(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 266: Hồi kết của chiến dịch.
"Nhưng rốt cuộc thì ai là kẻ đã tạo ra những vết thương này?"
Nếu không phải kiến mối hay những kẻ dưới trướng Marogart, thì hắn quả thật không thể nào hình dung nổi có một kẻ nào đó ở mười tầng đầu này lại có thể gây ra tổn thương cấp độ như vậy cho Vatygart.
Thậm chí, để chắc chắn có thể đổ hết trách nhiệm về cái chết của Darugart, bọn họ đã đi vòng quanh tầng 3 này, đảm bảo rằng không có dấu vết của một Dungeon nào khác ngoài Dungeon của Darugart trước đó.
Nếu có kẻ nào khác hạ tầng trong khoảng thời gian này, bọn họ đã sớm biết rồi. Huống hồ, ngoại trừ bốn tên phi chính quy vừa xuất hiện kia, các Dungeon Master khác ở tầng 1 và tầng 2 đều không quá đáng ngại đối với Vatygart.
Khả năng là kẻ đó có mặt ở tầng 3 này theo diện lính đánh thuê hay đại loại vậy. Thỉnh thoảng, quán trọ trong Dungeon của Marogart cũng có một vài lính đánh thuê xuất hiện, nhưng bọn họ không đến từ những tầng trên này.
Cơ chế hoạt động của quán trọ khá giống với chợ, tức là lính đánh thuê có thể thông qua bảng thông báo để chọn quán trọ phù hợp với bản thân để nghỉ lại, đương nhiên mức giá sẽ do Dungeon Master quy định.
Ban đầu, lính đánh thuê thường bị ép giá, nhưng khi cộng đồng phát triển đủ mạnh, một số quy chuẩn cũng dần được ban hành để hỗ trợ thêm cho lính đánh thuê.
Theo như những gì các lính đánh thuê từng ghé thăm quán trọ của Marogart nói, trong 20 tầng đầu rất ít lính đánh thuê, bởi Labyrinth sẽ trục xuất tất cả những kẻ mất đi "hộ khẩu" Dungeon.
Đây là một dạng quy tắc ngầm và cũng có rất ít trường hợp ngoại lệ. Chưa kể, chỉ có cư dân có hộ khẩu của Labyrinth mới có thể đến được những tầng trên như vậy, nên lính đánh thuê ở những tầng dưới căn bản là không thể chạy lên đây được.
Bọn họ rất bất ngờ khi có một Dungeon Master lại xây dựng kiến trúc như quán trọ sớm đến thế. Một phần là bởi vì quán trọ không phải là một dạng kiến trúc quá được ưa chuộng bởi các tân thủ.
Tài nguyên hạn chế đã cản trở khả năng chi tiêu của các Dungeon Master, và rõ ràng việc thuê lính đánh thuê là một sự lãng phí bởi vì những tầng trên này thường được xếp vào dạng vùng an toàn thứ cấp.
Nguyên do là vì các Dungeon Master đều tránh va chạm nhau trong giai đoạn này để tập trung phát triển và tích trữ thêm tài nguyên cho những giai đoạn sau.
Lính đánh thuê ở những tầng dưới được sử dụng khá rộng rãi, nhất là trong giai đoạn loạn lạc này khi các Dungeon Master đều đang liên tục đốt quân dẫn tới thiếu hụt nguồn lực một cách trầm trọng. Vì vậy, sử dụng lính đánh thuê được xem là một giải pháp lý tưởng vào lúc này.
Các binh đoàn đánh thuê cùng tập đoàn chiến tranh cũng bắt đầu được thành hình bởi chính các lính đánh thuê để tiếp cận với ngành dịch vụ hoàn toàn mới trong tương lai gần.
Nói chung thì Marogart đã biết thêm rất nhiều thứ từ những lính đánh thuê này, đổi lại là một số vật phẩm mà hắn thu được từ các tầng trên.
Điều này phần nào cũng nói lên rằng lính đánh thuê xuất hiện ở những tầng trên này là rất hiếm. Nếu chuyện này có liên quan đến kiến mối thì Marogart còn cảm thấy hợp lý hơn là việc Vatygart bị một lính đánh thuê nào đó nhắm vào.
"Kẻ đó thuộc chủng tộc con người."
