(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 19: Sắp có va chạm nhỏ.
"Được rồi, chuyện của Kurata tạm thời cứ gác lại. Trung Sĩ Kuribayashi sẽ xử lý theo quy định, cắt giảm lương tháng này của cậu ta."
Itami vừa dứt lời, Kurata đang bị Kuribayashi nắm đầu lôi đi bỗng giật mình tỉnh táo, vùng vẫy la hét:
"Tha cho em, tiền bối Itami!"
Vừa dứt lời, Kuribayashi lập tức nắm chặt tay phải, đấm mạnh vào mặt hắn.
"A, tiền lương tháng này..."
Nắm tóc Kurata, Kuribayashi tiến đến trước mặt Duy Khang và nói:
"Không ngờ lần tiếp theo chúng ta gặp lại nhau lại là trong tình huống này."
Duy Khang giật mình, nhớ lại khoảng thời gian mình chưa làm chủ được bản thân, vội vàng đáp:
"A, may mắn thôi, thưa Kuribayashi-san!"
Ánh mắt cô không hề hài lòng như hắn tưởng tượng, mà lại có chút thất vọng, cứ như thể phản ứng của Duy Khang không đúng với kỳ vọng của Kuribayashi.
"C-có chuyện gì sao, Kuribayashi-san?"
*Chát ~*
Duy Khang xoa xoa năm dấu tay trên mặt, dù không còn đau như trước nhưng vẫn vô cùng thắc mắc rốt cuộc tại sao Kuribayashi-san lại đánh mình.
"Anh, có biết mình bây giờ có thân phận gì không?"
"T-thượng sĩ?"
"Phải! Là Thượng Sĩ đó thưa ông anh!"
"Cư xử gì đâu mà như một tên binh nhì á!"
"Lắp bắp trả lời, lúc nào cũng để người khác đẩy vào thế bị động, anh bị úng não à?"
"K-không phải!"
"Đó! Lại một lần nữa lắp bắp trả lời!"
"Anh như thế còn ra thể thống gì của một Thượng Sĩ!"
"Tôi chưa bao giờ đi lính cả! Vả lại, việc trở thành Thượng Sĩ là ngoài ý muốn, tôi vẫn cần có nhiều kinh nghiệm hơn mới xứng với chức vụ của mình!"
"Đồ ngốc! Với sức mạnh phi nhân loại ấy, chức vụ cũng chẳng có liên quan gì đâu!"
"Nếu năng lực của anh đủ xuất chúng, trung thành với đất nước thì không nhất thiết phải làm theo luật lệ!"
"Cứ thể hiện sức mạnh của anh một cách thoải mái! Anh được phong hàm tùy tiện như thế không phải là không có lý do, mà chính là nhờ sức mạnh của anh!"
"Vì thế, chúng ta cũng nên đi vào vấn đề chính!"
Đẩy Kurata sang một bên, Kuribayashi nắm lấy găng tay, ném ra xa, rồi giơ tay phải lên trước mặt Duy Khang và nói:
"Kuribayashi - một Trung Sĩ xin phép được khiêu chiến với Thượng Sĩ Ashako!"
"Cái gì?!" Mọi người ồ lên kinh ngạc.
"Này, có chuyện lớn rồi!"
"Trung Sĩ Kuribayashi đòi thách đấu với Anh hùng Ginza!"
"Ý cậu là Siêu Thượng Sĩ Ashako?"
"Là vậy đó!"
"Vậy, có ổn không? Mặc dù đã biết ngài ấy có siêu sức mạnh, siêu sức bền, siêu tốc độ, mọi thứ đều đã được chứng minh rõ ràng trong ngày đó mà!"
"Cậu quên mất Kuribayashi cũng có biệt danh là Chuyên Gia Cận Chiến hả?"
"Nhưng đối với ngài ấy thì hình như vẫn còn quá mức..."
"Mà thôi, chỉ quan tâm đến cảnh bọn họ chiến đấu thôi, nên ông đây "phắn" tới chỗ thi đấu đây!"
"Chờ đã, cho tôi theo với!"
"Tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ xảy ra như thế này...!" Duy Khang than thở với Itami.
Nhìn Duy Khang, Itami vẻ mặt trầm tư, rồi sực nhớ ra điều gì đó và đáp:
"Không sao, Kuribayashi là một cô gái rất thích chiến đấu, nên mong muốn khiêu chiến với Ashako là chuyện bình thường thôi."
