(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 16:
“Anh không những yêu đương tầm phào mà ngay cả tính tự luyến cũng không ai sánh bằng.” Levi ung dung xoay người, “Hãy nhớ rõ thỏa thuận giữa anh và tôi trước đây, không được hôn tôi, cũng không được quấy rối tình dục.”
“Tôi cũng nhớ rõ câu trả lời của mình, tôi đã nói ‘cố gắng hết sức’.”
Levi khẽ hừ một tiếng, bước ra khỏi phòng điều khiển, tiện tay lấy một chai bia, rồi uống cạn một hơi.
Nhờ biểu hiện xuất sắc, Levi được khu Z đặc cách nghỉ ngơi một tuần, tất nhiên là nếu không bị những kẻ xâm lược quấy rầy.
“Nga, Lilith – hôm nay cuối cùng tôi cũng được nghỉ ngơi, cô đoán xem tôi muốn làm gì?”
“Tán gái.” Lilith không chút do dự trả lời.
“Thật nực cười, rốt cuộc là ai đã dạy cô cái từ ‘tán gái’ này vậy chứ?!” Levi thay một chiếc áo sơ mi đơn giản, một chiếc quần khá rộng, cả người trở nên nhẹ nhàng thoải mái.
“Thiếu tướng Sean nói, cuộc sống bên ngoài của cậu ngoài bia ra thì chỉ có tán gái thôi.”
Levi ngây người, hai giây sau ôm bụng cười rũ rượi. Đúng vậy mà, chỉ có hắn mới có thể miêu tả tôi sâu sắc đến thế! Chỉ mong hôm nay khi tôi đi tán gái, hắn đừng xuất hiện là được.
Thế nhưng hôm nay Levi đúng là muốn đi uống bia, nhưng trong kế hoạch lại không có chuyện tán gái. Hôm nay là sinh nhật của Thiếu úy Kesi, người phụ trách trang bị cho phi cơ chiến đấu, hắn mời tất cả bạn bè đến quán bar ăn uống say sưa, đương nhiên Levi cũng được mời. Hắn còn cảnh cáo Levi rằng, nếu cậu không xuất hiện, sau này hắn nhất định sẽ không bổ sung đầy đủ dưỡng khí cho “Thuần sắc thục nữ”. Đây là chuyện sống còn, Levi sao dám không đi?
Toàn bộ quán bar đều được đặt trọn gói, do đó càng khó gặp được mỹ nhân, mà đây là quán bar của gia đình Kesi, nên việc này cũng không khó khăn gì.
Levi vừa đến, mọi người đồng loạt vỗ tay.
“Ồ! Kesi, cậu cũng thật có thể diện, ngay cả Levi cũng tới chúc mừng nha!”
Kesi là một người phóng khoáng, thấy Levi đến liền đặt một ly bia lớn trước mặt cậu, “Hôm nay là sinh nhật tôi nên tôi quyết định, cạn nhanh đi, nếu không cậu sẽ không có mực nướng ăn đâu!”
Đến quán bar sẽ gọi mực nướng, đó là thói quen ai ai cũng biết của Levi.
“Được rồi được rồi, chúc anh sống lâu trăm tuổi!” Levi nhận bia, trong tiếng vỗ tay của mọi người mà uống cạn.
Rất nhanh, tâm trạng mọi người đều trở nên vui vẻ, bia chính là thứ tạo không khí. Đang lúc Levi cảm thấy thật vô vị khi chỉ có bia và đàn ông, bấy giờ cậu mới hiểu ra từ đầu Kesi đã lên kế hoạch cho buổi sinh nhật của mình. Một vài thiếu nữ mặc Bikini bước lên sân khấu, quyến rũ múa cột, khiến cho đám đàn ông ở đây khí huyết dâng trào, máu nóng bừng bừng.
Kesi vuốt cằm, “Thấy chưa, cho dù là sinh nhật của tôi nhưng tôi vẫn hiểu được rằng, đối với đàn ông thì chỉ có phụ nữ mới là nhân vật chính.”
Levi hiển nhiên cũng rất vừa ý với tình cảnh này, vừa nhịp ngón tay gõ lên quầy bar, vừa tính toán đêm nay có thể dẫn một mỹ nữ trong số đó về cùng mình lên giường không.
Không ai chú ý lúc này trong quán bar đã có thêm một vị khách mới đến.
Hắn lẳng lặng đi tới trước mặt Kesi, đặt một hộp quà lên mặt bàn, “Sinh nhật vui vẻ.”
Âm sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tiếng chuông gió ngân vang, không cẩn thận liền tiến sâu vào nội tâm.
Tất cả mọi người không thể kiềm chế mà nhìn vị khách mới đến.
Mái tóc vàng óng hơi dài quá tai, khuôn mặt đặc biệt thanh tú với ngũ quan hài hòa tinh tế, mãi cho đến khi Kesi mở miệng nói: “Hắc – Leslie! Tôi còn đang nghĩ có lẽ cậu trò chuyện với vợ tôi quá vui vẻ nên không muốn tới chứ!”