Nghe được câu trả lời này, Marogart có chút bất ngờ. Con người tuy có tồn tại trong Labyrinth, nhưng lại thuộc nhóm chủng tộc không phổ biến, hay nói cách khác là thiểu số.
Nguyên do chủ yếu là vì hệ thống Labyrinth thường chú trọng việc phát triển theo Rank Up System hơn là Jobs System. Rất ít Labyrinth bên ngoài coi trọng Jobs System, chứ đừng nói đến việc đặt ngang hàng hay vượt trội hơn cả Rank Up System.
Việc này cũng dẫn tới việc các chủng tộc như con người hay thú nhân (Beast Man) – những tộc thường chú trọng Jobs System – trở nên cực kỳ thiểu số trong Labyrinth.
Quả thật Jobs System có thể mạnh hơn Rank Up System trong cùng một cấp bậc, nhưng mọi chuyện đâu có dễ dàng đến thế.
Muốn thông qua Rank Up System để đạt tới một ngưỡng tầng thứ cao hơn, chỉ cần tăng cấp độ và thỏa mãn đầy đủ các điều kiện tiến hóa theo nhánh phù hợp là được rồi.
Còn với Jobs System, chỉ riêng việc phải đảm nhiệm nhiều chức nghiệp cùng lúc với nhiều thanh kinh nghiệm đã đủ thấy chậm hơn Rank Up System rất nhiều rồi.
Chưa kể nghi lễ chuyển chức cũng rất phiền phức, và thậm chí nhiều khi còn phải có truyền thừa các loại mới có thể thành công chuyển chức lên cấp bậc cao hơn.
Thậm chí với một số chức nghiệp đặc thù, chỉ có duy nhất một lựa chọn theo chuỗi hệ thống. Trong khi đó Rank Up System, ngay cả những cá thể đặc thù hay độc nhất, cũng có thể tự chọn hướng phát triển cho bản thân mà không bị ràng buộc bởi những gì sẵn có.
Nhất là với các cá thể độc nhất, khi chúng là độc nhất vô nhị, con đường chúng đi là chưa từng có, kể cả trong quá khứ, hiện tại hay cả tương lai.
Rank Up System chung quy cũng là mượn quá trình tiến hóa để hoàn tất sáu giai đoạn trưởng thành, và nó được kết nối trực tiếp với các đại ngàn. Còn Jobs System chỉ là những thần chức nghiệp được nhóm mười thiên tài tùy tiện tạo ra từ rất lâu về trước.
Chưa kể tính rộng ra thì hệ thống Labyrinth còn là tài sản của tộc Leprechaun, là một trong những nguồn thu chính cho chủng tộc này.
Và một trong những con đường có thể khai thác từ kênh này là mua bán các Dungeon Master có tiềm năng cho các thế lực siêu việt. Vì vậy, cũng chẳng khó hiểu lắm khi một con đường ít tốn thời gian và tài nguyên nhưng vẫn thể hiện rõ giá trị của "hàng hóa" như Rank Up System lại được áp dụng hàng loạt.
Đương nhiên, trong Labyrinth vẫn có đầy đủ tài nguyên phù hợp để Jobs System phát triển, nhưng vị trí của những tài nguyên đó lại quá không phù hợp.
Việc này cũng dẫn tới việc Jobs System tuy chiếm ưu thế ở giai đoạn đầu, nhưng chỉ cần Rank Up System bước sang ngưỡng tầng 15 trở xuống là đã có thể bước vào giai đoạn tiến hóa 2 rồi, tạo ra một khoảng cách tương đối lớn với Jobs System.
Trong khi đó, Jobs System phải mãi tới sau tầng 50 mới có thể bắt đầu tự khai thác tài nguyên phục vụ cho quá trình chuyển chức lần đầu của mình. Và đến lúc đó, Rank Up System đã mở khóa tiến hóa giai đoạn 3 rồi.
Ngay cả trong trường hợp xây dựng được kiến trúc chợ từ rất sớm như Dungeon của hang kiến đi chăng nữa, cũng rất khó để mua được những thứ từ các tầng dưới 50 do chênh lệch mức giá giữa bên trên và bên dưới là quá lớn.
