(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 185: Cái chết của ve sầu.
"Những thông tin này là chính xác?"
Trường hợp của Kim Thiền vào lúc này căn bản có đôi phần giống với Celiphott khi đối diện với hội đồng cấp cao của giáo phái Vivian. Cả hai đều là bên bị hỏi và phải tường trình lại mọi chuyện đã xảy ra, cũng như phải sẵn sàng để đón nhận mọi loại hình phạt do hội đồng đưa ra tùy thuộc theo phán quyết cuối cùng.
Khác ở chỗ là hội đồng cấp cao của giáo phái Vivian được thành lập chưa lâu, thậm chí các thành viên đều có liên quan kha khá đến Celiphott, cũng như được ông ta trợ giúp rất nhiều trong những ngày đầu thành lập giáo phái.
Tuy sau này Celiphott từ bỏ chức vị tổng tham mưu trưởng để lùi về hậu trường đảm nhiệm vị trí tổng trưởng đi chăng nữa, thì sức ảnh hưởng của ông ta vẫn còn nguyên vẹn, nhất là khi khoảng thời gian chênh lệch là quá ngắn, khiến ông ta vẫn giữ được tiếng nói và sự tôn trọng từ mọi người.
Còn về phần Kim Thiền thì thật đáng tiếc, đã quá lâu rồi kể từ cái thời mà ông ta được biết tới với biệt danh Diệu Thủ Thần Y, hay thậm chí kinh khủng hơn là một trong các "tiên phong" đứng ngang hàng với Đài Bắc tiên sinh hay tướng quân Ngô Tinh.
Người đời nay đã sớm quên đi những cống hiến của Ngô Tinh trong thời đại loạn lạc, cũng như quá trình ông gây dựng nên những nền tảng đầu tiên cho thành bang Tân Thời.
Giờ thì Kim Thiền được biết tới nhiều hơn dưới tư cách là gia chủ nhà họ Kim – một lão già cực kỳ đê tiện, nhất là với những vấn đề liên quan đến tiền tài hay các chuyến buôn bán. Trong mắt nhiều người thời nay thì ông ta có vẻ tham lam và độc đoán.
Đương nhiên là bản thân Kim Thiền sẽ không quan tâm đến mấy chuyện đó, bởi vì như Đài Bắc tiên sinh đã từng nói, thời đại của họ đã kết thúc: một là lặng lẽ rời đi, hai là tỏa sáng rực rỡ như đóa Moss Rose/hoa mười giờ, ba là giả vờ ngu xuẩn.
Ba sự lựa chọn này đại diện cho ba hình thức mà những người thế hệ của ông ta đã chọn sau khi dựng lên được thành bang Tân Thời, cũng như lãnh đạo nó vượt qua thời kỳ khó khăn trong 10 năm đầu dựng thành.
Đài Bắc tiên sinh và Noguchi đại diện cho những người chọn đi ở ẩn. Tuy có hơi muộn, nhưng Tuyết Giang đại diện cho nhóm người chọn tỏa sáng như pháo hoa rực rỡ hơn là nằm chờ chết trên giường bệnh.
Ngô Tinh có phần nào đó cũng thuộc vào nhóm thứ hai, nhưng theo Kim Thiền thì tên sống dai như gián ấy lại nghiêng về nhóm giả vờ ngu xuẩn hơn: vẫn tình nguyện cống hiến nhưng đồng thời phải tỏ ra ngu xuẩn.
Bởi vì chỉ có giả v�� ngu xuẩn mới khiến những thế hệ sau đầy tham vọng hiểu rõ rằng ông sẽ không gây hại cho chúng. Và với Ngô Tinh, sự lựa chọn của ông ta là tự giam mình trên các chiến trường thay vì trở về lại thành bang Tân Thời.
Theo như Ngô Tinh nói thì thứ nhất là ông ta không muốn đám trẻ hiểu lầm. Thứ hai là ông ta hiểu rõ rằng thành bang Tân Thời mà họ đang cố gắng xây dựng đang trên đà phát triển, sự xuất hiện của một người như ông ta là không cần thiết. Bởi vì Tân Thời cần một điều gì đó tươi mới, chứ không phải một kẻ luôn mang theo không khí ảm đạm của những mất mát trong quá khứ như ông.
Về phần của Kim Thiền thì ông ta vẫn can thiệp vào những chuyện trong và ngoài thành bang Tân Thời, mãi cho đến vài tháng gần đây khi ông cảm thấy bản thân sắp không thắng nổi thời gian được nữa rồi.
Những thứ mà Kim Thiền đã làm được, đã ảnh hưởng được và đã để lại là rất lớn với thành bang Tân Thời. Không ngoa khi nói rằng ông ta là một trong những cá nhân đóng góp nhiều nhất xuyên suốt qua hai thế hệ.
Việc này cũng đồng nghĩa với việc có nhiều người cảm thấy nóng mắt trước những tác động của Kim Thiền, hay về việc ông ta vẫn chưa chịu yên vị dưới ba tấc đất hay gì đó. Mấy cái chiêu trò chính trị các thứ thực sự rất phiền phức, nhưng ít ra thì ông ta vẫn còn cống hiến được hết giá trị của một đời người.
Chỉ là với nhiều người thì tốt nhất là Kim Thiền vẫn nên chết trong chiến dịch này thì hơn. Bởi vì chỉ khi ông ta chết đi thì bọn họ mới chắc chắn được một số thứ. Tuy sản nghiệp nhà họ Kim rất khó động vào khi Kim Hiển, gia chủ hiện tại còn khó chơi hơn nhiều so với Kim Thiền, nhưng tiễn được lão bất tử này đi, bọn họ cũng phần nào nhẹ nhõm hơn.
Nhưng giờ Kim Thiền không những không chết mà còn trở lại. Đương nhiên đây cũng là một cơ hội tốt để buộc tội ông ta đào ngũ, thậm chí nếu không có gì sai sót thì ít nhất bọn họ cũng có thể lột được vài lớp da thịt nhà họ Kim.
"Khoảng nửa tuần nữa Nhật Nam sẽ về tới thành bang Samakkhi, lão già tin rằng việc xác nhận tính xác thực của thông tin này cũng không quá khó khăn." Kim Thiền đương nhiên quá rõ thứ mà đám hội đồng này mong muốn rồi, và ông ta cũng không ngu đến mức độ không có những sự chuẩn bị trước.
"Cần gì phải xác nhận thông tin! Chắc hẳn là tên Nhật Nam kia và lão đã bàn bạc từ trước, sau đó tách đoàn bỏ chạy thoát thân rồi. Khả năng cao là nhóm của Đài Bắc tiên sinh đã thực sự chết rồi, chỉ cần trực tiếp đưa ra phán quyết cho lão là được."
Không biết kẻ nào lên tiếng nhưng Kim Thiền cũng chẳng mấy quan tâm, bởi vì ông ta hiểu rõ tên này cũng chỉ là con cừu đen thế mạng mà đám chức sắc cấp cao cử ra để gây nhiễu loạn dư luận mà thôi. Dù có bắt được đi chăng nữa thì cũng vô dụng.
Hơn cả, Kim Thiền cũng tin rằng những kẻ có đủ tư cách để có mặt ở đây cũng không phải là kẻ ngu. Đương nhiên có một vài tên ngu thật lẫn vào trong đó, dù sao bộ máy hiện tại quá thiên vị các gia tộc lớn, không thể chắc chắn 100% rằng những người được tín nhiệm vào cấp cao thực sự có năng lực.
Đây cũng là lý do mà Kim Thiền chẳng ưa gì tên họ Vĩnh. Tuy hiện tại con trai hắn vẫn đang cố gắng khắc ph���c những chính sách ngu dốt mà hắn đã đề ra sau khi ngốn một đống tài nguyên, nhưng quả đúng là những hậu quả để lại sau đó vẫn ảnh hưởng đến tận hiện tại.
Nhất là khi bộ luật do thành chủ đề ra lại được hơn 50% số ghế lúc bấy giờ ủng hộ. Toàn là những con sâu làm rầu nồi canh. Phải đồng ý rằng nhà họ Kim cũng hưởng không ít từ đó, nhưng vấn đề không phải nằm ở chỗ lợi ích của Kim Thiền hay một nhóm chính trị gia, mà là lợi ích của toàn thể cư dân thành bang Tân Thời.
Đôi khi có rất nhiều chuyện chó má mà Kim Thiền chẳng thể nào can thiệp nổi được. Nhiều lúc muốn nhờ cậy những bằng hữu khác, nhưng lại cảm thấy họ cũng đã sớm giác ngộ về cục diện này nên mới chọn sống ẩn dật, thành ra cũng đành chịu.
Hiện tại muốn khắc phục thì phải đợi nghị quyết hết hiệu lực, mà hiệu lực đó lại kéo dài trong 50 năm. Căn bản tới lúc đó thì Kim Thiền cũng chẳng còn nữa rồi, hoặc quyền sửa đổi nghị quyết được thông qua bởi số ghế ngang bằng hoặc lớn hơn. Chỉ là lợi ích của nhóm trên dễ động vào vậy sao?
Giống như Kim Thiền đoán, dù có mặt ở đây không có mấy kẻ ngu và cũng đều hiểu được chiêu trò của mấy lời ngu xuẩn vừa rồi, nhưng bọn họ lại vô tình hoặc cố ý phối hợp với nó, tỏ ra bất ngờ, bàn luận về chủ đề này các kiểu.
Một khung cảnh thật hết để nói, thật đáng buồn khi những kẻ được chọn mặt gửi vàng, những kẻ được tin tưởng để ngồi tại đây lại là những kẻ sẵn sàng làm rất nhiều chuyện chỉ để có thể để phần lợi ích nghiêng về phía của chúng, mặc cho hậu quả có đáng sợ ra sao.
Có điều như đã nói từ trước, vì đã biết là mọi chuyện sẽ thành ra như thế này mà Kim Thiền vẫn dám tới đây đương đầu với toàn bộ hội đồng, cũng có nghĩa là ông ta đã dám chắc được phần nào rồi, chắc là sẽ đủ để cho ông ta tường thuật được hết tất cả.
"Tuy chúng tôi không muốn xen vào chuyện của thành bang Tân Thời các ngươi, nhưng việc kết tội một ai đó mà không có bằng chứng liệu có quá vội vàng không? Hay là bởi vì các ngài có lý do nào đó khác muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện?"
Kim Thiền biết kiểu gì Phoiphailin cũng đứng ra nói đỡ cho mình. Đúng hơn thì là do Nhật Nam nói về chuyện này cho ông ta biết để giúp khoảng thời gian cuối cùng này của ông ta trở nên dễ dàng hơn. Ít ra thì đó cũng là thứ mà Nhật Nam có thể làm được với người mà ông ta đã đặt niềm tin vào.
Địa vị của Nhật Nam hiện tại căn bản là tương đồng v��i Ngô Tinh, nhưng là Ngô Tinh ở giai đoạn mới dựng thành. Tức tuy không ảnh hưởng quá nhiều đến những chuyện xảy ra bên trong thành, nhưng tiếng tăm và sức ảnh hưởng vẫn là cực kỳ to lớn.
Lý do thì cũng rất đơn giản mà thôi. Hầu hết những cư dân không ra tiền tuyến vào lúc đó đều biết rất rõ về Ngô Tinh. Những đứa trẻ thì nghe chuyện của ông ta mà lớn lên sau mỗi lần loa phát thanh công bố chiến báo hàng tuần.
Các binh lính từng có cơ hội có mặt trên tiền tuyến cũng như gặp qua Ngô Tinh ít nhất một lần trong đời thì khỏi phải nói rồi. Địa vị lẫn sức ảnh hưởng của ông ta tại thành bang Tân Thời cũng như toàn thể ba thành bang thuộc lục địa đều là rất lớn vào thời điểm đó.
Nhật Nam hiện tại cũng vậy, đúng hơn là trên cả như vậy, vì với cư dân của thành bang Samakkhi thì Nhật Nam thực sự là anh hùng theo nghĩa đen. Một truyền kỳ sống mà bọn họ đã thực sự thấy qua bằng đôi mắt của mình và tự mình trải qua những giai thoại về câu chuyện của vị anh hùng đó.
