Trận Vấn Trường Sinh (Dịch) - Chương 93: Uy Hiếp
Ngày hôm sau, giờ Mão, Bạch phủ.
Trời vừa hửng sáng, Bạch Tử Hi đã rời giường tu luyện. Lịch trình tu hành một ngày của nàng được sắp xếp rất chu toàn, bao gồm công pháp tu vi, Trận Pháp, Phù Lục, luyện đan và luyện khí.
Bạch phủ này chính là do Tuyết di đặc biệt xây dựng cho hai huynh muội Bạch gia, bên trong có phòng luyện đan, phòng luyện khí, Tàng Thư Các và các phòng tu luyện, về cơ bản là mô phỏng theo bố cục của Bạch gia. Các phòng tuy nhỏ hơn một chút, nhưng các công năng cần thiết đều có đủ.
Đây là lời dặn dò của Bạch phu nhân.
Dù huynh muội Bạch gia đi ra ngoài, nhưng các khóa tu hành cũng không được phép bỏ bê. Tuyết di được Bạch phu nhân giao phó, đến đây chăm lo cho sinh hoạt hằng ngày và mọi công việc tu hành của hai huynh muội. Bạch phu nhân kỳ vọng rất lớn vào cặp nam nữ song sinh này, nên mọi chuyện đều rất nghiêm khắc.
Bạch Tử Thắng tuy có chút nghịch ngợm hiếu động, nhưng cũng coi như nghe lời. Khách quan mà nói, Bạch Tử Hi lại càng khiến người ta bớt lo hơn. Mọi bài học mỗi ngày đều được nàng hoàn thành không thiếu sót chút nào. Dù là linh căn thiên phú hay tu đạo chi tâm, hầu như đều không thể chê trách, không cần người khác phải bận tâm.
Bạch Tử Hi rời giường lúc giờ Mão, sẽ ngồi trong đình trúc giữa sân tu luyện một canh giờ.
Tuyết di vừa trở về, liền đứng trong rừng trúc một bên, lẳng lặng chờ đợi.
Sáng sớm có sương mù nhàn nhạt, cỏ cây xanh tươi ẩm ướt, linh hoa kiều diễm chờ nở.
Bạch Tử Hi ngồi giữa cảnh sắc ấy, một thân váy áo trắng như tuyết, làn da óng ánh sáng ngời, dung mạo thanh nhã tuyệt trần. Ánh mặt trời xuyên qua màn sương, rắc lên cỏ cây, rắc lên cánh hoa, cũng hóa thành một tầng ánh sáng vàng nhạt, dịu dàng bao phủ lấy Bạch Tử Hi.
Tuyết di thở dài, cảnh sắc như vậy khiến nàng có thể ngồi đây ngắm nhìn cả ngày mà cũng cam tâm tình nguyện.
Hàng mi dài của Bạch Tử Hi khẽ động, nàng mở mắt.
Tuyết di liền tiến lên phía trước, thuật lại những tin tức đã dò la được. Bao gồm chuyện Tiền Hưng chặn Mặc Họa, nói những gì, xung đột ra sao, cuối cùng giải quyết thế nào. Và sau khi Tiền Hưng được chữa khỏi, hắn đã ghi hận trong lòng, tìm đến Mặc Họa uy hiếp.
Đó chính là cảnh tượng mà Bạch Tử Hi đã nhìn thấy hôm qua.
Bạch Tử Hi nhíu mày, khẽ nói: "Chúng ta đến chỗ Trang tiên sinh cầu học, không muốn bị người quấy rầy."
Tuyết di nhẹ nhàng gật đầu rồi lui ra.
Chỉ là khi rời đi, trong lòng nàng nghi hoặc, chữ "chúng ta" mà Tử Hi nói, là chỉ hai huynh muội họ, hay là bao gồm cả Mặc Họa?
Mặc Họa hỏi thăm Trang tiên sinh xong, lại theo thường lệ đi tìm huynh muội Bạch gia, mang cho họ chút thịt bò, bánh quế và rượu nếp ngọt. Tiện thể hỏi han thêm mấy vấn đề về Trận Pháp.
Đang nói chuyện, Mặc Họa luôn có cảm giác Bạch Tử Hi đang nhìn cổ mình.
Mặc Họa cũng quay đầu lại, tò mò nhìn Bạch Tử Hi.
Hai người nhìn nhau, Bạch Tử Hi nói: "Cổ ngươi từng bị thương à?"
"Ừm," Mặc Họa gật đầu, "Vết thương nhỏ, đã lành rồi."
Những chuyện khác Mặc Họa không nói thêm.
Bạch Tử Hi cũng không hỏi nữa, chỉ nhấp từng ngụm rượu nếp ngọt nhỏ.
Từ chỗ Trang tiên sinh về nhà, Mặc Họa trở lại phòng nhỏ của mình, bắt đầu lật xem sách Trận.
Kể từ khi bị Tiền Hưng tìm tới, và biết được đại khái hắn sẽ không chịu bỏ cuộc, Mặc Họa liền bắt đầu chuẩn bị thủ đoạn đối phó với Tiền Hưng. Pháp thuật Mặc Họa chưa thể học, những cái khác cậu cũng không biết, chủ yếu vẫn là dựa vào Trận Pháp.
Mặc Họa chọn mấy Trận Pháp, chuyên tâm dành công sức ra học.
Một cái là Mộc Phược Trận, khi kích hoạt, linh lực hệ Mộc màu xanh nhạt sẽ biến thành dây leo, trói chặt đối thủ, dùng để khốn địch.
Một cái là Yên Hỏa Trận, tương tự như Minh Hỏa Trận mà Mặc Họa từng vẽ trước đây, nhưng Minh Hỏa Trận dùng để chiếu sáng, còn Yên Hỏa Trận khi kích hoạt sẽ phóng lên trời những chùm pháo hoa đỏ rực chói mắt.
Yên Hỏa Trận thường được dùng trong lễ mừng, tu sĩ dùng để bắn pháo hoa trong các dịp lễ tết, muôn hồng nghìn tía, rất đẹp mắt. Mặc Họa lại nghĩ đến việc sử dụng Yên Hỏa Trận để thu hút sự chú ý của người khác khi gặp nguy hiểm bất ngờ, tránh để bản thân lâm vào tình trạng cô thân không nơi nương tựa.
Còn một cái Thiết Giáp Trận, Mặc Họa vẽ trên một bộ Giáp Mây nhẹ mỏng, có thể khiến Giáp Mây trở nên chắc chắn như thép, lúc nguy cấp có thể cứu mạng.
Thiết Giáp Trận vốn được dùng để cường hóa áo giáp. Áo giáp được đúc bằng tinh thiết vốn đã cứng rắn, thêm Thiết Giáp Trận vào thì càng trở nên kiên cố không thể phá vỡ. Khi Thể Tu chiến đấu, mặc chiếc áo giáp được vẽ Thiết Giáp Trận chắc như kim thạch này thì như hổ thêm cánh, bách chiến bách thắng.
Trong lúc cận chiến chém giết, áo giáp có ảnh hưởng cực lớn đến thắng bại, vì vậy nó cực kỳ quan trọng đối với Thể Tu.
Nhưng áo giáp rất đắt, phải tốn rất nhiều tinh thiết và công sức, không phải là thứ Mặc Họa có thể mua được. Trong số các Liệp Yêu Sư của toàn bộ Thông Tiên Thành, cũng không có mấy người có áo giáp, đa số Liệp Yêu Sư vẫn dùng Giáp Mây có chi phí rẻ hơn.
Giáp Mây của Mặc Họa nhỏ nhắn mà tinh xảo, là do Trần sư phụ đặc biệt làm riêng cho cậu. Vóc người Mặc Họa nhỏ bé, Giáp Mây cũng không lớn, thậm chí không tốn bao nhiêu vật liệu, Trần sư phụ đều không thu linh thạch.
Trần sư phụ không lấy linh thạch, Mặc Họa đành phải nói vài lời dễ nghe khen ngợi ông, Trần sư phụ ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng vẫn rất đắc ý.
Mặc Họa về nhà thử Giáp Mây, đao kiếm đều có thể ngăn được, nhưng lực đạo thì không cản được. Cứ như vậy, dù không bị ngoại thương, nội thương cũng khó tránh khỏi.
Điều này cũng không có cách nào, Giáp Mây là dùng cho Thể Tu, Thể Tu da dày thịt béo, có thể bảo vệ không bị đao kiếm đâm trúng là được, không quan tâm đến chút lực đạo này, nhưng Mặc Họa thì không được.
