Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tịch Hỏa - Chương 1: Chapter 1: Nơi mọi thứ bắt đầu

Nội thành vương quốc Luminae.

“Đứng lại thằng nhóc kia” lão ngư dân giận dữ hét lớn

Tôi - trong tay là hòm đồ của lão - cắm mặt chạy trốn khỏi, luồn lách qua từng con hẻm nhỏ . Nhưng vốn dĩ lão là ngư dân, suốt ngày bôn ba ngoài biển lớn thì sao mà thành thạo đường lối nội thành bằng tôi được.

“Nhớ mặt tao đó thằng nhãi ranh”. Nhận ra nỗ lực chơi mèo vờn chuột với thằng oắt nhanh nhẹn như tôi là vô ích, lão đành ngậm ngùi lỗ mất con cá bỏ về.

Thành công trộm lấy món hàng của lão, tôi hí hửng mang chiến lợi phẩm về khu ổ chuột - nơi trú ẩn của tôi.

Ở cái vương quốc Luminae này, sự tồn tại của chúng tôi chẳng khác rác rưởi là bao. Họ gọi mấy đứa lang thang vô năng như tôi là “sự phỉ báng đối với Chúa” . Ở đây, thứ có thể quyết định cuộc đời của một người là sức mạnh mà chúa ban cho họ “Lumen Animae” hay còn gọi là “ánh hỏa”.

Sử dụng sức mạnh của ngọn lửa khởi nguyên được Chúa ban cho để đẩy lùi “Hắc ám thực” đang xâm chiếm các vùng đấy. Thứ phải đánh đổi cho khả năng đó là ký ức của chính bản thân họ. Những ký ức càng sâu sắc càng mạnh mẽ thì ngọn lửa càng đẹp.

Và như lẽ thường, một scintilla với ngọn lửa đom đóm như tôi thì không thể nào sáng ngang những incendium mạnh mẽ với khả năng hợp nhất với ngọn lửa của họ được.

Len lỏi qua các con hẻm nhỏ, tôi về đến nơi tôi gọi là nhà - một mái lều xập xệ, rách rưới.

“Anh Lloyd!”, một giọng nói vang lên từ phía trong căn lều nhỏ. Đó là Luna, một đứa nhóc luôn đi theo tôi khi tôi vô tình gặp nó ở khu chợ phiên, một đứa nhóc lang thang giống tôi và không biết từ bao giờ tôi đã xem nó như em gái của mình.

“Anh về rồi nè Luna” tôi nhẹ nhàng xoa đầu con bé khi nó chạy đến ôm chầm vào tôi. Luna nhìn hòm đồ trên tay tôi rồi đảo mắt nhìn những vết thương trên người tôi.

“Anh lại bị người ta đuổi đánh vì ăn trộm nữa sao…”.

“Anh xin lỗi, đó là cách duy-”.

“Không sao… em hiểu mà.” Luna ngắt lời tôi. “Em biết anh làm vậy để nuôi sống cả hai ta mà, nên anh đừng xin lỗi gì cả, nhưng anh phải cẩn thận vào nhé.” con bé nhẹ nhàng lấy tấm vải lau đi mồ hôi và vết máu trên người tôi.

“Anh biết rồi…”. tôi lặng lẽ một hồi suy nghĩ “từ khi nào mà con bé trưởng thành như thế này nhỉ?”.

Nói xong, tôi đưa chiến lợi phẩm của mình ra cho Luna xem - một chiếc hộp bí ẩn, trùm phía bên ngoài nó là nhiều lớp vải. Cẩn thận tháo từng lớp vải bên trên, lộ ra trước mắt là một chiếc hộp gỗ với nhiều hoa văn kỳ dị phía bên ngoài.

“Anh ơi, em có cảm giác không ổn với cái hộp này …”. Mặt Luna trở nên căng thẳng, cảnh giác hơn với thứ nằm bên trong chiếc hộp kỳ quái này.

“Không sao đâu, dù gì thì cũng phải mở ra xem, có khi đổi được vài đồng bạc trên chợ đen đấy.”

“Dạ…” Luna miễn cưỡng đồng ý nhưng vẫn giữ cảnh giác với thứ tiềm ẩn nguy hiểm này.

Mở chiếc hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền, bên trên là viên hỏa ngọc nhỏ lấp lánh được chạm khắc hoa văn tỉ mỉ. Tôi như bị hớp hồn bởi vẻ đẹp của viên ngọc này, nhìn chằm chằm nó mà không nói nên lời.

“kì này giàu to rồi!” tôi vui vẻ nắm lấy tay Luna. “nhìn đi Luna, viên ngọc cỡ này thậm chí có thể đáng giá mấy đồng vàng đấy! Chúng ta giàu to rồi, không lo phải đói nữa rồi!”

Trái lại với sự hạnh phúc của tôi, Luna vẫn giữ một vẻ mặt căng thẳng, nhìn chằm chằm vào viên ngọc. Dường như con bé nhìn thấy hay cảm thấy được gì đó chẳng lành từ viên ngọc này, có lẽ bắt nguồn từ việc con bé là một Flammula - khả năng cảm nhận và sử dụng ngọn lửa có vượt trội hơn scintilla đôi phần và con bé cũng có tiềm năng để trở thành một incendium nếu được huấn luyện bài bản.

“Em sao vậy Luna?”

“Em… không biết phải nói sao nữa, nhưng… viên ngọc này nguy hiểm lắm”. Giọng con bé run rẩy, từng chữ thốt ra từ con bé đều mang trong nó sự sợ hãi.