Để gánh vác khoản chi phí không hề nhỏ đó, cần rất nhiều thứ, ví dụ như tích trữ đâu đó vài trăm đến cả ngàn năm chẳng hạn.
Tính ra, ở 20 tầng đầu hiện tại, chỉ có Jobs System của Miu và những thú nhân đã đồng hành đủ lâu với cô ta mới có thể bỏ ra khoản tiền lớn đến vậy để mua tài nguyên chuyển chức.
Vậy nên, có thể loại trừ khả năng con người mà Vatygart nhắc tới có nguồn gốc từ Labyrinth. Đương nhiên là phải tính thêm một vài chi tiết khác nữa, và nhờ đó Marogart đã có thể tạm thời khoanh vùng được.
"Là dân bản địa của thế giới này!?"
Phi chính quy xuất hiện đương nhiên cũng đồng nghĩa với việc có những kẻ từ bên ngoài tiếp nhận khảo hạch của Labyrinth; có thể là thuộc nhóm bị trục xuất và cũng có thể là nhóm dân bản địa của thế giới này.
Dù số lượng cuối cùng vượt qua khảo hạch và trở thành phi chính quy là 4, nhưng điều này không có nghĩa là số người tham gia khảo hạch ban đầu chỉ dừng lại ở con số đó.
Không rõ vì nguyên do gì, nhưng có vẻ như một trong số đó đã lẻn xuống được tầng 3 này và đụng độ với Vatygart? Nên nhớ rằng khảo hạch của Labyrinth không phải là một trò đùa đâu.
Nhất là khi vì một số sự kiện trong quá khứ nên độ khó của khảo hạch đã tăng lên đáng kể, đến mức độ được nói rằng kẻ tiếp nhận khảo hạch phải tối thiểu ở ngưỡng tiến hóa giai đoạn 3/chuyển chức lần 3 mới có cơ may thông qua.
Điều này cũng có nghĩa là kẻ Vatygart đụng phải cũng ở tầm cỡ đó, dù sao tùy vào từng Labyrinth mà nội dung khảo hạch và độ khó cũng có sự khác biệt tương đối lớn.
Nhưng nếu như Vatygart thực sự đụng phải một kẻ chuyển chức lần 3, thì làm sao anh ta có thể trở về được? Ngay cả khi có thêm các Dwarf ở bên cạnh, chuyện này vẫn là không tưởng.
Dù sao Marogart cũng rất hiểu về những Dwarf đó. Tuy khái niệm trưởng thành của các Dwarf có tương đối khó phân biệt rõ ràng, nhưng nhìn chung thì Dwarf cực hạn tiến hóa giaiạn 1 và Dwarf mới bước vào tiến hóa giai đoạn 2 cũng có một chút chênh lệch nhất định.
Trong khi đó, đối thủ của Vatygart lại là một kẻ ở ngưỡng chuyển chức lần 3. Chuyện anh ta có thể sống sót trở về đã là không tưởng rồi.
"Phải, không hiểu vì lý do gì, nhưng đối phương cũng chỉ mới ở ngưỡng chuyển chức lần 2 mà thôi.
Hơn nữa, đối phương không phải dạng chuyển chức lần 2 cực hạn hay thậm chí là thuộc nhóm ưu tú, bù lại thì lối chiến đấu lại thiên về tốc độ và khả năng ẩn mình."
Vatygart vừa nói vừa nhớ lại khoảnh khắc anh ta chạm mặt với người phụ nữ kia. Tuy nói là tới viếng mộ và dọn dẹp xung quanh lần cuối, nhưng anh ta vẫn mang theo một số Dwarf thân cận để phụ giúp mình nên cũng chẳng tính là một mình.
Trong lúc Vatygart đang có đôi phần sững sờ khi nhìn hai cái tên khắc trên bia mộ, thì người phụ nữ kia đã tiếp cận vào tầm và dùng hai cây châm của mình đục thẳng vào ngực anh ta.
Trái tim là một thứ rất quan trọng với chủng Salamance, bởi vì ngoại trừ chức năng bơm máu, nó còn có chức năng tuần hoàn nguyên tố lửa trong cơ thể của Salamance.
Không rõ là do người phụ nữ kia không chắc có thể giết chết Vatygart chỉ bằng một đòn hay vì lý do nào khác, nhưng rõ ràng anh ta đã không chết sau đòn đó.
