(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1464: Trái đất lang thang
Khu bình luận hôm nay sôi nổi hẳn lên, độc giả lại nghĩ ra một trò mới.
Không biết ai là người khơi mào, dẫn đầu khu bình luận với lời lẽ: "Chúng ta bị lão tặc lừa rồi!"
"Dù phải thừa nhận "Người đau lòng" vô cùng đặc sắc, nhưng đã là khoa huyễn thì tính khoa huyễn chẳng phải nên làm chủ đạo sao?"
"Đúng vậy."
"Cùng lắm thì khoa huyễn chỉ là đề tài phụ."
"Ủa, khoa huyễn mang tính chất xúc tác thì không được coi là khoa huyễn sao?"
"Tôi không rõ, nhưng thứ chúng ta cần là khoa huyễn chân chính."
"Cái gì vậy trời, sao lại có khoa huyễn xúc tác và khoa huyễn chân chính nữa thế?"
"Khoa huyễn chân chính dùng các nghiên cứu khoa học để xây dựng tác phẩm, còn khoa huyễn xúc tác chỉ là một nhánh của tiểu thuyết khoa huyễn, sử dụng vài chi tiết khoa học làm chất dẫn mà thôi."
"Bộ "Người đau lòng" vốn lấy tình mẹ làm đề tài chủ đạo."
"Yếu tố khoa huyễn trong bộ này chỉ thêm vào cho đẹp, chứ đâu phải đề tài chính."
"Này, lão tặc!"
"Ta thách ngươi viết khoa huyễn chân chính, ngươi dám không?"
"Chúng ta muốn một tiểu thuyết khoa huyễn chân chính, ngập tràn tư tưởng khoa học, chứ không phải thứ khoa huyễn sướt mướt kia đâu."
"Hình như trước đây lão tặc từng có một bộ tên là "Người đẹp nhân tạo"."
"Nếu xét một cách nghiêm túc, khoa huyễn xúc tác vốn dĩ chẳng phải khoa huyễn chân thật, cũng không hề có những miêu tả thực tế về khoa học viễn tưởng."
Phải công nhận rằng, có một bộ phận độc giả am hiểu rất sâu. Tác phẩm đó của Lâm Uyên cũng được xem là khoa huyễn, nhưng quá ngắn, chưa thực sự đào sâu vấn đề. Ngay cả "Người đẹp nhân tạo" cũng bị đánh giá là chưa tới.
Thể loại tiểu thuyết này vẫn cần rất nhiều chi tiết huyền bí, hoặc những sự kiện khoa học cần được lý giải. Nhưng hình như mọi người đã sớm quên rằng Sở Cuồng từng viết những bộ mang tính khoa huyễn rồi.
Được thôi, khoa huyễn chân chính phải không? Lâm Uyên cảm thấy hăng hái hẳn lên. Vừa khéo Kim Mộc cũng đề nghị hắn nên viết truyện ngắn để duy trì lượt tải blog, nhân cơ hội này, hắn sẽ viết luôn một bộ khoa huyễn chân chính.
Tất nhiên vẫn sẽ là truyện ngắn, vì viết truyện ngắn dễ dàng hơn nhiều. Truyện dài không thích hợp đăng lên blog, sẽ rất phí hoài.
Hắn còn mong bán được truyện dài để kiếm tiền. Thể loại khoa huyễn đúng là mảnh đất màu mỡ hái ra tiền. Hắn sẽ viết truyện dài, xuất bản thành sách, để độc giả mang về nhà từ từ đọc.
Không nói nhiều nữa, hắn bắt tay vào việc ngay. Lâm Uyên mở máy tính, những ngón tay gõ nhịp trên bàn phím, ánh sáng thông tuệ lấp lánh trong đôi mắt hắn.
Nào Đại Lưu, đến lượt ông rồi. Muốn chơi thì phải chơi lớn một chút chứ. Lần này, Lâm Uyên sẽ mượn tác phẩm của Đại Lưu.
Tất nhiên không phải ba bộ xưng thần của ông ấy, những bộ đó quá hay, cần phải để dành. Ngoại trừ ba bộ xưng thần đó, Đại Lưu còn có rất nhiều tiểu thuyết khoa huyễn ngắn nổi tiếng, ví dụ như "Trái đất lang thang".
Đúng vậy, chính là "Trái đất lang thang". Bộ tiểu thuyết này đã được dựng thành phim điện ảnh, nổi tiếng toàn cầu, nhận vô số lời tán thưởng, khiến điện ảnh khoa học viễn tưởng Trung Quốc được cả thế giới công nhận.
Bản thân nguyên tác của Đại Lưu đã vô cùng xuất sắc, không hề thua kém bản điện ảnh, thậm chí còn vượt trội hơn. Đương nhiên, sau khi đến Lam Tinh, tiểu thuyết này không thể giữ nguyên tên "Trái đất lang thang", điều này khiến Lâm Uyên cảm thấy tiếc nuối.
Chẳng lẽ gọi là "Tinh cầu lang thang"? Hay "Lam Tinh lang thang"?
Tóm lại, tác phẩm này hoàn toàn có thể đáp ứng tiêu chuẩn khoa huyễn chân chính trong lòng nhiều người, bởi nó cũng đề cập rất nhiều vấn đề khoa học.
Dù phải đổi hai chữ "Trái đất" trong tên truyện, nhưng về bản chất, Trái đất chính là một thế giới song song khác của Lam Tinh. Vị trí của Trái đất trong vũ trụ cũng chẳng khác biệt chút nào. Do đó, Lâm Uyên không cần phải thay đổi những thứ khác, quả là vô cùng may mắn.