“Anh hiểu rồi, anh sẽ nhanh chóng tìm cách bán viên ngọc này đi.”

“Vâng…”. Có vẻ như sự hiểu chuyện của tôi cũng đã khiến con bé cảm thấy nhẹ nhõm hơn được phần nào. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu con bé thêm lần nữa rồi gói ghém chiếc hộp cùng với viên ngọc về lại trạng thái ban đầu của nó.

“Anh đi luôn đây nhé, em ở nhà chờ anh nhé”.

“Vâng!”. Luna nở một nụ cười tươi, vẫy tay tiễn tôi đi.

Lời con bé vừa dứt, đột nhiên ở đằng xa có tiếng bước chân lớn truyền tới.

“Tìm thấy mày rồi thằng nhãi ranh!”

Là lão ngư dân lúc trước, và sau lưng lão là đoàn người từ thánh hội Luminae.

“Làm sao… mấy người tìm ra được” bàng hoàng với đoàn người trước mắt, tôi vô thức lùi lại phía sau ra hiệu cho Luna trốn vào trong túp lều

“hãy giao chiếc hộp trong tay người ra đây”. Tên tín đồ đứng ở đầu hàng lên tiếng, giọng của hắn lớn đến nỗi như có một áp lực vô hình đè lên khiến tôi bất giác run rẩy.

Đứng trước 20 tín đồ to lớn từ thánh hội, tôi chỉ đành bất lực giao ra chiếc hộp ra cho họ.

Sau khi họ kiểm tra kỹ lưỡng viên ngọc bên trong, tôi nghĩ họ sẽ bỏ về nhưng không, tên tín đồ lãnh đạo đã tinh mắt phát hiện ra Luna đang núp trong túp lều

“Ối chà chà… không ngờ lại tìm ra rồi” tên tín đồ đó nở một nụ cười kì dị rồi lao nhanh về phía Luna, phá tan túp lều rồi nắm lấy cổ con bé nhấc lên.

“Tìm thấy rồi nhé! Người được chọn. Ngươi trốn đủ lâu rồi đấy”.

“Aghhh!” Luna hét lên đầy đau đớn

Tiếng hét của Luna làm tôi mất bình tĩnh. “Thả con bé ra!” tôi giận giữ lao về phía hắn để cứu con bé nhưng lại dễ dàng bị hắn đá văng chỉ với một cước.

Không chịu khuất phục trước đòn đó, tôi tiếp tục lao về phía tên tín đồ đang nắm cổ Luna.

“Thả con bé ra tên khốn!!” tay tôi đột phát ra vài tia lửa, bao bọc xung quanh nắm đấm. Tôi đấm mạnh vào người hắn nhưng không thể gây ra sát thương nào

“đó là năng lực của ngươi ư? đúng là loại scintilla bẩn thỉu”. Hắn cười phá lên. “xử lý thằng nhãi này đi”. Lời hắn vừa dứt, mấy tên tín đồ lao đến ghì chặt tôi xuống đất. Lão ngư dân lúc trước rượt đuổi tôi nở một nụ cười nham hiểm tiến lại gần.

“Tao đã bảo mày nên nhớ mặt tao rồi mà nhỉ?”. nói xong, lão không thương tiếc đấm liên tục vào mặt tôi. Máu từ mặt tôi phun ra tứ phía, chảy thành nhiều dòng. Lão ta đấm tôi đến khi bất tỉnh và thả tôi nằm trên vũng máu của chính mình.

“Dừng lại được rồi, về thôi chúng ta đã lấy được những thứ cần thiết cho nghi thức rồi.” theo lời tên cầm đầu, toàn bộ những tín đồ khác mang theo Luna rời đi.

Tôi bất tỉnh trong nhiều giờ liền, đến khi tỉnh lại thì trước mắt chỉ còn là cảnh tượng hoang tàn, Luna không còn ở đó. Tôi đau đớn bật khóc nức nở, khóc vì đã thất bại trong việc bảo vệ em gái, khóc vì sự vô năng của mình. Tôi muốn cứu con bé nhưng bất lực, chỉ đành ngồi đó khóc.

Đột nhiên một cánh tay đặt lên vai tôi. Giật mình quay lại, trước mắt tôi là một ông chú râu ria rậm rạp, tóc trắng bệch, mắt đỏ au.

“Muốn cứu em gái nhóc không?”, một lời đề nghị quá đỗi khó tin từ một người xa lạ khiến tôi càng mất bình tĩnh.

“Làm sao có thể chứ, ông không thấy đám người đó à? sao có thể chống lại họ được, là thánh hội đấy!”

“Có thể, chỉ cần nhóc tin ta”.

“Liệu có thật sự có cách không…”. Giọng tôi run rẩy, tôi muốn tin ông ta, dù lời ông ta có hoang đường nhưng nó cũng lóe lên tia sáng hi vọng bên trong tôi.

“có, nếu thật sự muốn có sức mạnh để cứu em gái mình thì đi theo ta” ông ta đưa tay về phía tôi

“Hãy giúp tôi…”. Dù chỉ là một tia hi vọng nhỏ nhoi…

Tôi nắm chặt lấy tay ông ta.

“...cứu Luna”. Thì tôi vẫn sẽ nắm lấy nó!

“được thôi Lloyd, ta là Ashencrest.” ông ta vừa nói vừa nở một nụ cười . “Để ta giúp cậu khai phá sức mạnh thực sự của cậu, Emberflame.”.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free