Chỉ là với Salamance, hủy đi trái tim không chỉ đẩy chúng vào bờ vực cái chết, mà còn tước đi công cụ phản kháng cuối cùng của chúng.
Sau khi tung ra đòn tấn công bất ngờ này, người phụ nữ kia lại một lần nữa kéo giãn khoảng cách. Có thể thấy bà ta là một sát thủ tài năng đến mức nào, khi rất biết cách tận dụng triệt để chức nghiệp của mình.
Sát thủ sẽ mất đi khoảng 70% cơ hội chiến thắng nếu đòn đầu tiên không giết chết được đối phương, và mất thêm 25% nữa nếu để lộ vị trí của bản thân.
Yếu tố bất ngờ mới là thứ vũ khí mạnh nhất của một sát thủ, chứ không phải tốc độ nhanh đến mức nào hay có thể tạo ra một đòn tấn công mạnh đến cỡ nào.
Ẩn thân và biết cách tận dụng thời khắc đối phương xuất thần hoặc không phản ứng kịp với đòn tấn công của mình, mới là những yếu tố mà sát thủ nên có.
Trong tình huống này, khi đã xác nhận thành công tạo ra một vết thương chí mạng cho đối phương, cuộc chiến chỉ còn là thế mèo vờn chuột nên người phụ nữ kia đã thắng chắc rồi.
Vận động mạnh cùng những cảm xúc bất ổn chỉ càng đẩy Vatygart gần hơn đến điểm cuối của cuộc đời mình.
Sự hoảng loạn, bất ngờ, khó hiểu, bản năng cầu sinh, khao khát hướng tới sự sống, những suy nghĩ không nhất quán, v.v., tất cả những điều đó ngay lập tức lan tỏa trong thế giới nội tâm lẫn suy nghĩ của Vatygart.
Chúng khiến tốc độ lưu thông máu của Vatygart bị đẩy lên cao. Và vì không có tim để tạo và bơm máu, chẳng mấy chốc anh ta gục xuống vì mất máu.
Trong trường hợp này, sinh mệnh chỉ còn có thể tính bằng những giây ngắn ngủi. Ánh mắt của Vatygart dần trở nên vô hồn trước sự hoảng loạn của những Dwarf còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra bên cạnh anh ta.
Thứ đọng lại cuối c��ng trong ánh mắt trắng dã đó chính là "bầu trời" tầng 3. Khoảng 3 phút sau, người phụ nữ kia mới một lần nữa lộ diện với mục đích xác nhận về cái chết của Vatygart.
Bà ta không ai khác ngoài Tuyết Giang, một trong những thành viên chấp hành nhiệm vụ diệt trừ Darugart – Dungeon Master đứng đằng sau sự xuất hiện của đám bọ ở khu vực rìa tỉnh Quảng Đông cũ, lân cận với phòng tuyến núi Tam Thanh.
Tuyết Giang cũng là người duy nhất được kiến mối cố tình thả đi khi sắp xếp cho bà ta một trận đấu không thể giữ chân bà ta. Trong khoảng thời gian đó, bà ta đã liều cả mạng mình để không ngừng chạy trốn và truy đuổi mục tiêu.
Với Tuyết Giang, cái chết của những thành viên còn lại tham gia vào chiến dịch lần này gần như là chắc chắn. Cũng bởi vì thế nên bà ta đã mang theo tâm lý bằng mọi giá phải hoàn thành nhiệm vụ, và phải chắc chắn rằng nhiệm vụ đó sẽ được hoàn thành.
Sự hy sinh của những thành viên khác là lý do duy nhất giúp Tuyết Giang có thể đi xa đến mức này, và cũng vì thế, bà ta không thể nào thất bại được.
Có điều, ngay sau khi bị tách ra trước kỹ năng cực mạnh của Fomor Spell King Skeleton, Tuyết Giang đã đụng độ với Zombie cùng Spirit of Vengeance.
Đồng ý rằng cả hai không đủ nhanh hay có chiêu trò gì để giữ Tuyết Giang lại. Nhưng với một mục tiêu quay lưng về phía cả hai, bọn họ vẫn biết cách tạo ra sát thương đủ lớn.
