Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 262: Hồi ức về hình bóng đó.

"Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được con người của ông đấy Vlad."

Định kỳ mỗi tuần, Vlad và Wilson lại có một chuyến mua sắm nhỏ. Đương nhiên, chuyện này là do Vlad tự đề xuất và tự phê duyệt, nên chỉ riêng ông ta mới biết rõ ý nghĩa thực sự đằng sau những chuyến đi này.

Không ít người đoán rằng Vlad quá cảm tính, nhưng khi nghĩ đến những tai tiếng đi kèm với các thành tựu của ông ta tại mảng lục địa phía Đông, thì suy nghĩ đó khó lòng mà đứng vững.

Về phần Wilson, thằng bé cũng không nghĩ ngợi nhiều, bởi lẽ Vlad vốn là một trong những người có địa vị cao nhất trong vụ việc lần này, nên cậu bé sẽ chấp hành mọi mệnh lệnh của Vlad.

Tuy Vlad xuất thân là lính đánh thuê được thuê từ bên ngoài vào, nhưng Wilson tin rằng quyết định của cấp trên là không hề sai, và việc đặt niềm tin vào Vlad ở vị trí cố vấn là hoàn toàn đúng đắn.

Chỉ là, việc tin tưởng cấp trên và chấp hành mọi mệnh lệnh của Vlad không có nghĩa là Wilson không được quyền nghi ngờ động cơ của ông ta, dù trên thực tế, cậu bé vẫn sẽ làm theo ý Vlad mà thôi.

Còn về phần Vlad, sau khi nghe những lời vừa rồi của Wilson, ông ta đã lấy ra một quả táo đỏ mọng từ bao giấy đựng đồ vừa mua, rồi ném cho Wilson.

"Đây là lần thứ bao nhiêu chúng ta cùng đi mua sắm rồi nhỉ?"

Bởi vì hôm nay, trục đường chính của thủ đô đại quốc August đang tổ chức lễ hội hoa, nên cả hai đã chọn một tuyến đường khác không có xe ngựa qua lại, nhưng đường vẫn đông nghịt như thường lệ.

Dù sao đây cũng là một trong những tuyến đường có thể dẫn tới nhà thờ Mẹ của Màn Đêm được đặt tại phố Queen, nơi dành cho tầng lớp thượng lưu sinh sống.

Có vẻ như mấy ngày gần đây đã đẩy sức nóng của thủ đô lên cực điểm, và người dân bắt đầu lũ lượt tìm đến nhà thờ như một nơi để bình ổn lại tinh thần của mình.

Về hiệu quả thực tế thì chưa thể nói trước, bởi các nhà thờ hiện tại đều đang ở thế khá bị động trong việc chống lại phái đoàn dị giáo. Nhưng ít ra, việc gặp gỡ các linh mục và lắng nghe những lời răn của họ sẽ giúp người dân phần nào ổn định về mặt tinh thần.

Trước câu hỏi của Vlad, Wilson cũng chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, vì cậu bé vẫn nhớ chính xác số lần cả hai đã cùng nhau đi mua sắm.

Thậm chí, Wilson còn nhớ rất rõ những tuyến đường đã đi qua, hay mỗi lần đi như vậy Vlad đã mua những gì. Đây không phải năng lực siêu phàm hay gì cả, mà chỉ đơn thuần là một dạng tài năng thiên bẩm mà Wilson sở hữu.

"Đây là lần thứ bảy, cũng là lần đầu tiên chúng ta trở về bằng khu phố Ulque chỉ dành cho người đi bộ này. Sáu lần trước đó, hai lần đầu đi trên trục đường chính, bốn lần còn lại là phố Waver."

Wilson vừa cắn từng miếng nhỏ của quả táo mà Vlad lúc nãy đưa cho, vừa lần lượt liệt kê ra từng tuyến đường bằng cách phác họa lại từ chính ký ức của mình.

Trang phục của Wilson hôm nay là một chiếc quần yếm short màu nâu, kèm với một chiếc áo sơ mi trắng dài tay xắn đến cùi chỏ và một chiếc ghim cài cổ áo hình cánh cam ở bên trái.

Bên cạnh đó, Wilson còn đội một chiếc mũ Beret khá lớn trên đầu, cùng với một đôi giày có quai và tất kéo quá cổ chân, trông rất phù hợp với độ tuổi của cậu bé.

