Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 265: 3 ứng cử viên còn sót lại.

"Hiragart, chúng ta đã dừng chân ở tầng này quá lâu rồi. Nếu cô vẫn cứ thế này, tôi và Vatygart sẽ đành phải bỏ cô lại phía sau để tiến xuống tầng bốn mà thôi."

Kể từ khi Old Man xuống đến tầng hai và mang về những thông tin quý giá liên quan đến ảnh hưởng của Kiến Mối ở tầng một, bộ ba Marogart, Vatygart và đặc biệt là Hiragart luôn rơi vào trạng thái trầm ngâm sâu sắc.

Chuyện Kiến Mối giết chết Naragart chỉ có thể coi là chuyện nhỏ, bởi vì so với việc cô ta chỉ phái ba cư dân dưới trướng mình đi làm việc đó, chuyện này chẳng đáng là gì.

Tuy phải đồng ý rằng cả ba kẻ vây công giết chết Naragart đều ở giai đoạn tiến hóa thứ hai, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ kẻ bị giết không ai khác chính là Naragart.

Thực ra thì, nếu hai anh em Vatygart và Marogart không bị hạn chế bởi phe phái thuần huyết cực đoan trong tộc Salamance, thì hai vị trí đầu trong phân hạng ứng cử viên khó lòng thoát khỏi tay họ.

Thế nhưng, kể cả vậy, Naragart vẫn được mệnh danh là kẻ giỏi nhất ở nhánh thuần chủng. Dù hắn có phần cẩn thận thái quá, thì vị trí đứng đầu này quả thật là hắn đã tự giành được bằng chính thực lực của mình.

Đến cả kẻ khó ưa Darugart kia cũng phải công nhận điều đó, nên không thể nghi ngờ gì khi nói rằng Naragart chính là kẻ mạnh nhất và tiềm năng nhất trong thế hệ này của nhánh thuần chủng.

Chưa kể đến bản tính cẩn thận ngoài mức tưởng tượng của Naragart. Thực sự thì Marogart cũng ch��a từng nghĩ rằng Naragart sẽ bị giết với chừng đó sự chuẩn bị, ngay cả khi đó là Kiến Mối đi chăng nữa.

Ấy vậy mà đến cuối cùng, Naragart, một con rái cá bỏ ra không biết bao nhiêu thời gian lẫn công sức để dựng lên cái đập nước, thành trì vững chắc nhất ấy, lại bị ba cư dân mà Kiến Mối phái ra giết chết.

Nói thật thì Marogart cũng không dám chắc về tính chân thực của những thông tin mà Old Man mang về, bởi vì thứ sức mạnh mà Kiến Mối cùng những kẻ bên cạnh cô ta thể hiện vào lúc đó là quá kinh khủng.

Đến bản thân Marogart hay thậm chí là Vatygart đều không thấy bất cứ cơ hội chiến thắng nào ở thời điểm hiện tại khi so sánh bản thân với Kiến Mối trong lời kể của Old Man.

Nhưng chuyện Kiến Mối cùng cư dân của cô ta xuất hiện tại tầng một, và ngay sau đó có bốn phi chính quy xuất hiện, cũng khiến đầu Marogart nảy ra vô vàn giả thuyết.

Càng nghĩ, Marogart lại càng cảm thấy rối bời, thậm chí khiếp sợ chính những thứ mình vừa mường tượng ra, để rồi cuối cùng chối bỏ tất cả và chọn cách coi như bản thân không biết gì cho nhẹ đời.

Đáng tiếc rằng vẻ điềm tĩnh trước sóng gió của Marogart cũng không giữ được quá lâu khi hắn cùng với Vatygart và Hiragart xuống đến tầng ba, nơi họ tìm thấy Dungeon của Darugart, hay chính xác hơn là những gì còn sót lại của nó.

Cả ba không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra ở tầng ba khi họ vẫn còn ở các tầng trên, nhưng từ những vết tích còn sót lại, có thể chắc chắn rằng đã có một trận chiến quy mô rất lớn diễn ra tại đây.

