(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 221: U linh thể quý giá.
Khi phép chú hoàn thành, con mắt trên bìa Necronomicon dần hé mở một nửa, từ mí mắt bắt đầu rỉ ra thứ chất lỏng đỏ thẫm.
Ngay sau đó, chúng tụ lại một chỗ, rồi nhanh chóng vọt đi khắp mọi hướng với tốc độ khó tin, thậm chí vượt qua tốc độ ánh sáng, trở thành tia sáng duy nhất lan tỏa khắp thế giới bóng tối này.
Với tốc độ ấn tượng ấy, chỉ chưa đầy một giây, nó đã mang tin tốt về cho đội khi thành công quét trúng vị trí cái bóng ẩn nấp và đặt bùa định vị lên người nó.
Giờ đây, cái bóng đã biến thành một ngọn đèn định vị khổng lồ, không ngừng nhấp nháy ánh đỏ, khiến vị trí của nó hoàn toàn lộ tẩy dưới sự giám sát của các tử linh pháp sư. Tất cả cùng phóng tới vị trí đã định.
Cuối cùng, chỉ còn kẻ thi triển bùa chú thông qua Necronomicon ở lại. Bởi lẽ, với tình trạng hiện tại, hắn có đi theo cũng chẳng giúp được gì, thậm chí còn có thể tạo sơ hở cho địch thủ lợi dụng. Vì vậy, hắn chọn quay lại phía trên.
Vị trí hắn chui lên không quá xa nơi Châu Phàm đang nghỉ ngơi, nên đội hậu cần nhanh chóng tiếp cận, xử lý những hậu quả mà hắn đang phải gánh chịu do việc sử dụng Necronomicon.
Necronomicon quả thực là một thánh khí nằm ngoài khả năng hiểu biết của con người; ngay cả gia tộc Châu cũng không biết quá nhiều về nó, nhưng nó quả thực tồn tại ý thức độc lập.
Necronomicon bình thường rất ít khi lên tiếng, và không phải ai cũng có khả năng giao tiếp với nó. Về cơ bản, những kẻ có thể nói chuyện với nó đều thuộc nhóm có độ tương thích cao.
Đáng tiếc, không phải ai trong số họ cũng đủ khả năng trò chuyện nhiều với nó mà không phải gánh chịu những hậu quả khó lường. Để tính toán mức độ an toàn cùng nhiều thông số khác, gia tộc Châu đã phải bỏ ra không biết bao nhiêu tích lũy.
Bù lại, Necronomicon lại tỏ ra rất phối hợp, thậm chí còn chủ động hướng dẫn gia tộc Châu thu thập đầy đủ nguyên vật liệu để tạo ra các bản sao của nó. Đương nhiên, công đoạn tạo ra các tái bản cũng cần nó đích thân can thiệp.
Về cơ bản, các tái bản này chẳng có gì khác biệt so với Necronomicon gốc về mặt nội dung, tức là, chúng đều là những phiên bản đầy đủ sao chép từ bản gốc, ngoại trừ một vài cấm chương cũng như mấy trang chú thích khác.
Còn về những chức năng khác, đương nhiên không thể sánh bằng, nhưng ít ra, những kẻ đủ khả năng giao tiếp với Necronomicon đều có thể thông qua các tái bản để mượn một phần sức mạnh của nó.
Điểm mạnh là sử dụng càng nhiều, độ tương thích với Necronomicon càng cao, nhưng sau mỗi lần sử dụng, họ đều phải gánh chịu một hậu quả tương đối lớn, thậm chí hơn thế nữa.
Người đời có câu, khi ta nhìn xuống vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại ta. Độ tương thích càng cao, tiếp xúc với Necronomicon càng nhiều thì lại càng đẩy ta đi sâu hơn xuống vực thẳm ấy.
Bị nuốt chửng hay trở thành một phần của vực thẳm đều ẩn chứa rất nhiều rủi ro, nên gia tộc Châu cũng không còn thúc đẩy nghiên cứu về khả năng vận dụng Necronomicon nữa, sau cái chết của tộc trưởng đời trước, Châu Y.
Châu Y là một người mang trong mình rất nhiều hoài bão, và ông cũng thuộc nhóm đối tượng có độ tương thích cao, chỉ là ông lại muốn vận dụng sức mạnh ẩn chứa trong Necronomicon để làm nhiều việc hơn.