Chu Nhật Nam quả đúng là một con người rất thú vị trên nhi���u khía cạnh, hơn cả còn rất trẻ nữa, cũng chỉ ngang với lứa hiện tại mà thôi. So với những lão già đã trải qua tận 3 đời thành chủ như Kim Thiền thì rõ ràng là trẻ hơn quá nhiều.
Cũng vì vậy nên với thành bang Samakkhi thì Nhật Nam vẫn là một thứ mà bọn họ không thể nào chối bỏ được, dù cho cũng có nhiều người muốn ép lại danh tiếng của Nhật Nam, nhưng bọn họ vẫn chưa đi xa đến mức như cái cách mà thành bang Tân Thời sẵn sàng làm với các lão tướng.
Tất cả là vì bọn họ cũng chính là một trong vô vàn những người mà Nhật Nam đã cứu vào cái ngày đen tối nhất đó. Dù muốn hạn chế nhưng sẽ không bao giờ sẵn sàng gạt bỏ, vì bọn họ chưa đủ cái gan để làm điều đó.
Nếu như tên ngu xuẩn kia chỉ chỉ tay vạch mặt mình Kim Thiền hoặc ít ra là chỉ ám chỉ đá xéo Nhật Nam thôi thì ngoại trừ Phoiphailin ra sẽ chẳng ai phản ứng lại. Nhưng đã chửi thẳng mặt Nhật Nam là đồ đào ngũ thì thái độ của mọi đại diện thuộc thành bang Samakkhi là quá rõ ràng.
"Ý của quý cô Phoiphailin là sao? Ngài đang nói đỡ cho một tên đào ngũ? Hơn c��� đây là chuyện của thành bang Tân Thời chúng tôi, đâu liên quan gì đến chuyện của ngài? Chẳng lẽ hội đồng chúng tôi phế vật đến mức cần ngài nhắc nhở nữa hay sao?"
Lại một lời nói từ cái ngóc ngách nào đó truyền ra. Đối mặt với lời phán xét này thì hơn nửa hội đồng đã trực tiếp chết tâm và đang không ngừng chửi thầm tên nói ra những lời này. Còn Phoiphailin thì chỉ cười thầm rồi ngồi ngả ra sau ghế.
Bất cứ ai cũng có một vài tật xấu, Phoiphailin cũng vậy. Với cô ta thì trong mấy vụ việc như thế này, một khi cô ta tỏ ra thoải mái quá mức quy chuẩn lịch thiệp thông thường cũng là lúc mà cô ta đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi.
"Đương nhiên là thành bang Tân Thời không phải là phế vật, nếu không thì cũng đã chẳng giải phóng được nhiều cứ điểm quan trọng đến như vậy, cũng như phối hợp cùng thành bang Tân Bắc Kinh và thành bang Thành Đô để dọn sạch một lượng lớn hang ổ quái vật dọc theo các tuyến đường.
Nếu như thành bang Tân Thời phế vật thì thành bang Samakkhi chúng tôi là gì cơ chứ? Đến tận bây giờ chúng tôi vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được khu vực phía Bắc. Khu vực phía Nam thì cũng chỉ có hơn 10 phòng tuyến đang hoạt động, và sâu hơn nữa thì bị phụ thuộc rất nhiều vào các đội tiên phong."
Những lời này là Phoiphailin nói thật lòng. Những thành tựu mà thành bang Tân Thời đã đạt được tính tới hiện tại, thành bang Samakkhi dù có cố gắng đến mấy cũng không thể nào bắt kịp chỉ trong vòng 10 năm kế tiếp được.
Đây là điểm đáng tự hào của thành bang Tân Thời, đúng hơn là cả ba thành bang thuộc khu vực Đông Bắc. Thậm chí đến cả những thành bang của mặt trận phía Tây cũng chỉ có khu vực Đông Âu là đạt tới ngưỡng an toàn như vậy mà thôi.
Chỉ là sau khi nghe được những lời tung hô vừa rồi của Phoiphailin thì chẳng ai có mặt trong hội đồng này cười nổi. Phải, bọn họ đã thành công khi dọn dẹp được rất nhiều hang ổ quái vật tại khu vực lân cận thành bang.
Thậm chí là trên các tuyến đường an toàn cũng được các thành bang lân cận liên tục bảo trì nhằm duy trì độ an toàn của nó đến tận hiện tại. Đây là một thành tựu to lớn không thể kể xiết, nhưng đó chính xác cũng là vấn đề lớn nhất của bọn họ.
"Có điều thật đáng tiếc, ngày trước các bậc tiền nhân đã thành công thực hiện được rất nhiều chiến dịch và sẵn sàng hy sinh chỉ để đạt tới ngưỡng thành tựu như hiện tại, một khu vực an toàn để những người sống sót đằng sau các thành lũy có thể ngon giấc.
Để cho hậu đại của mình có thể phát triển, để cho nền văn minh, chủng tộc con người chúng ta có thể tiếp tục tồn tại và dần khôi phục sau chừng đó năm tháng mất mát. Nhưng không phải thật khó hiểu khi đến thế hệ của các ngài thì lại ngồi ở đây để gán tội cho một bậc tiền bối hay sao?
Nếu như các vị cảm thấy bản thân đủ tư cách để phán xét thì cũng nên chắc chắn rằng bản thân đủ dũng khí lẫn khả năng để đưa ra phán quyết. Hơn cả nếu như được thì tôi tin rằng chúng ta vẫn có nhiều cách xử lý khác.
Thí dụ như trong số các ngài lại xung phong ra một nhóm để tiếp tục tiến hành chiến dịch, hoặc chỉ đơn giản là chờ thêm vài ngày để xác minh thông tin. Nếu như ngài Noguchi th��c sự đã trở thành một phi chính quy, thì cũng không quá khó hiểu khi giờ đây chúng ta có thể cử đội chinh phạt xuống các tầng sâu hơn của Mê Cung."
Thấy hội đồng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng trước những lời nói của Phoiphailin thì Kim Thiền hiểu rõ rằng không phải lời nói của Phoiphailin đã thực sự lay động được những con người đang ngồi đây, mà là vì họ đang tìm một con đường khác, một cái cớ khác để đổ lỗi, cũng như loại Phoiphailin ra khỏi ghế dự thính.
Những lời nói này của Phoiphailin cũng có một vài phần đạo lý, nhưng lại quá hiếu thắng, thiếu vài phần kinh nghiệm trong cách dẫn dắt cũng như khai thác hiệu quả lời nói. Nhưng ít ra thì cô ta cũng có một thứ mà những kẻ như Vĩnh An không có.
Đó là sự quyết tâm cũng như sự tự tin trong chính lời nói của mình. Thứ mà Vĩnh An thiếu nhất cũng chính là thứ độc hại nhất mà cái môi trường này đã tạo ra. Phoiphailin lại có những thứ đó nên dù thiếu chút hỏa hầu nhưng tương lai hoàn toàn có thể bù đắp lại được.
Vĩnh An nếu như không học được thì sẽ mãi mãi dừng lại ở vị trí một con rối chỉ biết làm công việc bàn giấy cho các gia tộc lớn mà thôi, không xứng để nhà họ Kim của Kim Thiền sẵn sàng hy sinh tất cả để đầu tư vào.
Thứ mà Vĩnh An có thể mang lại không phải là những cải cách mang tính quyết liệt thực sự cần thiết vào lúc này để tránh hậu hoạn về sau, khi mà các gia tộc đã quá thâm căn cố đế và gần như không thể nào gạt bỏ được nữa.
Có điều, một người đã chết như Kim Thiền thì còn quan tâm đến mấy chuyện đó làm gì nữa cơ chứ? Có thể cũng vì thế nên ông ta có chút nhớ lại những đoạn đối thoại mà ông đã trải qua trong cái Mê Cung đó.
"Một trận đấu hết giờ, tuy phần nhiều là do bên tôi nhưng cũng xin chúc mừng vì chiến thắng này. Đương nhiên là phía chúng tôi cũng sẽ không thất hứa đâu."
"Vì sao ư?"
"Theo tôi đoán thì Dungeon Master của chúng tôi chỉ đang kiếm đại một cái cớ để giết tên Darugart kia mà thôi. Dù sao thì tên hám tiền kia cũng than thở khá nhiều vì không có nguyên vật liệu nào đủ tốt để hắn trổ tài.
Giờ thì có rồi đấy, Salamence nói gì đi chăng n��a thì cũng là chủng bán long có độ đậm huyết mạch thuộc hàng top của bậc trung. Tuy vẫn chỉ là con non nhưng cũng quá đủ tốt rồi. Ai lại từ chối có thêm một bộ xác của Salamence cơ chứ?"
...
"Phải, đương nhiên là ta sẽ để ngươi trở về. Đó cũng là lý do mà ta để ngươi cùng Miu gặp nhau, bởi vì ta biết rõ rằng kiểu gì Miu cũng sẽ để ngươi sống nên cũng tạm cho là tiện thể đôi đường mà thôi."
"Nói theo như cái cách của con người các ngươi thì ta cần một người truyền tin, nó cũng tương tự như vậy đấy."
"Phần nhiều là vì ta muốn kiểm chứng một số thứ mà thôi. Dù sao thì ta cũng đang xây dựng một cộng đồng, ta muốn kiểm tra xem liệu một cộng đồng một khi đã phát triển quá lớn sẽ chệch hướng đến cỡ nào nữa.
Nói sao nhỉ? Chắc là do ta không có đủ dũng khí để đưa ra một quyết định đủ quyết liệt và mang tính răn đe. Vì vậy nên ta chỉ có thể giao phó việc này cho những kẻ mà ta tin tưởng, nhưng ta vẫn muốn xem thử phản ứng của những kẻ đó khi ngươi MỘT ... MÌNH ... SỐNG ... SÓT ... TRỞ ... VỀ."
...
"Đây l�� một lời thỉnh cầu sao? Thật thú vị, ta sẵn sàng chào đón một ngươi khác đấy, giống như tên này vậy. Đó là lý do mà ta giữ lại cái đầu của hắn. Skeleton cần có cả bộ xác nhưng Ghost thì chỉ cần cái đầu.
Tuy khá đáng tiếc nhưng ta không cần một kẻ đa mưu túc trí như vậy khi bên cạnh ta vốn đã có thừa những kẻ như vậy rồi. Ít ra thì hầu hết năng lực của hắn vẫn được lưu trữ lại, hơn cả bên cạnh ta cũng có một kẻ giúp ích rất nhiều trong quá trình chuyển hóa đấy."
"Ta tôn trọng quyết định này của ngươi, chỉ là kiểu chết như vậy thì phải nhờ đến bên kia rồi."
...
"Phải, 72 ngày là cực hạn. Thông tin này coi như là phí giao dịch."
...
"Quý cô Phoiphailin, ngài Chu Nhật Nam nói rằng cô phải lên đường ngay lập tức để trở về thành bang Samakkhi trong thời gian sớm nhất."
...
"Phản biện? Ta chẳng có lời nào để nói nữa. Dù sao thì nhiệm vụ cuối cùng của ta cũng đã hoàn thành rồi: truyền tin, cho kẻ đó thấy được khung cảnh này, đẩy sứ đoàn của thành bang Samakkhi về càng sớm càng tốt, và cuối cùng là nói ra thông tin trọng yếu nhất.
72 ngày. Kể từ sau khi phi chính quy bản địa đầu tiên xuất hiện, 72 trụ sẽ bắt đầu quá trình tự đếm ngược. Đương nhiên, chúng ta – hay nói đúng hơn là các ngươi – không thể hoàn thành kịp nó, ngay cả khi chuyển chức lần 4 có xuất hiện cũng vẫn không thể.
Vậy nên nhớ lời này của ta: sau khi 72 ngày cuối cùng này trôi qua thì đó cũng chính là lúc mà con đường sẽ mất đi vị thế vốn có của mình, và mối nguy hại sẽ không còn dừng lại ở quái vật nữa. Hy vọng các ngươi tự có những chuẩn bị của riêng mình."