Leslie khẽ hừ một tiếng, “Đây là quà sinh nhật vợ cậu muốn tôi mang cho cậu.”
“Ha ha, có thấy mọi người đang nhìn cậu say đắm không? Ai bảo cậu lớn lên lại giống Vivian Ryukyu Clesis như vậy?” Kesi khoác tay lên vai Leslie, “Giới thiệu với mọi người, Leslie Ryukyu Clesis là bạn thời trung học của tôi, không cần hoài nghi, hắn là đứa con độc nhất của minh tinh màn bạc – Vivian Ryukyu Clesis. Tuy là hắn lớn lên rất giống mẹ, nhưng tôi xin khuyên các cậu không nên nhìn chằm chằm hắn, hắn sẽ nổi nóng đấy.”
Tất cả mọi người cùng cười, sau đó hướng Leslie ngỏ ý muốn kết bạn, nhưng hắn lại cầm lấy ly bia uống một ngụm lớn. Tuy nụ cười trên môi chỉ là nụ cười xã giao, nhưng vẫn rất mê người. Hắn đi đến một góc tương đối khuất ngồi xuống, nhưng ánh mắt mọi người vẫn luôn đảo qua nơi hắn ngồi.
Levi không phủ nhận chính mình luôn bị những thứ đẹp đẽ mê hoặc, nói ví dụ như đại dương, “Thuần sắc thục nữ”, hay Leslie Ryukyu Clesis.
“Kỹ thuật bay của cậu rất tuyệt.” Levi mang theo ly bia ngồi xuống trước mặt Leslie. Người như Leslie, không thích bị người khác nhìn chằm chằm vào mình, cũng không hy vọng vẻ bề ngoài sẽ nổi bật hơn năng lực của hắn, điểm này Levi đã nhận ra từ lần đầu nhìn thấy Leslie.
“Nghe giọng tôi cậu có thể nhận ra tôi là ai?” Ngoài dự đoán, Leslie cũng không lộ ra biểu cảm khó chịu, trái lại lại cười có vẻ thú vị, ly bia trong tay Levi mất tự nhiên run lên.
“Vô lý, giọng cậu độc đáo như vậy.” Levi cũng bắt chước cười giống đối phương, hai mắt nhìn vào hắn, mang ý trêu chọc.
“Có điều cậu nhận ra giọng tôi lại không nhận ra tôi là ai sao? Ốc sên nhỏ?” Leslie cười lớn, tựa như một trận gió, thổi bay lớp bụi thời gian.
“Hả?” Levi ngừng lại một chút, “Ốc sên nhỏ?”
Trái tim Levi thắt chặt, cậu nhíu mắt cố gắng nhìn kỹ đối phương, sau đó không thể tin được mà ngả người tựa lên lưng ghế, “Nga, không… không có khả năng… Cậu sao có thể là Lacey? Lacey rõ ràng là…”
“Là gì?” Leslie hất cằm ý bảo Levi nói tiếp.
“Là một thiếu nữ a!” Mắt Levi mở to như muốn rớt ra, “Khoan đã, cậu là anh hay em trai gì đó của Lacey đúng không? Vậy nên hai người mới giống nhau như vậy! Cho nên cậu mới biết được Lacey gọi tôi là… gọi là…” Từ kia dù có chết Levi cũng không tự mình nói ra.
“Lacey vốn là biệt danh của Leslie, hơn nữa trước đây tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rằng tôi là con trai, nói cậu đừng có bám theo tôi.”
“Đừng đùa nữa! Cậu nhất định nghe từ người học chung lớp tiểu học với tôi nói về chuyện tôi thầm thương Lacey, cho nên mới cố ý bịa chuyện đến trêu đùa tôi!” Tiếng gào của Levi thu hút sự chú ý của mọi người trong quán bar.
Không có khả năng! Chuyện này sao có thể?! Hàng lông mi cong vút của Lacey, làn da trắng nõn mịn màng, chiếc mũi xinh xắn ấy, làm sao có thể không thuộc về một cô gái!
Đó là giấc mộng đẹp nhất tuổi thơ cậu! Cho đến bây giờ, cậu vẫn theo bản năng mà chú ý đến những cô gái tóc vàng với làn da trắng!
“Tôi không đùa đâu.” Leslie nâng cằm, “Muốn tôi đưa lại bức thư tình đầu tiên cậu viết cho tôi lúc nhỏ không?”
“Cái gì?! Ngay cả khi cậu có thể đưa bức thư ra, cũng có thể là do cậu lén nhìn lúc tôi viết thư tình cho Lacey!” Mặt Levi đỏ lên, hai tay chống bàn.
Leslie nhếch mép, vén tóc lên, “Nhìn kỹ đi, tôi nghĩ tôi cũng không thay đổi nhiều so với trước đây.”
