Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 963: Chiếc Lá Cuối Cùng

"Nhắc tới Blog mới nhớ, không biết bên đó thế nào rồi?"

Đám cư dân mạng tò mò lập tức truy cập Blog.

Lúc này, Blog đã đăng tải bộ truyện ngắn đầu tiên mang tên Chiếc Lá Cuối Cùng!

"A có rồi này!"

"Động thái của Blog cũng rất nhanh."

"Xem ra hai bên đúng là đang cạnh tranh gay gắt. Bộ Lạc vừa đăng truyện ngắn là Blog cũng lập tức bám sát theo sau, cách làm giống hệt nhau!"

"Nếu vậy chẳng phải Blog sẽ gặp khó khăn sao? Bên họ chỉ có mỗi Sở Cuồng làm 'bùa trấn phái' thôi mà, làm sao có thể so sánh với các tác phẩm đỉnh cao bên Bộ Lạc được?"

"Xem thử tác phẩm này cái đã."

"Tôi cá bộ này sẽ thất bại. Tác phẩm của Sở Cuồng chắc chắn sẽ được tung ra cuối cùng để làm đòn quyết định, nhân tiện lấy lại thể diện cho Blog, còn những tác phẩm trước đó chỉ là 'con tốt thí' mà thôi!"

Đám cư dân mạng vừa thảo luận vừa ấn vào xem Chiếc Lá Cuối Cùng.

Thực tế, mọi người sẵn sàng vào Blog xem chẳng qua là vì yêu thích Sở Cuồng. Trong ấn tượng của họ, Blog ngoài tác phẩm của Sở Cuồng thì chẳng còn bộ nào đáng để mong đợi.

. . .

Tại Học viện Nghệ thuật Hàn Châu.

Trong phòng học số 1313 của khoa Ngữ văn, Giáo sư La Căn đang giảng một tiết học mở.

La Căn là một trong những giáo sư Ngữ văn có tiếng trong trường. Ngoài thân phận giáo viên, ông còn là tác giả truyện ngắn được nhiều người biết đến, với nhiều tác phẩm xuất sắc, nên rất được sinh viên trong trường kính trọng.

Hôm nay, La Căn không giảng bài mà hướng dẫn sinh viên dùng điện thoại hoặc laptop để đọc những truyện ngắn mới được phát hành trên Bộ Lạc và Blog, sau đó thảo luận về các tác phẩm này.

Đây là một phương pháp giảng dạy tân tiến. Mọi người vừa mới thảo luận và đánh giá xong truyện ngắn Gương trên Bộ Lạc, ai nấy đều vô cùng nhiệt tình.

La Căn xem Blog một chút rồi cười nói:

"Vừa rồi các em nói rất hay. Tiếp theo, mời các em đọc truyện ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng trên Blog, sau đó trình bày cảm nghĩ."

"Vâng!" Đám sinh viên đồng thanh đáp, rồi rối rít mở "Chiếc Lá Cuối Cùng" ra xem. La Căn cũng bắt đầu đọc tác phẩm này.

Sự kiện thi đấu truyện ngắn giữa Bộ Lạc và Blog có ý nghĩa rất lớn đối với khoa Ngữ văn. Vì thế, La Căn đã cố ý xin phép nhà trường tổ chức tiết học mở và áp dụng phương pháp tân tiến này, và hiệu quả đến nay có vẻ rất khả quan.

La Căn rất hài lòng. Ông cảm thấy sau buổi học hôm nay, các sinh viên sẽ hiểu sâu hơn về truyện ngắn.

"Không biết bộ truyện ngắn của Sở Cuồng khi nào mới phát hành." Thời điểm mở "Chiếc Lá Cuối Cùng" lên xem, La Căn còn thoáng nghĩ tới điều này.

Bên Bộ Lạc c�� rất nhiều tác giả mà La Căn mong muốn được đọc, nhưng bên Blog thì chỉ có duy nhất Sở Cuồng. Biết đâu "Chiếc Lá Cuối Cùng" lại chính là tác phẩm của Sở Cuồng thì sao?

Nghĩ linh tinh vài giây, ông bắt đầu chăm chú đọc.

[Tại một quận nhỏ nằm ở phía tây khu Washington, những con đường rối rắm, quanh co, chằng chịt, tạo thành nhiều khu phố nhỏ…]

Giai đoạn đầu là phần giới thiệu bối cảnh câu chuyện, một cách mở đầu rất thông thường. La Căn không mấy để tâm, tiếp tục đọc xuống bên dưới...

Hai phút sau, ông khẽ thốt lên một tiếng:

"Hả?"

Tim nảy lên một cái, tốc độ đọc của La Căn chậm dần lại.

Câu chuyện này không quá phức tạp. Nữ chính Johnsy mắc bệnh viêm phổi nghiêm trọng giữa tiết trời tháng mười một giá rét, hơn nữa bệnh tình lại ngày càng nặng.

Là một họa sĩ, nàng gửi gắm hy vọng sống của mình vào mảnh lá cây cuối cùng còn sót lại trên cành cây ngoài cửa sổ. Nàng tin rằng khi chiếc lá ấy rụng xuống cũng là lúc sinh mệnh nàng kết thúc.

Rất nhiều bệnh nhân bị suy sụp tinh thần giống như nàng, một khi ý chí sống không còn thì chẳng khác nào nằm chờ chết. Bạn thân của Johnsy là Sue cảm thấy rất đau lòng, bèn kể chuyện về Johnsy cho ông họa sĩ già Behrman nghe.

Behrman là một ông già tính tình nóng nảy, suốt ngày chỉ biết bầu bạn với chai rượu. Ông làm họa sĩ suốt bốn mươi năm mà chẳng tạo ra được thành tựu gì đáng kể, mỗi ngày đều nói sẽ vẽ nên một kiệt tác để đời nhưng cuối cùng chỉ là lời nói suông.

Sau khi nghe được câu chuyện về Johnsy, ông cũng muốn giúp nhưng không có cách nào.

Thế nhưng không bao lâu sau, kỳ tích xảy ra:

Dù gió lạnh bên ngoài có thổi mạnh đến đâu, chiếc lá cuối cùng trên cành kia vẫn kiên cường bám trụ, dù nó đã dần úa vàng.

Thấy chiếc lá ngoan cường sống sót, trong lòng Johnsy xúc động vô cùng. Đến một chiếc lá còn làm được như vậy, sao nàng có thể từ bỏ tất cả?

Thế là Johnsy tìm lại được hy vọng sống, nàng cố gắng chống chọi với căn bệnh quái ác.

Ý gì đây? Chỉ cần tin tưởng vào kỳ tích thì kỳ tích sẽ thực sự xảy ra? Nếu câu chuyện này kết thúc như vậy, La Căn chắc chắn sẽ mắng cho một trận.

Có ai lại "đổ súp gà" một cách lộ liễu vào miệng độc giả như vậy không?

Khẽ nhíu mày, La Căn tiếp tục đọc, nhưng câu chuyện đã đi đến hồi kết. Đoạn kết là lời của Sue khi trò chuyện với Johnsy:

[Cụ Behrman đã mất tại bệnh viện ngày hôm nay vì viêm phổi cấp tính. Cụ chỉ mắc bệnh có hai ngày. Hôm đầu tiên, người quản gia tìm thấy cụ nằm trong phòng, vẻ mặt rất đau đớn. Giày dép, quần áo cụ ướt sũng và lạnh như đá. Họ không tài nào tưởng tượng nổi cụ đã đi đâu và làm gì trong đêm gió mưa khủng khiếp như thế. Sau đó, họ tìm thấy chiếc đèn lồng vẫn còn cháy sáng, một chiếc thang được kéo ra từ trong kho, mấy chiếc cọ còn dính sơn và một bảng pha màu với hai sắc xanh và vàng. Và bạn tôi ơi, thử nhìn ra ngoài cửa sổ kia đi, nhìn vào chiếc lá cuối cùng trên bức tường đó. Bạn không thấy ngạc nhiên sao khi nó chẳng hề lung lay, lay động trong cơn gió dữ? Bạn ơi, đó chính là tác phẩm để đời của cụ Behrman đấy. Cụ đã vẽ nó vào cái đêm chiếc lá cuối cùng rụng xuống.]

Từng câu chữ trong bản dịch này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, trân trọng cảm ơn sự tin tưởng của độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free