Quay mặt lại nhìn Itami, Duy Khang thắc mắc: "Kuribayashi-san là cuồng chiến sĩ sao?"
"Gần giống vậy."
Dù đã nhận được câu trả lời của Itami, Duy Khang vẫn có vẻ không hài lòng, nói tiếp:
"Nhưng, vẫn là câu nói lúc nãy của Kuribayashi, cách hành xử của tôi thật sự không phù hợp sao, anh Itami?"
"Không, chỉ là cậu vẫn chưa hòa mình vào nơi đây."
"Cậu không hề yếu đuối, chỉ là do không thích thể hiện trước mặt mọi người thôi."
"Vậy..." Như nghĩ ra được điều gì, nhưng ý nghĩ đó lập tức bị bóp nát. Đầu Duy Khang cảm thấy cực kỳ khó chịu với cảm giác hiện tại.
"Được rồi, đừng suy nghĩ sâu xa, hãy đi chiến đấu với cô ấy đi. À mà nhớ rằng, Kuribayashi rất thích một người đàn ông có thể ngày nào cũng ở võ đường."
"Hả?!" Dưới ánh mắt kinh ngạc của Duy Khang, Itami bước ra khỏi phòng ăn.
Duỗi người, Itami than thở: "Kết thúc sớm mọi chuyện đi, nói chuyện nhiều đã làm tôi mệt rồi. Đã vậy còn phải lo cho đợt tấn công thứ hai của quân địch để các cô cậu có thể đi xem chiến đấu nữa."
"Itami tiền bối...!"
Anh thật là vĩ đại...!
-+-+-+-
"Tiền bối Mari..."
"Sao hả Kuribayashi-chan?"
"E-em phải làm thế nào để có một mối quan hệ lâu dài với một người con trai?"
Con bé này... Lý do không mở lời nãy giờ là vì chuyện này?
"Đơn giản thôi, để có được sự thích thú từ người đó, em chỉ cần đem sở trường của mình ra và thể hiện thật tốt."
"Dạ."
Phải tạo ấn tượng tốt với một người mới gặp bằng cách thật thân thiện, thì mới có thể nghĩ đến những mối quan hệ thân thiết hơn, bền lâu hơn.
Chứ không phải là một trận chiến đấu...
"Chào mừng tất cả quý vị đến với trận đấu ngàn năm có một! Trận đấu giữa hai người cực kỳ nổi tiếng: Ashako Kagawa, người được mệnh danh là Anh hùng Ginza hay còn gọi là Siêu Thượng Sĩ Ashako, và Chuyên Gia Cận Chiến Kuribayashi!"
"Khu vực chiến đấu là một bãi tập luyện nhỏ được cấp tốc dựng lên chỉ để chiêm ngưỡng cảnh chiến đấu của hai người!"
"Khán giả sẽ là tất cả mọi người xung quanh đây, còn giám khảo sẽ là Trung Tướng Hazama!"
"Xin mọi người yên tâm, nếu có chấn thương, tai nạn nghiêm trọng xảy ra thì Mari Kurokawa, y tá xinh đẹp của chúng ta sẽ kịp thời cấp cứu!"
Mari: Nó là một trận đấu...
"Đến giờ hai tuyển thủ ra sân rồi! Mọi người hãy dành một tràng pháo tay!"
"Hoan hô!"
"Chúng ta đã ngồi chờ tận nửa tiếng đồng hồ rồi, chỉ để xem hai người họ chiến đấu!!"
"Nhưng cá chắc đây sẽ là trận đấu đáng mong đợi nhất cuộc đời!"
"Mời thí sinh đầu tiên ra sân - Siêu Thượng Sĩ Ashako!"
Bước ra sân thi đấu, Duy Khang vẫn như cũ trong bộ đồng phục dã chiến của mình.
Duy Khang thầm đánh giá: Có đánh nhau thôi mà, làm cứ như sự kiện đấu vật vậy.
"Mời thí sinh thứ hai ra sân - Chuyên Gia Cận Chiến Kuribayashi!"
"Ồ...! Cái gì thế kia?!" Lập tức, hiện trường trở nên sôi trào bởi một cảnh tượng mà có lẽ cả đời bọn hắn cũng không được chiêm ngưỡng.
Kuribayashi, ngay từ khi xuất hiện, đã vô cùng nổi bật với vóc dáng nhỏ nhắn, vòng eo thon gọn cùng hai "quả đồi" đồ sộ đã khiến không biết bao chàng trai gục ngã.