Cũng chính vì vậy, Châu Y càng ngày càng đẩy bản thân ra rìa vách đá và cuối cùng bị vực thẳm nuốt chửng hoàn toàn. Ít ra thì ông cũng chết vì đột quỵ đơn thuần, trước khi trở thành những con quái vật còn đang bị giam giữ ở một góc nào đó trong gia tộc Châu.
Sau đó, việc sử dụng Necronomicon cũng được hạn chế đến mức tối thiểu. Dù sao, những đối tượng có độ tương thích cao đã vốn ít, mà lượng tài nguyên đổ dồn vào họ cũng không hề nhỏ.
Thay vì để họ bỏ mạng hàng loạt chỉ để thu thập thêm thông số, nhằm tạo ra một vật chủ đủ khả năng sử dụng Necronomicon trong tương lai, thì hiện tại, gia tộc Châu lại rất cần nhiều chuyển chức lần 3 cho những kế hoạch sau này.
Về Necronomicon, gia tộc Châu vẫn còn rất nhiều thời gian. Hiện tại, nếu đổ dồn tài nguyên nghiên cứu nó chỉ chuốc lấy tổn thất chứ chẳng thu được lợi lộc gì, chưa kể, thông số thu về cũng chẳng có giá trị gì ngoài việc vạch ra một đường ranh giới hạn cho mức độ sử dụng.
Hơn nữa, Châu Văn cũng chưa ngu đến nỗi đẩy những kẻ có độ tương thích đủ cao – những người đã nhìn xuống vực thẳm đủ lâu – xuống sâu hơn trong vực thẳm. Châu Y chính là một ví dụ ngu xuẩn cho việc đó, nên với tư cách là con trai của ông, Châu Văn cũng tự biết vạch ra giới hạn.
Năm xưa, Châu Y vì dự án nghiên cứu này mà ngay cả mạng sống cũng chẳng còn, đó còn chưa kể đến chuyện gia tộc Châu thiệt hại không biết bao nhiêu thứ, đánh mất bao nhiêu tài năng, chỉ để hoàn thành cái vọng tưởng điên rồ của ông ta.
"Cả Châu Túc và Châu Y đều là lũ khốn nạn," những câu như vậy, Châu Phàm đã sớm nghe Châu Văn chửi đến độ chỉ cần nghĩ đến vấn đề tương tự là câu nói ấy lại tự động vang lên văng vẳng bên tai, khiến anh khó lòng mà tiếp tục lười biếng được nữa.
"Erwin, theo ta nhớ, với khả năng của ngươi thì sẽ không trồi lên sớm đến mức này."
Đương nhiên Châu Phàm thừa biết lý do tại sao một kẻ như Erwin lại có mặt ở đây, trong khi các đội viên còn lại của hắn vẫn đang hoạt động dưới kia, nhưng vào tai Erwin, những lời này không được thân thiện cho lắm.
Nói gì thì nói, thân phận Erwin cũng là đội trưởng, địa vị đặc thù đi kèm với trách nhiệm hơn người, nên rõ ràng việc hắn có mặt ở đây vào thời điểm quan trọng như thế này đã có thể xem như là thất trách.
"Là do tôi thất trách, thưa nhị công tử. Nếu nhiệm vụ vây bắt này xảy ra vấn đề, tôi sẽ chấp nhận án phạt vô điều kiện."
Không phải kẻ nào dưới trướng gia tộc Châu cũng biết ăn nói và luôn tỏ thái độ quy phục giống như các PH. Erwin là một ví dụ rất dễ thấy cho điều đó.
Thẳng thắn mà nói, Châu Phàm không cảm thấy phiền, thay vào đó, anh thậm chí còn cảm thấy hứng thú. Erwin bỏ ra nhiều đến như vậy, đương nhiên là để đảm bảo tiến độ nhiệm vụ được đẩy mạnh.
Nhưng đó cũng chỉ là một phần. Necronomicon về cơ bản là một bảo hiểm cho chính Erwin; nếu Necronomicon thành công quét được vị trí mục tiêu, đội của hắn sẽ có tỷ lệ rất lớn lập công đầu.
Thậm chí nếu không quét được, Erwin cũng coi như có được một kim bài miễn tử, vì rõ ràng Necronomicon không thể xảy ra vấn đề, và mục tiêu chỉ có thể là đang lẩn trốn ở trên này.
Trách nhiệm hoàn toàn có thể đổ lên đầu người khác, thậm chí ngay cả khi nói chuyện với Châu Phàm, Erwin cũng nói một cách rất thách thức, điều này cũng chứng tỏ phần nào tính cách của hắn.
Châu Phàm cũng lười quan tâm đến chuyện những kẻ như Erwin nghĩ gì về anh, nên ánh nhìn của anh chỉ lướt qua Erwin đôi chút rồi tập trung vào cái bóng đen đang không ngừng sôi sục gần đó.
Trước đó một lúc, cái bóng đã nhận ra vị trí của bản thân bị lộ tẩy, nên hắn cố gắng ôm lấy linh hồn Steven chạy đi càng xa càng tốt. Chỉ tiếc là dưới sự truy bắt gắt gao của hơn 30 kẻ khác, cái bóng về cơ bản không có bất cứ đường thoát nào.
Chưa kể, cơ thể cái bóng không ngừng nhấp nháy ánh sáng đỏ kia, nó chẳng biết phải làm thế nào để ngừng chuyện này lại, mà còn đang ôm theo linh hồn Steven để chạy trốn, nên cơ hội thoát thân của nó lại càng giảm sâu.
Steven là một mắt xích quá đỗi quan trọng trong kế hoạch này, nên cái bóng không tiếc phải bỏ ra rất nhiều thứ để nuôi dưỡng Steven đến mức này. Đáng tiếc là mọi thứ đều chỉ thiếu một chút là tất cả đã có thể rất hoàn hảo.
Cũng chính vì thế, cái bóng không thể vứt bỏ linh hồn Steven lại, nhưng giờ đây nó còn đường nào để thoát nữa? Lên trên ư? Về cơ bản là tự sát. Còn ở lại đây thì kết cục cũng chẳng khác là mấy.
Càng nghĩ càng bế tắc, cái bóng không khỏi đánh chủ ý lên linh hồn vẫn đang ngủ say của Steven. Tuy lúc nãy linh hồn tên này đã có đôi chút dấu hiệu thức tỉnh, nhưng đến tận hiện tại vẫn đang bất động.
Tức là, Steven hiện tại chỉ đang làm gánh nặng cho cái bóng, nhưng khổ nỗi, hắn cũng chẳng thể bỏ Steven lại đây, nên sau một hồi cân nhắc, cuối cùng hắn vẫn quyết định tiến sang giai đoạn kế tiếp.
Ngay từ lần đầu đích thân gặp gỡ Steven, bản thể của cái bóng đã biết được thân phận thực sự của hắn, nên giao kèo giữa Steven và thứ kia về cơ bản không hề đơn giản như Steven vẫn tưởng từ đầu.
Quả thực, thứ kia cần một kẻ đủ mạnh giúp nó phá cấm từ bên ngoài, và đã phân một phần của mình – hay chính là cái bóng – đi cùng Steven để trợ giúp hắn lớn mạnh hơn, nhằm giúp đỡ hắn phá cấm sau này.
Bên cạnh đó, cái bóng sẽ không ngừng thu thập và tích trữ thêm năng lượng lẫn quân số, để khi một phần nữa trở về với bản thể, hắn có thể đạt tới trạng thái tốt nhất, nhưng đó vẫn chưa phải là kế hoạch hoàn chỉnh.
Thứ mà thứ kia thực sự mong muốn chính là linh hồn của Steven, hay nói đúng hơn là lớp vỏ bên ngoài của linh hồn – u linh thể. Đó mới chính là thứ hắn nhắm tới.
Mọi thứ cái bóng làm từ đầu đến giờ đều chỉ nhằm phục vụ cho bản thể của nó, và việc sửa chữa cơ thể của Steven thật ra là để chặt đứt dần mối liên kết giữa cơ thể và linh hồn hắn từ trước, chuẩn bị cho giai đoạn sau này.
Lý do Steven không ngừng phát triển con đường tử linh pháp sư cũng tương tự, vì chỉ có như vậy, u linh thể hiện tại của hắn mới có thể dần "hồi phục" lại trạng thái tốt nhất, và nó sẽ nở rộ vào lúc hắn đạt tới chuyển chức lần 3 Necromancer.
Có điều, hiện tại viễn cảnh đó không thể diễn ra được nữa. Nếu cái bóng bị bắt lại ở đây, bản thể của nó sẽ mất trắng, còn Steven sẽ lại một lần nữa đầu thai thông qua cái đệ tam ma pháp kia, và không biết bao giờ hắn mới có thể có lại được cơ hội tốt đến vậy.
U linh thể của hắn là cực kỳ đặc thù, dù sao hắn cũng chính là kẻ đã lừa được Thần Chết không biết bao nhiêu lần và gột rửa linh hồn mình trong hơn 10 triệu năm dưới dòng sông mà linh hồn nào nghe tên qua cũng phải khiếp sợ.
Nếu có được u linh thể của hắn, thứ kia thừa tự tin có thể trong thời gian ngắn đạt tới cực hạn của thế giới này và tiến lên tầng trên. Đến lúc đó, kẻ thắng sau cùng qua từng ấy năm tháng vẫn là hắn chứ không phải Vua Anh Hùng.
Để đạt được mong nguyện của bản thể, đương nhiên cái bóng cũng không từ thủ đoạn, bao gồm cả việc hy sinh chính mình. Nhưng trong trường hợp này, rõ ràng ngay cả có làm vậy thì kết quả vẫn sẽ không thay đổi.
Tuy đã xử lý tốt mối liên kết giữa cơ thể và linh hồn Steven, nhưng u linh thể của hắn vẫn chưa đạt tới độ chín phù hợp nhất. Nếu có thể cố gắng đến khi hắn chính thức trở thành một Necromancer, thì u linh thể của hắn sẽ chính thức nở rộ và trở thành vật chứa lý tưởng nhất.
Đáng tiếc, hiện tại đến chuyện mang linh hồn Steven tới gặp bản thể còn là điều không thể, nên cái bóng chỉ còn duy nhất một lựa chọn cuối cùng là tự mình khoác lên lớp vỏ này để lao đến chỗ bản thể.
Việc này về cơ bản là quá liều lĩnh, vì cái bóng không đủ khả năng xử lý lớp hộp số cùng bộ đĩa ẩn chứa bên trong u linh thể, mà thậm chí cho dù có đủ khả năng đi chăng nữa, nó cũng chẳng có quá nhiều thời gian để làm việc đó.
Hơn nữa, việc cái bóng can thiệp vào giữa chừng thế này sẽ khiến chất lượng u linh thể bị hạ ít nhất một bậc, nên khi tới phiên bản thể nó dùng, mọi thứ lại càng không đạt đủ tiêu chuẩn.
Cuối cùng, cái bóng vẫn làm những điều mà hắn cho rằng bản thân phải làm vào lúc này, nên chẳng mấy chốc, cái bóng – dưới hình dạng một quả cầu đen không ngừng nhấp nháy ánh đỏ – đã hoàn toàn chui vào bên trong linh hồn Steven.
Vào lúc này, u linh thể vốn màu trắng ngà của Steven đã bị vẩn đục bởi một thứ chất lỏng màu đen nào đó, và từ từ lan rộng khắp các vùng bên trong u linh thể một cách nhanh chóng, chỉ chừa lại một phần hộp số cùng bộ đĩa đặt tại đầu.
Bùa chú được thực hiện trước đó cũng đã bị đứt đoạn, do cái bóng hiện tại đã trở thành một phần của Steven. Khác ở chỗ là ý thức của Steven hiện tại vẫn còn ngủ say, và kẻ kiểm soát u linh thể lúc này chính là cái bóng.
Bản thân cái bóng, bởi vì đã có kinh nghiệm nhập vào cơ thể của những người rơm trước đó, nên nó cũng chẳng lạ gì với việc vận hành một "cơ thể" như thế này. Chỉ có điều, u linh thể đến cuối cùng vẫn là một khái niệm hoàn toàn khác so với người rơm, nên nó cũng cần chút th��i gian để thích ứng.
Trong lúc đó, đội của Erwin cũng đã truy đuổi tới nơi phát ra tín hiệu cuối cùng và chạm mặt cái bóng. Nhưng cái bóng vào lúc này lại không còn như trước nữa; giờ đây nó đã có khả năng tự vệ.
U linh thể của Steven bắt đầu sôi sục và biến hóa thành nhiều hình dạng khác nhau dưới từng mạch suy nghĩ của nó. Bởi vì chưa khống chế được hoàn toàn, nên nó rất khó để đưa ra những hành động thực sự hiệu quả vào lúc này, nhưng chỉ như vậy thôi cũng đã quá đủ để xử lý tình huống hiện tại.
Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.