Sau lưng của Tuyết Giang đã bị Zombie cào trúng. Dù chỉ là một chút thôi, nhưng thi độc còn sót lại, do không được xử lý kịp thời, đã sớm ăn sâu vào xương tủy của bà ta.
Chưa kể, bà ta còn ăn phải lời nguyền của Spirit of Vengeance, trực tiếp khiến Tuyết Giang rơi vào trạng thái ảo giác định kỳ mỗi 12 giờ. Vì vậy, cả tinh thần lẫn thể xác của bà ta lúc này đều đã đạt đến cực hạn.
Chẳng mấy chốc thì Tuyết Giang cũng sẽ chết vì độc hoặc là bị một trong những cơn ác mộng kia nuốt chửng hoàn toàn. Vì vậy, bà ta càng thêm quyết tâm trong việc hoàn thành chiến dịch này.
Không chỉ vì những cư dân của thành bang Tân Thời có thể bình yên an cư lạc nghiệp, không chỉ vì để những cái chết của những đồng đội khác không bị phí hoài, mà còn vì chính bản thân bà ta nữa.
Lúc này, Tuyết Giang đã mệt mỏi lắm rồi; bà ta chỉ cần đảm bảo mọi chuyện kết thúc là sẽ ngay lập tức gục xuống.
Tuyết Giang có thể đảm bảo bản thân không giết sai mục tiêu là bởi bà ta đã tìm được nguồn tin đáng tin cậy ở tầng 2.
Điều này cũng có nghĩa là Tuyết Giang đã tiếp xúc với cao tầng của giáo phái Vivian, những kẻ đủ khả năng để được biết về các Salamance.
Vậy nên tìm được thông tin về Darugart cũng không quá khó. Sau đó, Tuyết Giang chỉ cần xuống tầng 3 và chạy tới nơi mà đám côn trùng tụ tập là có thể tìm được tên Darugart kia.
Đi dọc đường, Tuyết Giang cũng có để ý đến xác chết của đám ruồi, nhưng bà ta không nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng đối phương không đủ tài nguyên để nuôi dưỡng tất cả nên để đám ruồi tự sinh tự diệt.
Một phần trong số đó sẽ bị Labyrinth trục xuất và trở thành thảm họa trên mặt đất. Nên Tuyết Giang lại càng phải nhanh hơn, để rồi ngay sau đó bà ta gặp phải Vatygart, một Salamance ở gần tàn tích của một Dungeon, nên bà ta trực tiếp ra tay luôn.
Hiện tại thì Tuyết Giang đã quá mệt mỏi để có thể làm bất cứ điều gì khác rồi. Có thể nói rằng lý do duy nhất giúp bà ta gắng gượng được tới bây giờ là nhờ ý chí và lòng quyết tâm.
Ngay sau khi đã ám sát thành công mục tiêu, mọi gánh nặng trên người bà ta được trút bỏ, và bà ta cũng chẳng thèm bận tâm đến các Dwarf đang lao về phía mình nữa.
Có một sự thật là Tuyết Giang có cái nhìn rất căm thù quái vật, mà thật ra, bất cứ ai cùng thế hệ với bà ta đều sẽ như vậy.
Chỉ là Tuyết Giang có đôi phần đặc thù hơn vì ám ảnh từ cái chết của người chồng để lại. Nếu có thể, bà ta sẽ ra tay giết hết đám Dwarf này, nhưng trước hết phải đảm bảo mục tiêu đã chết.
Các Dwarf nặng nề lao lên chậm chạp, nhưng Tuyết Giang chỉ cần lách nhẹ là có thể lướt qua tất cả, hệt như một sợi lông tơ mềm mại tung bay trong gió.
Đứng trước xác của Vatygart, Tuyết Giang cũng chẳng còn hơi sức mà kiểm tra tỉ mỉ, nên bà ta quyết định bồi thêm một đòn nữa nhằm đánh nổ đầu Vatygart.
Ít nhất thì Tuyết Giang không còn cảm nhận được nhịp tim trên cơ thể này, và nhiệt độ cơ thể Vatygart cũng lạnh hơn nhiều so với lúc nãy, nên bà ta chỉ cần bồi thêm một đòn nữa để đảm bảo.
