(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1168: Lư Sơn phất lên rồi
Dưới bài thơ là chữ ký của Tiện Ngư kèm theo dòng giới thiệu:
“Bài thơ này Tiện Ngư lão sư làm sau khi đi du ngoạn Lư Sơn trở về, linh cảm đến từ khu vực Tây Lâm Bích của Lư Sơn. Vì vậy, ban quản lý khu du lịch đã quyết định khắc bài thơ này lên Tây Lâm Bích.”
Đoạn phim quảng cáo kết thúc, Tôn Diệu Hỏa đăng lên Blog lời cảm thán:
“Chỉ muốn đi Lư Sơn quá!”
Trần Chí Vũ lập tức hưởng ứng: “Ngư Vương Triều hẹn nhau một bữa đi cùng nhé?”
Giang Quỳ: “Đồng ý.”
Hạ Phồn: “Đi thôi!”
Triệu Doanh Các: “Đi liền chứ còn chờ gì nữa?”
Nguỵ Hảo Vận: “Tôi muốn đến khu Tây Lâm Bích tham quan.”
Lúc này, một blogger du lịch đăng tải trạng thái:
“Video tiếp theo của tôi sẽ có chủ đề về Lư Sơn. Tuy nơi này không phải khu du lịch cấp 10 nhưng phim quảng cáo lại đẹp không sao tả xiết. Hơn nữa, bài thơ của Tiện Ngư lão sư quá đỗi lay động lòng người, đáng tiếc tôi tài sơ học thiển, không thể phân tích cặn kẽ được. Mong các vị đại lão giúp tôi đánh giá một chút!”
Rất nhanh sau đó, một thi sĩ đã lên tiếng:
“Hay cho hai câu ‘nhìn ngang thành dài, nghiêng thành đỉnh, cao, thấp, gần, xa, thấy khác ngay’! Ý tưởng và cấu tứ bài thơ rất giống với ‘Ẩm Hồ Thượng Sơ Tình Hậu Vũ’ của Tây Hồ, đều mô tả cảnh đẹp ở những hoàn cảnh khác nhau. Tây Hồ đẹp khác biệt khi trời mưa và trời nắng, còn Lư Sơn đẹp khác biệt ở từng góc độ quan sát. Hai câu này dùng những nét chữ giản dị để khái quát hóa phong cảnh thiên hình vạn trạng ở Lư Sơn.”
Ngay sau đó đã có người tiếp lời:
“Kỳ thật phần hay nhất của bài thơ không phải hai câu trước mà là hai câu sau. ‘Chẳng rõ Lư Sơn hình dáng thật, bởi thân đứng giữa núi non này’, tôi cảm thấy chúng mang tầm kinh điển, chẳng thua kém gì những bài thơ lưu truyền từ thời thiên cổ!”
Sau đó lại có thư pháp gia lên tiếng:
“Nếu mọi người đã nói về nội dung bài thơ thì tôi đây xin nói về thư pháp của Tiện Ngư. Tôi có thể khẳng định rằng nếu không khổ luyện nhiều năm thì tuyệt đối không thể đạt tới trình độ như thế. Kỹ năng thư pháp của Tiện Ngư lão sư còn cao siêu hơn những gì mọi người tưởng rất nhiều, đáng tiếc tôi không được nhìn thấy bản gốc.”
Người trong nghề đánh giá rất cao, đám cư dân mạng cũng cảm khái vô cùng:
“Lư Sơn không hề thua kém Tây Hồ. Một bên là sông nước, một bên là núi non, đều đẹp cả. Bài thơ này của Ngư phụ đã lột tả hết vẻ đẹp quyến rũ của ngọn núi, khiến tôi chỉ muốn đến thăm ngay lập tức.”
“Người dân Lư Sơn cảm tạ Tiện Ngư lão sư!”
“Rất nhiều thi nhân đều khen hai câu sau hay hơn hai câu trước. Tôi học thuật không tinh, có đại lão nào giải thích giúp tôi một chút không?”
“Để tôi giải thích cho bạn hiểu. Tôi là người Triệu châu, rất am hiểu về thi từ. Hai câu thơ trước thuần túy tả cảnh, nhưng hai câu sau lại ẩn chứa rất nhiều triết lý sâu xa bên trong. Bề ngoài là nói về cảnh sắc núi non, nhưng thực chất lại thể hiện một triết lý nhân sinh, đồng thời giúp người đọc mở rộng không gian tưởng tượng…”
“Chả hiểu mẹ gì!”
