(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 110: Tác hại của đánh đổi cảm xúc.
"Hừm, phiền phức thật, cứ tưởng hai bên sẽ đạt được sự đồng thuận, ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này."
Khoảng 20 phút sau đó, Steve đang ngồi trên người Jiu. Đương nhiên hắn cũng không ngu đến mức giết ông ta luôn, dù sao giá trị của ông ta vẫn còn đó, chưa chết thì hắn cũng có thể dễ dàng đạt được mục đích hơn.
Nhưng ai mà ngờ được một lão già đã sớm gần đất xa trời như Jiu vẫn có thể tiêu diệt hơn 20 bộ hài cốt mà Steve đã tốn không biết bao nhiêu công sức hồi sinh. Mà cũng dễ hiểu thôi, những cái xác mà hắn dùng chủ yếu đều là những xác chết quá kém chất lượng.
Một phần cũng là vì Steve không có đủ thời gian để tiến hành các nghi lễ nhằm tăng cường chất lượng xác chết. Cách tốt nhất hắn có thể làm là bảo quản những xác chết này cẩn thận nhất có thể rồi mới hồi sinh.
Cái khổ là đoạn đầu Steve chỉ dùng những cái xác nằm lăn lóc quanh những con hẻm khu ổ chuột. Mấy bộ xác đó thậm chí còn bị chôn vùi bởi đống rác nên chất lượng của chúng đã suy giảm trầm trọng so với lúc mới chết.
Thôi kệ đi, dù sao Steve cũng đang định cho kỵ sĩ đầu tiên hấp thụ hồn hỏa của những Skeleton hắn đã triệu hồi ban đầu để tăng tốc độ tăng trưởng của hồn hỏa. Giờ coi như tiện cả đôi đường, chẳng sao cả.
Chỉ là những thứ Jiu đã thể hiện ra khiến Steve bất ngờ thật. Bị suy nhược bởi hàng chục con Ghost ám vào, thậm chí còn có một Deogen trong số đó, kết hợp thêm việc dính phải không ít cú chạm tử vong, vậy mà vẫn có thể giao đấu ngang cơ với kỵ sĩ đầu tiên thì đúng là rất mạnh thật.
Đành rằng kỵ sĩ đầu tiên hiện tại cũng chỉ là một Skeleton. Xác chết của ông ta cũng bị thứ kia hóa thành cát bụi, chỉ còn trơ lại bộ xương. Hơn nữa, ông ta vốn đã chờ đợi sự giải thoát này từ rất lâu, nên oán niệm còn đọng lại cực kỳ thưa thớt.
Nếu không phải Steve nhanh trí dùng ma năng tổng hợp oán niệm từ những mảnh vụn ký ức còn sót lại, sau đó dùng vài kỹ năng kích thích sự tiêu cực của chúng để tạo ra đủ sóng oán niệm đủ dày, thì e rằng hắn không thể hồi sinh được kỵ sĩ đầu tiên.
Ít nhất là với Steve hiện giờ sẽ không làm được, và nếu để lâu hơn nữa thì khả năng cao những oán niệm cuối cùng sẽ tan biến hoàn toàn. Nên đây cũng là sự lựa chọn duy nhất của hắn vào lúc đó mà thôi.
Cũng vì lý do đó mà kỵ sĩ đầu tiên sau khi sống dậy không linh hoạt bằng các Skeleton khác. Nhưng vấn đề này có thể khắc phục được bằng cách cho ông ta hấp thụ nhiều hồn hỏa hơn nữa, nên cũng đơn giản.
Mà nhìn kỵ sĩ đầu tiên có vẻ đờ đẫn vậy thôi, chứ bản năng chiến đấu của ông ta thật ra cũng rất cao. Vậy nên Steve mới bất ngờ khi Jiu vẫn có thể đánh ngang với ông ta dù đã chịu đựng ngần ấy hiệu ứng xấu, rất ấn tượng.
Quả đúng là một chức nghiệp giả sở hữu chức nghiệp ẩn cấp R - Bậc thầy vũ khí (Weapon Master). Dù chưa chuyển chức lần ba thành công nhưng cũng đã tiệm cận. Điểm này cũng cho thấy được chức nghiệp này mạnh đến cỡ nào dù cho bản thân Jiu không đủ tiềm lực phát huy hết tiềm năng của nó.
Cũng nhờ Bậc thầy vũ khí nên Jiu có thể khiến mọi thứ trong tay ông ta trở thành vũ khí, dù cho đó có là một khái niệm trừu tượng. Mọi thứ vào tay ông ta đều sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm, ngay cả một chiếc đồng hồ đeo tay cũng vậy.
Theo như thông tin mà Steve lấy được từ những mảnh vụn ký ức của kỵ sĩ đầu tiên, Jiu từng dùng chốt khóa đồng hồ đeo tay để cắt một khẩu súng lục ra làm đôi trong tầm cận chiến lý tưởng.
Thậm chí vào lúc đó Jiu còn có thể cắt đôi đầu đạn đã bắn ra và cũng đã giết không ít người trong vụ đó. Tuy Steve trước đó đã cố gắng cất mọi vũ khí trong tầm tay của ông ta rồi, thậm chí đống dao nĩa các thứ cũng là đồ vật được hắn tự cụ thể hóa thành ra cả, nên hắn đã kịp giải trừ trước khi ông ta chạm vào.
Ấy vậy mà Jiu vẫn dùng những mảnh vỡ cùng nhiều thứ khác như ve áo để đánh hạ được không ít Skeleton của Steve. Mà thật ra thì ngay từ đầu hắn cũng chẳng định giết ông ta hay làm gì. Thứ mà hắn muốn là một cuộc giao dịch thầm lặng mà đôi bên cùng có lợi. Ai ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này?
Đâu đó gần một nửa khu chung cư kia đã bị đánh sập rồi. Thông qua đó thì chắc sự hiện diện của Steve ở khu thượng lưu đã bị phát hiện và khoanh vùng, nên chắc đám chó săn cũng đã dần chuyển hướng sự chú ý lên khu thượng lưu cũng như phong tỏa mọi lối ra rồi.
Việc này khiến Steve có chút đau đầu, nhưng tạm thời thì bọn chúng sẽ không thể nào tìm ra được vị trí chính xác của hắn, bởi vì hiện tại hắn đang ẩn mình trong bóng của chính bọn chúng rồi. Miễn là không có kẻ nào đó phát hiện ra điều này thì hắn có thể ở lại đây cho đến khi chết già.
Đương nhiên là Steve không có ý định chết già dưới này, nhất là khi nơi này cũng chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng trong tình huống như thế này thì đây chính là lựa chọn duy nhất của hắn rồi.
Còn tại sao Steve có thể xuống dưới này được thì đây chính là một trong những năng lực cơ bản của Gatekeeper. Tuy không hiểu quá nhiều nhưng theo mô tả thì Thế giới của Cái Chết là một nơi ngược lại với trên này.
Trên này đại diện cho vật chất, còn dưới kia đại diện cho phản vật chất. Còn bóng lại là một thứ không sống cũng chẳng chết, về cơ bản có thể xem là cánh cửa để liên thông hai bên. Thế giới bóng này đại diện cho cánh cửa đó.
Các Gatekeeper có thể tự do tiến vào thế giới bóng, nhưng đây lại là năng lực đặc thù của Gatekeeper. Nên dù sau này có chuyển chức thành Necromancer thì năng lực này vẫn còn, nhưng tính chất đã bị suy giảm đáng kể.
Cánh cửa mà các Necromancer đi qua đã tiệm cận với tri thức của Cái Chết rồi nên bọn họ không thể nào tiến vào bên trong thế giới bóng được nữa. Các Undead thì vẫn có thể tiến vào trong đó, đây là một hạn chế khá lớn.
Về cơ bản thì Steve nói đúng, đây là một dạng ưu thế của các Gatekeeper. Nhưng trên thực tế thì thế giới bóng chỉ chứa được các Undead từ tiến hóa bậc 2 trở xuống mà thôi. Một khi đã tới được tiến hóa bậc 3, tức là lấy hồn hỏa làm nền tảng để xây dựng lại linh hồn thành công, thì Undead đó sẽ không thể tiến vào thế giới bóng được nữa.
Vậy nên thật ra thì thứ này cũng chẳng phải ưu điểm gì hữu dụng nếu tính về lâu về dài. Lich King năm xưa thậm chí còn chẳng dùng thế giới bóng để chứa các Undead tiến hóa bậc thấp bởi vì ông ta hiểu rất rõ bản chất của cánh cửa kia.
Tốt nhất là không nên lạm dụng cánh cửa quá nhiều. Đương nhiên vẫn có một số trường hợp ngoại lệ như khi được kẻ có thẩm quyền dẫn tới, cụ thể hơn là chính Cái Chết. Và đến tận khi chết thực sự rồi thì Lich King vẫn chưa hoàn tất được quá trình ấp nở quả trứng của Cái Chết.
"Được rồi, làm đi."
"Ta chắc chắn chưa ư? Hahaha, chừng đó năm qua các ngươi 'ăn' của ta cũng không ít, giờ mới hối hận ư? Đương nhiên là không. Giờ chúng ta đã đi hai con đường khác nhau hoàn toàn rồi.
Hơn cả, ta sợ rằng nếu cứ giữ mối quan hệ này thì đến lúc đó ta sẽ không đủ can đảm ra tay. Có thể nói vụ lần này ta mới là bên có lợi, chỉ cần hy sinh những cảm xúc cần loại bỏ để có thể khiến các ngươi phải ra tay."
Để có thể đi tới được tận đây thì Steve đã phải đánh đổi quá nhiều thứ rồi. Hắn không thể dừng lại vào lúc này được. Bằng mọi giá hắn phải chạm tay tới được quyển Grimoire của Cái Chết kia, có như vậy hắn mới có thể hồi sinh cô ấy.
Phải, cô ấy đã chết quá lâu rồi, đủ lâu để không còn sót lại bất cứ thứ gì ngoại trừ bộ xương trắng cả. Steve đã thất bại vì hắn quá yếu, đúng hơn thì hắn nghĩ rằng bản thân hắn quá yếu, nên hắn phải bằng mọi giá đạt được quyển Grimoire của Cái Chết kia và khám phá phần sau của con đường tử linh pháp sư này bằng mọi giá.
Chỉ có như vậy Steve mới có thể gặp lại cô ấy. Hắn đã gần với viễn cảnh đó lắm rồi và hắn cũng đã sẵn sàng hy sinh tất cả chỉ để có thể chạm tới nó, viễn cảnh cả hai thực sự gặp lại nhau thêm một lần nữa.
Sự điên cuồng của Steve là thật, thậm chí nó còn khiến cho các ma năng tinh nghịch, gian xảo cảm thấy thương hại hắn. Hắn đã đánh đổi rất nhiều thứ để có thể đạt được đến bước này. Bọn chúng biết, vì chính bọn chúng đã chứng kiến tất cả và cũng là kẻ đã giúp đỡ hắn rất nhiều.
Mất quyền khống chế mắt trái, tay phải bị hủ hóa đến mức cử động cũng khó khăn nhưng không thể chặt bỏ. Cơ thể suy nhược, đánh đổi rất nhiều ký ức và cảm xúc khác nhau và rất nhiều thứ khác nữa, nhưng quan trọng nhất là khả năng sinh sản.
Tuy các ma năng không sở hữu khả năng sinh sản nhưng chúng tồn tại đủ lâu và chứng kiến quá nhiều để hiểu điều này mang ý nghĩa gì. Nhưng việc đánh đổi nhiều như vậy, nhất là ký ức và cảm xúc, càng khiến Steve thêm quyết tâm với con đường mà hắn đang đi này.
Bởi vì tất cả mọi thứ khác trong tâm trí của Steve đều đã biến mất hoặc chẳng còn bất cứ giá trị hay xúc cảm nào với hắn. Vậy nên cảm xúc mãnh liệt mà hắn dành cho người con gái kia lại càng trở nên mãnh liệt.
Cuối cùng, Steve đã đưa ra quyết định sau cùng cho dấu chấm hết của tất cả mọi thứ mà hắn đã vô tình hay cố ý gây dựng trước đó. Đó chính là cảm xúc, là tình bạn, là hoài bão và cũng từng là hy vọng của hắn.
Chỉ là giờ ý Steve đã quyết và hắn đã quyết định đánh đổi thứ duy nhất còn cản trở hắn trên con đường này để tiếp tục tiến thêm một bước nữa. Dù sao giờ hắn cũng đã chẳng còn điều gì phải hối tiếc nữa.
Lời hứa năm xưa với Bojin thì Steve đang tiếp tục cố gắng, chỉ là Bojin có đôi chút hiểu nhầm về mục đích ban đầu của hắn. Hắn làm những việc này không phải là để chứng minh điều gì cả mà chỉ đơn giản là muốn gặp lại người con gái mà hắn muốn gặp nhất mà thôi.
Về phần lời hứa của Bojin thì với Steve, cậu ta đã hoàn thành nó rồi. Cậu ta cuối cùng cũng đã chấp nhận con đường mà bản thân cần phải đi và hơn cả với tư cách là người bạn thân nhất, cũng là duy nhất của hắn, thì hắn tin rằng cậu ta sẽ làm tốt ngay cả khi hắn không còn ở bên cạnh.
Hành trình của Bojin sẽ rực sáng tựa ánh hừng đông, cậu ta sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho thành bang Helios này và song hành, theo sau cậu ta là rất nhiều kẻ khác nữa, chỉ là Steve sẽ không có mặt trong số đó.
Bởi vì Steve đã quyết định hoàn thành phần việc mà hắn muốn làm nhất rồi. Nếu Bojin đã vững vàng thì hắn cũng nên tiếp tục cố gắng để chứng tỏ quyết tâm của mình với cậu ta, với mục tiêu mà hắn đã theo đuổi xuyên suốt 18 năm qua.
Lúc này thì cánh tay phải của Steve bắt đầu ngọ ngậy, lớp vải trắng quấn quanh nó bung hết ra, để lộ một cánh tay màu trắng đến lạ thường, trắng đến độ bất cứ ai nhìn qua cũng rợn người.
Về phần Steve thì hắn cảm thấy chẳng có gì thay đổi, đương nhiên là như vậy rồi. Cảm xúc của hắn đã bị biến đổi đến mức thay đổi cả nhận thức. Giờ với hắn thì Bojin chẳng qua cũng chỉ là một người mà hắn chỉ có ký ức về chứ chẳng còn bất cứ cảm xúc nào, hệt như những kẻ khác.
Đây chính là sự đánh đổi. Steve không thể nào nhận thức được rằng có lẽ trước đây hắn cũng từng yêu quý ai đó khác ngoài Bojin, nhưng họ cũng đã bị hắn đánh đổi để mượn sức mạnh từ các ma năng.
Đó có thể chính là người mẹ ruột của Steve hoặc một người nào đó từng trợ giúp hắn rất nhiều trong quá khứ. Với hắn thì giờ thứ còn lại chỉ là những ký ức, không, đúng hơn là chẳng còn lại gì cả.
Hệt như người dưng vậy, Steve đã sớm quên hình dáng hay nét mặt của họ từ lâu và Bojin cũng sẽ sớm trở thành một trong số đó. Hắn vẫn còn ký ức nhưng não bộ của hắn đã tự loại bỏ những ký ức không còn quan trọng.
Hệt như những con người lướt qua nhau trên đường vậy, nếu không tiếp xúc với nhau cũng như chẳng đặt chút quan tâm nào vào họ thì chúng ta cũng chẳng nhớ mặt họ, thậm chí đến cả những người mà chúng ta từng thân thuộc cũng vậy.
Nếu như trong một khoảng thời gian nhất định không được tiếp xúc hay bản thân vô tình "quên" mất sự tồn tại của họ thì chúng ta cũng sẽ dần thực sự quên hoàn toàn về họ như một lẽ tất yếu.
Sự tồn tại của họ đã sớm không còn quan trọng với chúng ta nữa rồi. Nhớ và quên, Steve tuy không đánh đổi bằng ký ức nhưng hắn đã đánh đổi một thứ còn quan trọng hơn cả ký ức, đó là cảm xúc, là sự quan tâm của hắn dành cho họ.
Nếu như ký ức biến mất nhưng cảm xúc vẫn còn đó thì ký ức vẫn sẽ có thể khôi phục lại được, ngược lại thì chẳng mấy chốc, Steve sẽ quên đi tất cả về họ, những người từng rất quan trọng với hắn trước đây.
Sự tồn tại của họ đại diện cho những ngã rẽ trên con đường của "hắn", thế mới nói các vị thần không tuyệt đường ai bao giờ cả. Steve đã từng có rất nhiều cơ hội để thoát khỏi vòng lặp luẩn quẩn không hồi kết này nhưng hắn đã khước từ nó trong vô thức.
Nhân quả của "hắn" thay vì được nối dài tới tương lai thì nó đã dừng lại vào chính cái ngày hắn hoàn thiện thứ ma pháp kia, đúng hơn là một phần của hắn đã hoàn thành nó.
Cánh tay màu trắng kia trực tiếp vươn dài ra rồi xuyên qua đầu của Jiu. Mất một lúc để làm xong nhưng cuối cùng thì Steve cũng đã lấy được phần ký ức mà hắn muốn tìm, một là thông tin về chức nghiệp ẩn Weapon Master.
Cái còn lại là về khu biệt lập trong truyền thuyết nằm tại nơi nào đó trong thành bang Helios này. Nó là một cánh đồng lúa mì, nơi từng được cho là chịu sự ân sủng của thánh thần và mặt trời nhưng giờ đã sớm trở thành một tồn tại trong truyền thuyết, nơi có thứ Steve đang tìm kiếm.
Trong khi Steve đang nghiền ngẫm những ký ức mà hắn đã lấy được từ Jiu thì bóng đen với cặp mắt màu xanh lam kia cũng đã sớm đứng nhìn từ xa. Nó như đang suy nghĩ điều gì đó rồi định vươn tay về hướng của Steve nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.
Thay vào đó nó mang đi linh hồn của Jiu, thứ đã bị tổn hại ít nhiều bởi hành động xâm nhập vào linh hồn, vượt qua lớp u linh thể ngoài cùng nhất, chạm tới hộp lưu trữ bản ngã rồi tìm những đĩa nhựa chứa các ý thức trong đó.
Hành động này về cơ bản là đã xúc phạm luật của Cái Chết. Cái Chết rất hiền từ, đúng hơn là một trong những vị thần đa cảm nhất, chỉ là bản thân ông ta cũng có một vài điều luật và trong đó có nghiêm cấm việc tác động đến linh hồn.
Phá hủy, hấp thụ hay nghiên cứu, vân vân, tất cả đều bị nghiêm cấm. Nhưng Cái Chết không bao giờ tới sớm với bất cứ ai cả, mọi sinh mạng đều tàn lụi vào đúng thời điểm, không sớm cũng chẳng muộn. Vậy nên bên cạnh công đức còn có nghiệp lực.
Nghiệp lực tích lũy đủ nhiều thì linh hồn đó sẽ phải đón nhận hình phạt thích đáng, nhất là với những kẻ hấp thụ linh hồn/bản ngã/ý thức của kẻ khác. Chỉ là với "hắn" thì một chút nghiệp lực này thực sự chẳng đáng là bao.
Hình phạt mà "hắn" phải đón nhận từ lâu đã ở mức kịch khung rồi. Không phải Cái Chết không thể bắt được "hắn", mà chỉ là đang quan sát xem "hắn" có thể đi xa đến mức nào mà thôi. Nhưng luật vẫn là luật, vậy nên Death sẽ không ra tay với Steve.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.