Dựa vào những vết tích còn sót lại, có thể dễ dàng đoán được phần nào những diễn biến đã xảy ra, nhưng về kết cục của Darugart thì rõ ràng là không thể thay đổi được.

Về bản chất, dù chuyện này đã sớm được dự liệu từ trước, nhưng khi nó thực sự diễn ra, họ vẫn không khỏi bất ngờ.

Hiện tại, trong số sáu ứng cử viên ban đầu của kỳ Salamance phong tuyển lần này, đã có ba người rơi rụng, trong đó có hai yếu tố chính trị quan trọng là Darugart và Tywngart.

Tên Tywngart kia chết cũng đáng, vì hắn được cài vào để trừ khử hai anh em Vatygart và Marogart. Nhưng Darugart chết rồi thì quả thật là chuyện lớn.

Có điều Kiến Mối cũng rất biết thời thế. Nếu trong tình huống bình thường, khi cô ta cùng Dungeon của Hang Kiến xuống đến khu vực từ tầng hai mươi mốt trở đi, kiểu gì cũng sẽ bị phe cánh của tộc Salamance hỏi thăm.

Chỉ là tình hình hiện tại của Labyrinth đã hoàn toàn hỗn loạn. Các Ranker của tộc Salamance hiện tại còn khó giữ được an toàn cho bản thân, và cả đại bản doanh của tộc Salamance cũng đã bị quét sạch, thì không chừng Kiến Mối sẽ là bên tìm tới họ đầu tiên.

Tóm lại, đây là những vấn đề mà họ đang phải đối mặt, trong việc chọn lựa giữa chuyện tiếp tục duy trì tiến độ hạ tầng hay níu kéo thêm một khoảng thời gian nữa để lẩn tránh Kiến Mối.

Marogart đương nhiên theo chủ nghĩa đối mặt. Dù sao muốn tránh cũng không thể tránh được quá lâu, bởi vì càng xuống sâu thì thời gian cần để hạ tầng lại càng nhiều.

Trừ khi họ thực sự ngớ ngẩn đến cùng cực như Naragart, hay muốn chiếm đất xưng vương như mấy tên Dungeon Master đã mất ý chí tiếp tục xuống các tầng bên dưới. Nếu không, họ sẽ sớm chạm mặt Kiến Mối thôi.

Đó là chưa nói đến việc thái độ của Labyrinth hiện tại rất rõ ràng và không kém phần cứng rắn. Khi nó đã quyết định để mọi thứ hỗn loạn như thế này rồi, thì đám Dungeon Master chiếm đất xưng vương kia cũng chẳng yên ổn được lâu nữa đâu.

Mà về căn bản, Marogart cũng có lý của riêng mình. Hắn thuộc dạng thà đối mặt hơn là nằm yên chịu trận. Dù sao Kiến Mối cũng đã giết được cả Naragart và Darugart rồi, thì nếu cô ta muốn, sẽ đến lượt họ.

Trong tình thế như vậy, Marogart chọn làm gì đó để ít nhất là nắm được một phần thế chủ động về phía mình, chứ không để bản thân bị ép vào trạng thái hoàn toàn bị động như Naragart.

Vatygart thì hoàn toàn ủng hộ em trai mình, dù anh ta cũng có chút lo lắng khi phải đối mặt với một kẻ không những mạnh mà cả cư dân xung quanh cũng mạnh không kém như Kiến Mối.

Cuối cùng chỉ còn sót lại Hiragart, kẻ đang có tâm lý bất ổn nhất trong cả ba. Nói thẳng ra thì tâm lý của cô ta đã rơi vào hiệu ứng chuỗi domino từ trước đó rồi.

Khởi điểm của mọi việc là từ chính xuất thân lẫn sự kỳ vọng bị áp đặt lên người Hiragart, khác với ý chí chiến đấu mà hai anh em Vatygart và Marogart đã luôn nung nấu trong mình từ nhỏ.

Cũng khác với thái độ làm việc miễn cưỡng nhưng vẫn theo đuổi lợi ích của Naragart, và lại càng khác với tâm lý của một tử sĩ nơi Tywngart, Hiragart có đôi phần giống Darugart nhưng lại không giống hoàn toàn.

Lý do mà ông nội của Hiragart chọn đầu tư vào cha của Darugart là bởi vì ông ta không tin rằng Hiragart nói riêng và con cháu mình nói chung có thể làm nên trò trống gì.

Vì vậy nên ông ta mới đi đến quyết định đầu tư và ủy thác một cách mạo hiểm như vậy vào một kẻ đến từ bên ngoài, với hy vọng rằng trong tương lai hắn có thể gánh vác đế chế mà ông ta để lại.

Phải, thứ mà Darugart có chính là lòng kiêu hãnh lẫn sự kiêu ngạo ảnh hưởng từ cha của hắn, thứ mang lại cho hắn đầy đủ động lực để tiếp bước, hòng đuổi theo những dấu chân đã được để lại ngay trước mắt hắn.

Còn với Hiragart thì mọi chuyện lại khác hoàn toàn. Cô ta quả đúng là có xuất thân rất tốt, có thể xem là tốt nhất trong cả sáu ứng cử viên của kỳ Salamance phong tuyển lần này.

Nhưng sự kỳ vọng bị áp đặt lên người Hiragart lại không quá cao, tức là dù cô ta có thành công trở thành ứng cử viên hay không thì cũng sẽ chẳng có gì thay đổi cả.

Vậy nên thứ áp đặt lên Hiragart không gì khác ngoài những hy vọng đã sớm tắt từ lâu nhưng vẫn còn âm ỉ qua vô số năm tháng – một áp lực vô hình, và cũng chẳng mạnh mẽ như thứ mà Darugart phải gánh vác.

Chỉ là cũng vì không có ai đặt hy vọng vào bản thân, nên Hiragart mới càng phải đấu tranh để chứng minh mình hơn nữa.

Biết rằng năng lực bản thân có giới hạn, nên Hiragart đã tác động để tạo ra giáo hội Vivian. Biết rằng bản thân không sáng chói tựa như những vì sao trên cao kia, nên cô ta chọn xây dựng tòa tháp từ bên dưới để chạm tới những vì sao đó.

Mọi thứ có thể đã rất khác nếu Hiragart không gặp phải Kiến Mối. Cô ta đại diện cho độ cao mà bất cứ kẻ phàm trần nào cũng không thể chạm tới được, là thứ đã làm lung lay cả cấu trúc từ những viên gạch đầu tiên.

Kể c��� như vậy thì Hiragart vẫn tiếp tục đấu tranh cho chính vận mệnh của bản thân nhằm chứng minh những gì mình có. Nhưng điều cuối cùng giáng xuống là khi cô ta nhận ra rằng, kể cả với tất cả những gì mình đang có, Kiến Mối cũng chỉ cần một cú vỗ là mọi thứ sẽ tan biến.

Naragart đã bị giết, Darugart cũng đã bị giết, và giáo hội Vivian thậm chí còn chẳng có bất cứ cơ hội nào để thỏa hiệp mà chỉ có thể cúi đầu đón nhận ân phước mà Kiến Mối "ban cho".

Sự khác biệt giữa Hiragart và Kiến Mối là quá lớn, lớn đến nỗi Hiragart hoàn toàn không thể mường tượng được khoảng cách chênh lệch giữa cả hai lớn đến nhường nào.

Lớn đến nỗi Hiragart đã mất sạch mọi quyết tâm mà bản thân đã cố gắng gây dựng, lớn đến nỗi cô ta đã nhầm lẫn cái đích mình nhắm tới với vùng trời mà Kiến Mối có thể chạm tới.

Đáng sợ hơn cả là Hiragart đang dần đánh giá quá cao giới hạn của Labyrinth. Với cô ta thì cực hạn của thủy tổ hiện tại chính là giới hạn của Labyrinth, và một cá thể như thủy tổ là không thể nào vượt qua, dù kẻ đó c�� là Kiến Mối đi chăng nữa.

Việc được xếp vào cùng một thế hệ với Kiến Mối quả thật khiến cho không ít kẻ có cái nhìn sai lầm về đường chân trời trước mắt của bản thân.

Thậm chí Hiragart còn cho rằng Kiến Mối chỉ xếp vào nhóm ông nội của cô ta, các Ancient Ranker hay Brine Pools – những tồn tại cổ xưa đã từng là High Ranker trong thời đại của họ.

Những kẻ như vậy rất khó lòng thăm dò. Thậm chí lý do mà họ bị gạch tên khỏi bảng xếp hạng Ranker cũng là vì đã biến mất quá lâu và rơi vào tình trạng không biết đã sống hay chết, chứ chẳng phải bị kẻ đến sau đạp lên đầu.

Đó cũng chính là lý do mà họ được gọi là Brine Pools – những bể nước muối chìm sâu dưới đáy đại dương một cách yên lặng, và cũng sẵn sàng ban tới cái chết cho bất cứ kẻ nào dám lại gần.

Quả đúng là xuất thân hạn chế tầm nhìn. Hiragart khó lòng tưởng tượng được sự chênh lệch của những thứ cách quá xa so với chính cô ta.

Nó cũng giống như câu chuyện tầm nhìn bị giới hạn bởi đường chân trời, và cực hạn cũng chính là bầu trời trên đầu mỗi chúng ta. Bên trên nữa vẫn còn những vùng trời cao hơn nữa, nhưng đáng tiếc là cô ta không thể thấy được nó.

Khi tự ngộ nhận những điều này, Hiragart cũng đã hiểu nhầm về sự đáng sợ cũng như độ khó khăn để đạt tới ngưỡng thành tựu mà cô ta từng mơ về trước kia.

Vì thế nên vào lúc này, Hiragart đã bắt đầu nảy sinh suy nghĩ muốn bỏ cuộc, trong khi đó thì cả Marogart và Vatygart vẫn đang tiếp tục giữ vững suy nghĩ ban đầu của mình.

Đối với họ thì quả thật Kiến Mối hiện tại đã thuộc vào một tầng thứ hoàn toàn khác biệt so với họ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ chọn bỏ cuộc chỉ đơn thuần bởi vì nó quá khó khăn.

Để có thể có mặt tại đây, để trở thành Dungeon Master, nhánh của họ và cả chính bản thân họ đã bỏ ra không biết bao nhiêu thứ.

Bản thân Marogart còn bị ám sát bất thành bởi Tywngart, nên hắn vào lúc này càng quyết tâm hơn với chính sự lựa chọn của mình.

Bên cạnh đó thì Marogart tin rằng bản thân vẫn còn giá trị với Kiến Mối. Nếu không thì ngay từ đầu Kiến Mối cũng đã không phí công cho h��n hai con bài tẩy trước khi rời khỏi tầng một.

Đương nhiên là những lời nói của Marogart khó lòng lay động được Hiragart vào lúc này. Trên thực tế thì cả Marogart lẫn Vatygart cũng đã cho Hiragart đủ thời gian để bình tĩnh lại cũng như suy nghĩ, nên hiện tại cũng đã đến lúc họ nên tiếp tục tiến độ của mình.

Nói là vậy chứ Marogart vẫn tiếp tục chờ, dù cho Hiragart hoàn toàn không có ý định phản hồi lại hắn. Có vẻ đối với hắn thì mối quan hệ giữa các ứng cử viên còn hơn cả đối thủ đơn thuần.

Trong tình huống bình thường, thái độ cạnh tranh lành mạnh là thứ cần thiết để thúc đẩy tất cả phát triển. Và khi có một kẻ thù chung, tất cả có thể ít nhất đủ tin tưởng để dựa lưng vào nhau, cùng nhau sát cánh qua viễn cảnh hoạn nạn nhất.

Với việc chưa tới nửa năm ngắn ngủi kể từ khi kỳ Salamance phong tuyển lần này bắt đầu, đã có ba ứng cử viên rơi rụng, đương nhiên cũng tạo ra không ít áp lực với những kẻ còn lại.

Nhất là vào giai đoạn mở đầu cho những loạn lạc còn kéo dài mãi về sau như thế này, thì vấn đề lại càng hệ trọng hơn.

Đó là chưa kể đến chuyện chỗ dựa lớn nhất cho các ứng cử viên là tộc Salamance đã rơi vào tình trạng sụp đổ, còn các Ranker, Dungeon Master cao cấp thì đang phải lo cho chuyện của chính mình nữa.

Thế hệ của Marogart không đến mức quá xuất sắc nếu so với những thế hệ Salamance phong tuyển về tr��ớc, nhưng cũng không phải dạng vừa khi có huyết mạch Brine Pools trong số đó.

Kinh khủng hơn nữa là Hiragart còn chẳng nắm giữ được thứ hạng đầu của thế hệ này, nên có thể thấy chất lượng so với mặt bằng chung tốt đến cỡ nào.

Tiếc rằng thời thế không cho phép khi cùng thời với họ lại là Kiến Mối, một tồn tại mà có lẽ họ sẽ chỉ có thể cố gắng bám đuổi cả đời, chứ chẳng thể nào bắt kịp nổi.

Trong khi cả Marogart và Hiragart đều rơi vào khoảng lặng trầm tư, và chẳng có ai chủ động chấm dứt cuộc gọi này, ám chỉ phần nào thái độ của cả hai, thì Marogart lại nhận được một cuộc gọi của Vatygart.

Theo như kế hoạch ban đầu của hai anh em, trong lúc Marogart cố gắng khuyên bảo Hiragart lần cuối cùng này, thì Vatygart sẽ tới tàn tích Dungeon của Darugart để đến viếng lần cuối.

Đó cũng là nơi mà họ đã dựng tạm một bia mộ để làm bằng chứng cho sự tồn tại của Naragart và Darugart. Mà bởi vì cả hai đều chết không còn xác, nên phần mộ này chủ yếu mang tính hình thức mà thôi.

Khi thấy cuộc gọi này, Marogart tưởng là bên phía Vatygart đã xong rồi, nên thở dài rồi tiếp nhận cuộc gọi với một chút hy vọng, mơ tưởng hão huyền nào đó.

Ai ngờ nó thành hiện thực thật, vì hình ảnh hiện lên với cảnh tượng Vatygart đang nằm trên bàn đá với chi chít những vết thương, thậm chí trong số đó còn có những vết chém sâu đến tận xương.

Máu không ngừng chảy ra thấm đẫm cả mặt sàn. Lớp vảy màu đồng đầy tự hào của Vatygart hiện tại cũng đã sớm nhuộm đỏ màu máu. Nhìn anh ta vào lúc này không khác gì vừa bị lột một lớp da xong.

Trong lúc đó thì các Dwarf đang không ngừng cố gắng chữa trị cho anh ta bằng những phương pháp làm đông lại dòng máu đang sục sôi của Vatygart.

Khi chứng kiến tất cả, tròng mắt Marogart co lại, cả cơ thể hắn rơi thẳng vào hố băng và gần như không thể cử động được, ngay cả việc phát ra một lời nói cụ thể. Trong khi đó, Hiragart lại tỏ ra hốt hoảng đến lạ thường.

May mắn Dwarf là một chủng tộc rất toàn diện, nên Vatygart tạm coi như là vừa nhặt lại được một mạng. Kể cả vậy, chỉ riêng chuyện anh ta bị thương đến cấp độ như vậy ở những tầng trên này cũng đã quá bất ngờ rồi.

"Là ai!? Tên đó ư!? Hắn đã ra tay!? Chẳng lẽ...." Theo sau cảm giác bất ngờ đủ để đông cứng cả cơ thể là cơn lửa giận khiến trái tim Marogart không ngừng đập vang vọng khắp nơi.

Với tình huống hiện tại của Marogart, đây là chuyện nên tránh nhất. Nhưng đứng trước cảnh tượng này, hắn không thể không tức giận được.

Trước khi lửa giận Marogart hoàn toàn nuốt chửng hắn và khiến trái tim hắn dần tiến vào giai đoạn mất ổn định, Vatygart đã gắng gượng thốt ra vài lời nhằm đính chính lại tình huống của bản thân.

Những lời này cũng phần nào giúp Marogart lấy lại được lý trí và dần bình tĩnh lại để suy ngẫm về những chi tiết nên được lưu tâm tới trước.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh thảm như vậy đấy, Vatygart. Trong quá khứ tôi cũng không ít lần tự hỏi rằng, nếu anh bị tôi đè xuống đất đánh thì khuôn mặt khó ưa kia sẽ để lộ ra những biểu cảm như thế nào."

Lúc Marogart vẫn còn đang chú tâm vào những vấn đề mà Vatygart vừa gặp phải, thì Hiragart lại không hề nhắc đến chủ đề này. Thay vào đó, cô ta cảm thấy may mắn khi Vatygart vẫn còn có thể sống sót trở về.

"Là cô đấy à, Hiragart? Có vẻ như tôi đã gọi không đúng lúc rồi. Nhưng đúng như cô nói, đây quả thật là lần đầu tiên tôi bị đẩy đến gần cửa tử đến như vậy. Về chuyện vẻ mặt lúc bị đánh của tôi thì chắc cô phải đành chờ lần sau rồi. Lúc này tôi đang cảm thấy bình tĩnh đến lạ thường, chắc một phần cũng là vì não đang không ngừng tiết ra các chất giảm đau để tôi có thể bình tĩnh lại được."

Đây là những lời tự giễu của Vatygart chủ yếu là để tự giễu, vì quả thật anh ta cũng chẳng biết làm sao mà bản thân lại có thể sống sót trở về được.

"Đừng quá lo lắng, trong tương lai cô vẫn còn rất nhiều cơ hội để thỏa mãn sự tò mò của mình." Đến cuối cùng, Vatygart vẫn quyết định bồi thêm một câu cuối mang ý châm chọc Hiragart là chủ yếu, nhưng cũng nói lên được chuyện anh ta muốn Hiragart thay đổi suy nghĩ của mình về vấn đề tiếp tục hạ tầng.

"Miệng anh thối hơn thường ngày nhiều đấy, có vẻ như anh đã và đang rơi vào trạng thái 'high' quá đà rồi." Không lý nào Hiragart lại không nhận ra những lời vừa rồi của Vatygart mang ý gì được, nhưng cô ta vẫn đá sang một chủ đề khác.

"Vậy sao? Tôi hoàn toàn không nhận ra điều đó đấy, nhưng bù lại thì được cô quan tâm nhiều đến như vậy cũng không tệ." Vatygart vẫn không bỏ cuộc và tiếp tục cò cưa với Hiragart về vấn đề trước đó.

Đối mặt với kẻ mặt dày và mồm mép cỡ này, không hiểu tại sao Hiragart lại cảm thấy có chút không nỡ rời xa hắn, và đến cuối cùng thì cô ta vẫn đưa ra sự lựa chọn của riêng mình.

"Đừng lo, chỉ cần anh không chết thì sẽ còn có thể gặp được mặt này của tôi rất nhiều." Đây là một lời khẳng định và cũng phần nào nói lên cảm xúc bùng phát của Hiragart lúc này.

"Cũng tức là tiểu thư sẽ đi cùng chúng tôi trên cuộc hành trình này có đúng không? Không ngờ miệng lưỡi của em trai tôi lại có thể chạm tới được chỗ trống trong lòng tiểu thư đấy." Trên thực tế thì Vatygart không tin rằng những lời nói nhảm trong lúc đang "high" của mình đủ sức thuyết phục được Hiragart. Nên anh ta cho rằng đó là nhờ công của Marogart là chính, chứ anh ta chỉ là cú chốt hạ sau cùng mà thôi.

"Nếu tôi nói vì phải thấy sự thê thảm của anh vào lúc này nên tôi mới thay đổi quyết định của mình thì anh thấy như thế nào?" Hiragart vào lúc này đang rất thổn thức về những lời nói có phần mạnh bạo, chủ động quá đà của mình. Và tuy cả hai đang cách nhau tận hai cái màn hình cũng như chỉ gián tiếp thấy mặt nhau thông qua trung gian là Marogart, nhưng có cái gì đó đang giao thoa qua lại giữa cả hai.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và là công sức tôi gửi gắm vào từng con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free