Nếu nhìn từ bên ngoài vào, chẳng ai có thể nhận ra rằng Wilson là một mối hiểm họa, hay nói đúng hơn là vật dẫn cho một hiểm họa có đủ khả năng để quét sạch toàn bộ thủ đô này.

Về căn bản, Wilson vào lúc này không khác mấy so với bất kỳ đứa trẻ có xuất thân tương đối bình thường nào, thậm chí có đôi phần khá giả so với độ tuổi của cậu bé.

Còn Vlad thì ông ta xuất hiện ở bên ngoài với hình dạng một ông chú trung niên bụi bặm điển hình, với bộ râu lởm chởm cùng mái tóc dài được cột gọn ra sau.

Trang phục của Vlad cũng rất lộn xộn, phần nào nói lên thân phận trung lưu của ông ta, với một chiếc quần tây màu kem sẫm, cùng chiếc thắt lưng trông khá cũ kỹ, đã phai màu.

Chiếc áo sơ mi màu vàng thì đầy nếp nhăn, và thậm chí có vài chỗ còn lòi ra khỏi thắt lưng, khiến người đi đường có ánh nhìn có phần thô kệch về con người Vlad.

Thực sự thì cách ăn mặc của Wilson và Vlad đã thực sự hòa mình vào giữa dòng người thủ đô, nhưng khi cả hai đi cùng nhau lại khiến người ta cảm thấy có điều gì đó rất bất thường.

Khi nhìn vào Wilson, họ sẽ thấy hiển nhiên, vì tại thủ đô hay chính xác hơn là khu vực trung tâm này vẫn thường xuất hiện những đứa trẻ có vẻ ngoài như Wilson.

Với Vlad thì ông ta có phần hợp với khu vực ngoại ô hơn; đương nhiên, không đến mức thuộc nhóm cư dân nghèo, nhập cư trái phép làm việc trong các xưởng đóng tàu hay nhà máy công nghiệp nặng, nhưng vẫn mang dáng vẻ của người từ ngoại ô.

Nhưng sự thật là chẳng ai để ý đến họ, dù đó là đội cận vệ của thủ đô hay các siêu phàm giả xuất thân từ các nhà thờ đang ẩn mình và quan sát mọi thứ từ trong bóng tối.

"Wilson, cả hai chúng ta đều có lý do để đi trên những con đường này và nhóc cũng biết điều đó."

Vlad cũng đã nghe qua quá khứ của Wilson, và có vẻ như cậu bé được nuôi dạy cũng như được những người xung quanh sùng kính khá nhiều.

Đương nhiên, thứ mà những người đó sùng kính không phải bản thân Wilson, mà là danh phận hay chức năng của cậu bé.

Giá trị tồn tại duy nhất của Wilson chính là vật dẫn để giúp thần của bọn họ hạ phàm, và một lần nữa mở ra một cuộc thánh chiến mà năm xưa họ từng thất bại, để thay đổi hay chứng minh điều gì đó.

Và với một đứa trẻ thông minh như Wilson thì chắc hẳn cậu bé đã phần nào đoán ra được tất cả. Điều đó cũng khiến một kẻ như Vlad phải tỏ ra cảm thông với số phận của Wilson.

Những thứ mà Vlad có thể cho chắc chắn không thể sánh bằng sự sùng kính cùng những thứ đi kèm mà các tín đồ của phái đoàn dị giáo dành cho Wilson, nhưng Vlad lại có thể cho Wilson thứ cậu bé thực sự khao khát.

Vì vấn đề đức tin, Wilson không hề có ý định phản kháng hay nghi ngờ về quyết định của cấp trên, nhưng cậu bé vẫn có những ước mơ mà chỉ một đứa trẻ bình thường mới có.

Thứ mà cấp trên hay bất cứ tín đồ nào xung quanh Wilson chẳng bao giờ có thể hiểu được. Vậy nên, cậu bé mới chọn tin Vlad dưới tư cách giữa người với người.

Một mối quan hệ có đôi phần mới lạ và khác biệt đối với Wilson, khi cuộc sống trước đó của cậu bé chỉ xoay quanh giáo hội.

Vậy nên, có thể hiểu rằng việc Wilson nghi ngờ Vlad không chỉ bởi những hành động bất thường, không tuân theo kế hoạch ban đầu, mà còn bởi vì cậu bé đã tin tưởng Vlad.

