(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 962: Thất kiếm hạ thiên sơn
“Chỉ cần một Phùng Hoa thôi đã chẳng sợ Sở Cuồng rồi! Huống hồ chúng ta còn có Phi Hồng lão sư!”
“Không cần tới hai vị lão sư, chỉ riêng đám tác giả chúng ta đã có thể đè chết văn học Blog!”
“Không được, sự kiện bên chúng ta cũng phải đặt một cái tên thật ngang ngược!”
“Đúng vậy!”
Văn nhân là những kẻ hám danh nhất. Những chuyện khác có thể bỏ qua, nhưng danh tiếng Vua Viết Truyện Ngắn thì bọn họ quyết không từ bỏ.
Rất nhanh sau đó, bên Bộ Lạc cũng tuyên bố:
“Giữa tháng này, Bộ Lạc văn học chính thức khởi động sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn, mời các cư dân mạng nghiêm túc bỏ phiếu để quyết định xem ai mới là Vua Viết Truyện Ngắn thật sự!”
Ách!
Sự kiện của Bộ Lạc cũng đặt tên là Vua Viết Truyện Ngắn?!
Sao hả? Chỉ cho phép Blog các ngươi dùng cái tên này? Bộ Lạc chúng ta cũng dùng đấy thì sao?
Mùi thuốc súng lập tức bao trùm không khí.
“Ủa alô?”
“Sự kiện của cả hai bên đều có tên là Vua Viết Truyện Ngắn?”
“Bộ Lạc đạo văn hơi bị nhanh nha.”
“Chẳng lẽ đây chính là vạch áo cho người xem lưng trong truyền thuyết?”
“Có câu nói: vạch áo không sợ, đồ lót ai xấu thì người đó quê thôi.”
“Thật là kích thích!”
“Ta vẫn không hiểu Blog dùng cái gì để đấu với Bộ Lạc?”
“Chẳng lẽ ngoài Sở Cuồng ra, bọn hắn còn có đại chiêu?”
“Chờ mấy ngày nữa sẽ biết ngay thôi.”
“Không biết tác phẩm mới của Phi Hồng lão sư như thế nào nhỉ.”
“Ta thì mong chờ tác phẩm của Phùng Hoa lão sư hơn, ta đọc truyện ngắn của hắn từ nhỏ cho tới lớn rồi.”
. . .
Trong phòng làm việc, Lâm Uyên đang gõ máy tính lọc cọc.
Tác phẩm tiếp theo nên là gì đây? Của Guy de Maupassant, O. Henry? Hay Anton Pavlovich Chekhov, Mark Twain? Hoặc là Shinichi Hoshi?
Trước đó Lâm Uyên vẫn luôn phân vân giữa những tác giả này, nhưng bây giờ hắn không còn chút do dự nào. Trên màn hình máy tính đang hiện ra một loạt tựa đề, theo thứ tự là ——
Viên Mỡ Bò!
Người Trong Bao!
Tờ Chi Phiếu Một Triệu Bảng Anh!
Có Ai Nghe Được Lời Tôi?
Chú Jules Của Tôi!
Tên Cớm Và Bản Thánh Ca!
Chiếc Lá Cuối Cùng!
Toàn bộ đều là các truyện ngắn nức tiếng trên Địa Cầu, thậm chí có thể nói một số trong đó là những tác phẩm kinh điển tiêu biểu trong làng văn học truyện ngắn.
Chẳng hạn như Viên Mỡ Bò của Guy de Maupassant, Người Trong Bao của Anton Pavlovich Chekhov hay Chiếc Lá Cuối Cùng của O. Henry….
Trong đó Tờ Chi Phiếu Một Triệu Bảng Anh sẽ phải sửa tên, bởi vì Lam Tinh không có đồng bảng Anh.
Tổng cộng bảy bộ! Lần này Lâm Uyên đặt tên cho chiến dịch viết truyện ngắn của mình là “thất kiếm hạ thiên sơn”!
Không phải mọi người nói số lượng tác phẩm của Sở Cuồng quá ít sao? Lâm Uyên cảm thấy rất có lý, đúng là số lượng truyện ngắn hơi ít. Đợt này hắn bổ sung liền tù tì bảy bộ hẳn là đã đủ sức thuyết phục. Nếu nhiều hơn nữa thì Lâm Uyên sợ là mọi người sẽ bị sốc tâm lý, dù sao truyện ngắn cũng không phải là rau cải trắng ngoài chợ.
Tốn rất nhiều tiền mới chế tác được đó!
Truyện ngắn càng xuất sắc thì giá thành càng cao, mà bảy bộ này đã đủ để bù đắp cho gia tài truyện ngắn của Sở Cuồng.
Tốc độ gõ chữ của Lâm Uyên rất nhanh. Trước đó hắn đã viết xong vài bộ và gửi bản thảo cho bên Blog, thế nên Blog mới có can đảm đối đầu với Bộ Lạc, còn đặt cái tên rất kêu là Vua Viết Truyện Ngắn.
Lúc này Lâm Uyên đang dừng tay uống một ngụm trà để thư giãn.
“Đã định thời gian chính xác là giữa tháng này.” Kim Mộc nhân lúc Lâm Uyên đang nghỉ ngơi bèn thông báo quy tắc sự kiện cho hắn:
“Giống như các sự kiện viết truyện ngắn trước đó, Blog sẽ đăng tải ẩn danh các tác phẩm này để cư dân mạng bình chọn một cách công bằng. Mà thứ hạng của các tác phẩm sẽ do độc giả quyết định toàn bộ, điều này sẽ tránh cho một số tác giả có danh tiếng lôi kéo fan vào ủng hộ mình.”
Lâm Uyên gật đầu.
Hắn đã tham gia sự kiện viết truyện ngắn vài lần, cũng hiểu được cách chơi này.
Đây cũng là một trong những thú vui của cộng đồng mạng. Họ sẽ phải dựa vào chất lượng tác phẩm và văn phong để suy đoán ra tác giả của bộ truyện ngắn đó là ai.
Chỉ là…
Blog phát hành một lúc bảy tác phẩm của Sở Cuồng, nhưng lại đăng tải ẩn danh. Như vậy đám cư dân mạng sẽ đoán thế nào đây?
. . .
Mấy ngày sau.
Bộ Lạc và Blog đua nhau tuyên truyền cho sự kiện Vua Viết Truyện Ngắn. Hai nhà tư bản khiến cộng đồng mạng bàn tán xôn xao không ngớt.
Mà một ngày trước khi phát hành, Kim Mộc đột nhiên gõ cửa phòng Lâm Uyên thông báo:
“Bộ Lạc vừa mới thay đổi cách chơi, họ sẽ đăng một tác phẩm ẩn danh rồi chờ một giờ sau mới đăng tác phẩm tiếp theo, cứ thế mỗi giờ đều có một tác phẩm mới ra mắt.”
“Blog thì sao?”
“Đương nhiên là tiếp chiêu.”
Lâm Uyên gật đầu. Hắn đã chuẩn bị cho Blog rất nhiều đại chiêu, còn dùng nó để đánh Bộ Lạc như thế nào thì các biên tập viên của Blog phải tự mình xông pha trận mạc thôi.
Đoàng!
Khi tiếng súng hiệu lệnh vang lên, cuộc chiến tranh giành ngôi Vua Viết Truyện Ngắn chính thức bắt đầu!
. . .
Tác phẩm đầu tiên đăng trên Bộ Lạc là Gương.
Truyện ngắn này vừa phát hành đã nhận được rất nhiều lời khen của đám cư dân mạng.
“Truyện rất hay!”
“Bộ Lạc không hổ là có đội hình hoàng kim, tác phẩm đầu tiên đã cực kỳ xuất sắc.”
“Đáng tiếc cái kết còn hơi kém một chút, nhưng nói chung thì cũng đã rất ổn rồi.”
“Hẳn là không phải tác phẩm của Phi Hồng và Phùng Hoa. Ta cảm thấy đây là Chu Vũ viết, hẳn là có thể lọt vào top 3 truyện xuất sắc nhất trong đợt này. Nhưng cũng hên xui, dù sao còn có rất nhiều tác giả đỉnh cấp đang chờ được ra sân.”
“Ta lại cảm thấy giống của Trâu Cách hơn.”
“Nếu tác phẩm này đăng trên Blog thì hẳn sẽ lọt vào top 3 đấy. Ngoại trừ Sở Cuồng, ta không nghĩ ra được Blog còn có tác giả nào đủ thực lực để vượt qua tác phẩm này!”
Những con chữ này là thành quả chuyển ngữ của truyen.free, và mọi quyền lợi đều được bảo hộ.