(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 220: Grimoire của cái chết và Necronomicon.
Nửa ngày sau khi nhà họ Châu giúp thành bang Helios ổn định cục diện, họ tiếp tục lo liệu công tác dọn dẹp hậu kỳ để tránh những hậu họa không đáng có trong tương lai.
Thực tình mà nói, việc để đám Undead và người rơm chạy lung tung ngay rìa tường thành là điều không thể chấp nhận được. Nhất là sau khi thời gian đếm ngược kết thúc, 72 trụ sẽ nổ tung và tạo ra những làn sóng lan tỏa khắp thế giới.
Dù đó là "chúc phúc cuối cùng" hay bất kỳ dạng năng lượng nào khác, con người tuy không nằm trong diện được hưởng lợi từ những làn sóng đó, nhưng đám Undead này thì lại khác. Nếu cứ mặc kệ, chúng chắc chắn sẽ hoàn tất quá trình hấp thụ và tổ chức thú triều quét sạch thành bang Helios mất.
Vì thế, công đoạn dọn dẹp này là vô cùng cần thiết. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại nhất lúc này lại là bầu trời; dù nguyên nhân chưa rõ, chính bầu trời bất thường này đã khiến đám Undead không bị ảnh hưởng bởi ánh sáng Mặt Trời.
Điều này khiến nhà họ Châu phải tăng cường đề phòng, dù đã bắt sống được chủ mưu Steven. Cái bóng kia vẫn là một mối họa khôn lường, chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ.
Châu Phàm đã lường trước mọi chuyện sẽ phiền phức đến mức này, nhất là khi tháng trước Châu Văn đột nhiên đôn anh ta lên làm người đại diện của nhà họ Châu tại phương Tây.
Trên thực tế, Châu Phàm đã nhắm đến vị trí này từ lâu, nhưng không phải trong giai đoạn mà phương Tây đang hỗn loạn như vậy.
Vào lúc này, Châu Phàm vẫn đang thong dong nằm phơi nắng trên một tảng đá nào đó, trong khi những người khác thì lại đang bận rộn với công việc của mình. Thực tế thì hiện tại anh ta cũng chẳng có việc gì để làm thật.
Hiện tại, Bojin cũng đã mang Steven về lại thành bang Helios. Dù sao một người như Bojin không thể vắng mặt quá lâu trong tình thế này, nếu không, thành bang sẽ đại loạn.
Tuy việc để nhà họ Châu tự ý hành động mà không có sự giám sát khiến Bojin cùng những người tin tưởng anh ta cảm thấy bất an, nhưng trong tình huống này, họ có tư cách gì mà đòi hỏi nhiều hơn cơ chứ?
Sau khi các thế lực cao tầng rời đi, mang theo hầu hết tài nguyên và khí phòng, những người bị bỏ lại đến khả năng tự vệ còn không có, huống hồ gì đòi ngồi ngang hàng với Châu Phàm?
Ít ra, vì thời gian di chuyển của các thế lực cao tầng kia quá gấp rút, bọn chúng chẳng thể nào mang đi tất cả. Nhất là những vật phẩm gắn liền với kiến trúc lại càng khó di chuyển, nên chỉ cần không quá ngu ngốc, thành bang Helios với vài triệu nhân khẩu vẫn có th�� tồn tại.
Đương nhiên, Châu Phàm chỉ dùng từ "sống được" mà thôi, vì kho lương thực của thành bang đã cạn kiệt. Những cánh đồng sắp đến kỳ thu hoạch vào cuối vụ xuân cũng bị các thế lực cao tầng đào xới ít nhất 5 tấc đất để dọn sạch.
Những gì còn sót lại thậm chí chẳng đủ để duy trì vài ngàn người chờ đến cuối vụ hè, huống hồ cả triệu nhân khẩu, và càng không đủ để giúp thành bang Helios chống trả trước những gì sẽ diễn ra trong tương lai.
Truyền thừa cũng là một vấn đề tương đối lớn, bởi vì dù cho có giữ vững được thành bang và sống sót tạm bợ qua giai đoạn sắp tới đi chăng nữa, nếu không có truyền thừa thì đời sau cũng coi như vô dụng.
Đặc biệt là khi truyền thừa ở đây không chỉ bao gồm truyền thừa của chức nghiệp giả, mà còn là truyền thừa tri thức kéo dài hàng ngàn năm qua các thời đại của con người. Rõ ràng là các thư viện kia đã vét sạch quá mức dự tính.
Thậm chí, Châu Phàm còn nghi ngờ rằng bọn chúng đã sớm tính đến chuyện chạy nạn và lên kế hoạch từ vài chục năm trước, chứ không phải ở thế bị động nữa.