Đúng lúc đó thì đột nhiên tiếng tim bắt đầu vang dội một cách mãnh liệt, hệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của Vatygart, và đôi mắt đã trắng dã từ lúc nào nay cũng đã lấy lại được thần sắc.
Trước sự bất ngờ của Tuyết Giang, Vatygart lăn người trên đất né đi đòn đấm kết liễu của bà ta. Ngay sau đó, Vatygart nắm lấy chân phải của bà ta rồi nhấc bổng và liên tục đập bà ta xuống mặt đất như một miếng giẻ rách.
Tuyết Giang chưa kịp hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra, nhưng quả thật là vào lúc này bà ta đang bị Vatygart quăng đập khắp nơi rồi, cả cơ thể bà ta như đang bị đảo lộn hết cả lên.
Cơ quan nội tạng, máu đang lưu thông trong động mạch và mao mạch, não trong hộp sọ, cơ bắp trên toàn cơ thể, tất cả đều đang gào thét trước áp lực từ những pha quăng đập kéo dài.
Máu chảy ra khắp cả thất khiếu, cơ quan nội tạng cũng dần bị xu��t huyết nghiêm trọng dẫn tới tăng tốc độ xâm thực của thi độc. Cơ bắp khắp cơ thể cứ căng cứng rồi duỗi ra liên tục theo gần như mọi hướng khiến cả cơ thể của Tuyết Giang gần như bị xé toạc ra.
Não va đập liên tục vào thành hộp sọ, càng đẩy Tuyết Giang đến cực hạn hơn với những ảo giác cộng hưởng cùng những ác mộng từ trước đó.
Trong cái tình thế nguy cấp đó, Tuyết Giang vẫn không ngừng cố gắng phản công lại bằng cách cong người lại tấn công vào phần cổ tay của Vatygart. Nhưng Vatygart cũng đi trước bà ta một bước khi liên tục quăng quật bà ta theo nhiều hướng khác nhau, khiến bà ta bị các hướng lực đẩy qua đẩy lại liên tục.
Vào khoảnh khắc đó, Tuyết Giang đã thực sự đạt tới cực hạn của mình, và trước cả khi Vatygart có thể kịp phản ứng lại, bà ta đã xuất hiện mặt đối mặt với Vatygart.
Không biết bằng cách nào, nhưng tay trái của Vatygart đã bị cắt lìa, và vào lúc này đây, nó vẫn đang bóp chặt lấy chân phải đã sớm bị quăng đập cho thành nhiều đoạn của Tuyết Giang.
Ý thức của Tuyết Giang đang mờ dần, nhưng bà ta biết bản thân phải làm gì trước khi trạng thái hồi quang phản chiếu này chấm dứt.
Về phần Vatygart thì thay vì cảm thấy đau đớn sau khi bị chặt mất một bàn tay, anh ta chỉ đơn giản là đối mặt với Tuyết Giang, vì anh ta hiểu rõ rằng trận chiến này không còn có thể tránh khỏi nữa, và một trong hai sẽ phải nằm lại mãi mãi tại đây.
Sau 2 phút thì trận đấu đã có kết quả, khi trên người Vatygart đã xuất hiện thêm 4 lỗ máu, đi kèm hàng chục vết thương lớn nhỏ khác chạy dọc khắp cơ thể đầy máu của anh ta.
Nói thật là Tuyết Giang đã có thể thắng nếu như Vatygart không có tới tận 9 quả tim, hay nói đúng hơn, chúng không chỉ đơn thuần là 9 quả tim theo cách hiểu thông thường.
Ngay sau đó, năm lỗ hổng mà Tuyết Giang đã tạo ra cũng khép kín lại hoàn toàn, và Vatygart bắt đầu trở lại trạng thái bình thường như ban đầu với một bàn tay trái mới. Nhưng đáng tiếc là những vết thương khác thì không thể hồi phục theo kiểu đó được, nên phải nhờ đến các Dwarf mang anh ta chạy về Dungeon.
Về phần Tuyết Giang, thứ còn sót lại sau c��ng của bà ta là một vũng máu và thịt vụn. Vatygart đã xé xác bà ta hoàn toàn theo đúng nghĩa đen, và từ đó chiến dịch săn giết Darugart cũng chính thức chấm dứt.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép.