(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 309: Thiên Kim thai
Diệp Nhược Y lấy từ trong lòng ra một cuộn sách, trải ra bàn. Trên đó, những cái tên được ghi chi chít: “Đây là danh sách khách mời.”
“Khách mời?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.
“Đúng vậy. Chúng ta cần mở tiệc. Những người này hoặc là vương công quý tộc của Thiên Khải thành, hoặc là quan chức quyền quý trong triều, hoặc là các tướng quân trong quân đội, và cả các đại gia buôn bán của Thiên Khải thành. Quý tộc đại diện cho hoàng tộc họ Tiêu, quan tước quyền quý là thế lực của các thế gia ở Thiên Khải, sau lưng các tướng quân là quân đội Bắc Ly, còn những thương gia này nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn bộ Thiên Khải thành. Trong số họ, có người chúng ta phải lôi kéo, cũng có kẻ cần uy hiếp!” Diệp Nhược Y nói.
“Bạch Vương Tiêu Sùng, Xích Vương Tiêu Vũ.” Tư Không Thiên Lạc nhỏ giọng đọc tên trên cuộn sách. “Tiêu Sắt, đây là huynh đệ của ngươi à?”
“Đúng.” Tiêu Sắt cười lạnh, giơ tay vạch một đường lên cái tên: “Phần lớn đám người chặn ta dọc đường về Thiên Khải thành là do hai vị huynh đệ này phái tới.”
“Vậy nên, đại sư huynh...” Lôi Vô Kiệt trợn tròn mắt nhìn tên hai người, hỏi: “Là do bọn họ ư?”
Tiêu Sắt vung tay, cuộn sách lại. “Ta không nhận ra rất nhiều cái tên trên đó. Cô ở Thiên Khải thành đã nhiều năm, ta tin vào phán đoán của cô. Nhờ Từ quản gia làm thiệp mời, đưa đến từng phủ đi.”
“Dùng thân phận gì?” Diệp Nhược Y hỏi. “Lục hoàng tử hay Vĩnh An Vương?”
“Tiêu Sắt.” Tiêu Sắt gõ nhẹ lên bàn: “Dùng cái tên này.”
Diệp Nhược Y gật đầu, rồi nói tiếp: “Còn về địa điểm, Điêu Lâu Tiểu Trúc hay Thiên Hạ Hiên đều là những lựa chọn tốt. Chúng ta sẽ mời rất nhiều người, mặc dù cũng có thể tổ chức trong phủ nhưng xưa nay ngươi không thích những người phàm tục bước chân vào đó, nên ta không liệt kê vào.”
“Ta đã có tính toán rồi.” Tiêu Sắt lắc đầu. “Không cần Điêu Lâu Tiểu Trúc, cũng chẳng đến Thiên Hạ Hiên. Đó đều là những nơi trần tục, làm sao xứng đáng với tiệc rượu của Tiêu Sắt ta. Chúng ta sẽ đến Thiên Kim Đài!”
“Thiên Kim Đài?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Sòng bạc đệ nhất Thiên Khải ư?”
“Không?” Tiêu Sắt mỉm cười: “Sòng bạc đệ nhất thiên hạ!”
Diệp Nhược Y ngạc nhiên: “Tổ chức tiệc trong sòng bạc sao?”
Tiêu Sắt phất ống tay áo: “Cũng đã đến lúc ra ngoài một chút, gặp gỡ vài cố nhân.”
Thiên Kim Đài, đứng đầu trong bốn sòng bạc lớn ở Thiên Khải. Nó có tên Thiên Kim Đài bởi vì chính giữa là một đài cao chế tác từ ngàn vàng. Trên có quý tộc dòng họ Tiêu, dưới có thương gia giàu có, kẻ nào có thể bước chân vào Thiên Kim Đài tuyệt đối không phải người tầm thường. Bởi vậy, ở đây không ai là không giàu có quyền quý, cho dù là ai thua tiền ở đây thì cũng chỉ có ngoan ngoãn chấp nhận, bởi vì ông chủ sau lưng Thiên Kim Đài có thân phận hết sức thần bí. Con trai trưởng của Thượng thư Bộ Hộ từng thua tiền, gây náo loạn tại Thiên Kim Đài, sau đó biến mất không dấu vết. Ngày hôm sau, một cỗ xe ngựa chở đến trước cửa phủ Thượng thư, trên đó là hắn, tuy chưa mất mạng nhưng vĩnh viễn mất đi cánh tay phải.
Tiêu Sắt đi ra khỏi Tuyết Lạc sơn trang, chạy tới Thiên Kim Đài, tin tức này lập tức truyền khắp Thiên Khải.
Một hoàng tử có hy vọng tranh đoạt ngôi vị hoàng đế trở về Thiên Khải, nhưng ngoại trừ nhà mình ra, nơi đầu tiên hắn đến lại là một sòng bạc?
Có điều, Tiêu Sắt từng là khách quen của Thiên Kim Đài. Thân là hoàng tử, hắn vốn rất thích đánh cược, hơn nữa còn đánh rất giỏi. Hắn từng đánh cược một trận với thái tử Nam Quyết Ngao Ngọc, thắng được một tòa thành của Nam Quyết, trở thành một giai thoại được lưu truyền khắp Thiên Khải.
Tiêu Sắt dẫn đám người Lôi Vô Kiệt nhanh chóng tiến vào Thiên Kim Đài. Bây giờ mới là buổi trưa nhưng bên trong sòng bạc đã ồn ào, huyên náo với đầy những tiếng người.