Lòng tin dẫn đến sự tò mò. Nó giúp Wilson thực sự mở lòng, bị thu hút bởi từng hành động, cử chỉ của Vlad – những điều mang lại cho cậu bé sự ấm áp, những cảm giác chưa từng có.

Sự nghi ngờ của Wilson cũng hệt như một đứa trẻ khi quan sát điều gì đó mà nó không thể hiểu. Cậu bé quá đỗi tài năng, nhưng vì sinh sống và phát triển trong môi trường mà tất cả đều xem cậu bé như một tồn tại tiệm cận thần thánh, nên cũng thiếu đi những phần mà một đứa trẻ đáng lý nên có.

Chính vì vậy, vào lúc này, Wilson mới tận hưởng mọi thứ đến thế: cậu bé tận hưởng việc quan sát Vlad, tận hưởng quả táo mà Vlad đưa cho, tận hưởng từng ký ức, từng khoảng thời gian được ở bên cạnh Vlad.

Sự nghi ngờ và cảm giác thoải mái mà Vlad mang lại cho Wilson đã bình thường hóa cậu bé và thực sự trao cho cậu bé một cuộc sống của một đứa trẻ.

Về phần Vlad, ông ta cũng có chủ đích của riêng mình khi đi những con đường này. Ông ta đang muốn tìm về những hồi ức xưa cũ đã sớm bị chôn vùi trên mảnh đất này.

Nói thật, Vlad cũng chẳng biết mình đang muốn tìm kiếm điều gì, nhưng đôi khi ông ta vẫn cảm thấy rất rõ như có điều gì đó đang thôi thúc, nên ông ta muốn tìm ra câu trả lời.

"Những người lớn tuổi như ông đều gặp vấn đề về mặt ký ức sao? Thật khó hiểu."

Nhờ vào khả năng thiên bẩm của mình, Wilson gần như không thể quên bất cứ điều gì đã từng chứng kiến, căn bản là một trí nhớ siêu phàm trong thân xác một người bình thường.

Cũng vì lẽ đó, nên cũng dễ hiểu khi Wilson không thể hiểu được việc người bình thường rồi sẽ quên đi điều gì đó, một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời.

"Nếu nhóc sống đủ lâu như ta, thì chắc chắn sẽ đến một thời điểm nào đó cũng quên đi những thứ không cần thiết mà thôi."

Trên thực tế, Vlad là một siêu phàm giả cực kỳ lớn tuổi. Chẳng ai biết rõ ông ta đã tồn tại từ bao giờ, nhưng ngay cả trong những câu chuyện cổ xưa nhất trong giới cũng có bóng dáng ông ta.

Khu vực mà Vlad hoạt động chủ yếu trước đây là tại mảng lục địa phía Đông của siêu lục địa Giffon, dưới tư cách quân sư, cố vấn, lính đánh thuê huyền thoại cho nhiều cuộc nội chiến, thậm chí cả những vụ ám sát.

Có nhiều người cho rằng Vlad là một danh hiệu đã được nhiều người khác nhau kế thừa, bởi vì nếu tính từ đầu thời kỳ khi ba đại quốc phía Đông vẫn còn tồn tại, thì đã là gần trăm năm về trước.

Và đáng sợ hơn là Vlad còn xuất hiện từ trước đó, trong sự kiện phương Đông bắt đầu nhúng tay vào cục diện độc bá của đại quốc Hunguji tại phía Tây bằng nhiều hình thức khác nhau, bao gồm cả lính đánh thuê để quấy nhiễu các tuyến đường trọng yếu, từ hơn 200 năm về trước.

"Nhưng không phải ông đã nói rằng đây là những ký ức rất quan trọng với ông hay sao? Tại sao ông lại quên đi một điều quá đỗi quan trọng như vậy, trong khi vẫn nhớ được rất nhiều những điều nhỏ nhặt và tiểu tiết khác?"

Những gì mà Wilson vừa nói cũng không sai. Con người bình thường, khi sống đến một lúc nào đó, trí nhớ sẽ bị suy giảm, thậm chí khi kết hợp với bệnh lý còn tồi tệ hơn. Nhưng có những điều chúng ta vẫn khó lòng quên được.

Có thể Vlad đã sống lâu hơn cả tuổi thọ tối đa mà một người bình thường có thể đạt được, nhưng ông ta là một siêu phàm giả. Thậm chí, theo như Wilson được biết, siêu phàm giả đạt đến cảnh giới thánh giả như Vlad đã không còn nằm trong phạm trù con người nữa.

"Trước đây có thể đó là những ký ức mà ta không bận tâm đến lắm nên việc quên chúng sau một khoảng thời gian quá dài cũng chẳng có gì lạ cả.

Ít ra thì sau khi một lần nữa trở về mảnh đất này, ta đã dần nhớ ra một số điều, hình bóng một người nào đó rất quan trọng với ta trong quá khứ. Những ký ức đó đang dần khôi phục trở lại."

Quả thật, Vlad đang dần nhớ ra những ký ức mà ông ta đã quên trước kia. Trong tầm mắt của ông ta hiện tại, ngoại trừ dòng người tấp nập, thì còn lẫn vào một hình bóng.

Là bóng lưng của cô gái nhỏ tầm độ tuổi của Wilson, mặc một chiếc váy trắng cùng mái tóc nâu tựa hạt dẻ.

Lúc mới nhìn thấy hình bóng của cô gái nhỏ đó lần đầu, Vlad còn tưởng rằng bản thân đã nhìn nhầm, hoặc thậm chí là muốn thấy được mặt cô gái nhỏ đó để có thể nhớ ra thêm điều gì đó.

Có điều, những điều này không thể vội được. Ít ra thì Vlad cũng đang dần nhớ lại một chút gì đó, nhưng kể cả vậy, ông ta cũng chẳng hề cảm thấy bản thân gắn bó với mảnh đất này chút nào.

Thậm chí Vlad còn thấy kinh tởm nó. Ông ta quay lại đây chính là để tìm ra câu trả lời cho việc tại sao bản thân lại ghét nơi này đến như vậy, cũng như cố gắng hủy diệt hoàn toàn nó, để chấm dứt mọi mối liên kết với quá khứ.

Trong khi Vlad đang cố gắng một lần nữa định thần lại khỏi hình bóng cô gái nhỏ kia, thì đột nhiên có một cô gái với mái tóc hạt dẻ có đôi phần gợn sóng, mặc một bộ váy trắng, chạy lướt qua ông ta.

"Layla! Chị đi chậm một chút có được không? Ở đây nhiều người quá."

Cô gái ấy chính là Lavy, người đã bị chị gái kéo xuống phố không lâu trước đó vì ở trong nhà quá lâu. Và hiện tại, sau một buổi sáng đi dạo cùng ăn trưa, cả hai muốn hướng tới nhà thờ Mẹ của Màn Đêm.

"Không phải em là người đã chọn con đường này hay sao?"

Layla thích sự tấp nập của trục đường chính hơn, nhưng vì Lavy nên cô ta mới chọn nghe theo em gái mà đi vào con phố đi bộ này. Nhưng có vẻ với Lavy, chừng này vẫn là quá đông.

"Ý của em là chúng ta có thể nắm tay nhau rồi cùng đi được không?"

Nghe được câu hỏi này, Layla cũng ngớ người ra, và phải mất một lúc mới có thể cứng rắn, thay vì ỉu lòng trước sự đáng yêu này mà chiều theo ý Lavy.

"Thứ nhất em đã sớm qua cái độ tuổi kia rồi, còn nhớ đám trẻ hồi sáng gọi em là gì không? Là bà cô đấy.

Thứ hai, em nên tập làm quen dần với việc tiếp xúc với mọi người xung quanh đi, khu phố đi bộ này đã thưa thớt hơn rất nhiều so với trục đ��ờng chính rồi đấy."

Nói rồi, Layla tiếp tục tiến về phía trước, trong khi Lavy cố gắng tiếp cận ngay sau, rồi núp sau bóng lưng của chị mình, cố gắng tránh tiếp xúc với những người khác nhiều nhất có thể.

Thậm chí, thỉnh thoảng ánh mắt Lavy còn liên tục đảo về nhiều hướng khác nhau, do cô ta lo sợ bản thân cùng Layla đang bị các thế lực siêu phàm của nhà thờ để mắt tới. Nhưng chính điều đó lại càng dễ thu hút những ánh mắt khác thường hơn.

Trở lại với Vlad, ngay khi lướt qua Lavy, đột nhiên ông ta đã chết lặng đi, trái tim bắt đầu đập rộn ràng, gần như chẳng nghĩ được gì, ngoại trừ việc ngắm nhìn Lavy mãi cho đến khi cô ta đi được một đoạn xa.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free