu Phàm đang đảm nhận trước.

"Chúng ta đã đến nơi rồi. Bên trong sẽ có trợ lý giúp đỡ ngài trong quá trình chọn lọc các PH, nên tôi xin cáo lui."

...

"Anh trai, chúng ta đã từ lâu không can thiệp vào chuyện của tụi nhỏ nữa rồi. Trước đó còn ép tụi nó vào thế đường cùng nữa.

Không phải trong cái giai đoạn loạn lạc hậu tiệc kiếm như thế này thì chúng nó cần có những vùng đệm để tiếp cận với nhau và một lần nữa trở thành một hay sao?

Tại sao anh lại cho phép hay có thể nói là gián tiếp tạo ra một phe phái khác nữa cơ chứ? Đây rõ ràng là nằm ngoài bố cục ban đầu, cũng như phần lỗ vẫn là thuộc về tụi nhỏ."

Hai kẻ đang tranh luận ở đây không ai khác chính là hai vị thần của dị nhân chủng tộc: Bao Dung cùng em trai mình.

Nói về hai vị thần này, trước khi trở thành thần, họ đã lãnh đạo dị nhân chủng tộc vượt qua giai đoạn đầu khó khăn nhất.

Vào lúc đó, ngoại trừ con cháu trực hệ của các anh hùng – hay sau này còn được gọi là dị nhân thuần chủng (lúc đó chỉ có trên dưới 100 cá thể) – thì hơn 90% đều là dị nhân xuất thân từ con người (do thượng nhân thoái hóa thành).

Vấn đề là, con người (do thượng nhân thoái hóa thành) muốn thức tỉnh huyết mạch dị nhân chỉ có thể làm được trong một vài điều kiện đặc biệt. Còn trong điều kiện di truyền thông thường, chỉ những đứa trẻ dưới 3 tuổi mới có thể thức tỉnh.

Tức là, ngoài 100 cá thể dị nhân là con cháu trực hệ của các anh hùng thượng nhân (trong đó cũng có trẻ con, ví dụ như nữ hoàng cùng đức vua), thì tất cả còn lại đều là trẻ dưới 3 tuổi.

Thậm chí, ngay cả lý do dị nhân chủng tộc lúc bấy giờ có thể nhanh chóng phát hiện vị trí những đứa trẻ mới thức tỉnh này và mang về, cũng là vì họ đủ may mắn.

May mắn ở chỗ, trong 100 cá thể dị nhân đầu tiên kia, có một cá thể sở hữu năng lực tâm linh đủ mạnh để mở rộng phạm vi ra cả siêu đại lục Crackpoint lúc bấy giờ.

(Vào thời điểm đó, "Trái Đất" có một siêu lục địa cùng bảy lục địa khác ngang với châu Á. Nguyên nhân là vì đó chính là hành tinh do đích thân các vị thần tạo ra, và vào lúc ấy, các vị thần vẫn còn đi lại dưới mặt đất.

Chính vì vậy, những thánh địa từng thuộc về thần sẽ chỉ xuất hiện trên hành tinh đó, còn những Trái Đất khác tại khắp các thế giới chỉ là một mô bản thứ cấp của nó.)

May mắn còn nằm ở chỗ là dị nhân chủng tộc có một mối quan hệ không hề tệ với quỷ tộc. Mà quỷ tộc vào lúc đó, tuy mới bắt đầu giai đoạn hồi phục nhưng căn cơ cũng đã tràn ra khắp siêu lục địa Crackpoint rồi. Nhờ vào bọn họ mà quá trình tụ tập những đứa trẻ mới thức tỉnh trên khắp siêu lục địa về thánh địa Alpha cũng dễ dàng hơn.

(Mục tiêu quỷ tộc nhắm tới chỉ là những đứa trẻ không nơi nương tựa, không có người bảo hộ hoặc gia đình sẵn sàng bán đi, v.v.)

Việc chỉ với chưa đầy 100 cá thể mà phải quản lý từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn đứa trẻ, và số lượng vẫn tiếp tục tăng lên từng ngày vào lúc đó, thực sự chẳng hề dễ chịu chút nào.

"Em còn nhớ lý do vì sao anh lại tạo ra một hệ thống phân chia năng lực một cách cẩu thả như vậy không?

Tất cả là để tạo ra một cái cớ hoàn hảo, giúp bọn trẻ vượt qua quá khứ 'hào hùng' nhưng cũng không kém phần 'tanh máu' đeo bám chúng.

Anh sẽ không nói rằng suy nghĩ một lần nữa trở lại thành một của em là sai, nhưng điều đó có thực sự tốt nhất cho bọn trẻ không?

Ngay cả trong chính thế hệ chúng ta cũng tồn tại những kẻ cực đoan, và điều đó đã rút ngắn khoảng thời gian an toàn của chúng ta, cũng như đẩy tất cả vào một cuộc nội chiến với quá nhiều mất mát.

Vào lúc này, con người vẫn có những suy nghĩ muốn loại trừ chúng ta, và chính chúng ta cũng có những suy nghĩ tương tự. Đó không phải là những gì hai ta đã kỳ vọng khi quay lưng bỏ ��i."

"Kể cả vậy thì điều đó không có nghĩa là chúng ta nên can thiệp. Mọi chuyện sau này đều do lũ trẻ quyết định, và anh đã chọn đi ngược lại."

"Chúng ta đã cho chúng một triệu năm rồi, mọi thứ không hề thay đổi dù với chừng đó thời gian ở bên trong khu an toàn. Hiện tại đã sớm qua cái thời mà chúng chỉ ở cấp phàm trần, và đã đến lúc cần có những sự thay đổi cần thiết."

"Không thể! Anh đang muốn thông qua hệ thống Dungeon để rải chúng ra. Hiện tại trong số chúng vẫn chưa có đứa nào thực sự vượt qua được Null, thì làm sao có thể làm vậy được?"

"Em đang mất kiên nhẫn với chính con cháu của mình. Lý do chúng có một triệu năm đó cũng là vì em muốn chúng ở lại, thay vì cùng các chủng tộc khác vào lúc đó thoát lên phía trên.

Anh tôn trọng quyết định của em, và ngay sau đó là đại biến cố ập tới. Chúng ta cho chúng một triệu năm nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi, mà chỉ càng khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Nên lần này, anh sẽ thực sự trao cho chúng sự tự do mà chúng đáng lý nên có được từ trước.

Nếu chúng có thể bơi được ở những ao bãi bên dưới, thì cũng sẽ có thể tích lũy đủ tiềm lực để bơi lên vùng biển rộng lớn ở trên này.

Đó mới thực sự là tự do, chứ không phải tự do theo cách đùm bọc thái quá của em. Không thể phủ nhận rằng đại biến cố là căn nguyên của sự suy sụp của bọn trẻ, nhưng cách của em đã không thể mang lại hiệu quả, nên giờ tới lượt anh rồi."

Mọi sự tinh chỉnh trong ngôn từ này đều thuộc về truyen.free, một phần nhỏ của thế giới văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free