(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1167: Đề Tây Lâm Bích
Bên Lư Sơn.
Đám nhân viên không ngừng cười hả hê trên nỗi đau của người khác.
“Ha ha, cho đáng đời bọn chúng chứ!”
“Sở Cuồng lão tặc có phải người dễ nói chuyện đâu!”
“Vẫn là chúng ta thông minh nhất, trực tiếp lựa chọn hợp tác với Tiện Ngư lão sư!”
“Chúng ta mà tìm Sở Cuồng hợp tác có khi lại bị hắn bôi đen cho! Tuy Tiện Ngư lão sư là bạn thân của Sở Cuồng lão tặc nhưng tính cách đúng là khác xa một trời một vực. Sở Cuồng xấu xa đến đâu thì Tiện Ngư tốt tính đến đấy!”
“Mà quan trọng là năng lực của Tiện Ngư lão sư không hề thua kém Sở Cuồng lão tặc nha!”
“Bài thơ Tiện Ngư lão sư viết cho Tây Hồ đã giúp lượng khách của họ tăng vọt!”
“Nhắc mới nhớ, Tiện Ngư lão sư chẳng phải đã đồng ý sẽ làm thơ cho chúng ta sao? Sao đến bây giờ còn chưa có động tĩnh? Chúng ta thậm chí còn quay sẵn video quảng cáo rồi, chỉ còn chờ thơ nữa là xong.”
“Chắc còn đang sáng tác, làm thơ cũng cần có thời gian mà.”
“Ấy, Trương bộ trưởng, anh đang cầm cái gì thế?”
Trong lúc mọi người đang xôn xao bàn tán, một vị lãnh đạo cầm một chiếc hộp đi vào, cười nói: “Thơ của Tiện Ngư lão sư, đã sáng tác xong rồi!”
Tiện Ngư làm thơ xong rồi sao? Lại còn tự tay viết lên giấy nữa?
Đám người lập tức hưng phấn chạy tới, thúc giục ông ấy nhanh chóng mở hộp ra.
Sau khi xem xong bài thơ, ai nấy đều tấm tắc khen: “Thơ hay quá!”
Người quản lý khu du lịch Lư Sơn kích động nói: “Chuẩn bị phát hành đoạn phim quảng cáo ngay! Ngoài ra, tôi muốn làm một bức tượng khắc nội dung bài thơ này và đặt ở Lư Sơn để du khách cùng thưởng thức!”
Bài thơ này tên là Đề Tây Lâm Bích, đương nhiên là của Tô Đông Pha, vị đại văn hào này có quá nhiều tác phẩm kinh điển khiến Lâm Uyên cảm thấy sao chép mãi cũng không hết.
Ngoài ra, hắn còn một bài nữa là Vọng Lư Sơn Bộc Bố của Lý Bạch, không hề kém cạnh tác phẩm kia của Tô Đông Pha.
Hiện tại, Lâm Uyên chọn Đề Tây Lâm Bích không phải vì bài thơ này hay hơn, mà chỉ là hắn muốn chia làm hai lần phát hành, đợi khi có cơ hội sẽ ra mắt bài thơ của Lý Bạch sau.
Còn về lý do tại sao hắn phải tự mình viết thư pháp, thì chắc chắn là vì điểm danh vọng rồi, dù sao có năng lực thư pháp cấp đại sư mà không tận dụng thì thật phí.
Lúc này, Ỷ Thiên Đồ Long Ký đang rất hot, trong khi tất cả mọi người trên mạng đều bàn luận sôi nổi về tác phẩm, những khu du lịch kia đang đấm ngực giậm chân chỉ trích Sở Cuồng, thì Lư Sơn đột nhiên tuyên bố 7 giờ tối nay sẽ phát hành video qu��ng cáo khu du lịch.
Đồng thời, ban quản lý Lư Sơn còn tuyên bố đoạn video này được thực hiện dựa trên bài thơ Tiện Ngư mới sáng tác!
Trong nháy mắt, đám cư dân mạng đều bị hấp dẫn!
Mọi người vẫn còn chưa quên trước đó Tiện Ngư đã viết cho Tây Hồ bài thơ gây ấn tượng mạnh mẽ đến nhường nào.