Cứ như thể lý do duy nhất mà các thế lực này dựng lên thành bang là để tích lũy và vơ vét tài nguyên cho giai đoạn sau. Dù sao thì những người chuyển chức lần 3 đã sớm tồn tại, và chính họ là lý do con người đẩy lùi được quái vật để dựng lên thành bang.
Tuy Châu Phàm không phải là người quá tin vào thuyết âm mưu, nhưng nếu quả thật các thế lực cao tầng của phương Tây này ngay từ đầu đã sớm có ý định dựng thành bang lên để tích lũy tài nguyên cho giai đoạn sau này, thì hắn cũng phải bái phục.
"Cũng phải thôi, dù sao Labyrinth mới chính là con đường để đạt tới những tầng thứ cao hơn. Ở lại trên hành tinh này thì cũng sẽ chỉ chết dí với nó, thậm chí phải vài chục đời sau mới có cơ may một lần nữa ngồi lên đỉnh chuỗi thức ăn.
Huống hồ rủi ro vẫn quá cao, nên nhắm tới các Labyrinth làm mục tiêu ngay từ đầu cũng chẳng sai. Chỉ là cách làm này quả thật quá ích kỷ và thiển cận.
Sau này, chưa chắc những kẻ chạy nạn thành công đã làm nên trò trống gì. Dù sao chúng cũng là những kẻ nhập cư trái phép, và so với những sinh vật có đầy đủ hộ khẩu trong Labyrinth, rõ ràng là địa vị thấp kém hơn rất nhiều.
Với thái độ ích kỷ như vậy, đến cộng đồng loài người chắc cũng chẳng duy trì được bao lâu. Dù sao chúng cũng là bên bị bài xích; tuy nói rằng tụ tập lại với nhau sẽ dễ đạt được lợi ích hơn, nhưng rõ ràng với những kẻ nhập cư lậu như chúng thì làm vậy lại càng bất lợi hơn.
Dù sao, muốn đạt được lợi ích cũng đồng nghĩa với việc giành lấy phần bánh đã được chia sẵn từ trước cho riêng mình, và điều đó sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến các thế lực bên trong Labyrinth. Đến lúc đó, nếu giải quyết, không cần nghĩ cũng biết Labyrinth sẽ ưu ái bên nào hơn.
Vậy nên, giải pháp phù hợp nhất để nhắm tới lợi ích là gia nhập các thế lực bản địa. Nhưng ngay cả vậy, Jobs System vốn dĩ chẳng được ưa chuộng trong phần đông các Labyrinth, cộng thêm thân phận nhập cư lậu, nên khả năng cao cũng chỉ có thể làm nô lệ cho kẻ khác mà thôi."
Quả thật là rảnh rỗi sinh nông nổi, đặc biệt là với một người trước nay chưa từng chịu ngồi yên một chỗ như Châu Phàm. Chẳng mấy chốc, anh ta đã có thể đoán ra được cục diện cũng như viễn cảnh của những kẻ chạy nạn sau này.
Nói thật là hơi vô tình, nhưng bản chất nhà họ Châu vốn đã vô tình như vậy. Trường hợp như Châu Túc và Châu Y căn bản có thể là những dị biệt trong số họ, và cũng chính vì vậy nên họ mới thành công tồn tại cho đến hiện tại.
Tồn vong của loài người hay những thứ tương tự chưa từng là vấn đề với nhà họ Châu. Chẳng qua là họ khác với những kẻ chạy nạn kia ở chỗ tầm nhìn của họ rộng hơn, họ suy nghĩ sâu sắc hơn, và quan trọng hơn cả là họ sẽ không vì lợi ích nhỏ bé ngay trước mắt mà bỏ ra một cái giá quá lớn.
Phải đồng ý rằng, nếu như các thế lực cao tầng này có thể toan tính dựng thành bang để tích lũy tài nguyên từ trước cho giai đoạn sắp tới này, thì bọn chúng cũng không phải dạng vừa.
Nhưng cũng vì thế nên trong mắt nhà họ Châu, bọn chúng quả thật quá thiển cận khi đặt cược chính tính mạng của mình, sự tồn vong của những người thân cận vào một thứ không có cơ sở như Labyrinth.
Thay vào đó, nhà họ Châu chọn củng cố cơ sở vốn có của họ: loài người, để chống chọi, câu thời gian cho họ tạo ra và phát triển cơ sở mà họ đang gieo mầm ở hiện tại.
Nếu như các thế lực cao tầng của phương Tây đã nghĩ xa đến thế, thì tại sao họ không nghĩ xa hơn một chút nữa? Phải chăng họ lo sợ những th�� trong tương lai, như một cách thể hiện sự ám ảnh của họ trước một thứ sức mạnh quá áp đảo như Darkan? Hay là vì họ cho rằng con cháu đời sau sẽ nghĩ xa hơn một chút?
Thật vậy, chẳng khác gì nói rằng thế hệ sau của những kẻ dựng lên các thành bang, hay nói đúng hơn là chủ mưu cho kế hoạch này, đều là những phế vật chỉ biết hưởng phúc từ ông cha nhưng không chịu suy nghĩ thêm để củng cố những gì đã có.
Sự khác biệt lớn nhất giữa bọn chúng với nhà họ Châu chỉ đơn giản như vậy. Tuy xuất phát điểm của cả hai đều có những nhân vật suy tính đủ sâu xa để chuẩn bị cho tương lai, nhưng con cháu đời sau lại khác hẳn.
Một bên thì bám lấy thành quả của tổ tiên và tiếp tục hưởng lợi từ nó, trong khi bên còn lại thì đời nào cũng suy tính đủ sâu sắc, không cần thiết phải nói theo kiểu "tích tiểu thành đại".
Bản thân Châu Phàm, vì trước nay chưa từng quan tâm đến mấy chuyện nội bộ trong nhà, nên anh ta cũng chẳng rõ liệu các thế hệ trước đã chuẩn bị tốt cho giai đoạn này ra sao. Nhưng có vẻ như, ngay cả suy tính sâu xa đến vậy mà nhà họ Châu vẫn luôn ở thế bị động.
Nói thẳng ra, ngay cả nhà họ Châu cũng phải chờ đến khi chiếc chìa khóa kia xuất hiện và mở ra Hộp Pandora thì mới bắt đầu hành động. Điều này cũng có nghĩa là họ tích trữ chưa đủ nhiều, đến mức chưa đủ tự tin để không e ngại những nhân tố khác.
"Là do Darkan?"
Darkan quả thật là một cái tên quá đáng sợ ngay cả với những kẻ sinh sau đẻ muộn như Châu Phàm, và không cần nghĩ cũng biết mức độ ảnh hưởng của nó đến những thế hệ trước còn lớn đến nhường nào.
"Giờ đây, ta đã dần hiểu họ hơn. Phải chăng là do họ, hay thậm chí cả cha ta, cũng không đủ tự tin rằng bản thân đã nắm trong tay cách giải quyết được một thứ quá lớn lao như Darkan, chứ đừng nói đến thứ còn kinh khủng hơn nó?"
Cuối cùng thì mọi thứ đều quy về ác long Darkan. Chuyển chức lần 3 mạnh, nhưng so với Darkan thì vẫn chẳng là gì. Ngay cả kỵ sĩ đầu tiên ở trạng thái tốt nhất, hay lượng hiến tế đạt đỉnh giúp ông ta đạt tới tầng thứ chuyển chức lần 4, vẫn chưa là gì so với Darkan.
Dù sao thì, giữa chuyển chức lần 4 phiên bản không đầy đủ đạt được trong thoáng chốc và chuyển chức lần 4 đúng nghĩa, cái sau vẫn mạnh hơn quá nhiều. Không chỉ riêng về sức mạnh, mà còn ở chỗ chức nghiệp của họ thực sự đạt ngưỡng kia.
Trong lúc đó, cái bóng vẫn đang tiếp tục ẩn nấp trong thế giới bóng. Trong tình huống bình thường, hắn đáng lý ra đã lợi dụng thế giới bóng để chuồn đi từ lâu rồi, nhưng đây không phải là tình huống bình thường.
Trên mặt đất hiện tại đang có ba kẻ mạnh, thậm chí còn vượt xa những kẻ chuyển chức lần 3 thông thường mà bản gốc của cái bóng từng đối phó trong quá khứ. Hai trong số đó đang không ngừng tra xét vị trí của nó.
Chỉ cần nghĩ đến việc nhảy lên thôi là chắc chắn cái bóng sẽ bị ba tên đó đánh chết ngay lập tức. Nếu không phải ban đầu nhờ vào đám lính và cái xác của Steven câu kéo chút thời gian, thì có khi hắn cũng đã chẳng chạy nổi rồi.
May mắn là hắn vẫn có những sự chuẩn bị cần thiết trong tình huống này nên tính đến hiện tại thì vẫn ổn. Nhưng ba tên chết tiệt kia từ ��âu chui ra vậy?
Theo như cái bóng biết, kể từ khi kỵ sĩ đầu tiên kia chết thì thành bang Helios cũng không còn bất cứ kẻ nào tiệm cận được ngưỡng đó nữa. Chính Steven đã xác nhận điều đó.
Thực tình mà nói, tuy trong quá khứ bọn chúng đã thắng được, nhưng miễn là bản thể của nó, hay chính xác hơn là cánh đồng nơi bản thể mượn lực lượng, vẫn còn, thì lời nguyền ô uế vẫn giáng thẳng lên đầu bọn chúng.
Hiện tại, thành bang Helios cũng chỉ còn lại đâu đó ba người chuyển chức lần 3 cùng năm người tiệm cận chuyển chức lần 3 mà thôi. Trong khi đó, với quân số áp đảo của phe bọn chúng – bao gồm Steven (hiện đã đạt ngưỡng chuyển chức lần 3) và cả hắn (cái bóng) – thì trận này đánh vẫn có khả năng thắng.
Thậm chí, để chuẩn bị cho trận này, cái bóng còn chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng. Chỉ cần Steven thành công đưa hắn vào bên trong cánh đồng kia thêm một lần nữa để dung hòa với bản thể, thì chắc chắn đó chính là thời khắc diệt vong của Helios.
Chỉ cần như vậy thôi thì kể cả có là ba tên kia, bản thể của hắn vẫn thừa sức quét ngang tất cả. Năm xưa hắn cũng chỉ thua bởi pha hiến tế cuối cùng của kỵ sĩ đầu tiên cùng đại học giả mà thôi. Bây giờ đánh lại, hắn có thừa tự tin rằng bản thân sẽ không thua như trước.
Lúc này thì linh hồn của Steven cũng đã bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại. Nói rõ hơn thì, trong khi tiến hành cải tạo cơ thể của Steven, cái bóng đã biến cơ thể hắn thành một vật chứa linh hồn đơn thuần.
Đương nhiên, nếu là với những kẻ khác thì dù cho cái bóng muốn giúp cũng chẳng làm được đến mức đó. Nhưng Steven lại là một tử linh pháp sư có thiên phú đặc biệt nên mọi chuyện trở nên khả thi hơn.
Nhờ đó mà khi tên to con kia tung một cú đấm, cái bóng đã nhanh chóng mang theo linh hồn của Steven để thoát vào thế giới bóng. Và cũng bởi vì quá vội nên điều đó đã ảnh hưởng ít nhiều đến linh hồn của Steven, khiến hắn phải mất tới nửa ngày sau mới có dấu hiệu tỉnh lại.
May mắn là từ đầu đến giờ, cái bóng vẫn luôn ở trạng thái hình cầu bao bọc lấy linh hồn của Steven. Chứ nếu để sóng rung động linh hồn của Steven lọt ra ngoài, thì chắc chắn đám bên ngoài kia cũng sẽ khóa chặt được vị trí của bọn họ.
Cái bóng không biết đám này từ đâu chui ra, nhưng ngoài ba kẻ mạnh cùng rất nhiều người chuyển chức lần 2, thậm chí là tiến hóa giai đoạn 2 vẫn còn trên mặt đất, thì theo bọn họ xuống dưới này cũng phải hơn ba mươi tên.
Tức là trong số chúng cũng có tử linh pháp sư, và hơn nữa, còn không ít. Cái bóng không biết những kẻ này đào đâu ra truyền thừa con đường tử linh pháp sư, vì theo như nó biết thì trên thế giới chỉ có duy nhất một truyền thừa tử linh pháp sư được đặt tại thành bang Helios.
Nếu như có nhiều hơn thì cũng có nghĩa là Steven và cái bóng đã có nhiều sự lựa chọn hơn. Nhưng sự thật là việc họ không biết không có nghĩa là trên thế giới này không có.
Huống hồ nhà họ Châu còn nắm giữ Necronomicon, và bên trong quyển sách này chứa đựng truyền thừa hoàn chỉnh của con đường tử linh pháp sư. Thậm chí nó còn hoàn chỉnh hơn cả thứ mà Steven đã phải bỏ không biết bao nhiêu công sức vẫn chưa chạm tay vào được.
Bởi vì cuốn Grimoire của cái chết chỉ tới ngang đoạn nghi thức chuyển đổi từ Necromancer trở thành một Lich mà thôi. Còn Necronomicon có hẳn một chương ghi về con đường tử linh pháp sư, kể cả sau khi trở thành Lich tới tận giai đoạn sáu, thậm chí là đạt ngưỡng giai đoạn bảy trong giả thuyết.
Chưa kể, chương này còn có rất nhiều thứ khác liên quan đến việc phát triển khả năng của tử linh pháp sư, chứ không đơn thuần chỉ là con đường. Căn bản thì chỉ riêng một chương này thôi cũng đã có thể xem là bách khoa toàn thư từ khi nhập môn tới khi đạt ngưỡng đủ mạnh để chạm tới thế giới siêu việt.
Điều này cũng có nghĩa là nhà họ Châu sẽ có vô vàn tử linh pháp sư miễn là họ vẫn có đủ số lượng hệ hư vô. Và đương nhiên, đây là dạng tài nguyên quý hiếm rất có thể tạo ra do yếu tố thiên sinh, nên không phải hệ hư vô nào dưới trướng nhà họ Châu cũng sẽ trở thành tử linh pháp sư.
Nhưng quả thật là họ có một số lượng tử linh pháp sư không hề nhỏ. Và đứng trên đỉnh của tất cả đương nhiên là nhóm có độ tương thích cao với Necronomicon, thậm chí một trong số đó đang ở đây.
"Thưa ngài, nếu như ngài dùng Necronomicon hiện tại thì lúc sau chúng tôi biết làm sao bây giờ?"
Cá nhân có độ tương thích cao với Necronomicon đương nhiên cũng không phải dạng vừa. Ít ra, khi so sánh với các tử linh pháp sư khác thì họ đều mạnh hơn không chỉ một bậc.
PH-19-07, và người này cũng tương tự như vậy. Đó còn chưa kể đến chuyện trong tình huống xấu nhất, họ còn có thể sử dụng Necronomicon. Tuy đây cũng chỉ là tái bản và sau khi sử dụng xong thì trong một khoảng thời gian kế tiếp, họ không thể lôi ra dùng được nữa, nhưng chỉ như vậy đã là quá đủ để đảm bảo cho một lần dùng rồi.
"Có ba vị kia ở phía trên thì không lý nào kẻ địch lại có thể trốn thoát khỏi màn được. Huống hồ màn cũng được dựng bởi một trong ba vị đó, nên nếu có trốn, đối phương chỉ có thể trốn dưới thế giới bóng này mà thôi.
Vẫn có khả năng đối phương thực sự có đủ năng lực để trốn thoát khỏi nơi này ngay cả dưới sự giám sát của ba vị kia. Nhưng kể cả vậy, ta vẫn muốn kiểm tra lại suy nghĩ của mình một lần, dù sao cũng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.
Nếu đối phương thực sự ở dưới này, thì mọi chuyện sẽ chấm hết ở đây. Còn nếu thực sự không có ở dưới này, thì coi như ta gọi Necronomicon ra để tra xét một lần, không cần tiêu tốn thêm thời gian để dừng lại đây nữa."
Căn bản thì nếu như ở bên trên, chỉ cần cái bóng có đủ năng lực để lách qua được sự giám sát của ba kẻ mạnh kia thì chắc chắn nó sẽ thoát. Nhưng ở thế giới bóng này thì không có chuyện đơn giản như vậy.
Bởi vì đây chính là sân nhà của các Gatekeeper, và trong số hơn ba mươi kẻ xuống dưới này cũng có tới mười hai Gatekeeper. Chưa kể những Gatekeeper này còn là những Gatekeeper theo đuổi tri thức có trong Necronomicon, nên khả năng của họ đã được phát triển đến ngưỡng khó tin, so với một Gatekeeper thông thường.
Thậm chí có nhiều Necromancer còn chẳng tích lũy được nhiều tri thức hay phát triển những khả năng của mình được như họ. Phải nói rằng nhờ có Necronomicon nên họ cũng đã có những lối tắt riêng trên con đường tử linh pháp sư này.
Tri thức được tích lũy sẵn từ trước, nhiệm vụ của họ chỉ đơn thuần là học hỏi rồi không ngừng vận dụng, phát huy, thậm chí phát triển chúng nhiều hơn nữa.
So với các Necromancer, những thứ mà họ đã tích trữ được đã đạt tới hơn 20% trên con đường trở thành Lich. Và đây có thể xem là thành quả của cả một đời cố gắng không ngừng nghỉ của vô vàn Necromancer ngoài kia.
Và thế là, một trong hai mươi quyển Necronomicon tái bản lần thứ hai được xuất hiện. Chỉ cần bùa chú được hoàn thiện, vị trí của cái bóng và linh hồn của Steven sẽ bị phát hiện.
Bản biên tập này, cùng với tất cả sự sáng tạo trong từng câu chữ, được trân trọng thuộc về truyen.free.