Giữa khoa huyễn chân chính và khoa huyễn xúc tác vốn không hề có tiêu chuẩn phân chia rõ ràng, cả ở Trái đất hay Lam Tinh đều vậy. Đây chỉ là sự tương đối mà thôi, chẳng có một quy chuẩn chính xác nào. Ngay cả nhóm tác giả khoa huyễn cũng không thể làm rõ khái niệm này được phân chia thế nào.
Có một điều phải công nhận rằng, tác phẩm này của Đại Lưu sẽ còn gây nhiều tranh cãi hơn cả "Người đau lòng", bởi nó đào sâu vào những kiến thức khoa học ít người biết đến.
Nghĩ vậy, Lâm Uyên gõ vài chữ: [Tám giờ tối nay, ta sẽ tiếp tục công bố tác phẩm khoa huyễn mới trên blog.] Lần này, Lâm Uyên không có ý định vả mặt đối phương ngay lập tức. Mỗi lần ��ều dùng quá ít thời gian để hoàn thành cũng không hay.
Thư thả đôi chút, mọi người mới dễ chấp nhận. Đồng thời, làm như vậy có thể thu hút thêm người xem mới, cũng như báo trước cho độc giả các châu chuẩn bị.
...
Tám giờ tối mai, tác phẩm khoa huyễn mới sao? Rất nhiều người đang chú ý đến blog của Sở Cuồng, nên họ lập tức nhìn thấy tin tức này. Khu bình luận càng thêm phần sôi nổi.
"Ta thích nhất điểm này của ngươi!"
"Tác giả đúng là một nhân viên gương mẫu."
"Các tác giả khác kỳ kèo ngâm truyện, một ngày viết chưa đến hai ngàn chữ, không thể nào so sánh với lão tặc."
"Điều này không quan trọng."
"Điều quan trọng vẫn là bộ khoa huyễn đó."
"Lão tặc còn viết tiếp khoa huyễn nữa, nhưng ta nghi ngờ hắn sẽ lại dùng một bộ có khoa huyễn làm đề tài phụ để lừa gạt chúng ta."
"Trước nay lão tặc chưa từng viết thể loại này, cũng không động đến lĩnh vực đó, thật sự là thiếu kiến thức khoa học để viết cũng là chuyện thường tình."
"Không đâu."
"Lão tặc rất thích đối đầu với độc giả. Chúng ta chê hắn viết khoa huyễn quá sướt mướt, nói không chừng lần này hắn sẽ viết một bộ khoa huyễn chân chính ư?"
"Ta không tin."
"Hắn mà viết được khoa huyễn chân chính sao?"
"Nếu Sở Cuồng có thể viết ra một bộ khoa huyễn chân chính, ta sẽ cạp đất, à không, ta sẽ đi đầu xuống đất."
"Ta còn tưởng ngươi chịu cạp đất thật chứ."
Trong số độc giả của Sở Cuồng, lượng người thích đọc khoa huyễn không nhiều, nhưng họ vẫn bị bầu không khí kia cuốn theo. Thế nên khu bình luận tràn ngập những cuộc thảo luận liên quan đến đề tài khoa huyễn.
...
Cùng lúc đó, tin tức Sở Cuồng muốn viết tiểu thuyết khoa huyễn mới đã lan truyền trong giới tiểu thuyết, thu hút rất nhiều sự chú ý. Lại nữa ư? Lần này vẫn là khoa huyễn sao? Tất cả đều do độc giả khiêu khích mà ra cả.
Cả Lam Tinh này, người duy nhất đối đầu với độc giả mỗi ngày chỉ có lão tặc. Hoặc có thể nói, chỉ có lão tặc mới dám chơi như vậy, còn những tác giả khác đều rất mềm mỏng, nhỏ nhẹ khi tiếp xúc với độc giả. Tất cả là do họ sợ trêu phải nhân vật có máu mặt nào đó, rồi rước họa vào thân thôi.
...
Có một điều mọi người không biết rằng, ngay lúc này, các lãnh đạo của câu lạc bộ đang tổ chức cuộc họp.
"Thị trường của chúng ta đang liên tục bị blog xâm chiếm. Bây giờ lão tặc Sở Cuồng đã trở về, còn không ngừng gây sự chú ý. Nếu tiếp tục như vậy, câu lạc bộ của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị blog vượt mặt, phải nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết thôi."
"Cách gì bây giờ?"
"Chẳng phải ngày mai hắn sẽ phát hành một bộ tiểu thuyết khoa huyễn mới ư? Vậy thì chúng ta hãy đến Ngụy Châu tìm một tác giả khoa huyễn cấp đại thần."
"Mời đối phương viết một bộ tiểu thuyết khoa huyễn đăng lên blog, nhất định phải là khoa huyễn chân chính."
"Khoa huyễn chân chính sao?"
"Vì Sở Cuồng viết khoa huyễn sướt mướt, nên chúng ta phải dùng khoa huyễn chân chính. Chắc chắn phải thắng hắn, còn phải để hắn biết thế nào là truyện khoa huyễn thật sự."
"Tìm ai bây giờ?"
"Ta biết một người."
"Vậy ngươi hãy mau đi liên lạc với hắn."
"Ta đã liên lạc rồi. Hắn là tác giả khoa huyễn đại thần của Ngụy Châu."
"Vừa khéo trên tay hắn đang có một bản thảo, là một tác phẩm khoa huyễn mới vô cùng hay."
"Hắn là ai?"
"Hô Diên Đại Bác."
"Sách của hắn ta đọc rồi, rất hay!"
"Nếu không phải vì tên Lăng Không chết tiệt đó, thì chúng ta đâu có gặp phải cục diện ngày h��m nay. Bây giờ ta rất muốn giết hắn."
Toàn bộ nội dung quý giá này được truyen.free bảo hộ bản quyền.