Trong sòng bạc, không ít người mặc quần áo hoa lệ ngồi tại chỗ, sắc mặt nghiêm túc dõi theo tiền cược trên bàn. Những cô gái vóc dáng thướt tha, ăn mặc nhẹ nhàng ngồi bên bàn cược, đôi tay ngọc ngà nhỏ nhắn lung lay hộp xúc xắc. Trong số những người có mặt, có cả khách nước ngoài với con ngươi màu lam, khoác áo lông cừu. Nếu không phải nơi đây rõ ràng là Thiên Khải, Lôi Vô Kiệt còn lầm tưởng mình đang ở Mỹ Nhân trang tại Tam Cố thành. Chỉ có điều, Thiên Kim Đài lớn hơn nhiều, rất, rất nhiều. Nó có thể chứa hết những người trong danh sách của Diệp Nhược Y, lại còn chứa nổi cả khí phách của họ.
Trên đỉnh tòa Thiên Kim Đài nổi tiếng thiên hạ ấy, mười thị vệ cầm đao đứng đó, sắc mặt lạnh lùng. Trái ngược hoàn toàn với không khí huyên náo trong sòng bạc, hơn mười người họ lạnh như những tảng băng, chỉ có ánh mắt sắc lạnh lướt qua toàn trường, tay đặt hờ trên chuôi đao như có thể rút ra bất cứ lúc nào.
Đám người Tiêu Sắt đi vào trong sòng bạc. Thấy quần áo của hắn bất phàm, một người hầu của sòng bạc vội vàng tiến tới định chào đón nhưng bị một người khác giơ tay ngăn lại. Người hầu ngẩng đầu nhìn người vừa ngăn mình, vội vàng cúi mình nói: “Cửu gia, ngài có gì căn dặn ạ?”
Người kia vóc dáng anh tuấn nhưng quần áo lại có vẻ rất tùy tiện, như thể chỉ khoác một cái áo ngủ lôi thôi lếch thếch mà bước vào Thiên Kim Đài. Hắn cười lạnh một tiếng, để lộ chiếc răng vàng chói lọi: “Ngươi là cái thá gì mà có tư cách tiếp đón vị khách như thế?”
“Cửu gia, tiểu nhân đến đây đã hơn hai năm. Nhưng vị đại gia này trông không quen mặt, chắc là khách lạ.” Người hầu không hiểu.
“Ngu ngốc, đi tìm thủ lĩnh của các ngươi, nói có khách tới. Mau chóng thu xếp, đuổi mấy đứa líu lo xung quanh hắn đi, đừng để làm bẩn mắt khách quý.” Người đàn ông được gọi là Cửu gia không nhịn được nói.
Người hầu suy nghĩ một chút. Tuy tính tình vị Cửu gia này hơi kỳ quái, nhưng hắn cũng là nhân vật có tiếng ở Thiên Khải, đặc biệt là mối quan hệ giữa hắn và Thiên Kim Đài rất tốt, chắc chắn sẽ không nói càn. Hắn vội vàng đáp lời rồi lui xuống.
Cửu gia khoanh vạt áo, hắng giọng một cái, rồi cất bước tiến tới, cao giọng nói: “Lục hoàng tử, ngài đã về rồi!”
Tiêu Sắt nghe giọng nói đó bèn nghiêng đầu cười: “Ta đang đoán xem sẽ gặp phải ai trong số các ngươi đầu tiên, không ngờ lại là ngươi, Cửu gia.”
Cửu gia vội vàng xua tay: “Không dám không dám. Gia gì chứ, là do các huynh đệ nể nang thôi, Lục hoàng tử đừng trêu chọc ta. Các vị này là... Ồ, đây chẳng phải thiên kim của phủ Tướng quân sao?”
Diệp Nhược Y nói: “Ngươi biết ta?”
Cửu gia chớp mắt: “Ai ta không biết chứ tiểu thư thì làm sao ta không biết được. Trong ba hạng đầu của Mỹ Nhân Bảng ở kinh thành, tiểu thư chiếm giữ một vị trí.”
“Mỹ Nhân Bảng ư? Ai là người xếp hạng?” Tư Không Thiên Lạc tò mò hỏi.
“Đương nhiên là tại hạ xếp rồi.” Cửu gia mỉm cười, nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt lập tức trợn tròn: “Đây đây đây... ngày mai cũng sẽ có một vị trí cho cô nương trong bảng!”
Tiêu Sắt có vẻ rất quen thuộc với Cửu gia, trực tiếp giới thiệu: “Đây là Cửu Cửu Đạo. Bởi vì chín chín tám mươi mốt con đường lớn ở Thiên Khải đều có thế lực của h��n, cho nên mọi người còn gọi hắn là Cửu gia. Còn đây là bằng hữu của ta: Đệ tử của Nhị Thành chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y, Lôi Vô Kiệt; và con gái của Tam Thành chủ Tư Không Trường Phong, Tư Không Thiên Lạc.”
Cửu Cửu Đạo vội vàng cúi mình: “Thật lợi hại, thật lợi hại.”
“Đừng giả vờ nữa, mấy ngày nay chẳng phải ngươi đã mò rõ lai lịch của họ rồi sao?” Tiêu Sắt nhìn Cửu Cửu Đạo cố ra vẻ, cười lạnh một cái.
“Cửu gia, người bên trên sai tiểu nhân đến mời khách quý lên lầu.” Người hầu vừa rồi đột nhiên xuất hiện, nhỏ giọng nói sau lưng Cửu Cửu Đạo.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, độc quyền phục vụ quý độc giả.