Vừa nói xong những lời cuối cùng, cơ thể Kim Thiền đột nhiên vang lên những tiếng kêu chói tai. Âm thanh ấy vang vọng khắp thành bang Tân Thời, tiếp tục dội khắp tứ phương, chạm tới những tầng mây xanh, khiến đám quái điểu đang nghỉ ngơi trên những hòn đảo nổi bị kinh động, đồng thời thu hút sự chú ý của một Mê Cung vẫn đang yên tĩnh trôi nổi trên bầu trời.
Tiếng vang này cũng đã hao tổn hết mọi dạng năng lượng cuối cùng còn sót lại trong Kim Thiền, khiến cơ thể ông ngay lập tức gục xuống, từ từ kh�� héo rồi trực tiếp tan thành tro bụi, đến xương cũng chẳng còn trong sự ngỡ ngàng của cả hội đồng.
Kim Thiền, dù mang cái tên Kim Thiền (ve sầu), lại sống một cuộc đời hoàn toàn trái ngược với loài vật này. Ve sầu thường dành gần như cả cuộc đời mình để ẩn mình dưới lòng đất và chỉ cất vang tiếng kêu khi đã trưởng thành để giao phối, rồi khi tất cả kết thúc, nó lại một lần nữa ngã thẳng xuống đất và chết đi.
Cái tên Kim Thiền này mang nghĩa nhẫn nhịn để có thể một lần trong đời cất vang tiếng hót đủ để vọng đến mây xanh, nhưng đến cuối cùng thì cách sống của Kim Thiền lại chẳng có gì giống với cái tên đó cả.
Vì vậy, Kim Thiền cũng hy vọng rằng ít ra bản thân có thể thực sự cất lên một tiếng vang đủ để khiến trời xanh phải chú ý, mặc cho ông biết rằng việc này chẳng có bất cứ ý nghĩa nào ngay từ đầu.
Cuộc đời kéo dài hơn 80 năm này, Kim Thiền thực sự đã đóng góp quá nhiều thứ. Ông cũng tự cho rằng bản thân đã chẳng còn gì để hối tiếc, nhưng đến cuối cùng, ông hiểu rõ ràng cái chết của mình cũng sẽ chẳng chứa đựng bất cứ ý nghĩa gì trong đó.
Vậy nên Kim Thiền đã hy vọng kẻ thù của mình có thể giúp ông đạt được cái chết như mong nguyện – một cái chết chẳng có bất cứ ý nghĩa nào, chẳng còn gì sót lại ngoại trừ một tiếng kêu đau đầu nhức óc.
"Là tiếng gì vậy nương?"
"Con sợ nó à? Nếu ta nhớ không nhầm thì đó là tiếng kêu của ve sầu đấy, nó là một trong những dấu hiệu minh chứng cho việc mùa hè đã tới rồi."
"Mùa hè đã tới rồi sao? Nhưng tại sao con lại chưa nghe qua tiếng kêu này bao giờ vậy nương? Hơn cả còn rất đau đầu và khó chịu nữa."
"Là do nơi mà chúng ta sống không phải là nơi thích hợp cho ve sầu tồn tại, nhưng nếu đã có tiếng ve sầu thì nếu như may mắn, khi đi quanh viện con có thể bắt kịp được một con đấy, hoặc cũng có thể là lớp vỏ của nó."
"Con sẽ đi tìm ngay, chắc hẳn nó cũng đang đau đớn lắm nên mới không ngừng gào thét ra những tiếng kêu như vậy."
"Con hiểu nhầm rồi, tiếng kêu này đại diện cho chính sự tồn tại của ve sầu. Nó sống cũng chỉ chờ cơ hội để cất lên ti��ng kêu đó một cách dõng dạc nhất."
"Vậy ắt hẳn ve sầu rất cô đơn rồi, vì ngoài kêu ra thì nó chẳng biết làm gì cả, không giống như con."
"Cũng không hẳn, đến một lúc nào đó con sẽ hiểu được nỗi lòng của ve sầu và tại sao giá trị cả cuộc đời của nó lại nằm trong tiếng kêu xào xạt đau đầu này. Mà nếu con không nhanh đi tìm thì ve sầu sẽ bay đi mất đấy."
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều được truyen.free bảo hộ bản quyền.