Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trận Vấn Trường Sinh (Dịch) - Chương 94: Giới Hạn

Trương Lan thấy rõ tâm tư nhỏ bé của Mặc Họa, hừ một tiếng nói: "Huyễn Thuật ta tuy không biết, nhưng pháp thuật ta biết thì một chút cũng không kém."

"Vâng, Trương thúc thúc thật lợi hại," Mặc Họa qua loa đáp.

Trương Lan không chấp nhặt với cậu, quay lại chuyện chính: "Ngươi có biết ai là người dùng Huyễn Thuật không?"

"Làm sao con biết được?"

Mặc Họa lắc đầu, dù nói vậy nhưng hình bóng mơ hồ của Tuyết di mang theo mạng che mặt lại chợt lóe lên trong đầu cậu.

Các tu sĩ cấp cao mà Mặc Họa từng tiếp xúc đếm đi đếm lại cũng chỉ có mấy người đó, trong đó Tuyết di có khả năng lớn nhất. Hơn nữa, chi tiết về Huyễn Thuật cũng rất phù hợp với ấn tượng mà Tuyết di để lại cho Mặc Họa.

"Ngươi đoán được rồi à?" Trương Lan nhìn vẻ mặt Mặc Họa, nhíu mày hỏi.

Trương Lan không hổ là người của Đạo Đình Tư, dù trông có vẻ vô lại nhưng sức quan sát lại rất nhạy bén. Mặc Họa thầm nghĩ, sau đó hỏi Trương Lan: "Đạo Đình Tư định xử lý chuyện này thế nào?"

"Không xử lý gì cả," Trương Lan ung dung nhấp một ngụm rượu, "Tu sĩ có thể sử dụng Huyễn Thuật không thể xem thường, Tiền gia không dám lộ ra, cũng không dám truy tra. Tiền gia không công khai, Đạo Đình Tư mừng vì được yên tĩnh, cũng sẽ không cần phải nhúng tay."

"Tiền gia có thể dừng tay như vậy sao?" Mặc Họa không tin lắm.

"Tiền gia có tu sĩ Trúc Cơ trấn giữ, thế mà vẫn bị người ta thần không biết quỷ không hay lẻn vào nhà, dùng Huyễn Thuật lên thiếu gia nhà họ, mà họ lại không tra ra được chút dấu vết nào. Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ để họ sợ hãi rồi..."

Trương Lan có chút cười trên nỗi đau của người khác, rồi nói tiếp: "Người này có thể dùng Huyễn Thuật làm Tiền Hưng phát điên, đương nhiên cũng có thể dùng pháp thuật khác làm Tiền Hưng bỏ mạng. Sở dĩ dùng Huyễn Thuật hoàn toàn là để uy hiếp, nhắc nhở Tiền gia tự giải quyết cho tốt, đừng nên gây chuyện nữa. Nếu Tiền gia mà không hiểu rõ đạo lý này, thì làm sao có thể giữ vững vị thế gia tộc lớn nhất ở Thông Tiên Thành được."

"Nói cho cùng, Tiền gia cũng chỉ là một gia tộc nhất phẩm, thuộc hạng chót trong số các gia tộc có phẩm cấp, không thể so sánh được với những thế gia đại tộc chân chính."

Mặc Họa chợt hiểu ra, gia tộc cũng được chia thành nhiều loại khác nhau. Trương Lan không hổ là xuất thân thế gia, biết rất nhiều chuyện nội bộ.

"Thôi được rồi, chuyện này xem như kết thúc. Tiền Hưng dù có được chữa khỏi lần nữa, trải qua phen khó khăn trắc trở này cũng không dám gây sự nữa đâu. Ngươi cứ yên tâm tu luyện, nên luyện gì thì luyện, nên học Trận Pháp thì học Trận Pháp," giọng điệu của Trương Lan cũng có vẻ nhẹ nhõm.

"Cảm ơn Trương thúc thúc," Mặc Họa cảm kích nói.

Với tính cách vô lại của Trương Lan, việc ông ấy không có chuyện gì lại tìm Mặc Họa nói chuyện phiếm, tuy là để giải khuây lúc buồn chán, nhưng cũng là một sự quan tâm dành cho Mặc Họa. Điểm này Mặc Họa vẫn nhận ra được.

Trương Lan nhìn Mặc Họa một cái, thầm nghĩ tiểu tử này, nhân duyên cũng thật tốt.

Bên phía Liệp Yêu Sư tạm thời không nói, cái cậu nhóc tên Đại Trụ kia dám đứng ra đối đầu với Tiền Hưng, chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng. Lại còn nhiều tu sĩ hàng xóm đối xử với Mặc Họa rất thân thiết.

Về phần tu sĩ biết Huyễn Thuật kia, nếu nói không có chút quan hệ gì với Mặc Họa, e rằng cũng không thể.

Ai lại rảnh rỗi đến mức đi dọa cho một công tử ăn hại không liên quan gì đến mình phát điên?

Trương Lan lắc đầu, chào Mặc Họa rồi bỏ đi.

"Trương thúc thúc đi thong thả!" Mặc Họa vẫy tay nhỏ.

Sau khi Trương Lan đi, Mặc Họa ngồi vào bàn, mở túi trữ vật, nhìn chồng Trận Pháp dày cộm bên trong, trong lòng ít nhiều có chút tiếc nuối.

Thật đáng tiếc, Tiền Hưng không tìm đến gây sự, những Trận Pháp này cũng không có đất dụng võ.

Còn về Huyễn Thuật kia, không biết có phải là do Tuyết di dùng hay không?

Mặc Họa trong lòng nghi hoặc.

Ngày hôm sau, Mặc Họa đến chỗ Trang tiên sinh thỉnh giáo về Trận Pháp xong, lại đi tìm huynh muội Bạch gia.

Bạch Tử Thắng đang gà gật ngủ, Bạch Tử Hi đang đọc sách.

Mặc Họa lẳng lặng nhìn chằm chằm Bạch Tử Hi, muốn xem thử nàng có biết chuyện gì không. Nhưng trên mặt Bạch Tử Hi, ngoài sự xinh đẹp ra thì không nhìn ra được điều gì khác.

Bạch Tử Hi phát giác ánh mắt Mặc Họa, quay đầu lại, tò mò nhìn cậu.

Hai người nhìn nhau, Mặc Họa khẽ hỏi:

"Đêm ba ngày trước, Tuyết di có ở nhà không?"

Bạch Tử Hi suy nghĩ một chút, cười như không cười nói: "Hình như không có."

"A," Mặc Họa hiểu ra, liền không hỏi nữa.

Một lát sau, lại khe khẽ nói: "Nhà ta còn bánh quế, ngươi muốn ăn không?"

Bạch Tử Hi nhẹ gật đầu. Mặc Họa híp mắt cười cười, sau đó hai người đều chuyên tâm đọc sách, không nói thêm gì nữa.

Chuyện của Tiền Hưng coi như xong, Mặc Họa có thể an tâm tu luyện.

Cậu muốn sớm ngày tu luyện lên Luyện Khí tầng năm, như vậy có thể học pháp thuật.

Mặc Họa vẫn rất mong chờ pháp thuật. Loại Huyễn Thuật mà Trương Lan cũng không biết thì cậu không nghĩ tới, nhưng mấy tiểu pháp thuật như điểm lửa, phóng điện chắc là không thành vấn đề.

Mặc Họa nghĩ đến, liền có chút hưng phấn.

Bất quá tu luyện là công phu mài giũa, mỗi ngày hấp thụ linh khí có giới hạn, luyện hóa linh lực cũng có giới hạn. Chỉ cần tu hành đúng hạn, muốn nhanh cũng không nhanh được, muốn chậm cũng không chậm đi bao nhiêu.

Theo tiến độ hiện tại, e rằng còn phải một thời gian nữa mới đạt tới Luyện Khí tầng năm.

Về phần Trận Pháp, Mặc Họa có thể vẽ được Trận Pháp bao gồm bảy đạo Trận Văn, nhưng tám đạo Trận Văn thì vẫn chưa được.

E là do Thần Thức chưa đủ, nên việc học có chút gượng ép, chỉ có thể thử vẽ những kết cấu đơn giản. Bất quá tám đạo Trận Văn đã là cực hạn của Trận Sư phổ thông, Trận Sư chưa vào phẩm cũng chỉ có thể vẽ được loại Trận Pháp cấp độ này.

Mặc Họa hiện tại có thể vẽ bảy đạo Trận Văn, đã được coi là một Tiểu Trận Sư thực thụ.

Mặc Họa trong lòng không nhịn được có chút đắc ý.

Và sau tám đạo là chín đạo. Chín đạo Trận Văn, là có thể bước vào Nhất phẩm!

Đợi đến khi có thể vẽ được chín đạo Trận Văn, Mặc Họa có thể chuẩn bị cho kỳ khảo hạch định phẩm Trận Sư Nhất phẩm.

Mặc Họa nghe nói, khảo hạch Trận Sư là kỳ khảo hạch nghiêm khắc nhất, hà khắc nhất và có độ khó cao nhất trong tất cả các loại tu đạo.

"Không biết sẽ kiểm tra những Trận Pháp nào?"

Mặc Họa vừa có chút lo lắng, đồng thời cũng có chút mong chờ.

Nếu có thể trở thành Trận Sư Nhất phẩm, mỗi tháng không cần làm gì cũng có thể nhận được linh thạch. Dù sau này có xảy ra chút ngoài ý muốn, không thể tu luyện được nữa, thì cũng có thể ăn tiền trợ cấp, không đến mức chết đói.

Mặc Họa rất là ao ước.

Nhưng trong toàn bộ Thông Tiên Thành, bao gồm cả gia tộc và tông môn, những tu sĩ có thể thông qua định phẩm, trở thành Trận Sư Nhất phẩm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Huống chi là tán tu xuất thân bần hàn, có thể thấy được việc định phẩm Trận Sư thực sự rất khó.

Mặc Họa có thể vẽ được tám đạo Trận Văn, nhưng từ tám đạo Trận Văn đến chín đạo Trận Văn là một bước rất xa, mà bước này dường như còn xa vời.

Trước đây Mặc Họa luyện tập Trận Pháp không ngừng nghỉ, có thể cảm nhận được Thần Thức đang tăng trưởng vững chắc. Nhưng bây giờ Mặc Họa luyện tập Trận Pháp càng khó, số lần càng nhiều, lại cảm thấy sự tăng trưởng của Thần Thức không còn rõ rệt nữa.

Theo tiến độ này, không biết cần bao lâu mới có thể vẽ được chín đạo Trận Văn.

Mặc Họa liền hỏi Trang tiên sinh về vấn đề này.

Vẻ mặt Trang tiên sinh có chút phức tạp, Mặc Họa là lần đầu tiên nhìn thấy biểu cảm này trên mặt ông.

"Ngươi không nhận ra rằng cảnh giới của ngươi quá thấp sao..."

Trang tiên sinh lặng lẽ nhìn Mặc Họa, "Thần Thức có mạnh đến đâu, rốt cuộc cũng có giới hạn. Căn cơ của sự mạnh yếu Thần Thức chính là cảnh giới của ngươi."

Mặc Họa bừng tỉnh, cảm thấy mình đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc.

Thể xác và linh lực của tu sĩ mạnh yếu cũng đều có giới hạn, giới hạn này đương nhiên là dựa vào cảnh giới của tu sĩ. Cùng một cảnh giới tu luyện đến cực hạn, cảnh giới không đột phá, linh lực và thể xác cũng sẽ không tăng cường.

Chỉ là tu sĩ tu luyện thể xác, tu luyện linh lực, nhưng không tu luyện Thần Thức, nên Mặc Họa nhất thời quên mất.

"Cảm ơn tiên sinh chỉ điểm."

Mặc Họa ngượng ngùng nói. Sau khi thỉnh giáo thêm mấy vấn đề khác, cậu liền đứng dậy cáo từ.

"Thần Thức có giới hạn sao..." Trang tiên sinh nhìn bóng dáng nhỏ bé của Mặc Họa biến mất ở đầu con đường, kinh ngạc suy nghĩ hồi lâu, mới bật cười nói: "Ta đã dạy qua nhiều tu sĩ như vậy, mà câu này hình như là lần đầu tiên ta nói ra..."

Một lúc lâu sau, Trang tiên sinh lại nhìn về phía Mặc Họa đang vẽ Trận Pháp dưới gốc hòe lớn, ánh mắt thâm thúy nói: "Thần Thức... thật sự có giới hạn sao..."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free