Không biết đã có bao nhiêu người bị đoạn video quảng cáo kia thôi thúc tìm đến Tây Hồ du ngoạn một chuyến.
Thậm chí ngay lúc này đây, vẫn có rất nhiều người nhìn chằm chằm tin tức thời tiết, chờ khi trời mưa sẽ tìm đến Tây Hồ một chuyến. Nào ai ngờ, Tiện Ngư lại viết trong thơ rằng Tây Hồ trong mưa là một cảnh sắc hoàn toàn khác biệt!
Đương nhiên, bây giờ thứ mọi người tò mò nhất là bài thơ Tiện Ngư viết cho Lư Sơn. Người dân Lam Tinh chưa bao giờ hết yêu thích thơ ca.
“Ngồi chờ bài thơ mới của Ngư phụ!”
“Các khu du lịch lớn năm nay thật là sôi động nha.”
“Ngươi không biết đó thôi, kỳ đánh giá và phân cấp khu du lịch sắp tới rồi, các khu du lịch được đánh giá càng cao thì càng thu hút được nhiều du khách, cho nên họ mới trở nên sôi động như vậy.”
“Thì ra là thế, chẳng trách lúc này các khu du lịch lại hăng hái đến vậy.”
“Hăng hái thì có ích lợi gì, nhìn xem mấy khu du lịch nịnh hót Sở Cuồng đều bị bôi đen đến giận tím mặt kìa.”
“Chậc, nhưng lão tặc làm ra loại chuyện này thì có gì bất ngờ đâu?”
“Ha ha ha, Lư Sơn đúng là đi trước một bước, không ngờ lại nhờ Ngư phụ làm thơ!”
“Toàn thể người dân Lư Sơn xin cảm tạ Ngư phụ!”
“Nước đi này của Lư Sơn rõ ràng là học theo Tây Hồ.”
“Nghe nói vì bài thơ kia mà Tây Hồ còn tặng cho Tiện Ngư lão sư một triệu để bày tỏ lòng cảm kích, không biết Lư Sơn cho bao nhiêu nhỉ?”
“Một triệu thì đáng là gì.”
“Bài thơ kia của Tiện Ngư đã tạo ra bao nhiêu giá trị kinh tế cho Tây Hồ thì khỏi phải nói, một triệu đó chẳng qua chỉ là con số nhỏ, chỉ là không biết lần này Lư Sơn có được như Tây Hồ không.”
Mọi người vừa thảo luận vừa chờ đợi.
Đến 7 giờ tối, quả nhiên ban quản lý Lư Sơn đúng như đã hẹn đăng tải một đoạn video quảng cáo.
Đám cư dân mạng lập tức ấn vào xem!
Núi non trùng trùng điệp điệp, bên dưới nước hồ trong sáng như gương rọi ảnh ngọn núi sừng sững, cảnh sắc hai bên bờ giống như một hành lang triển lãm tranh dài trăm dặm.
Nhìn từ bên hông, ngọn núi cao vút vươn thẳng lên tận mây xanh. Góc quay camera không ngừng di chuyển, từ xa tới gần, từ chỗ cao đến chỗ thấp, dưới đủ mọi góc độ Lư Sơn hiện ra những dáng vẻ khác nhau, có lúc như tiên nữ tiêu sái, có lúc như lão ông cầm trượng, lại có lúc giống ngựa hoang đứt cương.
Mây trắng tràn ngập trên ngọn núi, từng mảng mây mù như đóa sen trắng nở trên mặt nước khiến tầm mắt người xem mơ hồ biến ảo.
Đột nhiên, hình ảnh ngừng lại.
Giữa cảnh sắc non nước tươi đẹp này, một bài thơ viết theo kiểu Hành thư xuất hiện trên màn hình, trông như rồng bay phượng múa.
“Nhìn ngang thành dài, nghiêng thành đỉnh Cao, thấp, gần, xa, thấy khác ngay Chẳng rõ Lư Sơn hình dáng thật Bởi thân đứng giữa núi non này.”
Lần đầu tiên xuất hiện trong mắt người dân Lam Tinh, bài thơ Đề Tây Lâm Bích ngay lập tức đã chạm đến trái tim của vô số khán giả.
Tuyệt tác này do truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ.