(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 215: Thất kiếm thành kiêu
Ngón tay Vô Song lướt qua năm thanh phi kiếm, tạo thành tiếng leng keng êm tai tựa chuông gió. Hắn khẽ phẩy tay, lạnh nhạt cất lời: “Đi đi.” Năm thanh phi kiếm đồng loạt bay về phía Lạc Minh Hiên.
“Mới ra tay đã dùng cả năm thanh kiếm? Tàn nhẫn thật!” Lạc Minh Hiên cầm trọng kiếm Vô Vọng vung lên, lập tức đánh lui một thanh, bốn thanh khác từ các hướng tiếp tục tấn công. Hai thanh nhắm vào bả vai trái phải, một đâm thẳng mi tâm, một bay về phía bụng.
Một luồng sáng bạc lướt qua sau lưng Lạc Minh Hiên, chỉ thấy tay trái hắn xuất hiện thêm một thanh trường kiếm mềm mại uyển chuyển. Đó là khinh kiếm Biệt Ly mà Lý Tổ Vương đã tặng. Hắn đột nhiên vung kiếm, song kiếm trong tay trái phải hợp lực, vang lên vài tiếng leng keng thanh thúy. Lạc Minh Hiên đồng thời ngăn chặn cả bốn thanh phi kiếm. Hắn cười đắc ý, lùi lại vài bước, rồi nói: “Đừng coi thường người của Tuyết Nguyệt thành.”
Năm thanh phi kiếm trở lại hộp kiếm, Vô Song khẽ gật đầu: “Không tệ.”
“Đệ tử của tiên tử học kiếm thuật hai tay à?” Lô Ngọc Địch nghi hoặc cất lời, binh khí hai tay thật ra là tuyệt kỹ của thành chủ tiền nhiệm Tuyết Nguyệt thành, Lý Trường Sinh. Khi còn trẻ, Tửu Tiên Bách Lý Đông Quân, Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y, Thương Tiên Tư Không Trường Phong đều nổi danh thiên hạ bởi binh khí hai tay, không ngờ đệ tử Doãn Lạc Hà Tiên Tử cũng học môn võ công này.
“Kiếm thuật hai tay ư, công phu của đồ đệ ta còn mạnh hơn thứ đó nhiều.” Doãn Lạc Hà khẽ cười: “Kiếm pháp mà đồ đệ ta học là kiếm thuật của tiên nhân.”
“Vân Toa, lấy đầu hắn.” Vô Song búng tay một cái, phóng Vân Toa ra.
“Dù có dùng bao nhiêu lần nữa cũng vậy thôi.” Lạc Minh Hiên tận dụng đà thắng thế, tự tin hơn nhiều, bước thẳng tới, trọng kiếm chém thẳng xuống.
“Khinh Sương, đâm mi tâm hắn.” Vô Song lại búng tay, Khinh Sương cũng bay thẳng ra.
Lạc Minh Hiên xuất kiếm đánh lui Vân Toa, lại thấy Khinh Sương kiếm lạnh lẽo mang theo hàn khí đánh thẳng tới mặt. Hắn nghiêng người, Biệt Ly kiếm bên tay trái khó khăn lắm mới chống đỡ được.
“Phong Tiêu, cắt lỗ tai hắn đi.” Vô Song hờ hững vung tay, Phong Tiêu kiếm bay ra.
Lạc Minh Hiên vừa dùng Biệt Ly kiếm ngăn cản, thân hình còn chưa thăng bằng đã thấy Phong Tiêu kiếm mang theo khí thế hung hãn đánh tới. Hắn cắn răng, đột nhiên hai chân khụy xuống, song kiếm múa lượn đánh bay Phong Tiêu, đồng thời nhảy vút lên.
“Kết thúc.” Vô Song thở dài, tay phải khẽ vung lên, Hồng Diệp và Hồ Điệp bay ra. Người trên không trung hành động bất tiện, muốn né tránh hai thanh kiếm này càng khó hơn gấp bội.
Lạc Minh Hiên trên không trung, nhìn Doãn Lạc Hà đứng cạnh đó. Doãn Lạc Hà thở dài, chưởng phong đã nổi lên trong tay chứng tỏ bà sắp ra tay cứu hắn. Chắc sư phụ rất thất vọng về mình, nhưng trong đôi mắt kia rõ ràng không phải thất vọng, mà là buồn bã.
Người phụ nữ ở tuổi của sư phụ, bao năm mới quyết định chạy xa ngàn dặm tới tòa thành đối nghịch để cướp người, có lẽ cả đời bà chỉ có một lần dốc sức như vậy.
Hoa có bao mùa, người chỉ một đời.
Lạc Minh Hiên nhắm hai mắt lại, thế cờ Tiên Nhân Lục Bác bắt đầu xoay tròn trong đầu.
“Nếu sáu quân cờ đều có thể thành kiêu, vậy thì sao?”
“Trong lục bác, một kiêu có thể ăn một tán, vậy nếu tán cũng có thể ăn kiêu thì sao?”
Lời của Diệp Tam vang vọng bên tai.
Đã quá muộn rồi, Vô Song vung nhẹ tay, Hồng Diệp kiếm và Hồ Điệp kiếm đã nhanh chóng bay ra.
Lạc Minh Hiên mở bừng mắt, tay phải trọng kiếm Vô Vọng, tay trái khinh kiếm Biệt Ly, một tia sáng lóe lên từ bên hông, chỉ thấy hai thanh kiếm ba thước – Bàn Nhược, Nhất Mục đột nhiên bay về phía trước, chặn đứng hai thanh phi kiếm.
Vô Song mỉm cười: “Ngươi cũng nhiều kiếm thật.”
Lạc Minh Hiên rơi xuống đất, đột nhiên nhảy vọt về phía trước, song kiếm múa lượn đánh về phía Vô Song.
“Hay lắm, đến đây!” Vô Song vung tay, phi kiếm lại lao ra. Năm thanh phi kiếm thay nhau bay tới, sát khí ngập trời nhưng không ngăn nổi bước chân của Lạc Minh Hiên.
Lúc này Lạc Minh Hiên múa cả song kiếm, toàn thân tràn ngập kiếm khí như đã phát điên, khí thế không thể đỡ nổi. Mặc dù trên người bị phi kiếm của Vô Song đâm thành mười mấy vết thương nhỏ nhưng vẫn chẳng màng tới, chỉ một lòng muốn đánh bại Vô Song.
Sư phụ, mặc dù con cảm thấy tên Tống Yến Hồi kia không xứng với người, nhưng con càng không muốn thấy người đau khổ!
Lạc Minh Hiên gầm lên một tiếng, chỉ còn cách Vô Song mười bước.
“Nhiễu Chỉ Nhu!” Cuối cùng Vô Song cũng nghiêm túc, đập mạnh tay lên hộp kiếm. Phi kiếm Nhiễu Chỉ Nhu bay ra, vạch thành hai vết máu trên cổ tay Lạc Minh Hiên. Trọng kiếm Vô Vọng, khinh kiếm Biệt Ly lập tức tuột tay. Nhưng bước chân của Lạc Minh Hiên vẫn không hề ngừng lại, hai tay hắn lại rút thêm hai thanh kiếm khác bên hông.
Song kiếm Cú Mang, Kiếp Trần.
“Về!” Vô Song vung tay quát lớn, chỉ thấy sáu thanh phi kiếm bay ra cùng quay về tấn công vào lưng Lạc Minh Hiên.
Lạc Minh Hiên đột nhiên xoay người, đưa song kiếm ra chặn sáu thanh phi kiếm lại. Kiếm thế của phi kiếm cực mạnh, chấn động đến nỗi miệng Lạc Minh Hiên tê dại, khiến hắn ngã lăn trên mặt đất cùng song kiếm. Thế nhưng hắn cũng mượn sức phản chấn của phi kiếm để lùi lại!
Lùi thẳng về phía Vô Song.
Lạc Minh Hiên đột nhiên xoay người, rút thanh kiếm cuối cùng vẫn đeo sau lưng – trường kiếm Phượng Hoàng.
“Đây chính là kiêu của ta!” Lạc Minh Hiên cầm kiếm chém xuống.
Vô Song gật đầu: “Là thanh kiếm tốt!” Hắn chợt vỗ mạnh hai tay lên hộp kiếm.
Bốn thanh phi kiếm phóng lên cao.
Tuyệt Ảnh, Sát Sinh, Phá Kiếp, Ngọc Như Ý!
Cuối cùng Doãn Lạc Hà cũng hành động.
Tiên tử. Lô Ngọc Địch vội vàng hét lên nhưng chẳng thể ngăn cản bước chân của bà.
Một thanh Tuyệt Ảnh ngăn kiếm thế của Lạc Minh Hiên.
Một thanh Sát Sinh phá vỡ kiếm thế còn sót lại.
Một thanh Phá Kiếp ngăn cản chưởng lực Lạc Minh Hiên sắp xuất ra.
Một thanh Ngọc Như �� nhắm thẳng yết hầu Lạc Minh Hiên.
Nhưng Lạc Minh Hiên đã không dừng được, kiếm đã rời vỏ vốn rất khó dừng. Vả lại, hắn không muốn dừng, d��ng lại là thua, chỉ có liều mạng mới mong có cơ hội!
Vô Song nhận ra vẻ quyết liệt trong mắt Lạc Minh Hiên, lắc đầu rồi quát lớn: “Lui lại!”
“Không lùi!” Lạc Minh Hiên cũng gầm vang, nhưng lại cảm thấy cổ áo bị người ta tóm lấy.
“Thằng ngốc này, tên Tống Yến Hồi kia có quan trọng đến đâu đi nữa cũng đâu bằng ngươi được?” Một giọng nói êm ái vang lên bên tai, Lạc Minh Hiên kinh ngạc, hắn đã bị nhấc bổng lên.
Hắn nhớ lại năm mười tuổi theo cha tới thăm Tuyết Nguyệt thành, lén lút một mình trèo lên Thương Sơn, thế nhưng khi xuống núi lại lạc đường. Chính sư phụ là người kéo cổ áo mình, nhảy vọt xuống chân núi.
Hắn nhớ hôm đó sư phụ cũng mặc quần áo màu trắng, thân thể tỏa hương thơm ngát. Sau khi tiếp đất, bà bóp má hắn rồi nói: “Thằng nhóc đáng yêu ở đâu đến mà khóc như con gái thế.”
Hiện giờ Lạc Minh Hiên không khóc, chỉ nhìn sư phụ ngây ngốc: “Sao người lại đẹp đến vậy?”
Mười năm qua đi, sư phụ vẫn mặc áo trắng, thân thể vẫn tỏa hương thơm ngát, vẫn đẹp tựa tiên nữ thuở nào.
Toàn thân Lạc Minh Hiên đầy những vết thương, không ngừng chảy máu, đã gần như ngất lịm nhưng hắn lại mỉm cười ngây ngốc.
Vô Song vung tay phải, mười thanh phi kiếm trở lại hộp. Hắn đứng dậy phủi bụi trên người, quay đầu nhìn nam nhân cao gầy vừa xuất hiện trên tường thành, khẽ cúi đầu: “Sư phụ.”
Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.