Nhưng, kể từ khi tính cách táo bạo, nóng nảy của Kuribayashi lộ ra thì hầu như không ai còn dám hó hé.
Tương tự, cô ấy táo bạo trong cả hành động, lời nói và cách ăn mặc.
Nếu nói Duy Khang ăn mặc "kín đáo".
Thì ngược lại, Kuribayashi cởi bỏ lớp áo dã chiến, chỉ mặc một chiếc áo lót cùng một chiếc quần dã chiến.
Mari đã yêu cầu cô nàng mặc thêm áo lót ngực. Nhưng, Kuribayashi đã từ chối với lý do rất vướng víu.
Và cô ấy nói rằng: "Đây là trận chiến quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, vì thế cố gắng hết sức mình là điều cần thiết."
Danh hiệu Anh hùng của cả một thành phố nghe rất tuyệt vời, nhưng chung quy thì ở đây vẫn toàn là đàn ông, nên sự chú ý vào Duy Khang đã hoàn toàn chuyển sang Kuribayashi.
Kuribayashi, khi thấy cả đám đàn ông nhìn chằm chằm vào vòng một của mình, lập tức bật chế độ "tàn bạo", la lớn: "Các người...! Có thôi ngay không hả?!"
"Nữ sĩ Kuribayashi đã yêu cầu dừng lại, mọi người có thể né tránh ánh mắt được không?" Tên MC chương trình nhanh chóng dùng khăn lau đi nước dãi trên miệng mình.
"Ta thấy đấy nhé!" Nhìn thấy toàn bộ hành động của MC, Kuribayashi tức giận nói.
"Đủ rồi!" Một âm thanh nghiêm nghị truyền qua micro, lọt vào thính giác của mọi người.
"Là Trung Tướng Hazama!"
"Các cậu có thể tập trung vào trận đấu được không? Nếu trên chiến trường, việc y phục của đồng đội nữ giới bị xé toạc ra do chiến đấu thì các cậu cũng chỉ đứng nhìn thôi à?"
"Không!" Khán giả xung quanh đưa tay lên trán biểu thị đã nghe rõ.
"Đấy, các người xem, Thượng Sĩ Ashako vẫn giữ được bình tĩnh từ nãy giờ, thế mới xứng với danh hiệu của anh ta chứ!"
"Tôi nói phải không, Thượng Sĩ Ashako?"
"Thượng Sĩ?"
Giờ đây, Duy Khang như đứng trời trồng ở đó, không đáp lời bất kỳ câu hỏi nào của Trung Tướng.
Bởi vì:
"Cái quái gì thế này?"
"Nên làm gì bây giờ? Mình chưa bao giờ phải nghĩ đến chuyện đối đầu với phụ nữ."
"Lỡ đâu dùng sức quá mạnh thì sao?"
"Hơn nữa, lỡ như, chỉ lỡ như thôi, đánh nát chiếc áo lót mỏng manh đó thì sao?" Liếc nhìn chiếc áo, những chi tiết nuột nà được thể hiện rõ ràng khiến Duy Khang chưa đánh đã muốn đầu hàng.
Lắc đầu vứt đi những suy nghĩ linh tinh, hắn hoàn hồn đáp lời Trung Tướng Hazama:
"Báo cáo, không có vấn đề, thuộc hạ sẵn sàng vào trạng thái chiến đấu!"
"Vậy còn Trung Sĩ Kuribayashi?"
"Trung Sĩ Kuribayashi - Sẵn sàng!"
Liếc nhìn sang Duy Khang, cô gái cũng cảm nhận được ánh mắt lướt qua đó của hắn, nhưng cảm giác đó không phải là có ý xấu.
Mà cảm giác hình như là... "không nỡ"?
"Vậy thì giờ hãy để trận đấu tiếp tục thôi."
Tên MC đáp lời: "Vâng!"
"Trận đấu bắt đầu!"
Dứt lời, cả hai người không lập tức lao vào chiến đấu mà bắt đầu bằng những bài tập khởi động đơn giản.
Cảm giác thật kỳ lạ, cả hai cứ đứng tại chỗ rồi thực hiện động tác xoạc chân, di chuyển tại chỗ.
Thế nhưng không ai trên khán đài dám phàn nàn, tạo nên một không khí vô cùng trầm lặng. Đến mức, cả hai đối thủ đều có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình.
Cùng lúc, cả hai đều có chung một suy nghĩ:
"Đối phương... Rất mạnh!"
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.