Mặc Họa đành phải vẽ thêm Thiết Giáp Trận lên trên. Dù không thể ngăn cách hoàn toàn lực đạo, nhưng ít ra cũng tốt hơn trước rất nhiều. Hơn nữa, sau khi vẽ Thiết Giáp Trận lên, bản thân Giáp Mây cũng trở nên kiên cố hơn không ít. Trước đây đao kiếm chém lên Giáp Mây có thể để lại vết tích, hiện tại ngay cả vết tích cũng không có.
Giáp Mây dùng để phòng thân, mặc vào không được thoải mái, Mặc Họa liền cất Giáp Mây vào túi trữ vật, chuẩn bị lấy ra khi cần kíp.
Trận Pháp dùng để công kích, trước mắt chỉ có Địa Hỏa Trận. Xét riêng về uy lực, Địa Hỏa Trận đã rất đáng nể, các Trận Pháp khác cũng không mạnh hơn là bao. Quan trọng hơn, Địa Hỏa Trận được kích hoạt, ba hơi sau mới bạo tạc, còn các Trận Pháp khác phần lớn đều có hiệu lực ngay lập tức, linh lực nổ tung, Mặc Họa cũng sẽ bị ảnh hưởng lây.
Trận Pháp có uy lực như vậy, có thể nổ Tiền Hưng tàn phế, nhưng nếu nổ lên người Mặc Họa, thì chắc chắn là chết.
Ngoài ra, còn có một vài Trận Pháp nhỏ lẻ khác, Mặc Họa cũng chuẩn bị sẵn, để đề phòng mọi tình huống.
Thế nhưng hai ngày sau, Trương Lan lại tìm đến Mặc Họa, mở miệng liền nói: "Tiền Hưng điên rồi, sẽ không tìm con gây phiền phức nữa."
Mặc Họa há hốc miệng.
Trương Lan thấy vẻ mặt Mặc Họa, biết cậu thật sự không biết, cũng nhẹ nhàng thở ra, nói:
"Lúc Tiền Hưng ngủ, có người dùng máu yêu thú tươi và nội tạng đẫm máu tưới lên khắp người hắn. Hắn ngâm mình trong máu cả một đêm, ngày thứ hai tỉnh lại thì hoàn toàn phát điên."
Mặc Họa cảm thấy kinh hãi, hỏi: "Hắn bị dọa đến điên sao?"
"Không đơn giản như vậy," Trương Lan lắc đầu, "Mấy thứ máu thịt bẩn thỉu này, nhiều nhất chỉ khiến hắn kinh sợ, đốt chút hương an thần, nghỉ ngơi một thời gian là khỏe, không đến mức làm người ta phát điên."
"Vậy là chuyện gì xảy ra?" Mặc Họa hỏi.
"Ta đoán là ngoài việc dùng máu yêu thú và nội tạng để đe dọa, có lẽ còn có người dùng Huyễn Thuật," Trương Lan nói.
"Huyễn Thuật?"
"Nghe nói Tiền Hưng tỉnh lại, thần sắc kinh hoàng, kêu la thảm thiết, luôn miệng hô to 'Đừng ăn ta'. Nếu ta đoán không sai, hẳn là có người dùng Huyễn Thuật khiến hắn trong mơ tưởng rằng mình thật sự bị yêu thú ăn từng miếng từng miếng một vào bụng. Mà sau khi tỉnh lại, hắn thấy xung quanh toàn là máu và nội tạng của yêu thú, liền cho rằng mình đang ở trong bụng yêu thú, rằng mình thật sự bị yêu thú ăn, dưới nỗi thống khổ và sợ hãi tột độ, hắn liền phát điên hoàn toàn."
Mặc Họa nghe xong kinh ngạc không thôi, còn có loại pháp thuật này sao? Nghe thật lợi hại, cậu nhịn không được hỏi:
"Huyễn Thuật… Con có thể học không ạ?"
Trương Lan nhìn Mặc Họa một cái, nói: "Con không được!" Trực tiếp dập tắt ý nghĩ viển vông của Mặc Họa.
"Huyễn Thuật là một môn pháp thuật cực kỳ đặc biệt, muốn học Huyễn Thuật cần có kinh mạch và thể chất đặc thù, còn cần gia học thâm sâu. Tu sĩ bình thường không được phép học, đã không có chỗ để học, mà căn bản cũng không học được," Trương Lan nói.
Mặc Họa có chút thất vọng, sau đó hỏi Trương Lan: "Trương thúc thúc, người có thể học không ạ?"
Trương Lan nghẹn lời, "Ta... cũng không được."
Mặc Họa thấy được an ủi, trong lòng dễ chịu hơn một chút.