Đúng rồi, đôi mắt tinh tế, đường nét của chiếc mũi, y như bản sao lúc bé.
Sét đánh ngang tai, Levi đứng dậy, “Tôi không có hứng thú ở lại đây.”
“Tạm biệt, ốc sên nhỏ.” Leslie với tay, dùng ly bia của mình chạm vào ly của Levi, sau đó thản nhiên uống cạn.
Levi mặt lạnh lùng rời khỏi, ngay cả khi Kesi hỏi cậu vì sao rời đi, cậu cũng không trả lời.
Ra cửa quán bar, bước chân Levi càng lúc càng nhanh, giống như chạy trối chết về phòng.
“Ốc sên nhỏ? Hắn ta dựa vào cái gì mà gọi mình là ốc sên nhỏ? Hả?” Vừa đi vào phòng khách, Levi đá lung tung khắp nơi, sô pha, ghế cũng bị đá tan tác, thẳng đến khi đá phải chân bàn, đau đến mức cậu ngã ngồi trên mặt đất ôm chân, muốn hét cũng không được.
“Cậu chủ, cậu bị sao vậy?” Giọng nói Lilith vang lên.
Levi chỉ lắc đầu, không nói gì.
Lúc này, Claude và các nghiên cứu viên của anh đang điều chỉnh lại tính năng của “Thuần sắc thục nữ”. Morris đi tới, nhìn đám người đang bận rộn chăm chú, “Hắc, Claude, có chuyện làm tôi rất ngạc nhiên.”
“Chuyện gì.” Claude cũng không ngẩng đầu.
“Về Leslie Okinawa. Cậu cũng thấy biểu hiện của hắn trong lúc vận chuyển X-II, dưới tình huống toàn bộ quân hộ vệ đều bị tiêu diệt, hắn vẫn bay đến K11, tôi cũng không nói đến những kỹ thuật bay cao siêu kia. Tôi chỉ tò mò, vì sao Leslie chưa từng tới khu Z của chúng ta để tiếp nhận huấn luyện “Thuần sắc thục nữ”?”
“Trước khi đến K11, Levi cũng không nằm trong danh sách huấn luyện.” Claude bình tĩnh trả lời.
“Levi không giống vậy, thành tích của cậu ta trong học viện không quân rõ ràng là thảm hại, thế nhưng Leslie lại là học viên ưu tú nhất.”
“Đánh giá về Levi như vậy, cậu ta sẽ làm ầm ĩ một trận với cậu đấy.” Claude thờ ơ cười.
“Tôi chỉ muốn biết lý do thôi, nói không chừng nếu có Leslie, “Thuần sắc thục nữ” đã sớm có thể cất cánh, chúng ta cũng không phải mất đến hai năm chờ đợi Levi.”
“Morris,” Giọng Claude lạnh xuống, “Đầu tiên, tôi sẽ giải đáp nghi vấn của cậu, tên của Leslie vốn có trong danh sách huấn luyện, nhưng có một người có quân hàm cao hơn cả tôi và cậu đã loại tên hắn ra. Điều thứ hai cũng là đi��u khá quan trọng, tôi chưa bao giờ hối hận về việc chọn Levi là phi công của “Thuần sắc thục nữ”, cho dù thời gian có quay trở lại, tôi và “Thuần sắc thục nữ” vẫn sẽ chọn Levi Vampell.”
“Có người loại tên hắn? Cậu đã là Thiếu tướng, nếu như người là do cậu chọn, còn có ai có thể loại hắn ra?”
“Vậy cậu nên đi hỏi trực tiếp Leslie đi.” Claude tiếp tục tập trung sức lực vào “Thuần sắc thục nữ”.
Lúc này, Levi đang đắm chìm trong buồn bực, cậu biết Leslie không phải đang trêu chọc cậu, tuy là Leslie gọi cậu là “Ốc sên nhỏ” quả thật cũng có ý muốn tổn thương cậu.
Sau đó Levi ôm bụng cười phá lên, kỳ thực cũng không phải chuyện gì lớn, chẳng qua chỉ là giấc mộng đẹp vững chắc thời thơ ấu tan vỡ thôi mà.
“Lilith, tra giúp tôi số điện thoại của Thượng úy Leslie Ryukyu Clesis.” Levi chưa bao giờ so đo đối với những chuyện đã qua.
Rất nhanh, Lilith gọi điện thoại giúp cậu tới phòng ký túc xá của Leslie.
“Hắc, tôi nói công chúa điện hạ, K11 bố trí cho cậu phòng ký túc xá thế nào rồi?” Khóe mắt và đuôi lông mày của Levi đều là ý cười.
“Sống lại rồi à, ốc sên.” Leslie cười khẩy một tiếng, nửa như châm chọc, “Cậu vẫn như trước đây, giống như con gián đập mãi không chết.”
Những áng văn này, chỉ riêng truyen.free có diễm phúc mang đến quý độc giả.