“Thôi, người Triệu châu am hiểu về thơ nhưng không nói tiếng người. Để tôi giải thích cho bạn. Hai câu thơ sau ẩn chứa triết lý, Tiện Ngư đang mượn thơ để nói cho chúng ta biết không nên mang định kiến về bất cứ điều gì. Khi nhìn nhận sự vật, hiện tượng, ta phải nhìn từ nhiều góc độ khác nhau để có cái nhìn toàn diện, khi đó mới có thể vượt qua được định kiến của bản thân.”
“Ồ, ra là thế!”
“Trước đó tôi còn tưởng đây chỉ là bài thơ tả cảnh, quả nhiên khả năng cảm nhận thơ ca của t��i còn chưa đủ. Thơ văn đẹp đẽ mà còn ẩn chứa triết lý thâm sâu mới chính là cảm ngộ về nhân sinh, chẳng trách mọi người lại đánh giá cao hai câu thơ sau đến vậy.”
Rất rõ ràng, Lư Sơn đã trở thành điểm đến "hot".
Mà giờ khắc này, các khu du lịch lớn vẫn luôn chú ý đến tình hình ở Lư Sơn lập tức mắt tròn mắt dẹt!
“Moá!”
“Lư Sơn chuyến này thắng lớn rồi!”
“Sao chúng ta lại quên mất Tiện Ngư chứ!”
“Trước đó chúng ta chỉ chăm chăm vào Sở Cuồng, ai ngờ con hàng này lại không đáng tin chút nào. Tiện Ngư đáng tin hơn hắn gấp vạn lần! Nhìn xem người ta làm thơ hay đến mức nào kìa!”
“Tôi sớm nên nghĩ tới Tiện Ngư mới phải!”
“Trước đó, qua vụ Tây Hồ, Tiện Ngư đã thành công một lần, vậy mà chúng ta vì Sở Cuồng mà quên mất hắn!”
“Lập tức liên lạc với Tiện Ngư!”
“Mau mời Tiện Ngư tới chỗ chúng ta du lịch!”
“Sở Cuồng không muốn lộ diện nhưng Tiện Ngư thì không ngại nha. Chỉ cần chúng ta có đủ thành ý thì biết đâu hắn sẽ đồng ý. Cùng lắm thì chúng ta học theo Lư Sơn, khắc thơ của h��n lên khu du lịch cho mọi người cùng thưởng thức!”
Trong lúc nhất thời, các khu du lịch lớn ở Lam Tinh đều ngỏ ý muốn hợp tác với Tiện Ngư.
Mà lúc này đây, chẳng ai còn đoái hoài đến Sở Cuồng, chỉ có mỗi Võ Đang Sơn là vẫn đắc ý ôm chặt bắp đùi này.
. . .
Mấy ngày sau, tại khu du lịch Lư Sơn.
“Sao mà đông người dữ vậy!”
“Các ngươi đừng chen lấn, chen một hồi tôi mang thai mất!”
“Tây Lâm Tự ở đâu vậy?”
“Phải leo lên núi mới thấy!”
“Đường lên núi đã đông người lắm rồi!”
“Bãi giữ xe tôi phải tìm chỗ đậu mất nửa tiếng đồng hồ!”
“Sao hôm nay du khách kéo tới đông quá vậy?”
“Trời nóng gần chết, đám người này sao không ở trong nhà bật máy lạnh mà ra đây leo núi làm gì?”
“Chẳng phải bạn cũng thế sao?”
Chỉ thấy toàn bộ khu du lịch toàn người là người, từ trên cao nhìn xuống đầu người lúc nhúc, trong đó không thiếu các hướng dẫn viên du lịch đang dẫn đoàn, vô số người đang chụp hình selfie gửi cho bạn bè người thân.
Đám phóng viên chỉ biết trố mắt nhìn nhau!
“Bình thư��ng Lư Sơn cũng đông như vậy sao?”
“Tôi vừa mới hỏi nhân viên công tác, bình thường du khách thường chỉ bằng một phần ba số lượng hôm nay.”
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, giữ mọi quyền lợi hợp pháp.